Chương 22: Khoảng lặng dài nhất

Cập nhật: 12:36 - 10/06/20261,968 từLượt xem: 2

Có những khoảng cách không bắt đầu từ một cuộc cãi vã.

Không ai nói lời chia tay.

Không ai phản bội ai.

Không ai hết yêu.

Chúng chỉ lặng lẽ xuất hiện giữa những ngày tháng rất bình thường, giống như con nước ngoài sông cứ âm thầm rút đi từng chút một. Đến khi người ta nhận ra thì khoảng bờ bên kia đã xa đến mức không còn nghe rõ tiếng gọi của nhau nữa.

***

Sau năm đầu tiên ở Hải Phòng, cuộc sống của em dần đi vào quỹ đạo riêng. Những cuộc gọi về quê không còn mang theo cảm giác bỡ ngỡ như những ngày đầu nhập học. Con đường từ nhà bác tới trường dài hơn hai cây số đã trở thành một phần quen thuộc trong mỗi buổi sáng. Chiếc xe đạp mới ngày nào giờ cũng đã dính đầy bụi đường. Có hôm trời mưa, em phải mặc áo mưa đạp xe tới lớp. Có hôm tan học muộn, em lại đạp xe trở về dưới ánh đèn vàng kéo dài dọc các con phố. Những câu chuyện em từng kể cho tôi nghe giờ không còn là chuyện nhớ nhà hay nhớ quê nữa mà là những buổi học nhóm, những bài thuyết trình, những môn học khó và những kỳ kiểm tra giữa kỳ nối tiếp nhau.

Còn cuộc sống của tôi ở đơn vị cũng chẳng khác gì mấy so với trước. Những ca trực đêm vẫn nối tiếp nhau đều đặn. Sáu giờ tối nhận nhiệm vụ. Sáu giờ sáng đổi gác. Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng ở nhà ăn, tôi lại trở về phòng ngủ bù. Ngoài sân đơn vị, đồng đội lục tục kéo nhau đi làm việc. Tiếng xe máy, tiếng gọi nhau, tiếng còi tập hợp vang lên rồi dần xa. Chỉ còn vài người vừa trực đêm như tôi nằm lại trong phòng. Có những ngày tôi ngủ tới tận chiều. Có những ngày lại thức dậy sớm hơn rồi nằm nhìn trần nhà thật lâu.

Thời gian cứ thế trôi đi.

Không nhanh.

Nhưng cũng chẳng chậm.

***

Khoảng thời gian ấy, người tôi liên lạc nhiều nhất lại là An.

Kể từ ngày Chi lên Hải Phòng học đại học, An gần như trở thành cây cầu duy nhất nối tôi với cuộc sống của em. Nó vẫn ở quê, vẫn đi làm phụ gia đình như trước, nhưng vì là anh trai nên gần như chuyện gì của Chi nó cũng biết. Có hôm đang trực gác giữa đêm, tôi nhận được cuộc gọi của nó. Có hôm là tin nhắn gửi lúc gần sáng sau khi tôi vừa đổi ca. Những câu chuyện rất bình thường thôi, nhưng tôi lại nhớ gần như từng chữ.

***

Một buổi chiều sau giờ thể thao, điện thoại rung lên khi tôi đang ngồi dưới gốc cây trước dãy nhà ở.

– Alo.

– Tao đây.

Giọng An vang lên quen thuộc.

– Đang làm gì đấy?

– Ngồi chơi.

– Tao vừa từ Hải Phòng về.

Tôi im lặng vài giây.

– Ừ.

– Hỏi đi.

Tôi bật cười.

– Hỏi gì?

– Mày nghĩ tao không biết à?

Tiếng nó cười vang lên trong điện thoại.

Tôi cũng cười theo.

Cuối cùng vẫn hỏi.

– Nó dạo này thế nào?

– Bình thường.

– Học nhiều không?

– Suốt ngày học.

– Gầy không?

– Có vẻ gầy hơn hồi ở quê.

Tôi ngồi lặng đi một lúc.

Trước mắt là khoảng sân đầy nắng cuối chiều.

Ngoài hàng rào, gió đang làm những tán cây rung lên xào xạc.

– Nó có khỏe không?

– Khỏe.

– Ừ.

– Mày hỏi hết chưa?

– Hết rồi.

– Hết thật chưa?

– Rồi.

An bật cười.

– Mày đúng là thằng dở hơi.

