Chương 33: Kết quả

Cập nhật: 00:36 - 15/06/20261,415 từLượt xem: 1

Sau đêm nhìn thấy kết quả trên màn hình máy tính, tôi gần như không ngủ. Căn phòng nhỏ trên tầng hai vẫn tối om. Chiếc quạt trần quay đều đều trên đầu. Ngoài cửa sổ, ánh đèn từ Xa lộ Hà Nội hắt lên trần nhà thành những vệt sáng nhạt màu rồi lại biến mất theo từng dòng xe chạy qua.

Màn hình máy tính đã tắt từ lâu.

Nhưng mấy con số kia vẫn hiện rõ trong đầu tôi.

Rõ đến mức chỉ cần nhắm mắt lại là nhìn thấy.

Tôi nằm quay mặt vào tường.

Nghe tiếng đồng hồ tích tắc.

Nghe tiếng chó sủa vọng lại từ đâu đó rất xa.

Nghe tiếng chính mình thở dài trong bóng tối.

Suốt mấy tháng qua, tôi đã nghĩ tới rất nhiều thứ.

Ngày nhận giấy báo.

Ngày gọi điện báo tin cho bố mẹ.

Ngày khoe với em rằng cuối cùng mình cũng làm được.

Tôi đã nghĩ tới tất cả.

Chỉ không nghĩ tới trường hợp này.

***

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy như bình thường.

Vẫn xuống nhà ăn sáng.

Vẫn trả lời khi bác trai hỏi.

– Thi ổn không cháu?

Tôi gật đầu.

– Dạ.

Bác cũng không hỏi thêm.

Có lẽ bác nghĩ kết quả còn chưa có.

Hoặc cũng có thể bác nhìn ra điều gì đó nhưng không muốn nói.

Tôi cũng không biết.

Chỉ biết rằng lần đầu tiên kể từ ngày vào Sài Gòn, tôi cảm thấy mình nhỏ bé đến vậy.

***

Buổi tối, điện thoại đổ chuông.

Tên em hiện lên trên màn hình.

Tôi nhìn một lúc mới nhấn nghe.

Gương mặt quen thuộc xuất hiện.

Phía sau lưng em vẫn là căn phòng trọ nhỏ ở Hải Phòng.

Vẫn chiếc bàn học kê sát cửa sổ.

Vẫn chồng giáo trình chất cao bên cạnh.

– Anh đang làm gì đấy?

– Ngồi chơi thôi.

– Hôm nay em thi xong môn khó nhất rồi.

– Thế à?

– Vâng.

Em cười.

Đôi mắt cong lên.

– Cuối cùng cũng qua được.

– Giỏi thế.

– Giỏi gì đâu.

Em chống cằm nhìn màn hình.

– Còn anh?

– Anh bình thường.

– Bao giờ có điểm?

Tôi khựng lại một giây.

Rồi cười.

– Chắc còn lâu.

Em gật đầu.

– Có rồi nhớ báo em đầu tiên nhé.

– Ừ.

Tôi nói rất khẽ.

Em không nhận ra.

Hoặc có thể em nhận ra nhưng nghĩ tôi mệt.

Cuộc gọi hôm ấy kéo dài chưa tới hai mươi phút.

Phần lớn thời gian là em kể chuyện trường lớp.

Chuyện bạn cùng phòng.

Chuyện một thầy giáo mới.

Chuyện căng tin hôm nay hết món em thích.

Tôi ngồi nghe.

Thỉnh thoảng cười.

Thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

Nhưng tâm trí lại ở nơi khác.

Ở một màn hình máy tính.

Ở một kết quả mà tôi chưa đủ can đảm để nói ra.

***

Những ngày sau đó vẫn như vậy.

Mỗi tối em gọi.

Tôi nghe.

Em kể.

Tôi cười.

Mọi thứ nhìn bên ngoài chẳng khác gì trước đây.

Nhưng tôi biết có điều gì đó đang thay đổi.

Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.

Nghĩ nhiều hơn.

Và nhạy cảm hơn với những thứ rất nhỏ.

Một tối, em vừa mở máy lên đã than.

– Mệt quá.

– Học nhiều à?

– Vâng.

– Thế ngủ sớm đi.

– Chưa được.

– Sao?

– Mai kiểm tra.

Nói xong em cúi xuống lật giáo trình.

Tôi nhìn em.

Bất giác nhớ tới những đêm ôn thi của mình.

Nhớ những hôm thức tới hai ba giờ sáng.

Nhớ những trang giấy chi chít công thức.

Nhớ cảm giác tin rằng chỉ cần cố gắng là đủ.

Ngoài màn hình, em vẫn đang nói gì đó.

Tôi nghe không rõ nữa.

***

Có hôm hai đứa đang gọi video.

Bỗng em đứng dậy.

– Đợi em chút nhé.

– Em đi đâu thế?

– Bác vừa mua xoài.

– Ừ.

Rồi em chạy mất.

Chiếc điện thoại bị bỏ lại trên bàn.

Màn hình vẫn sáng.

