Mùa hè năm ấy đến cùng những cơn gió nóng hầm hập thổi qua cánh đồng quê. Những ruộng lúa ngoài làng đã gặt gần xong, chỉ còn lại mùi rơm mới phơi ngai ngái bay trong không khí mỗi buổi chiều. Từ chòi gác nhìn ra xa, tôi thường thấy mặt trời đỏ rực đang từ từ chìm xuống phía sau những hàng cây. Có những hôm đứng một mình giữa khoảng sân rộng của đơn vị, nghe tiếng ve kêu râm ran trên những tán phượng già, tôi lại nhớ đến con đường làng quen thuộc ở quê nhà, nhớ cây cầu sắt cũ, nhớ mặt ao trước sân nhà An và nhớ cả dáng người con gái vẫn đang miệt mài chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò.
Sau lần nhận được ảnh giấy báo dự thi của em, hai đứa không nhắn tin thêm nhiều nữa. Không phải vì giận hờn hay xa cách, mà bởi cả hai đều hiểu lúc này em cần tập trung cho việc học. Tôi vẫn giữ thói quen mỗi sáng sau khi đổi gác sẽ mở điện thoại xem có tin nhắn mới hay không. Phần lớn đều là tin quảng cáo của nhà mạng hoặc mấy tin nhắn linh tinh từ đám bạn trong đơn vị. Cái tên Thùy Chi rất hiếm khi xuất hiện. Thế nhưng kỳ lạ là tôi không còn thấy buồn như những ngày đầu tạm chia tay nữa. Có lẽ vì tôi biết em vẫn ở đó, vẫn đang cố gắng từng ngày vì một tương lai mà cả hai từng nhiều lần nhắc tới trong những cuộc gọi đêm khuya.
***
Ngày em bước vào môn thi đầu tiên, tôi vừa đổi gác lúc sáu giờ sáng.
Trời mùa hè đã sáng rõ từ sớm. Mặt trời còn chưa lên cao nhưng khoảng sân trước dãy nhà ở đã bắt đầu hắt lên hơi nóng hầm hập từ nền bê tông. Tôi đứng trước bể nước rửa mặt, từng vốc nước lạnh hắt lên mặt khiến cơn buồn ngủ dịu đi đôi chút. Mấy thằng cùng ca trực vừa cởi giày vừa ngáp ngắn ngáp dài. Ngoài sân, tiếng còi tập hợp vang lên. Đồng đội lục tục xếp hàng chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, còn những đứa vừa đi gác về như tôi thì chậm rãi đi về phía nhà ăn.
Tôi bưng bát mì nóng ngồi ở góc bàn quen thuộc. Khói bốc lên nghi ngút trước mặt. Đang ăn được nửa bát thì chợt nhìn đồng hồ.
Sáu giờ bốn mươi.
Nếu không có gì thay đổi, lúc này chắc em cũng vừa rời khỏi nhà.
Có thể đang ngồi sau xe của bố.
Có thể đang ôm cặp sách đứng trước cổng trường thi cùng đám bạn.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy lòng mình thấp thỏm một cách kỳ lạ.
Tôi bật cười một mình.
Ngày còn học cấp ba, mỗi lần kiểm tra mười lăm phút em cũng lo. Có lần chỉ vì làm sai một bài Hóa mà ngồi buồn suốt cả buổi tối. Vậy mà bây giờ đã đến kỳ thi đại học thật rồi.
Thời gian đúng là thứ chẳng bao giờ chịu đứng yên đợi ai.
Ăn sáng xong, tôi trở về phòng. Căn phòng lúc ấy gần như vắng tanh. Những người không trực đêm đã đi làm nhiệm vụ từ lâu. Chỉ còn vài chiếc giường cuối dãy có người nằm. Tiếng quạt trần quay lạch cạch trên đầu hòa cùng tiếng chim sẻ ríu rít ngoài cửa sổ. Tôi kéo chăn lên ngang ngực, nằm nhìn những cánh quạt đang xoay chậm chạp phía trên trần nhà.
Đáng lẽ sau một đêm thức trắng, tôi phải ngủ ngay mới đúng.
Nhưng không hiểu sao trong đầu vẫn nghĩ tới em.
Giờ này…
chắc em đã bước vào phòng thi rồi.
