Chương 12: Những lá thư qua mùa gió

Cập nhật: 18:54 - 08/06/20261,922 từLượt xem: 2

Ngày đầu tiên vào đơn vị, tôi mới hiểu thế nào là nhớ một người.

Trước đó, tôi từng nghĩ nỗi nhớ là cảm giác xuất hiện khi không được gặp ai đó vài ngày. Giống như những lần Chi bận học thêm cả tuần, tôi không sang nhà An chơi được nên thấy thiếu thiếu điều gì đó. Nhưng khi cánh cổng doanh trại khép lại sau lưng, khi chiếc điện thoại bị niêm phong vào kho quân tư trang cùng những vật dụng cá nhân khác, tôi mới biết hóa ra nỗi nhớ có thể lớn đến vậy.

Nó không đến ngay lập tức.

Những ngày đầu tiên, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Tiếng còi báo thức vang lên từ khi trời còn chưa sáng. Tiếng bước chân chạy tập thể dục rầm rập trên sân bê tông. Tiếng cán bộ hô điều lệnh giữa cái nắng bỏng rát của thao trường. Tôi bị cuốn vào guồng quay ấy đến mức gần như không còn thời gian để nghĩ ngợi.

Nhưng rồi đến những đêm đầu tiên.

Khi đèn trong phòng đã tắt.

Khi cả trung đội chỉ còn tiếng ngáy đều đều vang lên trong bóng tối.

Khi tôi nằm nhìn lên trần nhà xa lạ phía trên đầu.

Nỗi nhớ mới bắt đầu xuất hiện.

Nó len lỏi rất chậm.

Nhưng càng ngày càng sâu.

Tôi nhớ căn nhà nhỏ của mình. Nhớ tiếng mẹ gọi dậy mỗi sáng. Nhớ cây nhãn sau vườn. Nhớ con đường làng chạy dọc bờ sông nơi chiều nào lũ trẻ cũng kéo nhau ra đá bóng.

Và nhớ em.

***

Ba tháng tân binh đầu tiên là khoảng thời gian khó khăn nhất.

Điện thoại cá nhân bị thu lại hoàn toàn. Không còn những tin nhắn trước giờ ngủ. Không còn những cuộc gọi kéo dài đến tận khuya. Không còn tiếng chuông quen thuộc mỗi tối.

Mọi thứ giống như đột ngột bị cắt đứt.

Có một buổi trưa, sau giờ huấn luyện, cả trung đội xếp hàng vào nhà ăn. Cái nắng tháng tám hắt xuống sân bê tông nóng đến mức không khí cũng như rung lên. Mồ hôi chảy dọc sống lưng dưới lớp quân phục dày cộm.

Theo thói quen, tôi đưa tay sờ vào túi quần.

Rồi khựng lại.

Chiếc điện thoại đã không còn ở đó từ rất lâu.

Thằng Hòa đứng bên cạnh nhìn thấy liền huých vai tôi.

– Tìm gì đấy?

– Không.

– Không mà ngày nào cũng sờ túi.

Tôi bật cười.

Nó nhếch mép.

– Nhớ người yêu à?

– Ai bảo tao có người yêu?

– Nhìn mặt là biết.

Mấy thằng phía sau nghe thấy lập tức cười ầm lên.

– Chuẩn rồi.

– Mặt này là nhớ người yêu chứ còn gì nữa.

Tôi cũng cười theo.

Nhưng chẳng hiểu sao sau đó lại nhớ em nhiều hơn.

***

Cuộc sống trong quân ngũ dần trở thành một vòng lặp quen thuộc.

Buổi sáng thức dậy theo tiếng còi.

Buổi chiều tập luyện dưới thao trường.

Buổi tối học điều lệnh.

Ngày nào cũng giống ngày nào.

Ban đầu tôi đếm từng ngày một.

Sau đó đếm từng tuần.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, thời gian bắt đầu trôi nhanh hơn.

Có điều duy nhất vẫn không quen được.

Là việc không còn nghe giọng em mỗi tối.

Có những hôm đứng gác giữa đêm khuya, nhìn ánh đèn vàng hắt ra từ dãy nhà chỉ huy, tôi bất giác nhớ đến ánh đèn học bài trong phòng Chi. Nhớ mái tóc buộc gọn phía sau gáy. Nhớ dáng em cúi đầu bên quyển vở.

Những ký ức ấy cứ xuất hiện bất chợt.