Tôi nhìn căn phòng trống.

Nghe tiếng em vọng từ xa.

– Bác để đâu rồi?

– Trong bếp ấy.

– À cháu thấy rồi.

Tiếng cười vang lên.

Một lúc sau em mới quay lại.

Trên tay cầm miếng xoài vàng ươm.

– Ngon lắm.

– Thế à.

– Ước gì anh được ăn.

Tôi cười.

– Để lần sau vậy.

– Vâng.

Em lại cười.

Hồn nhiên như mọi khi.

Tôi cũng cười theo.

Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy hụt hẫng.

Ngày trước những chuyện như thế khiến tôi thấy đáng yêu.

Bây giờ vẫn đáng yêu.

Chỉ là tôi không còn vô tư như trước nữa.

***

Có những tối em ngủ quên ngay giữa cuộc gọi.

Điện thoại vẫn bật.

Đèn bàn vẫn sáng.

Cuốn sách vẫn mở.

Còn em gục đầu xuống tay từ lúc nào.

Ngày trước tôi có thể ngồi nhìn hàng giờ.

Thấy vui.

Thấy thương.

Thấy người con gái này thật dễ khiến người khác muốn che chở.

Nhưng bây giờ, khi nhìn màn hình ấy, tôi lại nghĩ tới những chuyện khác.

Tôi nghĩ tới kết quả thi.

Tới tương lai.

Tới những điều mình chưa làm được.

Tới khoảng cách giữa tôi và em.

Em vẫn đang tiến về phía trước.

Còn tôi thì vừa vấp ngã.

Ý nghĩ ấy xuất hiện rất nhẹ.

Nhưng ngày nào cũng xuất hiện.

***

Một tối cuối tuần, em gọi cho tôi sớm hơn mọi khi.

Gương mặt trông có vẻ vui.

– Anh biết gì không?

– Biết gì?

– Hôm nay em được điểm cao.

– Thế à?

– Vâng.

– Chúc mừng em nhé.

Em cười rất tươi.

– Em bảo rồi mà.

– Bảo gì?

– Chỉ cần chăm học là được.

Tôi im lặng.

Em vẫn không nhận ra.

– Hôm nay cả lớp em đi uống nước nữa.

– Vui không?

– Vui chứ.

– Thế thì tốt.

Em kể tiếp.

Tôi nghe tiếp.

Nhưng càng nghe lại càng thấy khoảng cách nào đó đang lớn dần lên.

Không phải khoảng cách Hải Phòng và Sài Gòn.

Mà là khoảng cách trong suy nghĩ.

Em vẫn sống trong nhịp điệu quen thuộc của tuổi sinh viên.

Bài tập.

Điểm số.

Bạn bè.

Những niềm vui rất đơn giản.

Còn tôi bắt đầu nhìn thấy nhiều thứ khác.

Áp lực.

Tương lai.

Sự thất bại.

Và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.

***

Cao trào đến vào một buổi tối rất bình thường.

Hai đứa đang nói chuyện.

Em vừa học xong.

Tâm trạng có vẻ khá tốt.

– Anh này.

– Hử?

– Hôm nay lớp em nói chuyện vui lắm.

– Chuyện gì?

– Có đứa bảo sau này ra trường kiếm việc khó lắm.

– Ừ.

– Xong thầy em bảo chỉ cần học tốt là được.

Tôi cười nhạt.

– Thế à.

– Vâng.

Em chống cằm.

Rồi nói tiếp bằng giọng rất tự nhiên.

– Thật ra em thấy cứ học xong đã.

– Chuyện sau này tính sau.

Tôi im lặng.

– Sao thế?

– Không có gì.

– Em nói sai à?

– Không.

Một khoảng lặng xuất hiện.

Em vẫn vô tư.

– Lo xa quá cũng chẳng giải quyết được gì đâu anh.

Câu nói ấy rất bình thường.

Bình thường đến mức nếu là một tháng trước, tôi sẽ chỉ cười rồi gật đầu.

Nhưng tối hôm đó, chẳng hiểu sao nó lại đâm thẳng vào nơi nhạy cảm nhất trong lòng tôi.

Bởi lúc ấy.

Tôi vừa là người thi trượt.

Vừa là người không biết tương lai mình sẽ đi đâu.

Vừa là người đang cố tỏ ra bình thường mỗi ngày.

Còn em.

Vẫn vô tư như ngày nào.

Tôi biết em không có ý gì.

Biết em chỉ đang an ủi.

Biết em hoàn toàn không nhận ra tôi đang nghĩ gì.

Nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy giữa hai đứa xuất hiện một khoảng cách mà không ai nhìn thấy.

Em vẫn tiếp tục kể chuyện.

Tôi vẫn tiếp tục nghe.

Mọi thứ bên ngoài không thay đổi.

Nhưng ở đâu đó trong lòng, một vết nứt rất nhỏ đã âm thầm xuất hiện.

Và lần này, ngay cả tôi cũng không biết phải làm thế nào để lấp đầy nó.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.