Chương 2: Những tin nhắn sau mười hai giờ đêm

Cập nhật: 21:55 - 05/06/20261,800 từLượt xem: 8

Sau lần đầu theo Trường An về nhà chơi hôm ấy, tôi bỗng dưng có thêm một thói quen mà ngay cả bản thân cũng không muốn thừa nhận.

Chiều nào tan học xong, tôi cũng tìm một lý do nào đó để vòng xe qua nhà nó. Khi thì bảo sang mượn đĩa game, lúc lại rủ đá bóng ngoài bãi đất đầu làng, có hôm còn mặt dày kiếm cớ hỏi mượn điện thoại để xem nhạc. Mà thật ra cái điện thoại của An có gì đâu để xem. Con Nokia 5130 dùng cả năm trời vẫn quanh quẩn mấy bài nhạc cũ với trò Kim Cương quen thuộc.

An bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ.

– Dạo này mày chăm sang nhà tao thế?

Tôi đang ngồi ngoài hiên, chân gác lên thành ghế nhựa, tay cầm nửa quả ổi vừa xin được trong bếp.

– Chán thì sang thôi.

– Chán hay nhớ ai?

– Nhớ mẹ mày.

Cái dép tổ ong lập tức bay thẳng sang phía tôi.

Tôi cười hề hề né được.

Chiều quê tháng tư yên ả đến lạ. Nắng vàng đổ xuống mặt ao trước sân, phản chiếu thành những vệt sáng lấp loáng. Mấy con chuồn chuồn đỏ bay là là trên đám bèo xanh. Chiếc quạt cây cũ đặt ngoài hiên quay chậm chạp, mỗi vòng xoay lại phát ra tiếng lạch cạch đều đều như đã tồn tại từ rất nhiều năm trước.

Tôi vẫn ngồi nói chuyện với An, nhưng ánh mắt cứ vô thức hướng về phía trong nhà.

Bên khung cửa sổ, Thùy Chi đang ngồi học bài trên nền gạch mát lạnh. Con bé mặc bộ đồ ở nhà màu xanh nhạt, mái tóc buộc gọn phía sau gáy. Một tay chống cằm, tay còn lại xoay cây bút bi giữa những ngón tay nhỏ nhắn.

Có lúc nó nhíu mày trước một bài toán khó.

Có lúc lại ngẩn người nhìn khoảng sân đầy nắng phía trước mặt.

Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn không hiểu nổi vì sao năm ấy mình có thể ngồi hàng tiếng đồng hồ chỉ để nhìn một người con gái học bài.

An vẫn đang thao thao bất tuyệt kể chuyện lớp nó vừa đánh nhau với lớp bên cạnh. Tôi nghe được vài câu rồi lại quên mất. Bởi ngay lúc ấy, Chi từ trong nhà bước ra.

Trên tay con bé là chiếc ấm nước chè xanh còn bốc hơi nhè nhẹ.

– Anh Nam uống nước không?

Tôi giật mình quay lại như vừa bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu.

– À… có.

Chi cúi người rót nước vào chiếc cốc thủy tinh đã ngả màu theo năm tháng rồi đặt trước mặt tôi.

Khoảng cách rất gần.

Tôi nhìn thấy những ngón tay nhỏ xíu.

Nhìn thấy hàng móng tay cắt gọn gàng.

Và cả mùi dầu gội thoang thoảng theo gió chiều bay ngang qua.

Không hiểu sao tôi lại im bặt.

Chi ngồi xuống chiếc ghế gần cửa.

An huých mạnh vào vai tôi.

– Mày hôm nay bị câm à?

– Câm cái đầu mày.

Chi bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Nhẹ đến mức nếu không để ý có lẽ sẽ chẳng nghe thấy.

Nhưng có những âm thanh trong đời chỉ cần nghe một lần cũng đủ nhớ rất lâu.

Tiếng cười của Thùy Chi năm ấy là một trong số đó.

***

Từ ngày ấy, việc đi học bỗng nhiên trở nên đáng mong chờ hơn trước rất nhiều.

