Hà Nội cuối xuân vẫn còn những cơn mưa bất chợt.
Mưa không lớn.
Chỉ là những hạt nước lất phất bay ngang qua hàng cây trong đơn vị rồi tan mất trong gió. Những ngày ấy tôi vẫn sống theo nhịp quen thuộc của kho xăng dầu. Sáu giờ tối nhận ca. Sáu giờ sáng bàn giao. Ban ngày ngủ bù. Chiều tập thể thao cùng anh em trong đơn vị. Cuộc sống đều đặn đến mức nhiều khi nhìn lịch mới giật mình nhận ra thêm một tuần vừa trôi qua.
Chiều hôm đó tôi vừa ngủ dậy thì điện thoại rung.
Màn hình hiện tên mẹ.
Tôi kéo ghế ngồi xuống hành lang doanh trại rồi bấm nghe.
– Alo mẹ à.
– Nam đấy à con?
– Vâng.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng gà vịt ngoài sân và cả tiếng quạt máy quen thuộc ở nhà. Chỉ cần nghe thôi cũng đủ hình dung ra căn bếp nhỏ nơi mẹ vẫn ngồi mỗi buổi chiều.
– Dạo này khỏe không?
– Con khỏe.
– Làm việc có vất vả không?
– Bình thường thôi mẹ.
Mẹ cười khẽ.
– Lúc nào cũng bình thường.
Tôi cũng cười theo.
Hai mẹ con nói thêm vài chuyện linh tinh. Chuyện ruộng đồng. Chuyện mấy nhà hàng xóm. Chuyện cây mít sau vườn năm nay sai quả.
Đến lúc chuẩn bị cúp máy.
Mẹ bỗng nhắc:
– À… hôm trước con Chi sang chơi đấy.
Tay tôi khựng lại.
Một khoảng lặng rất nhỏ xuất hiện giữa cuộc gọi.
– Thế ạ?
– Ừ.
– Mẹ quý nó lắm.
Mẹ nói chậm rãi.
– Con bé dạo này học nhiều lắm. Hôm sang nhà nhìn gầy đi hẳn.
Tôi ngồi yên.
Ánh nắng cuối ngày đang nghiêng qua khoảng sân doanh trại.
Ở đâu đó vang lên tiếng còi tập hợp chuẩn bị thể thao buổi chiều.
– Nó sắp thi rồi mà mẹ.
– Ừ.
– Con bé cũng áp lực.
Tôi chỉ đáp vậy.
Nhưng sau khi cúp máy.
Tự nhiên lại nhớ em.
***
Từ sau kỳ nghỉ phép.
Tôi và em vẫn liên lạc.
Nhưng không còn nhiều như trước.
Ngày trước chỉ cần rảnh là gọi điện.
Là nhắn tin.
Là kể đủ thứ chuyện linh tinh trong ngày.
Còn bây giờ.
Khi tôi thức thì em đang học.
Lúc em nhắn tin thì tôi đang ngủ sau ca trực đêm.
Có những cuộc gọi kéo dài chưa đến ba phút.
Có những tin nhắn phải nửa ngày sau mới nhận được hồi âm.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là chuyện bình thường.
Cho đến khi những khoảng lặng ngày càng nhiều hơn.
***
Một buổi tối.
Điện thoại rung lên khi tôi vừa nhận ca gác.
Là tin nhắn của em.
“Em vừa thi thử xong.”
Tôi nhìn màn hình.
Muốn hỏi thêm rất nhiều thứ.
Nhưng cuối cùng chỉ nhắn lại.
“Thế nào rồi?”
Gần hai tiếng sau.
Tin nhắn mới tới.
“Hơi tệ.”
“Đề khó quá.”
Tôi đứng trên chòi gác nhìn màn đêm phía trước.
Rồi nhắn tiếp.
“Không sao đâu.”
“Em học tốt mà.”
Lần này phải gần nửa tiếng sau em mới trả lời.
“Em mệt quá anh ạ.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.
Muốn gọi điện.
Nhưng nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ.
Có lẽ em vẫn đang học.
Thế nên cuối cùng chỉ nhắn một câu.
“Ngủ sớm đi.”
Mấy phút sau.
“Vâng.”
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Ngắn đến mức khiến tôi thấy hụt hẫng.
***
Những ngày sau đó.
Mọi chuyện vẫn tiếp tục như vậy.
Tin nhắn ít dần.
Cuộc gọi cũng ngắn hơn.
Có hôm tôi tranh thủ giờ nghỉ gọi cho em.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe tiếng lật sách.
– Em đang học à?
– Vâng.
– Học từ sáng đến giờ?
– Em vừa đi học thêm về.
Tôi nghe rõ sự mệt mỏi trong giọng em.
– Nghỉ chút đi.
– Không được.
– Sao thế?
Em im lặng vài giây.
Rồi mới nói.
– Em sợ không đỗ.
Lần đầu tiên tôi nghe thấy sự lo lắng rõ ràng đến vậy trong giọng nói của em.
Cô bé ngày nào luôn dịu dàng và bình thản.
Bây giờ cũng bắt đầu áp lực trước cánh cửa đại học.
Tôi không biết phải an ủi thế nào.
Chỉ biết nói:
– Em làm được mà.
