Mặt trời đã bắt đầu nghiêng xuống phía cuối chân trời khi tôi và Chi rời khỏi bãi biển Quảng Lợi. Ánh nắng cuối ngày không còn gay gắt như lúc trưa mà trở nên dịu dàng hơn, phủ lên mặt đường một màu vàng mật ong ấm áp. Hai chiếc xe đạp lăn bánh chầm chậm trên con đường ven biển quen thuộc. Gió từ phía mặt nước vẫn thổi vào đều đặn, mang theo vị mặn nhè nhẹ bám trên tóc, trên áo và cả những cảm xúc đang rối bời trong lòng tôi. Xa phía sau lưng, tiếng sóng biển vẫn đều đặn vọng lại từng đợt, nhỏ dần rồi tan vào khoảng không mênh mông của buổi chiều mùa hè.
Tôi đạp xe bên trái.
Chi đạp xe bên phải.
Khoảng cách giữa hai chiếc ghi đông chỉ vừa đủ để đôi vai thỉnh thoảng khẽ chạm vào nhau khi gặp ổ gà hay đoạn đường gồ ghề. Cả hai đều không nói nhiều như lúc sáng. Có lẽ vì trong đầu mỗi người vẫn còn nguyên cảm giác của khoảnh khắc ở mép nước khi chiều xuống. Khoảnh khắc bàn tay tôi lần đầu tiên chạm vào bàn tay em. Chỉ là một cái nắm tay rất nhẹ, rất ngắn ngủi giữa tiếng sóng biển và gió chiều, nhưng lại đủ khiến trái tim của một thằng con trai mười bảy tuổi như tôi đập loạn lên cho tới tận bây giờ.
Phía trước, con đường chạy xuyên qua những cánh đồng lúa xanh mướt đang vào kỳ trổ đòng. Gió chiều thổi tới làm cả cánh đồng rập rờn như những con sóng mềm mại. Từng lớp lúa nối nhau nghiêng xuống rồi lại đứng lên trong ánh nắng cuối ngày. Xa xa, vài con cò trắng đang chao liệng trên nền trời đỏ nhạt. Cảnh tượng bình yên đến mức khiến người ta chỉ muốn đạp xe thật chậm để ngắm nhìn lâu hơn một chút.
Tiếng xích xe lạch cạch vang lên đều đều giữa không gian yên ắng.
Chi đưa tay vén mấy sợi tóc bị gió thổi bay trước mặt.
Tôi lại vô thức nhìn sang.
– Anh nhìn gì thế?
Chi quay đầu lại, đôi mắt trong veo ánh lên nét cười rất nhẹ.
Tôi giật mình như vừa bị bắt quả tang.
– Đâu có.
– Có mà.
– Anh nhìn đường.
Khóe môi em cong lên.
– Đường ở bên kia cơ.
Tôi ho khan một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác. Chi bật cười khe khẽ. Tiếng cười ấy tan vào trong gió chiều, nhẹ như một chiếc lá rơi xuống mặt nước nhưng lại khiến lòng tôi rung lên từng nhịp.
Đi thêm một đoạn nữa, tiếng loa phát thanh xã bắt đầu vang vọng từ đầu làng. Giọng cô phát thanh viên quen thuộc kéo dài trong gió chiều.
– Mời bà con nhân dân chú ý…
Âm thanh ấy đã theo tôi suốt tuổi thơ. Từ những buổi sáng mùa đông còn ngái ngủ cho đến những chiều hè rong chơi ngoài đồng. Vậy mà hôm ấy, giữa con đường đầy nắng và gió ấy, nó bỗng trở nên thân thuộc hơn bao giờ hết. Có lẽ bởi lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy hạnh phúc với những điều giản dị đến thế.
Khi hai đứa về tới đầu làng, mặt trời chỉ còn là một nửa đỏ rực phía cuối cánh đồng. Nhà văn hóa thôn đông nghịt người. Mấy anh thanh niên đang đánh bóng chuyền trên sân đất phía trước hội trường. Tiếng bóng đập bốp bốp vang lên liên tục. Thỉnh thoảng lại có tiếng reo hò sau một pha cứu bóng đẹp mắt. Bên cạnh đó, đám trẻ con chân đất vẫn đang đá bóng trên bãi đất rộng cạnh cây đa đầu làng. Một thằng nhóc sút hụt bóng ngã lăn ra đất khiến cả đám cười nghiêng ngả.
