Chương 37: Sau cuộc gọi cuối

Cập nhật: 06:47 - 16/06/20261,389 từLượt xem: 2

Đêm hôm ấy, sau khi màn hình webcam tối đen đi, tôi vẫn ngồi nguyên trước chiếc máy tính cũ đặt sát cửa sổ. Căn phòng nhỏ trong nhà bác ở Thủ Đức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng quạt quay lạch cạch trên trần. Ngoài phòng khách, bác trai đã tắt tivi từ lâu. Cả ngôi nhà chìm trong sự im lặng quen thuộc của một đêm muộn. Chỉ có điều, lần đầu tiên kể từ rất nhiều năm, tôi không biết phải làm gì khi đêm xuống.

Theo thói quen, tôi đưa chuột lên biểu tượng Facebook rồi bấm vào. Trang chủ hiện ra với những dòng trạng thái quen thuộc của bạn bè. Tôi kéo xuống vài lần rồi lại tắt đi. Vài phút sau, tôi mở lại. Rồi lại đóng. Messenger vẫn còn sáng biểu tượng dưới thanh công cụ. Tôi rê chuột tới, nhìn cái tên quen thuộc nằm trong danh sách bạn bè vài giây rồi lại thu cửa sổ xuống.

Mọi thứ vẫn còn nguyên.

Danh sách bạn bè vẫn vậy.

Ảnh đại diện của em vẫn ở đó.

Những đoạn hội thoại cũ vẫn nằm y nguyên trong hộp thư.

Chỉ có một điều đã khác.

Tôi không còn là người yêu của em nữa.

Cảm giác ấy kỳ lạ đến mức tôi không biết phải gọi tên thế nào. Nó không giống những lần cãi nhau hồi cấp ba rồi vài tiếng sau lại làm lành. Cũng không giống những lần giận dỗi vì một câu nói vu vơ nào đó. Nó giống như một thói quen đã tồn tại quá lâu trong cuộc sống đột ngột bị nhổ bỏ đi, để lại một khoảng trống mà chính tôi cũng không biết phải lấp đầy bằng thứ gì.

Đêm ấy tôi gần như không ngủ.

Cứ nằm xuống lại nhớ tới cuộc gọi vài tiếng trước.

Nhớ đôi mắt đỏ hoe của em trên màn hình.

Nhớ khoảnh khắc em cúi đầu lau nước mắt.

Nhớ câu nói cuối cùng trước khi tắt máy.

Rồi lại mở mắt nhìn lên trần nhà.

Cho tới gần sáng.

***

Những ngày sau đó trôi qua chậm hơn bất kỳ khoảng thời gian nào tôi từng trải qua.

Trước đây, mỗi tối sau bữa cơm, tôi đều mang chiếc ghế nhựa ra trước máy tính. Có hôm em học xong sớm thì gọi từ chín giờ. Có hôm gần mười một giờ đêm mới xuất hiện. Có hôm vừa mở webcam được vài phút đã ngủ gục trước màn hình. Khi ấy tôi thường bật cười rồi ngồi nhìn rất lâu.

Còn bây giờ, sau bữa cơm tối, tôi không biết mình nên làm gì.

Chiếc ghế vẫn ở đó.

Máy tính vẫn ở đó.

Mạng internet vẫn kết nối bình thường.

Nhưng không còn cuộc gọi nào nữa.

Khoảng chín giờ tối, điện thoại rung lên vì một tin nhắn quảng cáo từ tổng đài. Tôi vội vàng cầm lên theo phản xạ rồi lại đặt xuống.

Mười giờ.

Mười một giờ.

Màn hình điện thoại vẫn tối.

Không có ai nhắn:

“Anh ngủ chưa?”

Không có ai hỏi:

“Hôm nay học thế nào?”

Cũng không còn ai nhắc:

“Đừng thức khuya nữa nhé.”

Tôi bắt đầu nhận ra con người đáng sợ ở chỗ rất dễ quen với sự hiện diện của một ai đó. Quen tới mức khi người ấy rời đi, những khoảng trống nhỏ nhất cũng trở thành thứ khiến mình đau lòng.

Có những lúc đang đọc sách, tôi vô thức với tay lấy điện thoại để kể cho em nghe một chuyện vừa xảy ra. Chỉ tới khi mở danh bạ ra, tôi mới nhớ rằng điều đó không còn cần thiết nữa.

Có những tối nằm trên giường, tôi nghĩ tới việc gọi cho em như mọi ngày. Ngón tay dừng lại rất lâu trên bàn phím rồi cuối cùng vẫn đặt điện thoại xuống.

Ngoài cửa sổ, những hàng cây dọc Xa lộ Hà Nội vẫn đung đưa trong gió đêm.

Xe cộ vẫn chạy không ngừng.

