Chương 40: Mang theo một người

Cập nhật: 23:53 - 17/06/20262,244 từLượt xem: 4

Buổi tối hôm ấy, sau câu hỏi của bố ngoài sân, tôi gần như không ngủ được. Tiếng dế kêu dưới bụi chuối sau vườn hòa cùng tiếng quạt trần quay đều trong căn phòng nhỏ. Tôi nằm nhìn lên mái nhà tối om, nghe tiếng chó sủa vọng lại từ một xóm nào đó phía bên kia cánh đồng. Từ ngày trở về từ Sài Gòn tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi thật sự nghĩ nghiêm túc về tương lai của mình.

Thi trượt.

Chia tay.

Về quê.

Ba chuyện ấy nối tiếp nhau xảy ra trong một khoảng thời gian quá ngắn, khiến tôi cứ có cảm giác mình đang bị dòng nước cuốn đi mà không kịp bám vào bất cứ thứ gì.

Mấy ngày sau đó, tôi bắt đầu ra ngoài nhiều hơn. Không phải để đi chơi mà để tìm câu trả lời cho chính mình. Có hôm chạy xe lên thị trấn gặp vài người quen từng học trên Hà Nội. Có hôm ghé nhà anh họ hỏi chuyện trường lớp. Có hôm ngồi hàng giờ ở quán nước đầu làng chỉ để nghe mọi người nói về công việc, về học hành, về những hướng đi khác nhau sau khi rời ghế phổ thông.

Rồi một buổi chiều, khi mặt trời đang dần khuất sau những rặng tre cuối làng, anh họ đưa cho tôi một tờ giấy giới thiệu.

– Hay mày ra Hà Nội học thử đi.

Tôi cầm lấy.

– Cao đẳng à anh?

– Ừ.

– Không thích thì sau này tính tiếp.

Tôi im lặng nhìn tờ giấy trên tay.

Tấm giấy mỏng.

Nhưng lại giống như một con đường vừa hiện ra trước mặt.

Không hẳn là con đường tôi từng mong muốn.

Nhưng ít nhất nó vẫn là một con đường.

***

Vài ngày sau, hồ sơ được chuẩn bị xong.

Tôi dành cả một buổi sáng chạy xe lên thị trấn để mua thêm vài thứ cần thiết cho những ngày sắp tới. Một chiếc ba lô mới thay cho cái cũ đã sờn quai từ thời đi bộ đội. Vài bộ quần áo. Mấy quyển vở và ít đồ dùng sinh hoạt linh tinh.

Thị trấn vẫn đông đúc như mọi lần.

Những cửa hàng san sát hai bên đường.

Tiếng xe máy.

Tiếng người mặc cả.

Tiếng loa quảng cáo phát ra từ một cửa hiệu điện máy nào đó.

Tôi đi hết cửa hàng này tới cửa hàng khác, tay xách thêm từng túi đồ nhỏ. Mọi thứ diễn ra rất bình thường, nhưng trong lòng lại có cảm giác khó tả. Giống như mỗi món đồ mua thêm đều đang nhắc tôi rằng mình sắp phải rời quê một lần nữa.

Buổi trưa, bố chạy xe lên đón tôi.

Hai bố con buộc đống đồ vừa mua phía sau xe rồi chậm rãi chạy về.

Con đường quốc lộ trải dài dưới nắng cuối hạ.

Hai bên là những cánh đồng lúa đang ngả màu vàng nhạt.

Gió thổi lồng lộng qua mặt.

Phần lớn quãng đường chỉ có tiếng động cơ xe máy đều đều vang lên giữa khoảng không rộng lớn.

Mãi tới khi gần về tới nhà, bố mới lên tiếng.

– Ra đó cố gắng học.

– Vâng.

– Không ai biết tương lai thế nào.

Tôi im lặng.

Bố nhìn thẳng về phía trước.

– Nhưng cứ đứng yên thì không được.

Tôi khẽ gật đầu.

Ngoài đường, dòng người vẫn ngược xuôi.

Chiếc xe vẫn đều đặn lăn bánh về phía trước.

Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy mình cũng đang bắt đầu chuyển động trở lại.

***

Tối hôm đó, tôi mở máy tính.

Biểu tượng Messenger quen thuộc sáng lên ở góc màn hình.

Tôi nhìn danh sách bạn bè một lúc rồi mới bấm gọi cho em.

Mất vài hồi chuông.

Khuôn mặt em mới hiện lên.

Phía sau vẫn là căn phòng quen thuộc ở Hải Phòng.

Chiếc bàn học kê sát cửa sổ.

Một chồng giáo trình đặt bên cạnh.

Mái tóc em được buộc gọn phía sau như mọi lần.

– Anh gọi muộn thế?

– Em học xong chưa?

– Em vừa xong.

Tôi gật đầu.

Một lúc sau mới nói.

– Anh chuẩn bị ra Hà Nội.

Em ngẩng đầu lên.

– Thật à?

– Ừ.