Khói bếp từ những mái nhà thấp thoáng sau hàng tre bắt đầu bay lên thành từng dải mỏng. Mùi rơm khô, mùi cơm mới, mùi cá kho đâu đó theo gió thoảng tới. Tất cả những thứ bình dị ấy hòa vào nhau tạo nên một buổi chiều quê mà nhiều năm sau, giữa Hà Nội đông đúc và những tòa nhà cao tầng, tôi vẫn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ.
Nhà An hiện ra sau khúc cua cuối cùng.
Vừa bước vào sân, tôi đã thấy nó ngồi vắt vẻo trên bậc thềm. Một tay cầm quả ổi xanh vừa gặm dở, một tay phe phẩy cái quạt nan cũ. Trước mặt là chiếc đĩa nhôm đầy những quả ổi vừa hái sau vườn. Vừa nhìn thấy hai đứa tôi, nó đã nhếch mép cười.
– Ồ… cuối cùng cũng chịu về rồi à?
Tôi dựng xe cạnh gốc ổi.
– Không về thì ở biển luôn chắc?
An cắn thêm một miếng ổi giòn rụm.
– Tao tưởng hai người ngắm hoàng hôn tới tối cơ.
Chi đang dắt xe phía sau lập tức đỏ mặt.
– Anh An.
– Gì?
– Anh im đi.
– Tao nói gì đâu.
Nó nhìn tôi.
Rồi lại nhìn sang Chi.
Khóe miệng càng nhếch cao hơn.
– Mặt ai cũng cười từ đầu làng tới đây mà.
Chi cúi đầu.
Hai vành tai đỏ bừng lên dưới ánh nắng cuối ngày.
– Anh còn nói nữa là em…
– Làm gì?
An vừa dứt lời, chiếc dép nhựa dưới chân Chi đã bay thẳng tới. Nó giật mình nghiêng người né được rồi bật cười ha hả. Tiếng cười vang cả một góc sân khiến mấy con gà đang bới đất ngoài gốc chuối cũng giật mình chạy tán loạn.
Đúng lúc ấy, mẹ Chi từ trong bếp bước ra. Trên tay bác vẫn còn cầm rổ rau muống vừa nhặt được một nửa. Mái tóc đã điểm vài sợi bạc được búi gọn sau gáy. Nhìn cảnh hai anh em đùa nhau, bác chỉ bật cười hiền hậu.
– Lại trêu em gái đấy à?
– Con có trêu đâu mẹ.
– Không trêu mà nó ném dép à?
An lập tức im bặt.
Bác nhìn sang tôi rồi nhìn sang Chi. Ánh mắt của người lớn đôi khi rất lạ. Không hỏi gì cả. Không nói gì cả. Nhưng dường như lại hiểu hết mọi chuyện.
– Hai đứa đi cả ngày chắc mệt rồi. Ngồi nghỉ đi, bác pha ấm chè mới.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh hiên. Chiếc quạt cây cũ ở góc nhà vẫn quay chậm chạp. Mỗi lần xoay hết một vòng lại phát ra tiếng lạch cạch quen thuộc. Ngoài ao, vài con cá bất chợt quẫy nước tạo thành những vòng sóng nhỏ lan dần trên mặt bèo xanh.
Một lúc sau, Chi từ trong nhà đi ra.
Trên tay em là cốc chè xanh còn bốc khói nhè nhẹ.
– Anh uống nước đi.
Tôi đưa tay nhận lấy.
Ngón tay hai đứa vô tình chạm nhẹ vào nhau trên thành cốc.
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng đủ khiến tim tôi lại lỡ mất một nhịp.
Chi lập tức rút tay về.
Cúi mặt xuống.
Mấy sợi tóc rủ xuống che đi đôi má đang đỏ ửng.
Còn tôi thì ngồi đơ người mất mấy giây mới kịp đưa cốc nước lên môi.
