Chương 20: Ngày em rời quê

Cập nhật: 21:40 - 09/06/20261,045 từLượt xem: 3

Sau ngày biết tin đỗ Đại học Hàng Hải, cả ngôi nhà nhỏ của em dường như lúc nào cũng có khách ra vào. Người sang chúc mừng. Người hỏi chuyện trường lớp. Người kể về Hải Phòng vì có con cháu từng học ở đó. Chi vẫn là Chi của những ngày trước, vẫn phụ mẹ nấu cơm, vẫn quét sân mỗi chiều, vẫn ngồi học dưới ánh đèn vàng mỗi tối. Chỉ có điều trên bàn học đã xuất hiện thêm những tập hồ sơ nhập học, những tờ giấy báo, vài tấm ảnh thẻ mới chụp và một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những thứ cần chuẩn bị trước ngày lên đường.

Ở đơn vị, tôi biết tất cả những chuyện ấy qua An.

Có hôm nó gọi điện.

– Nhà đang mua cho nó cái xe đạp mới.

– Xe cũ đâu?

– Mẹ nó bảo lên thành phố đạp xa quá.

Tôi bật cười.

– Xa lắm à?

– Từ nhà bác nó tới trường hơn hai cây số.

Tôi im lặng.

Hai cây số.

Con số chẳng đáng là bao.

Nhưng lần đầu tiên tôi nhận ra em sắp có một cuộc sống hoàn toàn mới mà tôi không thể hình dung hết được.

***

Khoảng một tuần trước ngày nhập học, em chủ động gọi cho tôi vào một buổi tối.

Hôm ấy tôi không trực gác. Sau bữa cơm chiều, cả đám trong phòng đang ngồi chơi điện thoại và xem bóng chuyền ngoài sân. Tôi cầm máy đi ra phía sau dãy nhà ở, nơi có hàng bạch đàn cao vút chạy dọc theo con đường nội bộ của đơn vị.

Gió cuối hè thổi nhè nhẹ.

Tiếng ve vẫn còn sót lại đâu đó trong bóng tối.

– Anh này.

– Hử?

– Em sắp đi rồi.

Tôi ngẩng đầu nhìn khoảng trời đêm phía trên.

– Ừ.

– Tự nhiên em thấy nhanh thật.

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi chẳng hiểu sao hai đứa bắt đầu nhắc lại những chuyện cũ.

Chuyện lần đầu gặp nhau ngoài đường làng.

Chuyện An phát hiện ra tôi sang nhà không phải để tìm nó.

Chuyện quán chè gần trường Quảng Xương 2.

Chuyện bốn cốc chè năm nào.

Có những chuyện đã qua rất lâu.

Vậy mà vẫn nhớ rõ từng chi tiết.

Tiếng cười của em vang lên qua điện thoại, rất giống những năm tháng trước.

Nhưng lần này trong tiếng cười ấy đã có thêm một chút lưu luyến.

***

Ngày em lên Hải Phòng, tôi vừa đổi ca gác lúc sáu giờ sáng.

Trời cuối tháng tám đã bắt đầu dịu hơn trước. Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng ở nhà ăn đơn vị, tôi trở về phòng. Đồng đội lục tục kéo nhau đi làm nhiệm vụ. Mấy người vừa cùng ca trực với tôi cũng chuẩn bị ngủ bù. Căn phòng dần trở nên yên tĩnh.

Tôi nằm xuống giường.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của em.

“Em chuẩn bị đi rồi.”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm đang dần tràn qua khoảng sân bê tông.

Tôi gõ từng chữ.

“Đi đường cẩn thận nhé.”

Một lúc sau.

“Vâng.”

Chỉ vậy thôi.

Nhưng tôi biết từ lúc chiếc xe khách rời bến, cuộc sống của em đã chính thức bước sang một trang khác.

***

Chiều hôm ấy, tôi đang ngủ thì điện thoại rung.

Là An.

Giọng nó nghe khá vui.

– Tới nơi rồi.

Tôi ngồi dậy.

– Ừ.

– Nhà bác nó cũng ổn.

– Xa trường không?

– Hơn hai cây.

– Thế à.

– Tao vừa chở nó đi xem đường tới trường luôn rồi.

Tôi bật cười.

– Mày ở Hải Phòng từ bao giờ thế?

– Nó gọi video cho tao.

Tôi cười theo.

Ngoài miệng thì cười.

Nhưng trong lòng lại thấy trống trải một cách khó tả.

Tôi tưởng tượng ra em đang đứng giữa một con phố xa lạ.

Xung quanh là những ngôi nhà chưa từng nhìn thấy.

Những con đường chưa từng đi qua.

Những con người chưa từng gặp mặt.

Và ở nơi đó không còn cánh đồng quê.

Không còn con đường làng.

Không còn quán nước đầu thôn.

Không còn những buổi chiều đạp xe ngang qua nhà tôi.

***

Buổi tối.

Tôi đang trực gác thì điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của em.

“Em tới nhà bác rồi.”

Tôi mỉm cười.

“Thế nào?”

Lần này em trả lời khá lâu.

Từng dòng tin nhắn hiện lên chậm chạp trên màn hình.

“Nhà bác tốt lắm.”

“Nhưng em vẫn thấy lạ.”

“Đường đông hơn ở quê nhiều.”

“Xe cộ cũng nhiều.”

“Mấy hôm nữa em phải đạp xe đi học.”

“Nhà bác cách trường hơn hai cây số.”

Tôi đọc từng dòng.

Đọc rất chậm.

Ngoài chòi gác, gió đêm lùa qua những hàng cây tạo nên âm thanh xào xạc quen thuộc.

Xa xa là ánh đèn vàng trải dài dọc theo hàng rào kho xăng dầu.

Một lúc sau tin nhắn mới lại tới.

“Em nhớ nhà.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.

Rồi nhắn lại.

“Rồi sẽ quen thôi.”

Mấy phút sau.

“Vâng.”

Khoảng lặng kéo dài.

Tôi tưởng em đã ngủ.

Nhưng rồi màn hình lại sáng lên.

“Anh ngủ chưa?”

Tôi bật cười.

Câu hỏi ấy giống hệt những năm tháng trước.

Giống những buổi tối em nằm trong căn phòng nhỏ ở quê còn tôi ngồi bên chiếc điện thoại cũ.

Giống như chưa có điều gì thay đổi.

Nhưng cả hai đều hiểu mọi thứ đã khác rồi.

“Chưa.”

“Mai em đi xem trường.”

“Ừ.”

“Anh ngủ ngon nhé.”

“Em cũng thế.”

Tin nhắn kết thúc.

Tôi cất điện thoại vào túi áo rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Lần đầu tiên kể từ ngày em rời quê, tôi cảm nhận rõ khoảng cách giữa hai đứa không còn được tính bằng những ngày nghỉ phép hay những lá thư nữa.

Giờ đây, giữa chúng tôi đã xuất hiện thêm một thành phố.

Một cuộc sống mới.

Và một chặng đường mà cả hai đều chưa biết sẽ dẫn mình tới đâu.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?

Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?