– Khi nào anh đi?

– Chắc tuần sau.

– Nhanh thế?

Tôi cười.

– Ở nhà mãi cũng không được.

Em im lặng vài giây rồi hỏi tiếp.

– Anh học gì?

– Anh học cao đẳng thôi.

Em hơi nghiêng đầu.

– Cao đẳng nào vậy anh?

– Trường Cao đẳng Kinh tế Công nghiệp Hà Nội.

– Anh thích trường đó à?

Tôi khẽ cười.

– Anh không biết nữa.

Tôi nhìn màn hình.

– Nhưng cứ học đã.

Phía bên kia, em khẽ gật đầu.

Ánh đèn bàn phản chiếu trong đôi mắt ấy.

– Thế cũng tốt mà.

– Ừ.

– Có việc gì để làm vẫn hơn.

Tôi bật cười.

– Em nói chuyện như bà cụ non ấy.

Em cũng cười theo.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng là nụ cười đầu tiên sau rất nhiều cuộc gọi chỉ toàn những khoảng lặng.

Hai đứa tiếp tục nói chuyện thêm một lúc nữa. Chủ yếu là những chuyện linh tinh. Chuyện lớp học của em. Chuyện đứa bạn cùng phòng vừa bị mất xe đạp. Chuyện bác gái ngoài Hải Phòng lại gửi thêm đồ ăn từ quê lên. Không ai nhắc tới chuyện chia tay nữa. Không ai nhắc tới những tháng ngày vừa qua.

Nhưng tôi vẫn cảm nhận được khoảng cách đang tồn tại.

Nó không còn sắc nhọn như những ngày đầu.

Nhưng vẫn ở đó.

Âm thầm.

Và khó gọi tên.

***

Ngày lên Hà Nội đến nhanh hơn tôi nghĩ. Mới đó thôi tôi còn ngồi ngoài sân nghe bố hỏi về dự định tương lai, vậy mà chỉ vài ngày sau mọi giấy tờ đã được chuẩn bị xong. Sáng hôm ấy, trời còn chưa kịp sáng hẳn. Những vệt sương mỏng vẫn lơ lửng trên cánh đồng phía sau làng. Tôi kéo chiếc ba lô ra khỏi nhà khi mẹ còn đang lúi húi trong bếp chuẩn bị ít đồ ăn mang theo đường. Bố dắt xe máy ra sân, không nói nhiều như mọi khi. Hai bố con cứ thế chạy dọc con đường quen thuộc dẫn ra quốc lộ. Gió sớm thổi lạnh qua mặt, mang theo mùi lúa và mùi đất ẩm còn sót lại sau cơn mưa đêm trước.

Bố đưa tôi lên núi Chẹt để bắt xe. Hồi ấy, với đám thanh niên trong vùng, nơi đó giống như một cánh cửa dẫn ra thế giới bên ngoài. Những người đi học xa, đi làm xa hay lên thành phố lập nghiệp đều từng đứng ở đó với một chiếc túi hành lý trên tay và một tương lai chưa rõ hình dạng phía trước. Tôi cũng từng đứng ở đây để vào Sài Gòn ôn thi. Khi ấy trong lòng còn đầy quyết tâm và hy vọng. Còn lần này, cảm giác lại khác hẳn. Chiếc ba lô trên vai không nặng hơn trước bao nhiêu, nhưng những suy nghĩ trong đầu thì dường như chất đầy hơn rất nhiều.

Chiếc xe khách tuyến Thanh Hóa – Hà Nội xuất hiện từ xa rồi chậm rãi tấp vào lề đường. Bố giúp tôi đưa hành lý lên xe. Trước khi tôi bước lên bậc cửa, ông chỉ vỗ nhẹ vào vai tôi một cái như mọi lần. Không có những lời dặn dò dài dòng. Không có những câu động viên sáo rỗng. Chỉ là ánh mắt lặng lẽ nhìn theo khiến tôi bất giác phải quay đi thật nhanh. Tôi tìm một chỗ cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, hình ảnh bố đứng bên quốc lộ cũng dần nhỏ lại phía sau lớp kính mờ bụi.

Con đường từ Thanh Hóa ra Hà Nội không dài, nhưng đủ để tôi ngồi nhìn quê hương lùi dần về phía sau. Những hàng cây ven đường, những cánh đồng đang vào vụ mới, những mái nhà thấp thoáng sau lũy tre và cả những đoạn quốc lộ quen thuộc lần lượt trôi qua trước mắt. Tôi tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ nhìn những tấm biển báo khoảng cách tới Hà Nội ngày một gần hơn. So với chuyến xe vào Sài Gòn trước đây, hành trình này ngắn hơn rất nhiều, nhưng trong lòng tôi lại không có cảm giác háo hức của một người sắp bắt đầu cuộc phiêu lưu mới. Không còn những giấc mơ đại học từng theo mình suốt nhiều năm. Không còn cảm giác tự tin rằng chỉ cần cố gắng là mọi thứ sẽ tốt đẹp. Chỉ còn một người trẻ vừa đi qua những thất bại đầu đời, đang cố gắng bước tiếp dù chưa thật sự biết con đường phía trước sẽ dẫn mình tới đâu.

