Nếu năm đó anh trưởng thành hơn

Nếu năm đó anh trưởng thành hơn

3 tháng trước
Nguồn:
chuvang.com
0.0
Đánh giá
135
Lượt xem
5
Yêu thích
40
Chương
13
Đề cử

Giới thiệu truyện

Có lẽ trong mỗi người lớn lên nơi miền quê Thanh Hóa những năm 2010 đều mang theo một vết cắt dịu nhẹ của riêng mình – một mối tình từng sáng long lanh rồi tắt lịm trong chớp mắt của tuổi trẻ. Tôi là Nhật Nam, sinh năm 1994, lớn lên giữa cánh đồng lúa trải dài, dưới vòm trời xanh và tiếng ve mùa hạ. Mọi ký ức khởi đầu từ lớp 11, những ngày đạp xe cùng Trường An – bạn thân của tôi, cũng là anh trai của Thùy Chi – cô gái đã gõ những nhịp đầu tiên vào trái tim tuổi mười bảy của tôi.

Đó là những buổi tan trường, tôi cùng đám bạn và Trường An đạp xe về trên con đường quốc lộ, bánh xe cọc cạch lăn qua cây cầu sắt cũ, từng đợt gió lạnh thổi dọc sông. Đến nhà An, cả bọn dựng xe dưới sân rồi rủ nhau vào nhà chơi, tiếng cười nói vang lên giữa khoảng sân vắng. Ngồi chưa ấm chỗ thì Thùy Chi – em gái An – vừa đi học về, trên vai còn đeo chiếc cặp nặng. Chi khựng lại nơi bậc thềm, nhìn đám con trai lạ mặt lố nhố trong sân rồi khẽ cúi đầu chào:

– Em chào các anh ạ.

Chỉ vậy thôi mà cả buổi chiều hôm ấy, ký ức về ánh mắt ấy, về giọng nói nhỏ nhẹ, vẫn theo tôi đến tận bây giờ.

Mối liên hệ lặng thầm bắt đầu từ những câu nhắn tin lí nhí gửi qua chiếc Nokia 1280, từ việc Chi thường gọi điện chỉ để nghe bản nhạc chờ của tôi và rồi dặn: “Đừng bắt máy nhé anh, để em nghe nhạc chờ”. Những buổi học về, An rủ tôi sang chơi – cũng để tôi ngồi trước sân, chờ gặp Chi chỉ đôi phút, hỏi rằng hôm nay em có mệt không? Chuyện tình yêu của chúng tôi giản dị đến khờ khạo: những tin nhắn gói cước đêm khuya, những lần dỗi hờn, những lời chưa kịp nói thành câu.

Nhưng tuổi trẻ rồi ai cũng phải lớn. Sau kỳ thi cuối cấp, tôi nhập ngũ hai năm – hai năm chỉ có những lá thư tay viết vội gửi về mỗi dịp được phép, nắn nót từng câu chữ mong Chi đọc mà hiểu rằng tôi vẫn nhớ. Thỉnh thoảng, vào những buổi tối tĩnh lặng trong doanh trại, tôi được gọi về nhà bằng chiếc điện thoại quân đội, giọng nói bên kia đầu dây nhiều khi không đủ rõ nhưng chỉ cần nghe Chi cười khẽ là tôi lại thấy lòng mình dịu đi. Những tháng ngày xa cách ấy, Chi vẫn thường sang nhà tôi, ngồi nhặt rau cùng mẹ tôi, cười thật nhỏ mỗi khi mẹ tôi nhắc tên tôi trước mặt. Lòng người rồi cũng đổi thay, chẳng phải vì tình yêu phai nhạt đi, mà bởi mỗi ngày trưởng thành lại thêm một nỗi sợ, một vết ngăn cách không tên ngày một kéo dài giữa chúng tôi.