Những năm 2011 ở quê tôi, học sinh gần như đều đi học bằng xe đạp. Sáng đạp xe đến trường. Trưa về ăn cơm. Chiều lại tiếp tục đạp xe đi học thêm.

Mùa hè Thanh Hóa nóng như đổ lửa. Những con đường bê tông trắng xóa dưới nắng. Hơi nóng từ mặt đường hắt lên khiến không khí rung rung trước mắt. Chỉ cần đạp xe vài cây số là lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Có hôm tôi đang ngồi trong quán net gần trường bắn Half-Life cùng đám thằng Hưng.

Tiếng chuột lách cách.

Tiếng chửi nhau ầm ĩ.

Khói bụi từ mấy chiếc quạt cũ quay tít trên trần.

Đúng lúc ấy, An đạp xe ngang qua cửa.

– Về không?

Mắt tôi vẫn dán vào màn hình.

– Chưa.

– Mẹ tao bảo tối nay mất điện.

– Kệ.

An nhếch mép cười.

– Chi tao vừa mua kem.

Tôi lập tức đứng bật dậy.

– Sao mày không nói sớm?

Cả quán net cười ầm lên.

Thằng Hưng chửi vọng theo:

– Đúng loại có gái cái là tỉnh hơn chó nghe tiếng mở cổng.

Tôi mặc kệ.

Có những chuyện lúc ấy chẳng cần giải thích.

Chỉ cần nghe thấy tên người ta thôi là chân đã tự động muốn chạy đi rồi.

Chiều hôm đó, khi tôi tới nơi, Thùy Chi đang ngồi ngoài hiên ăn kem cây.

Nắng cuối ngày rơi xuống mái tóc đen óng của con bé.

Chi nhìn thấy tôi thì hơi khựng lại một chút rồi đứng dậy đi vào trong.

Lúc quay ra, trên tay đã cầm thêm một cây kem khác.

– Anh ăn không?

– Có chứ.

Tôi nhận lấy cây kem, cố tỏ ra bình thường nhất có thể.

Nhưng thật ra trong lồng ngực, tim đang đập loạn cả lên.

Bây giờ nghĩ lại thấy buồn cười.

Chỉ một cây kem vài nghìn đồng.

Chỉ một câu hỏi rất đỗi bình thường.

Vậy mà đủ khiến một thằng con trai mười bảy tuổi nằm thao thức đến tận khuya.

Chi vốn không nói nhiều.

Lúc nào cũng nhẹ nhàng như thế.

Có lần tôi ngồi ngoài sân sửa chiếc xe đạp bị tuột xích. Mồ hôi chảy thành dòng dọc theo cổ áo. Hai bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ.

Tôi đang loay hoay thì trước mặt xuất hiện một chiếc khăn mặt sạch sẽ.

– Anh lau đi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Chi đang đứng dưới bóng cây nhãn.

– Anh cảm ơn.

– Xích bị tuột ạ?

– Ừ.

– Anh Nam học giỏi Toán thật à?

Tôi bật cười.

– Ai đồn đấy?

– Anh An bảo thế.

– Nó chém thôi.

Chi khẽ gật đầu rồi quay người đi vào nhà.

Cuộc nói chuyện chỉ có vài câu ngắn ngủi như vậy.

Nhưng tối hôm đó, trên đường đạp xe về, tôi vẫn nhớ mãi ánh nắng xuyên qua tán lá, nhớ chiếc khăn mặt trên tay và nhớ cả giọng nói nhỏ nhẹ của con bé.

Có những rung động đầu đời luôn đơn giản như thế.

Một câu hỏi vu vơ.

Một ánh mắt thoáng qua.

Vậy mà đủ làm người ta vui suốt cả một ngày dài.

***

Khoảng một tuần sau, tôi bắt đầu nảy ra ý định xin số điện thoại của Chi.

Thời ấy, chuyện xin được số điện thoại của một cô gái không dễ như bây giờ.

Chưa có Facebook.

Chưa có Zalo.

Muốn nói chuyện chỉ có thể gọi điện hoặc nhắn tin.

Mà gọi điện thì ngại.

