Chương 34: Sự thật được nói ra

Cập nhật: 00:36 - 15/06/20261,131 từLượt xem: 1

Sau cuộc gọi tối hôm ấy, tôi gần như không ngủ được. Câu nói của em vẫn quanh quẩn trong đầu suốt cả đêm.

– Lo xa quá cũng chẳng giải quyết được gì đâu anh.

Tôi biết em không có ý gì.

Biết em chỉ đang muốn động viên.

Nhưng có những lúc con người ta yếu đuối đến mức một câu nói bình thường cũng đủ khiến lòng mình chùng xuống.

Và cho tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ mãi câu đó.

Ngoài cửa sổ, những ánh đèn từ Xa lộ Hà Nội vẫn hắt lên bức tường đối diện. Thành phố chưa bao giờ ngủ sớm. Xe cộ vẫn nối đuôi nhau chạy về phía trung tâm. Tiếng còi xe thi thoảng vọng lên từ dưới đường. Còn tôi nằm trên chiếc giường nhỏ trong nhà bác, nhìn lên trần nhà và nghĩ về tương lai.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình thua cuộc.

Không phải thua người khác.

Mà là thua chính những kỳ vọng của bản thân.

***

Những ngày sau đó tôi vẫn gọi điện cho em như thường lệ.

Hoặc chính xác hơn là em gọi cho tôi.

Buổi tối sau khi học xong.

Sau khi phụ bác dọn dẹp.

Sau khi hoàn thành hết những việc trong ngày.

Màn hình máy tính lại sáng lên.

Gương mặt quen thuộc ấy lại xuất hiện.

Nhưng không khí đã khác.

Ít nhất là với tôi.

Em vẫn kể chuyện lớp học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện những môn học khó.

Chuyện hôm nay ăn gì.

Tôi vẫn ngồi nghe.

Thỉnh thoảng cười.

Thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

Nhưng sự nhiệt tình ngày trước đã không còn nữa.

Có những lúc em kể rất lâu.

Tôi chỉ im lặng.

Đến khi em hỏi lại.

– Anh có nghe em nói không đấy?

Tôi mới giật mình.

– Có chứ.

– Em hỏi từ nãy rồi mà.

– Anh đang nghĩ chút việc.

– Việc gì?

Tôi nhìn màn hình.

Rồi lắc đầu.

– Không có gì.

Em cũng không hỏi thêm.

***

Tôi định giấu chuyện thi trượt thêm một thời gian nữa.

Có thể là đến lúc về quê.

Hoặc ít nhất là tới khi tôi tìm được hướng đi tiếp theo.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình không làm được.

Bởi càng kéo dài.

Tôi càng thấy mệt.

Cảm giác như đang cầm một hòn đá trong tay.

Ngày nào cũng mang theo.

Ngày nào cũng cố tỏ ra bình thường.

Cuối cùng vẫn không giấu nổi.

***

Một tối cuối tháng.

Hai đứa gọi video như mọi khi.

Em vừa gội đầu xong.

Mái tóc còn hơi ướt.

Chiếc khăn bông vắt trên vai.

Sau lưng là giá sách quen thuộc trong phòng.

Em đang kể về một bài thuyết trình trên lớp.

Nói được một lúc thì dừng lại.

– Hôm nay anh sao thế?

Tôi ngẩng lên.

– Sao là sao?

– Em thấy anh lạ lắm.

Tôi cười.

– Lạ gì đâu.

– Có.

– Không.

– Có mà.

Em chống cằm nhìn tôi.

Đôi mắt vẫn dịu dàng như ngày nào.

Tôi nhìn em vài giây.

Rồi quay mặt đi.

– Anh trượt rồi.

Ở đầu dây bên kia.

Em im lặng.

Tiếng quạt quay nhè nhẹ vang lên từ phòng em.

Một chiếc xe máy chạy ngang ngoài cửa sổ.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Chỉ có tôi cảm thấy trái tim mình đang đập rất mạnh.

