Thời gian luôn là thứ kỳ lạ nhất mà tôi từng biết.
Khi còn ở trong đơn vị, đứng giữa thao trường nắng cháy da, nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một, tôi từng nghĩ ba tháng là quãng thời gian dài đến vô tận. Thế nhưng lúc được về phép, được trở lại những con đường quen thuộc, được nghe tiếng chó sủa đầu ngõ mỗi chiều, được ngửi mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà ven sông, tôi mới nhận ra những ngày bình yên ấy lại trôi nhanh hơn bất cứ điều gì. Mới hôm nào tôi còn ngồi trên chiếc xe khách lắc lư suốt quãng đường từ đơn vị về Thanh Hóa, trong lòng háo hức như một đứa trẻ. Vậy mà chỉ chớp mắt, kỳ nghỉ phép đã gần đi đến cuối.
Tháng mười hai năm ấy lạnh hơn mọi năm.
Sáng nào thức dậy cũng thấy màn sương trắng phủ kín mặt sông. Những hàng tre ven bờ chỉ hiện lên mờ mờ như nét bút chì trên nền giấy cũ. Buổi chiều vừa quá năm giờ, ánh nắng đã nhạt dần sau những mái nhà thấp, để lại khoảng trời xám bạc và những cơn gió mùa đông bắc luồn qua từng khe áo. Cái lạnh ở quê tôi không sắc như miền núi, nhưng nó len lỏi rất dai dẳng. Nó bám vào bàn tay, vào vành tai, vào cả những buổi chiều ngồi ngoài hiên nghe tiếng quạt cây quay lạch cạch.
***
Từ ngày về phép, chiều nào tôi cũng sang nhà An.
Ban đầu còn lấy lý do sang tìm nó chơi. Sau đó chính tôi cũng chẳng buồn nghĩ lý do nữa. Mẹ tôi biết. Mẹ An biết. Thậm chí bác gái còn thường nhìn tôi rồi cười đầy ẩn ý mỗi khi tôi vừa dựng xe ngoài sân. Chỉ có tôi là vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản như thể mình đến đó hoàn toàn vì tình bạn suốt mấy năm trời với Trường An.
Chiều hôm ấy cũng vậy.
Tôi vừa chống xe dưới gốc ổi trước sân thì đã thấy An ngồi chồm hỗm ngoài hiên. Trên tay nó là quả ổi vừa hái, còn dính chút nhựa trắng nơi cuống. Nó cắn một miếng rõ to rồi nhai nhồm nhoàm, mắt nhìn tôi đầy vẻ trêu chọc.
– Lại sang tìm tao à?
Tôi bước lên bậc thềm, tiện tay với lấy chiếc ghế nhựa cạnh đó rồi ngồi xuống.
– Không thì tìm ai?
An gật gù như thể cảm động lắm.
– Tao không ngờ tình bạn của chúng ta lại sâu sắc đến thế.
– Mày bớt nói linh tinh đi.
– Ừ, tao hiểu mà.
Nó cố nhịn cười nhưng khóe miệng vẫn giật giật. Đúng lúc ấy, phía trong nhà vang lên tiếng bước chân rất khẽ. Tôi chưa kịp quay đầu thì Thùy Chi đã xuất hiện ở cửa phòng. Em mặc chiếc áo len màu kem cũ, trên tay ôm mấy quyển sách tham khảo dày cộp. Mái tóc buộc gọn sau gáy, vài sợi tóc con bị gió từ ngoài hiên thổi bay lòa xòa trước trán.
– Anh mới sang à?
Em nhìn tôi rồi khẽ hỏi.
– Ừ.
– Hôm nay không lạnh à?
Tôi cúi nhìn chiếc áo khoác mỏng trên người rồi cười.
– Có chứ.
– Thế sao không mặc thêm áo?
– Anh quen rồi.
Em nhìn tôi vài giây. Ánh mắt vừa bất lực vừa trách nhẹ.
– Lúc nào cũng thế.
Tôi bật cười.
Không hiểu sao, những câu trách rất nhỏ của em luôn khiến lòng tôi thấy dễ chịu hơn bất cứ lời quan tâm nào khác.
***
Năm ấy em đang học lớp mười hai.
Căn phòng nhỏ cạnh hiên nhà gần như lúc nào cũng sáng đèn. Trên bàn học là chồng sách cao quá nửa cánh tay. Nào đề cương ôn tập, nào đề thi thử, nào những cuốn sách tham khảo dày cộp mà chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt. Có những hôm tôi sang, em vẫn ngồi cặm cụi giải bài dưới ánh đèn bàn màu vàng. Ngoài cửa sổ, gió lạnh thổi rung cả khung kính, vậy mà em vẫn chăm chú đến mức quên cả thời gian.
Tôi đứng tựa cửa nhìn một lúc rồi chỉ vào đống sách.
– Nhiều thế này học hết được không?
Em ngẩng đầu lên, tay vẫn cầm cây bút bi.
– Không học cũng phải học.
– Khổ thật.
– Ai bảo anh ngày xưa không chịu học.
Tôi bật cười.
– Giờ anh muốn học lại cũng muộn rồi.
– Đáng đời.
Em vừa nói vừa cười.
Nụ cười rất nhẹ.
Nhưng lại làm căn phòng nhỏ bỗng sáng hơn hẳn.
Bên ngoài, tiếng quạt cây cũ vẫn quay đều. Mỗi lần xoay sang bên này lại phát ra tiếng lạch cạch quen thuộc. Mùi chè xanh mới pha từ trong bếp thoảng ra hòa cùng mùi giấy sách và mùi gỗ cũ. Những thứ bình thường đến mức chẳng ai để ý. Thế nhưng nhiều năm sau, đó lại là những ký ức tôi nhớ rõ nhất.
