Chương 21: Những con đường khác nhau

Cập nhật: 12:36 - 10/06/20261,561 từLượt xem: 2

Mùa thu năm ấy đến rất nhanh.

Khi những ngày đầu bỡ ngỡ ở Hải Phòng dần trôi qua, em cũng bắt đầu quen với nhịp sống mới của một cô sinh viên năm nhất. Những cuộc gọi về quê không còn kéo dài như trước vì mỗi ngày của em đều kín bởi những điều mới mẻ. Buổi sáng đạp xe tới trường. Buổi trưa ăn cơm cùng bác rồi tranh thủ nghỉ ngơi. Buổi chiều lên giảng đường. Có hôm tan học muộn, em đạp xe về khi những ngọn đèn đường đã sáng từ lâu.

Tôi biết những điều ấy qua những cuộc gọi ngắn ngủi hiếm hoi giữa hai đứa.

Có lần em kể với tôi rằng trường rộng hơn em tưởng rất nhiều. Từ cổng trường vào tới khu giảng đường phải đi thêm một đoạn khá xa. Những ngày đầu còn hay đi nhầm lớp. Có hôm chạy từ tầng này sang tầng khác chỉ vì nhìn nhầm phòng học.

Nghe em kể, tôi chỉ cười.

Trong đầu vẫn luôn hiện lên hình ảnh cô bé năm nào ngồi dưới ánh đèn bàn ở quê, vậy mà chẳng biết từ lúc nào đã trở thành một cô sinh viên đang tự mình đạp xe giữa thành phố cảng xa lạ.

***

Ở đơn vị, cuộc sống của tôi vẫn lặp lại theo những vòng quay quen thuộc.

Sáu giờ tối nhận ca.

Sáu giờ sáng đổi gác.

Những đêm trực dài tưởng như vô tận.

Những buổi sáng trở về phòng khi đồng đội đã chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới.

Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng ở nhà ăn, tôi lại trở về dãy nhà ở. Những người vừa trực đêm cùng tôi lần lượt leo lên giường ngủ bù. Ngoài sân, tiếng còi tập hợp vang lên. Đồng đội lục tục kéo nhau đi làm nhiệm vụ. Căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Có những ngày tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu trước khi ngủ.

Có những ngày vừa đặt lưng xuống đã thiếp đi lúc nào không biết.

Thời gian trong quân ngũ luôn trôi theo một cách rất đặc biệt.

Chậm khi người ta mong nó nhanh.

Và nhanh khi người ta muốn giữ lại.

***

Khoảng cuối năm ấy, Facebook bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Ban đầu tôi chỉ nghe mấy thằng trong phòng nhắc tới.

Rồi một hôm lĩnh phụ cấp, tôi ra ngoài mua gói mạng và tập tành tạo tài khoản.

Ảnh đại diện là một tấm hình chụp bằng chiếc điện thoại mới mua.

Mờ.

Xấu.

Và tối om.

Nhưng lúc ấy ai cũng như thế.

Tối hôm đó tôi tìm tên em.

Mất khá lâu mới thấy.

Ảnh đại diện của em là một tấm hình chụp trước cổng trường đại học.

Mái tóc dài.

Nụ cười quen thuộc.

Vẫn là gương mặt ấy.

Nhưng dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Tôi ngồi nhìn rất lâu rồi mới bấm gửi lời mời kết bạn.

Chưa đầy một tiếng sau.

Thông báo hiện lên.

Em đã chấp nhận.

***

Những ngày đầu, Facebook giống như một con đường mới nối hai đứa lại với nhau.

Không còn phải đợi giờ gọi điện.

Không còn phải căn lúc người kia rảnh.

Bất cứ lúc nào mở máy lên cũng có thể nhìn thấy nhau.

Có hôm tôi đăng một bức ảnh chụp cùng đồng đội.

Chưa đầy vài phút sau đã thấy em bấm thích.

Có hôm em đăng ảnh sân trường sau cơn mưa.

Tôi cũng là một trong những người đầu tiên vào bình luận.

– Hải Phòng mưa à?

Một lúc sau em trả lời.

– Mưa từ chiều.

– Thế có mang áo mưa không?

– Có.

Kèm theo một biểu tượng mặt cười rất đơn giản.

Chỉ vài dòng như vậy thôi.

Nhưng tôi vẫn thấy vui cả buổi tối.

***

Những người bạn mới cũng bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của em.

Lúc đầu là những cái tên xa lạ.

Sau đó dần dần trở nên quen thuộc qua những câu chuyện em kể.

Người ngồi cùng bàn.

Người cùng quê Thanh Hóa.

Người học giỏi Tiếng Anh.

Người hay mượn bài.

Người thường đạp xe cùng em mỗi sáng.

Cuộc sống sinh viên của em dần đầy lên bởi những điều mới mẻ.

Tôi nghe.

Thỉnh thoảng hỏi vài câu.

Rồi lại cười.

Bởi tôi biết đó là điều tất yếu.

Ai rồi cũng phải bước vào một thế giới mới của riêng mình.

***

Còn thế giới của tôi lại nằm ở một nơi hoàn toàn khác.

Những đêm trực gác.

Những buổi tập thể thao chiều.

Những lần tăng gia.

