Buổi sáng hôm ấy trong trẻo đến lạ.
Mặt trời mới nhô lên khỏi những rặng tre cuối làng. Nắng còn non và dịu, phủ một lớp vàng nhạt lên những mái ngói cũ. Trên mặt ao trước nhà, hơi nước mỏng manh vẫn chưa tan hết. Mấy con chim sẻ đậu trên dây điện ríu rít gọi nhau giữa một buổi sáng mùa hè bình yên đến mức nhiều năm sau nhớ lại, tôi vẫn có cảm giác mọi thứ hôm ấy đẹp hơn tất cả những ngày khác.
Tôi và Chi dắt xe ra khỏi cổng.
Trường An vẫn ngồi ngoài hiên, một tay cầm cốc nước chè, một tay phe phẩy chiếc quạt nan.
Thấy hai đứa chuẩn bị đi, nó nhìn sang rồi cười đầy ẩn ý.
– Đi cẩn thận.
– Biết rồi.
– Chiều nhớ về.
– Vâng.
Chi đáp lời anh trai rồi đẩy xe đi trước.
Tôi vội vàng dắt xe theo sau.
Không hiểu sao lúc ấy lại thấy hồi hộp như sắp đi đâu rất xa.
Con đường bê tông chạy xuyên qua làng vẫn còn giữ lại chút hơi mát của buổi sớm. Hai bên đường, những hàng cau đứng im trong nắng mới. Xa xa, vài người đi chợ sớm đạp xe ngược chiều, chiếc giỏ treo bên ghi đông đung đưa theo từng vòng bánh.
Lúc đầu cả hai đều ngượng.
Ngượng đến mức chẳng biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Tôi đạp xe bên trái.
Em đạp xe bên phải.
Khoảng cách chỉ hơn một cánh tay.
Vậy mà chẳng ai dám nhìn người kia quá lâu.
Có lúc tôi quay sang thì bắt gặp em cũng vừa nhìn sang. Cả hai lại vội vàng quay mặt đi như vừa làm điều gì đó sai trái.
Mãi một lúc lâu tôi mới lên tiếng.
– Hôm qua em ngủ được không?
Chi khẽ gật đầu.
– Em có.
Tôi cười.
– Anh thì không.
Em quay sang nhìn.
Ánh nắng sớm rơi xuống đôi mắt trong veo ấy.
– Sao thế?
– Anh không biết.
Khóe môi em cong lên thành một nụ cười rất nhỏ.
Tôi cũng cười theo.
Thật ra cả hai đều biết nguyên nhân là gì.
Chỉ là chẳng ai đủ can đảm để nói ra.
***
Con đường từ làng ra biển Quảng Lợi dài hơn sáu cây số.
Ngày thường đi học, tôi vẫn đạp xe qua những đoạn đường ấy mà chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Thế nhưng sáng hôm đó, tôi lại thấy mỗi khúc cua, mỗi hàng cây, mỗi đoạn đường quen thuộc đều trở nên khác hẳn.
Có lẽ vì lần đầu tiên trong đời tôi được đi cùng người mình thích.
Không có Trường An.
Không có đám bạn.
Không có tiếng hò hét của những trận bóng đá chiều muộn.
Chỉ có tôi và em.
Hai chiếc xe đạp lăn bánh song song dưới nắng hè.
Thỉnh thoảng em kể vài chuyện trên lớp.
Chuyện cô giáo Văn khó tính.
Chuyện mấy đứa bạn ngồi bàn dưới bị phạt vì nói chuyện.
Chuyện bài kiểm tra tuần trước.
Tôi cũng kể cho em nghe những câu chuyện chẳng đâu vào đâu ở quán net, những lần bị mẹ gọi về giữa trận game hay chuyện thằng Hưng bị bắt chép phạt vì ngủ gật trong giờ học.
Có lúc cả hai cùng im lặng.
Nhưng sự im lặng ấy lại chẳng hề khó chịu.
Nó giống như cảm giác chỉ cần biết người kia vẫn đang ở bên cạnh là đủ.