Cho nên nhắn tin chính là cả một bầu trời hồi hộp.

Chiều hôm đó, tôi giả vờ ngồi xem An chơi game trên điện thoại.

– Ê.

– Gì?

– Cho tao số Chi coi.

An lập tức quay phắt sang nhìn tôi rồi cười nham hiểm.

– Làm gì?

– Có việc.

– Việc gì?

– Hỏi bài.

– Mày mà hỏi bài em tao?

Tôi đá nhẹ vào chân nó.

– Cho nhanh.

An cười mãi mới chịu đọc số.

Tôi lấy điện thoại lưu lại.

“E Chi QX2.”

Chỉ là vài ký tự đơn giản hiện trên màn hình Nokia cũ kỹ, vậy mà lúc bấm lưu xong tôi thấy tim mình đập nhanh đến lạ.

***

Tối hôm ấy, cả nhà đã ngủ gần hết.

Ngoài đồng, tiếng côn trùng kêu râm ran không dứt. Gió đêm mang theo mùi lúa non từ những thửa ruộng xa xa thổi vào qua khung cửa sổ mở hé.

Tôi nằm trên giường.

Mở danh bạ.

Đóng lại.

Rồi lại mở ra.

Chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay mà nặng như một bí mật.

Đồng hồ hiện 11 giờ 58 phút.

Còn hai phút nữa là tới giờ đăng ký gói nhắn tin khuyến mãi.

Tôi bật dậy.

Nhanh tay soạn:

“DK gửi 999”

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi đã ngồi chờ phản hồi như chờ kết quả thi đại học.

Vài giây sau, tổng đài báo đăng ký thành công.

Tôi thở phào rồi mở ngay khung tin nhắn mới.

Ngón tay đặt trên bàn phím rất lâu.

“E ngủ chưa?”

Tôi nhìn lại.

Ngu quá.

Xóa.

“Chi ngủ chưa?”

Vẫn thấy ngu.

Xóa tiếp.

Mười phút trôi qua.

Màn hình sáng rồi lại tối.

Tối rồi lại sáng.

Tôi vẫn chưa đủ can đảm gửi đi một tin nhắn đầu tiên.

Đúng lúc đang định cất điện thoại sang một bên thì máy bỗng rung lên.

Tiếng rung khẽ khàng giữa đêm khuya khiến tim tôi như hụt mất một nhịp.

Một tin nhắn mới.

Tôi mở vội.

“Anh Nam ngủ chưa?”

Khoảnh khắc ấy, tôi vẫn nhớ rất rõ dù đã nhiều năm trôi qua.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua những tán cây sau vườn.

Màn hình điện thoại phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt giữa căn phòng tối.

Còn tôi thì ngồi bật dậy trên giường, nhìn chằm chằm vào dòng chữ ngắn ngủi ấy như thể vừa nhận được món quà quý giá nhất tuổi trẻ.

Tôi mất gần một phút mới nhớ ra phải trả lời.

“Chưa. Sao chưa ngủ?”

Tin nhắn gửi đi.

Một lát sau điện thoại lại rung.

“Em vừa học bài xong.”

Tôi bật cười một mình.

Nụ cười của một thằng con trai đang bắt đầu biết thích một người.

Đêm hôm ấy, tôi và Thùy Chi nhắn tin tới gần hai giờ sáng.

Chuyện học hành.

Chuyện bạn bè.

Mấy bài kiểm tra trên lớp.

Rồi cả chuyện con chó nhà An vừa cắn rách dép tôi mấy hôm trước.

Toàn những câu chuyện rất nhạt.

Nhạt đến mức bây giờ chẳng còn nhớ nổi mình đã nói những gì.

Nhưng cảm giác khi ấy thì vẫn còn nguyên vẹn.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là ngóng chờ một người trả lời tin nhắn.

Chỉ cần điện thoại rung lên một cái.

Tim cũng tự nhiên đập nhanh hơn một nhịp.

Và cũng từ đêm đó, tôi bắt đầu hiểu rằng có lẽ mình đã thật sự thích Thùy Chi mất rồi.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?

Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?