Chương 30: Chuyến xe vào nam

Cập nhật: 21:07 - 12/06/20261,622 từLượt xem: 2

Sau Tết, Chi trở lại Hải Phòng.

Buổi sáng tiễn em ra xe hôm ấy dường như vẫn còn rất gần. Chiếc xe khách đã khuất sau khúc cua từ lâu nhưng cảm giác đứng bên quốc lộ nhìn theo vẫn còn nguyên trong tôi. Những ngày đầu sau đó, ngôi làng lại trở về nhịp sống quen thuộc. Buổi sáng người ta ra đồng. Buổi chiều trẻ con chạy đầy ngoài ngõ. Tiếng loa phát thanh vẫn vang lên đều đặn mỗi ngày. Chỉ có điều lần này tôi không còn thấy trống trải như những năm trước nữa.

Bởi tôi biết em vẫn ở đó.

Ở một thành phố khác.

Vẫn học tập.

Vẫn chờ đợi.

Và vẫn thuộc về tôi.

Khoảng một tháng sau Tết, phần lớn thời gian của tôi chỉ xoay quanh sách vở. Những cuốn tài liệu cũ được mượn lại từ bạn bè, từ anh em họ hàng từng đi thi đại học những năm trước. Chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ trở nên chật kín. Buổi sáng học. Buổi chiều học. Tối đến lại học tiếp dưới ánh đèn vàng quen thuộc.

Có những kiến thức tôi đã bỏ quên từ lâu.

Có những công thức phải học lại từ đầu.

Có những bài toán nhìn rất quen nhưng làm mãi vẫn sai.

Nhiều hôm gần nửa đêm mới gấp sách lại.

Ngoài sân chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích.

Mẹ đã ngủ từ lâu.

Bố cũng đã tắt đèn phòng bên cạnh.

Chỉ còn ánh sáng trong phòng tôi vẫn còn le lói.

***

Tối nào học xong tôi cũng gọi cho em.

Có hôm em vừa đi học về.

Có hôm đang ngồi ăn cơm với bác.

Có hôm còn đang cặm cụi làm bài tập.

Chiếc webcam mờ mờ của Messenger và Zalo ngày ấy chẳng rõ nét như bây giờ. Hình ảnh lúc được lúc mất. Có khi giọng nói đi trước vài giây rồi hình ảnh mới theo sau.

Vậy mà vẫn thấy vui.

Một tối gần cuối tháng ba, khi tôi vừa làm xong một đề thi thử thì gọi cho em như thường lệ.

Em đang ngồi trước bàn học.

Mái tóc buộc gọn phía sau.

Bên cạnh là một chồng giáo trình dày cộp.

– Em học xong chưa?

– Em xong một môn rồi.

– Thế còn mấy môn nữa?

– Nhiều lắm.

Em thở dài.

Tôi bật cười.

– Thế mới là sinh viên chứ.

– Anh tưởng dễ à?

– Anh chưa được làm sinh viên nên chưa biết.

Em ngẩng đầu lên nhìn tôi qua màn hình.

– Anh vẫn muốn thi đại học thật à?

Tôi im lặng vài giây.

Rồi gật đầu.

– Ừ.

– Em tưởng anh đổi ý rồi.

– Không.

– Thi ở đâu?

Tôi nhìn cuốn sách đặt trên bàn.

– Chắc trong Sài Gòn.

Em hơi bất ngờ.

– Xa thế?

– Bác anh trong đó bảo vào ở rồi ôn luôn.

Một khoảng lặng ngắn xuất hiện.

Tôi nhìn em.

Em cũng nhìn tôi.

Cuối cùng em khẽ hỏi.

– Anh quyết rồi à?

– Ừ.

– Lỡ trượt thì sao?

Tôi bật cười.

– Chưa thi mà đã nghĩ tới trượt rồi.

– Em hỏi thật.

– Thì thi lại.

Em nhìn tôi vài giây.

Rồi mỉm cười.

– Vậy thì thi đi.

– Em tin anh à?

– Vâng.

– Sao tin?

– Vì anh đã quyết rồi.

Giọng em nhẹ như gió.

Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến tôi nhớ rất lâu.

***

Những cuộc gọi sau đó vẫn diễn ra đều đặn.

Cuộc sống của em ở Hải Phòng ngày càng bận hơn.

Buổi sáng lên lớp.

Buổi chiều về phụ bác việc nhà.

Buổi tối học bài.

Có hôm gần mười một giờ đêm mới mở máy.

Hai đứa nói chưa được vài phút.

Tôi đã thấy em dụi mắt liên tục.

– Buồn ngủ à?

– Không.

Vừa nói xong em đã ngáp.

Tôi bật cười.

– Đi ngủ đi.

– Em chưa học xong.

– Thế học tiếp đi.

– Vâng.

Em chống cằm nhìn màn hình.

Tôi cũng chẳng nói gì.

Một lúc sau.

Em vẫn ngồi đó.

Im lặng.

Tôi tưởng em đang đọc tài liệu.

Cho tới khi nghe thấy tiếng thở đều đều vang lên từ loa máy tính.

Tôi bật cười.

Em ngủ mất rồi.

Cuốn sách vẫn mở trước mặt.

Chiếc bút vẫn nằm trên tay.

Mái tóc rủ xuống che một phần gương mặt.

Tôi ngồi nhìn rất lâu.

Không đánh thức.

Cũng không tắt máy ngay.

Chỉ lặng lẽ ngồi đó.

Ngắm người con gái của mình ngủ gục sau một ngày dài.

Ngoài cửa sổ phòng tôi, gió đêm thổi qua những tán cây tạo thành âm thanh xào xạc quen thuộc.

Còn ở đầu bên kia màn hình.

Hải Phòng chắc cũng đã khuya lắm rồi.