Gió lùa qua những cánh đồng ven đường làm lúa non nghiêng thành từng đợt sóng xanh. Xa xa là tiếng loa phát thanh xã vang lên quen thuộc giữa buổi sáng mùa hè.
Đi được gần nửa đường, nắng bắt đầu gay gắt hơn.
Một giọt mồ hôi lăn xuống bên má em.
Chi đưa tay quệt nhẹ.
Tôi nhìn thấy.
– Em mệt không?
– Không sao.
– Nghỉ một lát nhé.
Em nhìn về phía trước rồi gật đầu.
– Vâng.
Tôi chỉ tay về phía ngã ba.
– Ra tới quán gần Núi Chẹt rồi nghỉ.
– Được.
Hai chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh.
***
Quán tạp hóa nằm ngay dưới chân Núi Chẹt.
Một mái tôn cũ bạc màu, vài chiếc ghế nhựa đặt dưới bóng cây gạo lớn.
Tôi đã đi ngang nơi này không biết bao nhiêu lần trong đời.
Nhưng hôm ấy lại là lần đầu tiên thấy nó đẹp đến vậy.
Có lẽ bởi bên cạnh tôi là em.
Tôi dựng xe rồi hỏi:
– Em uống gì?
– Gì cũng được.
– Làm gì có gì cũng được.
Em bật cười.
– Thế nước cam.
– Được.
Tôi chạy vào quán mua hai chai nước cam lạnh.
Lúc quay ra, Chi đang đứng nhìn về phía ngọn núi phía xa.
Gió từ chiếc xe tải lớn chạy qua thổi tới làm vài sợi tóc trước trán em khẽ bay.
Khoảnh khắc ấy đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Không phải vì điều gì đặc biệt.
Mà vì lần đầu tiên tôi nhận ra một người con gái chỉ cần đứng yên thôi cũng có thể khiến trái tim mình rung động.
Tôi đưa chai nước sang.
– Của em.
– Cảm ơn anh.
Ngón tay em vô tình chạm vào tay tôi.
Chỉ rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến tim tôi lỡ mất một nhịp.
***
Biển đến gần hơn bằng mùi hương của nó.
Trước khi nhìn thấy biển, tôi đã nghe thấy tiếng sóng.
Và trước cả tiếng sóng, tôi đã ngửi thấy vị mặn trong gió.
Chi là người nhận ra đầu tiên.
Em hít nhẹ một hơi rồi quay sang.
– Hình như gần tới rồi.
Tôi bật cười.
– Ừ.
– Em ngửi thấy mùi biển.
– Anh cũng thế.
Thêm vài phút nữa.
Con đường phía trước bất ngờ mở rộng.
Biển hiện ra.
Một màu xanh trải dài tới tận chân trời.
Những con sóng bạc đầu nối nhau xô vào bờ cát trắng.
Gió biển ùa tới làm mái tóc em tung lên trong nắng.
Chi đứng yên nhìn rất lâu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Còn tôi…
Tôi nhìn em còn nhiều hơn nhìn biển.
***
Sau khi gửi xe ở một quán nước gần bờ, cả hai cùng đi bộ xuống mép sóng.
Cát nóng ran dưới chân.
Nước biển lạnh hơn tôi tưởng.
Một con sóng bất ngờ tràn tới.
Chi giật mình lùi lại.
Tôi bật cười.
– Sợ à?
– Không.
– Thật không?
– Thật.
Ngay lúc ấy một con sóng khác lại ập vào.
Em vội vàng né sang bên.
Tôi cười lớn hơn.
– Còn bảo không sợ.
Chi đỏ mặt.
– Tại nước lạnh thôi.
Tôi nhìn bộ dạng ấy mà chẳng nhịn được cười.
***
Một lúc sau cả hai bắt đầu nghịch nước như trẻ con.
Em hất nước về phía tôi.
Tôi trả đũa ngay lập tức.
Những giọt nước biển lấp lánh dưới nắng bắn tung lên giữa tiếng cười trong trẻo.