Không báo trước.

Và cũng chẳng thể xua đi.

***

Gần một tháng sau ngày nhập ngũ, tôi nhận được lá thư đầu tiên.

Hôm ấy là một buổi chiều nhiều gió.

Sau giờ huấn luyện, cả trung đội đang ngồi nghỉ dưới bóng cây bàng cuối sân thì anh phụ trách thông tin ôm một chồng thư đi tới.

– Có thư đây.

Cả đám lập tức nhốn nháo.

Người nào người nấy đều ngẩng đầu nhìn.

Tên từng người lần lượt được gọi lên.

Khi nghe thấy tên mình, tôi gần như đứng bật dậy.

Chiếc phong bì màu vàng nhạt nằm trong tay.

Bên ngoài là nét chữ nhỏ nhắn, ngay ngắn mà chỉ nhìn qua tôi cũng nhận ra ngay.

Là chữ của em.

Tim tôi đập mạnh hơn bình thường.

Cảm giác ấy giống hệt ngày đầu tiên cầm điện thoại gọi cho em năm nào.

Tối hôm ấy, đợi cả phòng gần ngủ hết, tôi mới lấy lá thư ra đọc.

Ánh đèn ngủ hắt xuống thứ ánh sáng mờ mờ.

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm thổi xào xạc qua những tán cây.

Từng dòng chữ quen thuộc hiện ra trước mắt.

Em kể về mẹ tôi.

Kể về cây ổi trước cổng.

Kể về những cơn mưa mùa hạ vừa đi qua làng.

Kể về những buổi chiều tan học đạp xe ngang mặt ao rồi bất giác nhớ tới tôi.

Lá thư không dài.

Nhưng tôi đọc rất lâu.

Đọc xong lại gấp lại.

Rồi mở ra đọc thêm lần nữa.

Có những dòng chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến một người ở cách quê nhà hàng trăm cây số thấy lòng mình dịu đi rất nhiều.

***

Từ đó, những lá thư trở thành điều tôi mong chờ nhất mỗi tháng.

Mỗi lần thấy anh phụ trách thông tin xuất hiện từ cuối sân, cả trung đội lại thấp thỏm nhìn theo. Có người nhận được thư của bố mẹ. Có người nhận được thư của người yêu. Có người chẳng nhận được gì nên lại lặng lẽ quay về.

Tôi may mắn hơn nhiều người.

Bởi gần như tháng nào cũng có thư của Chi.

Có lá thư kể chuyện trường lớp.

Có lá thư kể chuyện con đường làng vừa được đổ bê tông.

Có lá thư kể chuyện bác gái sang nhà em chơi.

Có lá thư chỉ dài đúng một trang giấy.

Nhưng cuối thư bao giờ cũng có một câu quen thuộc.

“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Mỗi lần đọc tới dòng chữ ấy, tôi đều bất giác mỉm cười.

***

Tôi cũng bắt đầu tập viết thư.

Ban đầu khá vụng về.

Cầm bút lên mà không biết phải viết gì.

Rồi sau đó lại viết quá nhiều.

Tôi kể chuyện thao trường. Kể chuyện lần đầu bắn súng thật. Kể chuyện bị phạt chống đẩy vì gấp chăn chưa đạt tiêu chuẩn. Kể chuyện thằng Hòa ngáy to đến mức cả phòng mất ngủ.

Toàn những chuyện chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng vẫn muốn kể cho em nghe.

Giống như ngày trước mỗi tối đều nhắn tin.

Chỉ khác là bây giờ phải chờ cả tuần.

Thậm chí nửa tháng.

Mới nhận được hồi âm.

***

Đến tháng thứ hai, đơn vị cho phép gọi điện về nhà trong giờ sinh hoạt buổi tối.

Hôm ấy, dãy điện thoại công cộng trước nhà thông tin đông kín người. Ai cũng tranh thủ xếp hàng chờ đến lượt mình. Có người cầm sẵn số điện thoại trong tay. Có người vừa đứng vừa cười một mình vì sắp được gọi về.

Đến lượt tôi.

Ngón tay bỗng run nhẹ.

Việc đầu tiên là gọi cho mẹ.

Tiếng chuông vừa vang lên vài hồi đã có người bắt máy.

– Alo.

– Mẹ à.

Bên kia lập tức reo lên.

– Nam đấy à?

– Vâng.