***

Cuối tháng tư, bác gọi điện từ Sài Gòn ra.

Sau cuộc gọi hôm ấy, tôi gần như không còn đắn đo nữa.

Buổi tối, trong bữa cơm gia đình, tôi nói với bố mẹ quyết định của mình.

Không khí trên mâm cơm yên lặng vài giây.

Bố đặt bát cơm xuống.

– Quyết rồi à?

– Vâng.

– Khi nào đi?

– Chắc tuần sau con đi.

Bố gật đầu.

Không hỏi thêm nhiều.

Mẹ cũng chỉ dặn vài câu về chuyện đi đường.

Mọi thứ diễn ra bình thường hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Có lẽ bởi ai cũng hiểu.

Tôi không còn là cậu học sinh năm nào nữa.

Đã đến lúc phải tự bước đi bằng đôi chân của mình.

***

Tối trước ngày lên đường, tôi gọi cho em.

Hôm ấy em vừa học xong.

Ngoài cửa sổ phía sau lưng em là ánh đèn vàng từ con phố nhỏ gần nhà bác.

– Bao giờ anh đi?

– Sáng mai anh đi.

Em im lặng.

– Nhanh vậy à?

– Ừ.

– Vào tới nơi nhớ gọi cho em.

– Anh biết rồi.

– Đừng bỏ bữa.

– Vâng.

Tôi bật cười.

– Em nói như mẹ anh ấy.

Em cũng cười theo.

Nhưng rồi nụ cười ấy nhanh chóng dịu xuống.

– Xa thật đấy.

– Có mấy tháng thôi mà.

– Em biết.

Tôi nhìn em.

Rồi chậm rãi nói.

– Thi xong anh về.

– Vâng.

– Lúc đó mình lại đi biển.

Em khẽ cười.

– Nhớ đấy.

– Nhớ.

Cuộc gọi kết thúc khá muộn.

Nhưng đêm ấy tôi gần như không ngủ được.

***

Sáng hôm sau, trời nhiều mây.

Bố chở tôi bằng chiếc xe máy cũ ra quốc lộ.

Hai bố con đi qua những con đường quen thuộc của quê nhà. Qua cánh đồng vẫn còn đọng hơi sương. Qua những ngôi nhà tôi đã nhìn thấy suốt từ thời thơ ấu.

Chiếc xe chạy chậm rãi hướng về phía Núi Chẹt.

Nơi xe khách Bắc Nam thường đón khách.

Nơi ngày trước tôi và em từng đi ngang qua không biết bao nhiêu lần mỗi khi ra biển Quảng Lợi.

Xe khách chưa tới.

Hai bố con ghé vào quán nước ven đường.

Quán vẫn như ngày nào.

Mái tôn cũ.

Mấy bộ bàn ghế nhựa.

Chiếc tủ kính bày bánh kẹo trước cửa.

Tôi cầm chai nước ngồi nhìn ra quốc lộ.

Những chiếc xe tải nối nhau chạy qua.

Bên kia đường là dáng Núi Chẹt quen thuộc hiện lên dưới bầu trời đầu hạ.

Tôi bất giác nhớ tới đêm đi biển cùng em.

Nhớ con đường ven biển.

Nhớ vòng tay ôm phía sau lưng.

Nhớ lời hứa sẽ cùng nhau đi tiếp.

Thời gian trôi nhanh thật.

Mới đó thôi.

Vậy mà đã mấy năm.

Bố ngồi bên cạnh châm điếu thuốc.

Một lúc lâu mới lên tiếng.

– Quyết rồi chứ?

Tôi nhìn về phía trước.

– Vâng.

Bố gật đầu.

– Thế thì đi đi.

Chỉ một câu.

Nhưng tôi nhớ mãi.

***

Gần trưa.

Chiếc xe khách Bắc Nam cuối cùng cũng xuất hiện.

Tiếng phanh xe rít lên bên lề đường.

Phụ xe mở cửa.

Người lên.

Người xuống.

Tiếng gọi nhau vang lên giữa cái nắng đầu hè.

Điện thoại trong túi áo rung lên.

Là em.

Tôi mỉm cười rồi nghe máy.

– Anh lên xe chưa?

– Sắp.

– Em vừa học xong.

– Thế à.

– Vào tới nơi nhớ gọi cho em.

– Anh biết rồi.

Một khoảng lặng ngắn xuất hiện.

Cả hai đều chẳng muốn cúp máy trước.

Cuối cùng em là người lên tiếng.

– Thi tốt nhé.

– Ừ.

– Em đợi tin anh.

Tôi nhìn về phía chiếc xe đang nổ máy phía trước.

Rồi khẽ cười.

– Anh cũng đang đợi ngày thi xong để về gặp em.

Ở đầu dây bên kia.

Em không nói gì.

Nhưng tôi nghe thấy tiếng cười rất nhỏ.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi cất điện thoại vào túi.

Xách hành lý bước lên xe.

Qua ô cửa kính, tôi thấy bố vẫn đứng bên đường.

Dáng người quen thuộc giữa dòng xe cộ ngược xuôi.

Xe bắt đầu chuyển bánh.

Chậm rãi.

Từ từ rời khỏi Núi Chẹt.

Rời khỏi quê nhà.

Những cánh đồng Thanh Hóa lùi dần về phía sau.

Con đường quốc lộ kéo dài về phương Nam.

Tôi tựa đầu vào cửa kính.

Trong lòng vừa hồi hộp.

Vừa lo lắng.

Nhưng nhiều hơn cả là hy vọng.

Bởi ở Hải Phòng lúc ấy vẫn có một cô gái đang đợi tôi.

Và tôi tin rằng khi quay trở về, mọi thứ sẽ còn tốt đẹp hơn bây giờ.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?

Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?