Kết quả là cả hai đều ướt một đoạn quần.
Tiếng cười hòa lẫn cùng tiếng sóng.
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.
Bởi đó là lần đầu tiên tôi thấy em cười nhiều như thế.
Không còn vẻ dịu dàng trầm lặng thường ngày.
Không còn ánh mắt e dè mỗi khi gặp tôi.
Chỉ còn một cô gái mười sáu tuổi đang vui vẻ trước biển mùa hè.
***
Gần trưa, hai đứa tìm một khoảng cát bằng phẳng để ngồi nghỉ.
Không biết ai là người nghĩ ra trước.
Chỉ nhớ rằng sau đó cả hai bắt đầu dùng tay xúc cát xây thành từng ụ nhỏ.
Tôi chỉ vào thành quả của mình.
– Cái này giống lâu đài không?
Chi nhìn một lúc rồi bật cười.
– Không giống.
– Thế giống gì?
– Giống đống cát.
Tôi thở dài đầy bất lực.
– Thế em làm đi.
Em nhận lấy nhiệm vụ.
Tôi ngồi cạnh phụ giúp.
Một lúc sau một tòa lâu đài méo mó xuất hiện giữa bãi cát.
Nó chẳng đẹp.
Cũng chẳng giống lâu đài thật.
Nhưng lúc ấy cả hai đều thấy vui.
Gió biển thổi liên tục.
Tiếng sóng đều đặn ngoài xa.
Mặt trời đứng cao trên đỉnh đầu.
Tôi nhìn biển.
Rồi nhìn em.
Và lần đầu tiên cảm thấy một ngày có thể trôi nhanh đến vậy.
***
Buổi chiều, nắng dịu dần.
Bãi biển cũng thưa người hơn lúc sáng.
Tôi và em đi dọc theo mép nước.
Những con sóng nhỏ liên tục tràn lên rồi rút xuống.
Trên nền cát ướt hiện ra hai hàng dấu chân song song.
Có lúc gần.
Có lúc xa.
Giống hệt khoảng cách giữa chúng tôi khi ấy.
Tôi nhìn bàn tay em đang đung đưa bên cạnh.
Một ý nghĩ xuất hiện.
Rồi bị chính tôi gạt đi.
Một lúc sau nó lại quay trở về.
Tim bắt đầu đập nhanh hơn.
Tôi chưa từng nắm tay con gái.
Càng chưa từng nắm tay người mình thích.
Nhưng nếu hôm nay không làm…
Có lẽ sau này tôi sẽ tiếc.
Tôi hít sâu một hơi.
Rồi khẽ đưa tay sang.
Nhẹ đến mức chính tôi cũng không nhận ra.
Đầu ngón tay tôi chạm vào đầu ngón tay em.
Chi khựng lại.
Tôi cũng khựng lại.
Thời gian như chậm đi.
Một giây.
Hai giây.
Tôi tưởng em sẽ rút tay về.
Nhưng không.
Em chỉ cúi đầu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Bàn tay vẫn ở đó.
Tôi lấy hết can đảm.
Nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào tay em.
Bàn tay ấy nhỏ hơn tôi tưởng.
Mềm hơn tôi tưởng.
Và cũng ấm hơn tôi tưởng.
Gió biển vẫn thổi.
Sóng vẫn vỗ đều vào bờ cát.
Mặt trời đang chậm rãi nghiêng dần về phía chân trời xa.
Còn tôi đứng giữa buổi chiều mùa hè năm mười bảy tuổi, nắm tay người con gái mình thương lần đầu tiên.
Nhiều năm sau, tôi đã đi qua rất nhiều vùng biển khác nhau. Đã nhìn thấy những bờ cát đẹp hơn, những hoàng hôn rực rỡ hơn. Nhưng chưa nơi nào khiến trái tim tôi rung động như buổi chiều hôm ấy.
Bởi ở đó có Thùy Chi.
Và ở đó, lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là yêu một người thật sự.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?