Cuộc gọi kết thúc.

Nhưng tôi vẫn ngồi thêm rất lâu dưới gốc cây.

Chỉ vì vài câu trả lời đơn giản như thế.

***

Facebook vẫn còn đó.

Tài khoản của em vẫn nằm trong danh sách bạn bè của tôi.

Nhưng mọi thứ không còn giống như những tháng đầu tiên nữa.

Ngày trước, mỗi khi em đăng ảnh, tôi thường là một trong những người đầu tiên bấm thích. Mỗi khi tôi đăng gì đó, em cũng hay để lại vài dòng bình luận. Những câu chuyện rất ngắn. Những cuộc trò chuyện rất bình thường.

Rồi chẳng biết từ lúc nào mọi thứ thưa dần.

Tôi vẫn thấy em xuất hiện trên bảng tin.

Một bức ảnh chụp cùng bạn học.

Một dòng trạng thái về bài kiểm tra.

Một tấm hình chụp sân trường lúc chiều muộn.

Tôi nhìn thấy.

Đọc hết.

Rồi lặng lẽ kéo xuống.

Không bấm thích.

Không bình luận.

Không nhắn tin.

Ở đầu bên kia, có lẽ em cũng như thế.

Bởi thỉnh thoảng tôi vẫn thấy thông báo em vừa xem ảnh mới của mình. Có hôm tôi đăng một tấm hình chụp cùng đồng đội sau trận bóng chuyền. Không ai nói gì. Không ai để lại bình luận. Nhưng vài ngày sau khi mở lại, tôi vẫn thấy tên em nằm trong danh sách những người đã thích.

Những dấu vết rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ chẳng nhận ra.

***

Có những tối tôi mở Facebook chỉ để vào trang cá nhân của em.

Không làm gì cả.

Chỉ nhìn.

Nhìn ảnh đại diện mới.

Nhìn những bức ảnh em chụp cùng bạn bè.

Nhìn những bình luận của người khác.

Rồi thoát ra.

Một lần tôi định nhắn.

Con trỏ nhấp nháy trong ô chat rất lâu.

Tôi gõ:

“Em dạo này thế nào?”

Rồi lại xóa.

Một lúc sau lại gõ:

“Việc học ổn không?”

Rồi lại xóa tiếp.

Cuối cùng khung chat vẫn trống trơn.

Ngoài sân đơn vị, tiếng bóng chuyền vang lên từng đợt. Tiếng cười nói của đám bạn cùng phòng vọng từ ngoài hành lang vào. Còn tôi chỉ ngồi nhìn màn hình điện thoại đang sáng rồi tối dần theo thời gian.

Có những khoảng lặng dài tới mức người ta không còn biết phải bắt đầu lại từ đâu.

***

Khoảng thời gian rảnh còn lại, tôi lao vào game nhiều hơn trước.

Ninja School gần như trở thành một phần quen thuộc của mỗi ngày. Sau giờ trực, sau giờ thể thao, sau bữa cơm tối, tôi lại nằm trên giường bấm điện thoại. Có hôm đang làm nhiệm vụ trong game thì ngủ quên lúc nào không biết. Có hôm thức tới khuya chỉ để săn một món đồ ảo chẳng có ý nghĩa gì ngoài đời.

Đồng đội cũng vậy.

Cả phòng tối om.

Chỉ còn ánh sáng từ những màn hình điện thoại hắt lên từng gương mặt.

Tiếng bấm phím lách cách vang lên khắp nơi.

Ai cũng có cách riêng để giết thời gian.

Còn tôi có lẽ đang cố giết đi thứ gì khác.

***

Mùa đông năm ấy đến rồi lại đi. Những cơn gió lạnh ngoài Bắc tràn về khiến những đêm trực gác dài hơn bình thường. Có những lúc đứng một mình giữa khoảng sân rộng của kho xăng dầu, tôi bất giác nghĩ tới Hải Phòng. Thành phố ấy chắc cũng đang lạnh. Có lẽ buổi sáng em vẫn phải đạp xe hơn hai cây số tới trường trong màn sương mỏng. Có lẽ tối đến lại ngồi bên bàn học như những năm cuối cấp. Tôi nghĩ rất nhiều điều, nhưng chưa bao giờ gọi điện để hỏi.

Một buổi tối cuối tuần, khi tôi vừa thức dậy sau giấc ngủ bù ban ngày thì điện thoại rung lên. Là An.