– Khỏe không con?

Chỉ vài câu đơn giản.

Nhưng nghe thấy giọng mẹ thôi cũng khiến sống mũi cay cay.

Sau khi nói chuyện với mẹ xong, tôi mới bấm số điện thoại quen thuộc của Chi.

Tiếng chuông vang lên.

Tim lại đập nhanh như lần đầu tiên gọi cho em trong đêm mất điện năm nào.

Một giây.

Hai giây.

Rồi đầu dây bên kia bắt máy.

– Alo.

Tôi siết chặt ống nghe.

– Em à.

Có một khoảng lặng rất ngắn.

Rồi giọng em vang lên.

– Anh.

Chỉ một chữ thôi.

Mà bao nhiêu mệt mỏi suốt mấy tháng qua dường như tan biến hết.

Cuộc gọi hôm ấy chỉ kéo dài vài phút.

Ngắn hơn rất nhiều so với những đêm thức đến một hai giờ sáng ngày trước.

Nhưng chẳng ai thấy thiếu.

– Em khỏe không?

– Em khỏe.

– Học hành thế nào?

– Vẫn bình thường.

– Bác gái khỏe không?

– Mẹ em vẫn khỏe.

– Mẹ anh thì sao?

– Mẹ cũng khỏe.

Toàn những câu hỏi đơn giản.

Những câu hỏi chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng cả hai đều muốn nghe.

Đến lúc người đứng phía sau nhắc sắp hết giờ, tôi mới vội vàng nói.

– Thôi anh phải cúp máy rồi.

– Vâng.

– Em nhớ học hành cẩn thận nhé.

– Anh cũng giữ gìn sức khỏe.

Tôi cười.

– Biết rồi.

Bên kia im lặng vài giây.

Rồi giọng em rất nhỏ.

– Em nhớ anh.

Tôi đứng lặng đi.

Tiếng gió đêm thổi qua khoảng sân doanh trại.

Tiếng người phía sau thúc giục.

Tiếng chuông điện thoại của ai đó vang lên xa xa.

Nhưng tôi chỉ nghe thấy ba chữ ấy.

– Anh cũng nhớ em.

Rồi cuộc gọi kết thúc.

***

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Mùa hè dần nhường chỗ cho mùa thu.

Lá bàng trong doanh trại bắt đầu ngả vàng.

Ở quê nhà, Chi vẫn thường sang chơi với mẹ tôi như trước.

Có lần trong thư, mẹ kể rằng em mang sang một ít bưởi nhà trồng được. Có lần lại ghé qua chỉ để ngồi nói chuyện với mẹ vài chục phút rồi mới về.

Tôi đọc thư.

Rồi bất giác tưởng tượng ra khung cảnh ấy.

Chiếc sân gạch cũ.

Mẹ ngồi nhặt rau.

Chi ngồi bên cạnh.

Tiếng quạt cây lạch cạch dưới hiên.

Những hình ảnh bình thường đến mức ngày trước chẳng mấy khi để ý.

Vậy mà lúc ấy lại trở thành thứ tôi nhớ nhất.

***

Một buổi tối cuối thu, tôi nhận được thêm một lá thư của em.

Lá thư ấy ngắn hơn mọi lần.

Bên trong chỉ có vài dòng chữ quen thuộc.

Em kể rằng chiều nay trời mưa.

Kể rằng tan học phải đứng trú dưới mái hiên rất lâu mới về được.

Kể rằng bài vở ngày càng nhiều nên không còn thời gian viết thư dài như trước.

Và cuối cùng.

Là một dòng chữ được viết rất nắn nót.

“Em vẫn đang đợi anh.”

Tôi ngồi lặng rất lâu.

Ngoài sân doanh trại, đèn vàng hắt xuống nền bê tông thành những khoảng sáng mờ nhạt. Tiếng côn trùng vang lên đều đều trong đêm. Xa xa là tiếng gió lùa qua những hàng cây đang chuyển mùa.

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Sau đó gấp lá thư lại thật cẩn thận.

Cất vào túi áo ngực.

Nơi gần trái tim nhất.

Rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao.

Lần đầu tiên kể từ ngày rời quê hương, tôi không còn thấy khoảng cách đáng sợ nữa.

Bởi ở nơi cách tôi hàng trăm cây số.

Dưới bầu trời ấy.

Vẫn có một người đang chờ tôi trở về.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.