***
Những ngày thi diễn ra chậm chạp hơn tôi tưởng.
Buổi sáng ngủ dậy, việc đầu tiên tôi làm là mở điện thoại. Buổi tối trước khi đi gác, việc cuối cùng tôi làm cũng là mở điện thoại. Có hôm điện thoại rung lên giữa lúc đang tập thể dục ngoài sân. Tim tôi đập mạnh tưởng là tin nhắn của em. Nhưng mở ra chỉ thấy tin nhắn của An.
– Nó thi xong môn Toán rồi.
Tôi lập tức gọi lại.
Đầu dây bên kia vang lên giọng cười quen thuộc của An.
– Mày làm gì mà gọi nhanh thế?
– Thi thế nào?
– Tao có phải nó đâu mà biết.
– Thế mày nhắn tin làm gì?
An cười ha hả.
– Tao thấy mày sốt ruột nên tao báo.
Tôi bật cười theo nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm.
– Nó ổn không?
– Ổn. Mẹ tao bảo mấy hôm nay nó học ít hơn rồi. Chắc làm được bài.
Tôi ngồi trên bậc thềm trước phòng ở, nhìn khoảng sân đầy nắng trước mặt. Những tiếng cười đùa của đồng đội từ sân bóng chuyền vọng lại. Một cơn gió thổi ngang qua làm hàng cây bạch đàn nghiêng nhẹ.
– Ừ.
Tôi chỉ đáp được một chữ như thế.
An im lặng vài giây rồi nói tiếp.
– Mày yên tâm đi.
– Tao có lo đâu.
– Ừ. Mày không lo.
Nó cười.
Tôi cũng cười.
Nhưng cả hai đều biết tôi đang lo thật.
***
Chiều ngày cuối cùng của kỳ thi, tôi đang ngủ thì điện thoại rung liên tục dưới gối. Căn phòng lúc ấy chỉ còn tiếng quạt trần quay lạch cạch và tiếng gió ngoài cửa sổ. Tôi dụi mắt ngồi dậy, cầm điện thoại lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình.
Thùy Chi.
Tôi nhìn cái tên ấy vài giây.
Rồi mới bấm nghe.
– Alo.
Ở đầu dây bên kia có tiếng gió.
Có lẽ em đang đứng đâu đó ngoài sân trường.
– Anh.
Chỉ một chữ rất quen thuộc.
Nhưng đã rất lâu rồi tôi mới lại được nghe.
Tôi vô thức ngồi thẳng dậy.
– Thi xong rồi à?
– Vâng.
– Thế nào?
Em bật cười rất khẽ.
– Anh vừa nghe máy đã hỏi thế rồi.
– Không hỏi cái đó thì hỏi cái gì?
– Em cũng không biết nữa.
Tiếng cười của em vang lên giữa đầu dây. Không lớn. Chỉ nhẹ nhàng như những ngày còn học cấp ba.
Tự nhiên tôi thấy lòng mình dịu xuống.
– Làm được không?
– Chắc được.
– Chắc là bao nhiêu phần trăm?
– Khoảng bảy mươi.
– Thế là tốt rồi.
– Em cũng hy vọng thế.
Cuộc gọi kéo dài chưa đến mười phút. Chủ yếu là những câu hỏi rất bình thường. Em kể chuyện phòng thi nóng thế nào, kể chuyện có một bạn quên mang thẻ dự thi phải chạy về lấy, kể chuyện vừa bước ra khỏi cổng trường đã thấy phụ huynh đứng kín bên ngoài. Tôi lặng lẽ nghe, thi thoảng mới chen vào vài câu. Đến lúc sắp cúp máy, cả hai cùng im lặng vài giây.
– Anh này.
– Hử?
– Em thi xong rồi.
– Anh biết.
– Tự nhiên thấy nhẹ người.
Tôi nhìn khoảng nắng chiều đang hắt qua cửa sổ.
– Thế là tốt.
– Vâng.
Một khoảng lặng ngắn.
Rồi em khẽ cười.
– Anh nhớ ngủ đi đấy.
– Sao?
– Giọng anh nghe buồn ngủ lắm.
Tôi bật cười.
– Anh vừa bị em gọi dậy.
– Thế à?
– Chứ còn gì nữa.
Lần này em cười thành tiếng.