Thành phố vẫn vận hành như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có thế giới của riêng tôi là khác.

***

Tôi không chủ động tìm em.

Nhưng tôi cũng không thể ngừng dõi theo em.

Facebook trở thành nơi duy nhất còn sót lại chút dấu vết của người con gái ở cách tôi hơn một ngàn cây số.

Một buổi tối, tôi phát hiện em đổi ảnh đại diện.

Không phải ảnh mới.

Là một bức ảnh cũ chụp ở sân trường.

Em đứng dưới tán cây phượng, mái tóc bị gió thổi lệch sang một bên, trên môi vẫn là nụ cười quen thuộc mà tôi từng nhìn thấy không biết bao nhiêu lần.

Tôi nhìn bức ảnh ấy rất lâu.

Không bấm thích.

Không bình luận.

Chỉ nhìn.

Rồi tắt màn hình.

Những ngày sau đó, trạng thái của em cũng ít dần.

Không còn những dòng than thở vì bài tập.

Không còn những câu chuyện vu vơ về lớp học.

Thỉnh thoảng chỉ là một bức ảnh chụp bầu trời Hải Phòng.

Một tách trà đá.

Một góc hành lang ký túc.

Những thứ rất bình thường.

Nhưng tôi vẫn đọc hết.

Như thể chỉ cần biết hôm nay em vẫn ổn là đủ.

Có lần tôi thấy tên em sáng đèn.

Biểu tượng màu xanh nhỏ xíu xuất hiện bên cạnh ảnh đại diện.

Tôi nhìn nó suốt gần mười phút.

Rồi ánh sáng ấy biến mất.

Tôi thậm chí còn không biết trong mười phút đó mình đang chờ điều gì.

***

Một đêm cuối tháng, khi cả nhà đã ngủ, tôi lại ngồi trước máy tính.

Màn hình Facebook sáng lên giữa căn phòng tối.

Tên em nằm ở đầu danh sách liên lạc.

Tôi mở cửa sổ chat.

Con trỏ nhấp nháy trong ô nhập tin nhắn.

Rất lâu.

Cuối cùng tôi bắt đầu gõ.

“Em ngủ chưa?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây rồi xóa đi.

Lại gõ tiếp.

“Hôm nay ở Hải Phòng có mưa không em?”

Xóa.

“Anh nhớ em.”

Xóa.

“Mình nói chuyện một chút được không?”

Xóa.

Mỗi câu vừa hiện lên đã biến mất.

Cửa sổ chat vẫn trống trơn như lúc đầu.

Tôi ngồi đó thêm một lúc.

Rồi tắt máy.

Bởi tôi nhận ra điều đau lòng nhất không phải là không còn được nói chuyện với em.

Mà là không biết mình còn tư cách gì để nói chuyện với em nữa.

***

Đêm ấy, trời Sài Gòn bất ngờ đổ mưa.

Những hạt mưa đầu tiên gõ lộp bộp lên mái tôn phía sau nhà. Tiếng xe trên Xa lộ Hà Nội vọng lại xa xa rồi nhanh chóng bị màn mưa nuốt mất. Không khí trong phòng trở nên lạnh hơn thường ngày.

Tôi mở chiếc ổ cứng cũ trong máy tính.

Lần lượt hiện ra những thư mục được lưu từ nhiều năm trước.

Ảnh.

Tin nhắn.

Nhạc.

Và cả những đoạn video webcam ngày xưa.

Tôi bấm mở một tệp bất kỳ.

Màn hình hiện lên hình ảnh quen thuộc đến nghẹn lòng.

Em đang ngồi trước bàn học ở Hải Phòng.

Một cuốn giáo trình mở trước mặt.

Chiếc bút vẫn cầm trên tay.

Mái tóc hơi rối.

Còn đôi mắt thì đã nhắm từ lúc nào.

Tôi nhớ rất rõ đêm ấy.

Em nói sẽ học thêm một chút rồi ngủ.

Nhưng cuối cùng lại ngủ quên ngay trước webcam như mọi lần.

Trong video, tôi nghe thấy tiếng mình bật cười rất khẽ.

Nghe thấy giọng mình gọi:

– Chi.

Không có ai trả lời.

Em vẫn ngủ.

Y hệt ngày đó.

Tôi ngồi nhìn đoạn video ấy rất lâu.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Dòng xe trên Xa lộ Hà Nội vẫn chạy dưới những ánh đèn vàng nhòe nước.

Còn trong căn phòng nhỏ ở Thủ Đức, màn hình máy tính vẫn sáng lên thứ ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên gương mặt tôi.

Lúc ấy tôi mới hiểu, chia tay không đau nhất vào ngày nói lời chia tay. Mà đau nhất vào những ngày sau đó, khi người ấy vẫn còn ở khắp mọi nơi trong cuộc sống của mình.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?