Chi lên Hải Phòng học đại học, còn tôi sau ngày rời quân ngũ, bơ vơ giữa những lựa chọn: ở quê, ra Hà Nội tìm việc, hay vào Sài Gòn thi đại học. Mỗi ngã rẽ là một lần chúng tôi cách xa nhau hơn. Có lúc tôi lựa chọn buông tay, để rồi chính mình lại là người nuối tiếc. Thời gian qua đi, tôi và Chi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp lại, nhưng hóa ra, một người thật sự quan trọng thì dù xa cách mấy vẫn để lại trong lòng mình biết bao ngổn ngang.

Một ngày vào giữa mùa hè oi ả, Chi được nghỉ học, về quê chơi. Tôi tranh thủ ghé qua nhà, bước vào căn phòng cũ nơi bao lần từng ngập tiếng cười bâng quơ. Trên bàn học, chiếc điện thoại cũ kĩ của Chi vẫn nằm lặng lẽ ở đó – vật chứng còn lưu giữ hàng trăm tin nhắn lộn xộn, rời rạc của một thời không trở lại. Đã có những giây phút cả hai thử mở lòng thêm một lần, thử yêu nhau sâu đậm hơn, thử trưởng thành vội vã như sợ tuổi trẻ đi qua quá ngắn. Nhưng sau tất cả, điều còn lại giữa chúng tôi chỉ là một khoảng lặng buốt nhói, nơi tổn thương và sự bướng bỉnh chưa đủ mài mòn theo năm tháng.

Có thể ai cũng từng đi qua một mối tình như thế: đủ lớn để nhớ mãi, nhưng không đủ vững vàng để giữ lấy nhau. Độ chênh của những ước mơ, sự sĩ diện non nớt, lời hứa chưa thành hình và cả nước mắt những chiều mưa mùa đông xứ Thanh… Đều là dấu nhấn mà đôi khi, chỉ khi nhìn lại chúng ta mới giật mình nhận ra mình đã đánh mất bao nhiêu.

Ngày Chi lên xe hoa tại quê, tôi đứng nép sau hàng cau trước sân nhà cô, giữa dòng họ hàng, làng xóm thân thuộc, ánh mắt không rời dáng áo dài trắng của em giữa dải nắng vàng xiên nghiêng buổi sáng. Nếu năm đó tôi trưởng thành hơn một chút, liệu có giữ nổi em ở lại thêm một lần? Sau tất cả, chỉ còn lại một thế hệ 9x – như tôi – lặng lẽ ngồi đâu đó giữa miền quê cũ kỹ, ôm những ký ức trong veo xen lẫn vết xước nhói lòng, khẽ thì thầm với chính mình: “Nếu năm đó tôi trưởng thành hơn…”

Nếu bạn từng lỡ dở một người, hãy cùng tôi sống lại hồi thanh xuân ấy. Hiểu và thương lấy bản thân mình của những tháng năm đã qua.

AvatarFrame
Nguyễn Tiến Cường vừa tặng Mặt Nạ Hoàng Kim Bí Ẩn • 4 tháng trước
AvatarFrame
Nguyễn Tiến Cường vừa tặng Cung Lục Phong • 4 tháng trước
Chia sẻ:FacebookTwitter

Danh sách chương

Truyện cùng chuyên mục

Bình luận 2

  • AvatarFrame

    Nguyễn Tiến CườngFounding Member

    (4 tháng trước.)
    VIP Bất Diệt
    Level: 10
    10290/12100
    Gold:4,094
    Coin:11,632

    Đã đề cử truyện 12 thẻ đề cử.

  • Avatar

    Gã Viết Ký Ức

    (4 tháng trước.)
    Tôi Yêu Chữ Vàng
    Level: 7
    5460/6400
    Gold:2,650
    Coin:1,191

    Đã đề cử truyện 1 thẻ đề cử.

Vui lòng đăng nhập để thực hiện tính năng này.

Đăng nhập ngay

Đánh giá & Nhận xét

Xem tất cả
0.0
0 đánh giá
Bạn cần đọc ít nhất 50% số chương của truyện này để có thể đánh giá.

Chưa có đánh giá nào

Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận về bộ truyện này!

Thông tin tác giả

Avatar

Gã Viết Ký Ức

Lv.7Tôi Yêu Chữ Vàng
Đã copy link!