– Trượt thật à?

– Ừ.

– Anh biết khi nào?

– Mấy hôm rồi.

Em ngồi yên.

Một lúc sau mới khẽ hỏi.

– Sao không nói em?

Tôi cười.

Nụ cười rất nhạt.

– Không biết nói thế nào.

Em im lặng khá lâu.

Lâu hơn mọi lần.

Tôi nghĩ em đang buồn.

Hoặc thất vọng.

Hoặc sẽ trách tôi vì giấu em.

Nhưng cuối cùng em chỉ khẽ nói.

– Trượt thì thi lại mà anh.

Tôi ngẩng lên.

Em vẫn nhìn tôi.

Ánh mắt rất bình thường.

– Có gì đâu.

– …

– Năm nay không được thì năm sau thi tiếp.

– …

– Có phải chỉ mình anh thi trượt đâu.

Giọng em nhẹ nhàng.

Chân thành.

Không hề có ý xem thường.

Tôi biết điều đó.

Nhưng chẳng hiểu sao trong khoảnh khắc ấy, tôi lại thấy hụt hẫng.

Bởi suốt những ngày qua.

Trong đầu tôi, chuyện này lớn đến mức gần như sụp đổ cả thế giới.

Còn với em.

Nó chỉ đơn giản là một lần thi không thành công.

***

Sau cuộc gọi hôm đó.

Không ai cãi nhau.

Không ai trách móc ai.

Nhưng những khoảng lặng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Có hôm hai đứa mở máy lên.

Nhìn nhau.

Rồi chẳng biết nói gì.

Em kể chuyện trường lớp.

Tôi nghe.

Tôi kể chuyện Sài Gòn.

Em nghe.

Cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài.

Nhưng không còn cảm giác háo hức như trước.

Tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn.

Về tương lai.

Về khoảng cách.

Về việc mình đang đứng ở đâu.

Còn em vẫn là em.

Vẫn vô tư.

Vẫn sống đúng với nhịp điệu của tuổi hai mươi.

Một buổi tối.

Đang nói chuyện.

Em bỗng đứng dậy.

– Đợi em chút nhé.

– Sao thế?

– Em quên chưa phơi quần áo.

Nói xong em chạy đi.

Màn hình chỉ còn lại chiếc ghế trống.

Tôi nhìn màn hình ấy rất lâu.

Nếu là vài tháng trước.

Có lẽ tôi đã bật cười.

Có lẽ tôi sẽ thấy đáng yêu.

Nhưng lúc này.

Tôi chỉ thấy lòng mình nặng trĩu.

Không phải vì chuyện phơi quần áo.

Mà vì tôi nhận ra mình đang thay đổi.

***

Một đêm khác.

Hai đứa gọi điện khá muộn.

Em vừa học xong.

Trông có vẻ rất mệt.

Nói được vài câu.

Tôi đã thấy em ngáp.

– Buồn ngủ rồi à?

– Không.

Em vừa nói vừa dụi mắt.

– Em còn đọc tài liệu.

Tôi bật cười.

– Ừ.

Mười phút sau.

Em ngủ quên thật.

Chiếc đèn bàn vẫn sáng.

Cuốn sách vẫn mở.

Gương mặt em tựa lên cánh tay.

Hơi thở đều đều.

Mọi thứ giống hệt những đêm trước.

Giống hệt những đêm tôi từng ngồi nhìn em ngủ hàng giờ.

Từng thấy thương.

Từng thấy hạnh phúc.

Từng nghĩ chỉ cần nhìn như vậy thôi cũng đủ.

Nhưng đêm ấy.

Tôi không ngồi lại.

Tôi nhìn em thêm vài giây.

Rồi đưa chuột lên góc màn hình.

Nhấn tắt cuộc gọi.

Màn hình tối đen.

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Và lần đầu tiên kể từ ngày yêu lại em, tôi không còn muốn ngồi nhìn em ngủ nữa.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.