Phía đối diện, An nhìn thấy hết.
Nó vừa gặm ổi vừa lắc đầu.
– Khổ thân tao thật.
– Sao?
Tôi hỏi.
– Tự nhiên ngồi giữa sân nhà mình mà thấy mình thừa.
Chi lại với tay tìm dép.
An lập tức nhảy bật dậy.
Tiếng cười vang lên khắp khoảng sân chiều đầy nắng.
Tới khi mặt trời khuất hẳn sau lũy tre cuối làng, tôi mới đứng dậy dắt xe ra về. Chi đứng dưới hiên nhìn theo. Ánh đèn vàng trong nhà vừa bật lên hắt xuống nền gạch cũ một màu ấm áp. Tôi quay đầu lại đúng lúc em cũng ngẩng lên nhìn. Không ai nói thêm điều gì. Chỉ khẽ cười rồi ai về nhà nấy.
***
Đêm hôm ấy trời rất yên.
Tôi nằm trên giường, hai tay gối sau gáy, nhìn chiếc quạt trần quay chậm trên đầu. Ngoài vườn, tiếng dế kêu rả rích trong đám cỏ. Thi thoảng lại có tiếng chó sủa vọng từ đầu xóm. Ánh trăng lùa qua ô cửa sổ, in thành những vệt sáng nhạt trên nền nhà.
Chiếc điện thoại đặt cạnh gối bất chợt rung lên.
Màn hình sáng lên giữa bóng tối.
“Anh ngủ chưa?”
Tôi bật cười.
Ngón tay nhanh chóng bấm phím.
“Chưa.”
Chưa đầy một phút sau.
Tin nhắn mới lại hiện lên.
“Hôm nay vui không?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi trả lời.
“Vui.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Em cũng vui lắm.”
Không hiểu sao chỉ bốn chữ đơn giản ấy lại khiến tôi cười một mình trong bóng tối. Ngoài kia, gió đêm vẫn thổi qua hàng cau trước sân. Chiếc quạt trần tiếp tục quay đều trên đầu.
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm rất lâu.
Toàn những chuyện chẳng đâu vào đâu.
Chuyện trường lớp.
Chuyện đám bạn.
Chuyện bài kiểm tra tuần tới.
Cho đến khi màn hình điện thoại sáng lên một dòng tin nhắn mới.
“Anh này.”
“Ơi. Anh đây”
“Nếu sau này em với anh học khác trường thì sao?”
Tôi khựng lại.
Ngón tay dừng trên bàn phím.
Ngoài cửa sổ, tiếng dế vẫn đều đều trong đêm hè tĩnh lặng.
Tôi nhìn câu hỏi ấy rất lâu rồi mới chậm rãi nhắn lại.
“Thì vẫn là em với anh thôi.”
Phải mất vài phút sau tin nhắn mới xuất hiện.
“Anh hứa nhé.”
Tôi nằm yên nhìn lên trần nhà. Không hiểu sao trái tim bỗng nặng hơn một chút. Tuổi mười bảy luôn nghĩ tương lai còn rất xa. Nhưng cũng là cái tuổi lần đầu tiên biết sợ mất đi một người.
Tôi nhắn lại.
“Ừ. Anh hứa.”
Lần này Chi trả lời rất nhanh.
“Em tin anh.”
Tôi nhìn ba chữ ấy thật lâu.
Rồi đặt điện thoại xuống bên cạnh gối.
Nhiều năm sau, khi ngồi một mình giữa những cơn mưa Hà Nội, tôi mới hiểu có những lời hứa được nói ra rất dễ dàng ở tuổi mười bảy. Nhưng để giữ được nó suốt một đời người, lại là chuyện hoàn toàn khác.
Còn đêm hôm ấy, tôi chỉ là một cậu con trai đang mỉm cười trong bóng tối. Ngoài vườn, tiếng dế vẫn kêu. Chiếc quạt trần vẫn quay. Và ở một ngôi nhà cách đó chưa đầy ba cây số, có lẽ Thùy Chi cũng vừa thiếp đi cùng nụ cười còn sót lại nơi khóe môi.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?