***
Một buổi chiều khác, trời lạnh đến mức mặt sông phía sau làng phủ một lớp sương mỏng như khói.
Tôi ngồi ngoài hiên nhìn khoảng trời xám bạc rồi bất chợt quay sang em.
– Đi đâu không?
Em đang cúi đầu ghi chép liền ngẩng lên.
– Đi đâu?
– Ra bờ sông một lát.
Em suy nghĩ vài giây rồi khẽ gật đầu.
– Vâng.
Hai chiếc xe đạp lăn chậm trên con đường ven sông quen thuộc. Mùa đông khiến mọi thứ thay đổi rất nhiều. Những bãi cỏ ven bờ không còn xanh mướt như mùa hè. Mặt nước cũng chẳng còn ánh lên sắc vàng mỗi chiều mà chuyển sang màu xám trầm lặng. Xa xa, một chiếc thuyền máy chạy ngược dòng để lại vệt sóng dài loang loáng dưới ánh chiều muộn.
Chúng tôi dựng xe bên bờ cỏ rồi ngồi xuống.
Gió lạnh thổi liên tục.
Một lúc rất lâu, chỉ có tiếng nước vỗ lách tách vào mép bờ.
Rồi em khẽ hỏi.
– Anh còn bao lâu nữa mới xuất ngũ?
Tôi nhìn dòng sông trước mặt.
– Còn lâu lắm.
– Hai năm à?
– Gần hai năm.
Em gật đầu.
Rồi lại im lặng.
Khoảng lặng ấy kéo dài rất lâu. Dài đến mức tôi nghe rõ tiếng lá khô bị gió cuốn lăn trên mặt đường phía sau.
Một lúc sau, tôi bỗng cười.
– Sau này em đừng quên anh nhé.
Em quay sang nhìn tôi.
– Sao lại quên?
– Biết đâu lên đại học gặp người giỏi hơn.
Em bật cười thành tiếng.
– Anh nghĩ nhiều thế.
– Anh nói thật mà.
– Em không quên đâu.
Tôi nhìn đôi mắt trong veo ấy.
– Thật không?
– Thật.
– Hứa nhé?
– Hứa.
Em trả lời rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức khi ấy tôi đã tin rằng lời hứa ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
***
Trời càng về chiều càng lạnh hơn.
Em kéo cao cổ áo len, hai bàn tay giấu sâu trong túi áo. Dù vậy, tôi vẫn thấy những đầu ngón tay đã đỏ lên vì gió rét.
– Lạnh không?
– Có.
– Thế còn ra đây.
– Tại anh rủ.
Tôi bật cười.
Em cũng cười theo.
Tiếng cười nhỏ tan vào gió chiều, tan vào mặt sông đang chuyển dần sang màu tối.
Khi trời gần sập tối, hai đứa mới dắt xe quay về. Con đường ven sông gần như chẳng còn ai. Chỉ có tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên mặt bê tông và tiếng gió rít qua những bụi tre.
Đi được một đoạn, em bất ngờ lên tiếng.
– Anh này.
– Hử?
– Sau này anh về mình vẫn nói chuyện như bây giờ nhé.
Tôi khựng lại.
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng không hiểu sao lại khiến lòng mình nặng đi đôi chút.
– Ừ.
– Đừng biến mất luôn đấy.
– Không đâu.
– Hứa nhé?
– Hứa.
***
Những lời hứa năm mười tám tuổi luôn rất dễ nói ra.
Lúc ấy chúng tôi đều còn quá trẻ. Trẻ đến mức tin rằng chỉ cần thật lòng là đủ để giữ một người ở lại. Trẻ đến mức nghĩ rằng thời gian chỉ là những con số trên lịch. Không ai biết nhiều năm sau, chính thời gian lại là thứ thay đổi mọi thứ nhiều nhất.
***
Những ngày nghỉ phép còn lại trôi qua nhanh đến đáng sợ.
Nhanh đến mức tôi chưa kịp quen với việc mỗi chiều được nhìn thấy em thì ngày quay lại đơn vị đã đến trước cửa.
Đêm cuối cùng ở nhà, tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ngoài cửa sổ, gió mùa đông bắc vẫn thổi qua những tán cây ven sông tạo thành âm thanh xào xạc đều đều. Chiếc quạt trần trên đầu quay chậm. Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại.
Máy rung lên.
Tin nhắn của em hiện ra.
“Mai anh đi rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc rồi mới trả lời.
“Ừ.”
Bên kia im lặng khá lâu.
Rồi màn hình lại sáng lên.
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Tôi khẽ cười.
“Biết rồi.”
Lần này em trả lời gần như ngay lập tức.
“Em vẫn đợi.”
Tôi nằm yên.
Đọc đi đọc lại ba chữ ấy rất nhiều lần.
Bên ngoài cửa sổ, gió vẫn thổi. Xa xa là tiếng chó sủa vọng từ đầu làng. Mùi khói bếp còn sót lại trong không khí đêm đông khiến lòng người vừa ấm áp vừa buồn đến lạ.
“Anh biết.”
Tôi nhắn lại.
Rồi đặt điện thoại xuống ngực.
Đêm cuối cùng của kỳ nghỉ phép, tôi gần như không ngủ được.
Không phải vì sáng mai phải quay lại đơn vị.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, có một người khiến tôi thấy nhớ ngay cả khi vẫn còn đang ở rất gần.
Bình luận 0
Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?
Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?