– Hy vọng thế.
Sau đó cả hai lại im lặng.
Một khoảng lặng dài đến mức chỉ còn tiếng quạt máy quay đều ở đầu dây bên kia.
***
Mâu thuẫn bắt đầu từ một chuyện rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nhiều năm sau nghĩ lại.
Tôi vẫn không hiểu tại sao nó lại trở thành bước ngoặt.
Tối hôm đó tôi được nghỉ trực.
Hiếm hoi mới có một buổi tối rảnh.
Từ chiều tôi đã chờ để gọi cho em.
Nhưng gọi một lần.
Không nghe.
Hai lần.
Vẫn không nghe.
Đến lần thứ ba.
Em mới bắt máy.
– Em đây.
Giọng nói mệt mỏi hơn mọi ngày.
– Em làm gì mà không nghe máy?
Tôi hỏi.
– Em đang học nhóm.
– Học nhóm gì mà tới giờ này?
Bên kia im lặng.
Rồi em đáp khẽ.
– Em sắp thi rồi mà anh.
Không hiểu sao lúc đó tôi lại thấy khó chịu.
Có lẽ vì nhớ.
Có lẽ vì chờ đợi.
Hoặc vì khoảng cách quá xa khiến cảm xúc trở nên nhạy cảm hơn bình thường.
– Một ngày em không gọi nổi cho anh năm phút à?
Đầu dây bên kia lặng đi.
Một lúc sau em mới lên tiếng.
– Anh nghĩ em không muốn nói chuyện với anh sao?
Tôi không trả lời.
Em thở dài rất khẽ.
– Em mệt lắm.
Lần này tôi cũng im lặng.
Ngoài sân đơn vị.
Tiếng gió thổi qua hàng cây nghe xào xạc.
– Hay là…
Em dừng lại.
Rồi mới nói tiếp.
– Mình tạm ít nói chuyện một thời gian được không anh?
Tôi khựng người.
– Ý em là sao?
– Em muốn tập trung thi đại học.
– …
– Chỉ một thời gian thôi.
Giọng em nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng gió.
– Em sợ vừa học vừa lo nhiều thứ.
– Em không muốn vì chuyện tình cảm mà ảnh hưởng việc học.
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Trong lòng có cảm giác gì đó rất khó gọi tên.
Buồn.
Hay hụt hẫng.
Có lẽ là cả hai.
Cuối cùng tôi chỉ đáp:
– Ừ.
Em im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Cả hai đều biết mình đang buồn.
Nhưng chẳng ai nói thêm.
***
Từ hôm đó.
Những cuộc gọi gần như biến mất.
Tin nhắn cũng ít dần.
Tôi vẫn cầm điện thoại mỗi tối.
Vẫn mở danh bạ nhìn tên em.
Nhưng lại không dám gọi.
Có lần soạn xong tin nhắn.
Lại xóa.
Có lần bấm tới nút gọi.
Rồi tắt máy.
Tôi sợ mình làm phiền em.
Sợ em đang học.
Sợ em nghĩ mình không hiểu cho em.
Và có lẽ.
Tôi cũng sợ nghe thấy khoảng cách ngày một lớn hơn.
***
May mắn là vẫn còn An.
Một chiều cuối tuần.
Tôi gọi cho nó.
– Dạo này Chi thế nào rồi?
An cười ngay.
– Hỏi thẳng thế luôn à?
– Nói nhanh.
– Vẫn sống.
– Tao nghiêm túc.
– Thì tao cũng nghiêm túc.
Nó cười.
Rồi mới nói tiếp.
– Con bé học suốt ngày.
– Sáng học.
– Chiều học.
– Tối cũng học.
– Có hôm ngủ gục trên bàn.
Tôi nghe xong mà thấy lòng nặng trĩu.
– Thế à?
– Ừ.
– Mẹ tao còn bảo nhìn nó gầy đi.
Tôi ngồi im.
An bỗng hạ giọng.
– Nó vẫn nhắc tới mày.
Tim tôi khựng lại.
– Thật không?
– Tao rảnh lắm chắc?
– Hôm trước đang ăn cơm còn hỏi mày dạo này có khỏe không.
Ngoài cửa sổ doanh trại.
Trời đang chuyển tối.
Những tia nắng cuối cùng chậm rãi biến mất sau hàng cây.
Không hiểu sao chỉ một câu nói ấy.
Lại khiến lòng tôi nhẹ đi rất nhiều.
***
Đêm hôm đó.
Tôi nằm trên giường.
Chiếc điện thoại đặt cạnh gối.
Màn hình tối đen.
Không có cuộc gọi.
Không có tin nhắn.
Bên ngoài cửa sổ.
Tiếng côn trùng vang lên giữa đêm hè.
Tôi mở danh bạ.
Tên em vẫn nằm ở vị trí quen thuộc.
Ngón tay dừng lại rất lâu.
Rồi cuối cùng vẫn không bấm gọi.
Có những khoảng lặng trong tình yêu.
Người ta bước vào không phải vì hết yêu.
Mà vì nghĩ rằng làm như vậy sẽ tốt cho người còn lại.
Chỉ là khi đứng giữa khoảng lặng ấy.
Không ai biết nó sẽ kéo dài bao lâu.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?