Những trận bóng chuyền.

Và những màn chơi Ninja School kéo dài đến tận khuya.

Gần như tối nào trong phòng cũng có tiếng bấm phím lách cách.

Có thằng luyện cấp.

Có thằng đi làm nhiệm vụ.

Có thằng ngồi săn đồ.

Tôi cũng chẳng khác gì.

Nhiều hôm vừa ngủ dậy lúc chiều muộn đã mở điện thoại lên đăng nhập.

Chơi một lúc.

Rồi hai tiếng.

Rồi ba tiếng.

Đến khi nhận ra thì trời đã tối.

Có lẽ con người ta luôn cần thứ gì đó để lấp đầy khoảng thời gian trống trải.

Còn với tôi khi ấy, Ninja School chính là thứ đó.

***

Dần dần, những cuộc trò chuyện trên Facebook cũng ít đi.

Không phải vì hết chuyện để nói.

Mà vì không còn gặp đúng thời điểm nữa.

Buổi sáng tôi đi ngủ.

Em lên lớp.

Buổi chiều tôi vừa thức dậy.

Em đang học.

Buổi tối tôi nhận ca trực.

Em làm bài tập.

Có những tin nhắn gửi đi.

Vài tiếng sau mới nhận được trả lời.

Có những bình luận xuất hiện từ sáng.

Đến tối mới có hồi âm.

Tất cả đều chậm hơn trước.

Rời rạc hơn trước.

Nhưng không ai nhận ra điều đó ngay lúc ấy.

***

Một lần hiếm hoi cả hai cùng online.

Em gửi cho tôi một bức ảnh chụp bằng điện thoại.

Là chiếc xe đạp dựng trước giảng đường.

“Hôm nay thủng săm giữa đường.”

Tôi bật cười.

“Thế rồi sao?”

“Dắt bộ gần cây số.”

“Khổ thân.”

“Biết thế mua xe tốt hơn.”

“Bảo bác mua xe máy đi.”

“Sinh viên nào đi xe máy.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rồi bất giác mỉm cười.

Ngày trước em còn là cô bé ngồi sau xe đạp của tôi ra biển.

Bây giờ đã tự mình loay hoay giữa thành phố xa lạ.

Thời gian đúng là thứ kỳ lạ.

***

Rồi mùa đông đi qua.

Mùa xuân cũng qua.

Những tháng đầu năm mới lặng lẽ trôi đi.

Facebook vẫn còn đó.

Danh sách bạn bè vẫn còn đó.

Nhưng những lần trò chuyện ngày một ít hơn.

Có hôm tôi vào trang cá nhân của em.

Thấy em vừa đăng vài tấm hình chụp cùng bạn học.

Tôi bấm thích.

Rồi thoát ra.

Không để lại bình luận nào.

Có hôm em vào ảnh của tôi.

Bấm thích.

Rồi cũng im lặng như thế.

Cả hai giống như đang đứng ở hai đầu một con đường dài.

Vẫn nhìn thấy nhau.

Nhưng không còn đủ gần để nghe rõ tiếng bước chân của đối phương nữa.

***

Một buổi tối cuối tuần.

Tôi vừa nhận ca trực xong.

Trở về phòng.

Tắm rửa.

Ăn cơm.

Rồi nằm lên giường mở Facebook như mọi khi.

Bảng tin hiện lên một bức ảnh mới.

Người đăng là em.

Trong ảnh có rất nhiều người.

Những gương mặt tôi không quen.

Có cả nam lẫn nữ.

Phía sau là khuôn viên trường đại học.

Em đứng ở giữa.

Đang cười.

Nụ cười rất tươi.

Rất tự nhiên.

Khác hẳn vẻ rụt rè của cô bé năm nào.

Tôi ngồi nhìn bức ảnh ấy rất lâu.

Lâu đến mức màn hình tối đi rồi lại sáng lên.

Ngón tay dừng ở khung tin nhắn.

Tôi nghĩ tới rất nhiều điều.

Muốn hỏi em dạo này thế nào.

Muốn hỏi việc học có vất vả không.

Muốn hỏi có còn hay đạp xe về muộn như trước không.

Muốn kể rằng tối qua tôi vừa trực một ca rất dài.

Muốn kể rằng hôm nay thằng bạn cùng phòng lại thức trắng để chơi Ninja School.

Muốn kể rất nhiều.

Nhưng cuối cùng.

Tôi không gõ chữ nào cả.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng cây sau doanh trại tạo thành những âm thanh xào xạc quen thuộc. Căn phòng chỉ còn vài ánh đèn điện thoại le lói trên những chiếc giường tầng. Xa xa là tiếng cười của mấy người vừa từ sân bóng chuyền trở về.

Tôi nhìn bức ảnh thêm một lần nữa.

Rồi lặng lẽ tắt màn hình.

Trong bóng tối, lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng cuộc sống của em đang chạy về phía trước với rất nhiều điều mới mẻ.

Còn tôi vẫn đứng giữa những ca trực đêm, những dãy bồn chứa và những ngày tháng quân ngũ lặp đi lặp lại.

Không ai bỏ ai lại phía sau.

Chỉ là hai con đường đã bắt đầu đi theo những hướng khác nhau.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?