– Mày ngủ à?

– Vừa dậy.

– Chi vừa gọi điện về nhà.

Tôi im lặng vài giây.

– Ừ.

– Mẹ tao hỏi học hành thế nào.

– Nó bảo sao?

– Đang thi giữa kỳ.

Tôi khẽ gật đầu dù biết nó không nhìn thấy.

Ở đầu dây bên kia, An tiếp tục kể.

– Dạo này chắc học nhiều lắm.

– Sao biết?

– Nghe giọng là biết. Mệt hơn trước.

Tôi bước ra ngoài hành lang. Gió lạnh luồn qua cổ áo.

– Thế à.

– Ừ.

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi An bất ngờ hỏi:

– Mày không gọi cho nó à?

Tôi nhìn xuống màn hình điện thoại trong tay.

Ngoài sân, ánh đèn vàng đang hắt xuống nền bê tông loang loáng hơi sương.

– Chắc nó bận.

– Ừ.

An chỉ đáp vậy.

Nó không hỏi thêm.

Tôi cũng không giải thích.

Bởi có những chuyện ngay cả bản thân mình cũng không biết phải giải thích thế nào.

Cuộc gọi kết thúc khá nhanh.

Tôi vẫn đứng ngoài hành lang thêm rất lâu.

Gió mùa đông thổi qua hàng cây phía sau doanh trại tạo nên những âm thanh xào xạc đều đặn.

Trong túi áo, điện thoại vẫn còn đó.

Chỉ cần bấm vài phím là có thể gọi cho em.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn cất máy đi.

Giống như rất nhiều lần trước.

***

Đêm hôm ấy tôi không trực.

Cả phòng ngủ từ rất sớm.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng cây phía sau doanh trại tạo nên những âm thanh xào xạc quen thuộc. Xa xa là ánh đèn vàng hắt xuống khoảng sân bê tông vắng người. Đồng hồ chỉ hơn mười hai giờ đêm nhưng tôi vẫn chưa buồn ngủ.

Tôi mở ngăn tủ cá nhân.

Lôi từ trong góc ra chiếc Nokia 1280 cũ.

Chiếc điện thoại đã theo tôi từ những năm cuối cấp ba.

Chiếc điện thoại từng chứa hàng nghìn tin nhắn của em.

Màn hình sáng lên bằng thứ ánh sáng xanh nhạt quen thuộc.

Tôi mở hộp thư.

Những dòng chữ cũ hiện ra.

“Anh ngủ chưa?”

“Mai nhớ đi học sớm nhé.”

“Anh đang làm gì?”

“Em nhớ anh.”

“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Từng tin nhắn hiện lên trước mắt.

Ngắn ngủi.

Đơn giản.

Và ngây ngô.

Tôi đọc từ đầu.

Rồi đọc tiếp.

Rồi lại đọc nữa.

Thời gian trôi đi lúc nào không biết.

Một giờ sáng.

Hai giờ sáng.

Rồi ba giờ sáng.

Ngoài sân doanh trại chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong bóng tối. Những chiếc giường xung quanh đều đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại cũ hắt lên gương mặt tôi.

Có những tin nhắn tôi từng đọc hàng chục lần.

Vậy mà đêm ấy lại thấy xa lạ.

Giống như đang đọc lại câu chuyện của một người khác.

Một cậu con trai mười bảy tuổi.

Một cô gái mười sáu tuổi.

Những buổi tối nhắn tin tới khuya.

Những lời hứa tưởng như sẽ kéo dài mãi mãi.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Lần đầu tiên kể từ ngày em lên Hải Phòng, tôi không còn nghĩ tới chuyện bao giờ được gặp lại.

Không còn nghĩ tới những ngày nghỉ phép.

Không còn nghĩ tới những cuộc gọi.

Mà chỉ thấy trong lòng xuất hiện một nỗi sợ rất mơ hồ.

Nỗi sợ rằng trong lúc tôi vẫn đang đứng yên giữa những ca trực đêm và những tháng ngày quân ngũ lặp đi lặp lại, người con gái ấy có lẽ đã đi rất xa rồi.

Xa đến mức một ngày nào đó, khi tôi quay đầu nhìn lại, em sẽ chỉ còn là một ký ức đẹp của tuổi trẻ.

Và lần đầu tiên trong đời.

Tôi nghĩ rằng…

Có lẽ mình đang dần đánh mất em thật rồi.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?