Tiếng cười trong trẻo đến mức tôi bỗng nhớ những buổi chiều ngồi ngoài hiên nhà An năm nào.
***
Thời gian chờ kết quả còn dài hơn cả lúc chờ thi.
Em trở lại những ngày bình thường ở quê. Tôi vẫn ở đơn vị. Những cuộc gọi không nhiều lên, nhưng cũng không còn xa cách như trước. Thỉnh thoảng em chủ động nhắn tin hỏi tôi đang làm gì. Có hôm tôi đang trực gác, có hôm đang ngủ, có hôm vừa ăn cơm tối xong. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy giống như sợi dây mỏng manh nối hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau lại với nhau.
Rồi một buổi chiều đầu tháng tám.
Điện thoại tôi lại rung lên.
Lần này không phải tin nhắn.
Mà là cuộc gọi từ An.
Vừa bắt máy tôi đã nghe nó hét ầm lên.
– Đỗ rồi!
Tôi khựng lại.
– Hả?
– Nó đỗ rồi.
Tôi đứng bật dậy khỏi chiếc ghế nhựa.
Tim đập mạnh đến mức chính mình cũng nghe thấy.
– Thật không?
– Tao đùa mày làm gì?
Tiếng cười của An vang lên đầy phấn khích.
– Đại học Hàng Hải.
Tôi ngồi xuống.
Không hiểu sao lại cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Rất lâu rồi tôi mới thấy vui như thế.
***
Tối hôm ấy, em gọi cho tôi.
Giọng nói bên kia đầu dây vẫn nhỏ nhẹ như mọi khi, nhưng tôi nghe rõ niềm vui đang cố giấu trong từng câu chữ.
– Em đỗ rồi.
– Anh biết rồi.
– Ai bảo mà anh biết?
– Thằng An vừa gọi.
Em bật cười.
– Em còn định báo tin đầu tiên.
– Thì em vẫn là người báo đầu tiên.
– Không đúng.
– Đúng mà.
Hai đứa cùng cười.
Ngoài sân đơn vị, tiếng ve cuối mùa vẫn vang lên từng đợt. Gió từ hàng cây phía sau doanh trại thổi tới mang theo chút hơi mát của buổi tối. Tôi ngồi trên bậc thềm trước dãy nhà ở, nhìn ánh đèn vàng hắt xuống khoảng sân bê tông loang lổ. Đầu dây bên kia im lặng một lúc khá lâu, giống như niềm vui sau khi vỡ òa bắt đầu nhường chỗ cho những suy nghĩ khác.
– Em lo à?
Tôi hỏi.
– Cũng hơi.
– Lo gì?
Em cười rất khẽ.
– Không biết nữa.
Rồi em dừng lại vài giây.
– Chắc tại tự nhiên thấy mọi thứ thay đổi nhanh quá.
Tôi không nói gì.
– Mới năm ngoái em còn ngồi học ở phòng ngoài.
– Ừ.
– Giờ lại sắp lên Hải Phòng rồi.
Ngoài sân, một cơn gió thổi ngang qua làm hàng cây trước dãy nhà khẽ rung lên.
– Sợ à?
– Có một chút.
– Sợ học không nổi?
– Không.
– Thế sợ gì?
Đầu dây bên kia im lặng.
Mãi một lúc sau em mới trả lời.
– Chắc là sợ xa nhà.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
– Ai rồi cũng phải lớn thôi.
– Em biết.
– Với lại Hải Phòng cũng đâu phải tận đâu.
– Nhưng vẫn xa hơn làng mình.
Tôi bật cười.
– Cái đó thì đúng.
Em cũng cười theo.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến lòng tôi chùng xuống.
Một lúc sau em mới hỏi:
– Anh này.
– Hử?
– Sau này em lên đó học, chắc ít gặp nhau hơn nhỉ?
Tôi nhìn khoảng tối trước mặt.
Xa xa là những bồn chứa xăng dầu nằm im lìm dưới ánh đèn vàng nhạt.
– Chắc thế.
– Lâu nhỉ.
– Ừ.
Khoảng lặng kéo dài vài giây.
Rồi em khẽ nói:
– Nhưng em sẽ cố gắng.
Tôi biết em đang nói về việc học.
Nhưng không hiểu sao lúc ấy tôi lại cảm thấy em đang nói về nhiều thứ hơn thế.
Bình luận 0
Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên
Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.