***

Đầu giờ chiều, xe vào tới Mỹ Đình. Ngay khi bước xuống bến xe, tôi gần như đứng khựng lại vài giây giữa dòng người đông nghịt đang đổ về các hướng. Tiếng còi xe vang lên liên tục ngoài cổng bến. Những chiếc xe khách nối đuôi nhau ra vào. Người kéo vali, người vác bao tải, người đứng gọi điện thoại tìm người thân tới đón. Không khí nóng hầm hập của mặt đường bê tông hòa lẫn với mùi khói xe khiến tôi có cảm giác hoàn toàn khác với bất kỳ nơi nào mình từng đi qua.

Tôi kéo chiếc ba lô xuống khỏi khoang hành lý rồi đứng nép vào một góc gần cổng bến xe. Anh nhà bác đã hẹn sẽ ra đón nên tôi không phải loay hoay tìm đường như nhiều người khác. Chừng hơn mười phút sau, giữa dòng người qua lại, tôi nhìn thấy anh chạy xe máy tới. Anh vẫn như lần gặp trước ở quê, chỉ khác là giờ đang sống và làm việc ngoài Hà Nội.

– Đợi lâu chưa?

– Em mới xuống thôi anh.

Anh cầm giúp tôi chiếc túi đồ rồi buộc phía trước xe.

– Đi thôi.

Tôi ngồi phía sau, chiếc xe máy hòa vào dòng phương tiện đông đúc trước cổng bến xe Mỹ Đình. Đây là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thấy Hà Nội ở khoảng cách gần như vậy. Những con đường rộng nối tiếp nhau. Những dãy nhà cao tầng san sát hai bên đường. Dòng người đi lại đông đến mức nhiều lúc tôi không hiểu họ đang vội vã đi đâu.

Xe rời bến Mỹ Đình rồi chạy thẳng theo đường Hồ Tùng Mậu về phía Cầu Diễn. Hai bên đường là những cửa hàng, quán ăn và các khu nhà trọ dành cho sinh viên. Anh vừa lái xe vừa chỉ cho tôi vài địa điểm quen thuộc trên đường. Tôi ngồi phía sau lặng lẽ quan sát mọi thứ. Thành phố này khác hoàn toàn với quê nhà. Nó cũng khác cả Sài Gòn theo một cách rất riêng. Không quá ồn ào như nơi tôi từng ở mấy tháng trước, nhưng vẫn mang cảm giác rộng lớn và xa lạ.

Phòng trọ của anh nằm trong một con ngõ nhỏ gần đường Hồ Tùng Mậu. Căn phòng không lớn, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường, một cái bàn học và vài vật dụng sinh hoạt cần thiết. Cửa sổ nhìn ra khoảng sân chung phía trước dãy trọ. Khi đặt ba lô xuống nền nhà, tôi mới thật sự cảm nhận được chuyến đi đã kết thúc.

Buổi tối hôm ấy, sau khi mấy anh em ăn cơm ở một quán bình dân gần khu trọ rồi trở về phòng, tôi nằm trên chiếc giường sát tường nhìn lên trần nhà. Ngoài ngõ vẫn còn tiếng người đi lại. Thỉnh thoảng có tiếng xe máy chạy ngang qua rồi nhanh chóng mất hút trong đêm.

Tôi lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên giữa căn phòng tối.

Ngón tay dừng lại vài giây trên danh bạ rồi mở khung tin nhắn quen thuộc.

“Anh ra đến nơi rồi.”

Tin nhắn được gửi đi.

Chỉ vài phút sau, điện thoại rung nhẹ.

“Vâng. Đi đường có mệt không anh?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi mới mỉm cười.

“Không sao. Anh vừa về phòng trọ.”

“Thế thì nghỉ ngơi sớm đi nhé.”

“Ừ.”

Cuộc trò chuyện chỉ có vài câu ngắn ngủi.

Nhưng khi màn hình điện thoại tối đi, tôi vẫn ngồi lặng rất lâu bên cửa sổ. Ngoài kia, thành phố xa lạ vẫn sáng đèn, còn trong lòng tôi, cảm giác nặng nề suốt những tháng ngày vừa qua dường như cũng dịu xuống đôi chút. Chỉ một cuộc gọi ngắn ngủi, nhưng đủ để tôi thấy mình không còn hoàn toàn cô độc trên chặng đường phía trước.

Đêm đầu tiên ở Hà Nội, tôi nằm nghe tiếng quạt quay đều và tiếng xe cộ vọng lại từ ngoài đường lớn. Một thành phố mới đang chờ phía trước. Còn tôi, sau tất cả những gì đã xảy ra, lại một lần nữa bắt đầu cuộc sống của mình từ đầu.

Chương trước

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?