Sáng mùng Một năm ấy, tôi thức dậy muộn hơn thường lệ. Có lẽ vì đêm giao thừa trở về nhà đã gần ba giờ sáng, vậy mà cảm giác trong người vẫn không thấy mệt. Ngoài sân, tiếng gà gáy xen lẫn tiếng người chúc Tết vọng từ đầu ngõ vào. Nắng đầu năm trải xuống mái ngói cũ một màu vàng dịu. Những cành đào trước hiên nhà rung nhẹ trong gió xuân. Từ trong bếp, mùi bánh chưng luộc từ đêm hôm trước hòa cùng mùi nhang trầm khiến cả căn nhà ngập trong thứ không khí rất riêng mà chỉ Tết mới có.
Mẹ tôi đã dậy từ sớm. Trên bàn thờ, mâm ngũ quả được bày ngay ngắn. Khói hương bay lên thành từng làn mỏng.
– Dậy rồi à?
Mẹ vừa đặt ấm trà xuống bàn vừa hỏi.
– Vâng.
– Tưởng hôm qua đi chơi khuya thế còn ngủ tới trưa.
Tôi cười.
– Có muốn ngủ nữa cũng không ngủ được.
Mẹ nhìn tôi một lúc rồi bật cười.
– Biết ngay.
Tôi không hỏi mẹ biết chuyện gì.
Nhưng cả hai đều hiểu.
Có những niềm vui chẳng cần nói ra cũng nhìn thấy được.
***
Sau khi thắp hương đầu năm và chúc Tết ông bà tổ tiên xong, tôi thay bộ quần áo mới rồi chạy xe sang nhà em.
Con đường làng sáng mùng Một khác hẳn ngày thường.
Mọi người gặp nhau đều cười.
Tiếng chúc Tết vang lên từ khắp nơi.
Những đứa trẻ mặc quần áo mới chạy khắp ngõ xóm. Trên tay đứa nào cũng cầm vài bao lì xì đỏ chót.
Tới nơi, tôi vừa dựng xe thì đã thấy em đứng ngoài sân.
Chiếc áo len màu sáng.
Mái tóc buộc gọn phía sau.
Trên tay vẫn còn cầm vài phong bao lì xì cho lũ trẻ trong họ.
Nhìn thấy tôi, em cười.
Nụ cười làm tôi nhớ tới đêm qua.
Nhớ tới những chùm pháo hoa vẫn còn chưa tan hết trong ký ức.
– Chúc mừng năm mới.
– Chúc mừng năm mới.
– Anh được lì xì chưa?
– Chưa.
– Thế là kém rồi.
Tôi bật cười.
– Em lì xì anh đi.
– Không.
– Sao lại không?
– Em còn đang đi học.
– Học thì vẫn lì xì được.
– Không.
Em cười rồi quay mặt đi.
Nụ cười ấy làm bác gái đứng gần đó cũng bật cười theo.
***
Buổi sáng mùng Một, tôi ở lại nhà em gần hết thời gian. Họ hàng bên ngoại bên nội của em sang chúc Tết khá đông. Những người lớn ngồi uống nước, ăn bánh kẹo rồi kể chuyện năm cũ. Đám trẻ con chạy khắp sân. Còn tôi chẳng hiểu từ lúc nào lại ngồi giữa mọi người như một thành viên trong gia đình.
Một bác họ nhìn tôi rồi cười.
– Thằng Nam năm nay lớn hẳn rồi.
– Vâng.
– Bao giờ cưới đây?
Cả sân bật cười.
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã cúi mặt xuống.
Bác gái cũng cười.
– Còn phải học đã bác ơi.
– Học thì học chứ.
– Giữ người ta cẩn thận không mất đấy.
Mọi người lại cười.
Tôi cũng cười.
Nhưng trong lòng lại thấy vui đến lạ.
Ngày trước nghe những câu như thế tôi thường ngại.
Còn bây giờ lại thấy chúng giống như một lời chúc đầu năm.
***
Gần trưa, em theo tôi sang nhà chúc Tết bố mẹ.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi quay lại, em bước vào nhà tôi với tư cách người yêu một cách tự nhiên đến thế.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã cười.
– Chi sang rồi à.
– Cháu chào bác.
– Vào nhà đi cháu.
Căn nhà nhỏ nhanh chóng đầy tiếng nói cười.
Mẹ tôi kéo em vào bếp hỏi đủ thứ chuyện học hành ở Hải Phòng. Bố tôi ngồi uống trà ngoài hiên nhưng thi thoảng vẫn quay vào góp vài câu.
Tôi ngồi cạnh mà gần như không có cơ hội lên tiếng.
Nhìn em cười nói với bố mẹ mình, tự nhiên trong đầu lại hiện lên một suy nghĩ rất đơn giản.
Nếu những ngày sau này vẫn như thế thì tốt biết bao.
***
Đến bữa trưa, mẹ nhất quyết giữ em ở lại ăn cơm.
Mâm cơm đầu năm không quá cầu kỳ nhưng đầy ắp tiếng cười. Có bánh chưng, thịt gà, giò lụa và vài món quen thuộc của quê nhà.
Trong lúc ăn, mẹ tôi bất ngờ gắp cho em một miếng thịt rồi nói.
– Cháu gầy đi đấy.
Em cười.
– Chắc tại học thôi bác.
– Học thì học nhưng phải ăn.
– Vâng.
Mẹ tôi gật đầu hài lòng.
Tôi ngồi nhìn cảnh ấy mà chẳng hiểu sao lại thấy sống mũi cay cay.
Có lẽ bởi đã từng có một khoảng thời gian tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy những khoảnh khắc như thế nữa.
***
Buổi chiều mùng Một, hai đứa tiếp tục đi chúc Tết họ hàng.
Từ đầu làng tới cuối làng.
Từ nhà bác cả đến nhà cậu út.
Đi tới đâu cũng được giữ lại uống nước, ăn bánh, nhận lời chúc.
Mặt trời dần ngả về phía cánh đồng phía Tây.
Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những con đường làng quen thuộc.
Có lúc tôi và em phải dừng xe bên vệ đường chỉ để nghỉ chân.
Một đàn trâu đang thong thả đi về chuồng.
Xa xa là khói bếp chiều bay lên từ những mái nhà thấp.
Em ngồi trên bờ cỏ ven đường.
Tôi đứng cạnh chiếc xe máy.
Không ai nói gì.
Chỉ nhìn cảnh vật trước mắt.
Rất lâu sau em mới khẽ hỏi.
– Anh này.
– Hử?
– Anh có thấy năm nay khác không?
Tôi nhìn em.
– Khác.
– Khác chỗ nào?
Tôi cười.
– Năm ngoái anh đâu được ngồi đây với em.
Em cũng cười.
Rồi cúi đầu.
Hai má hơi đỏ lên dưới nắng chiều.
***
Tối mùng Một, cả làng lại sáng đèn.
Tiếng karaoke từ đâu đó vọng sang.
Tiếng trẻ con vẫn còn chạy chơi ngoài ngõ.
Sau bữa cơm tối, tôi lại chạy xe sang nhà em.
Không phải vì có việc gì.
Chỉ đơn giản là muốn gặp.
Hai đứa ngồi ngoài hiên.
Trước mặt là con đường làng yên tĩnh.
Thỉnh thoảng có vài người đi ngang qua lại dừng xe chúc Tết.
Có người còn trêu.
– Hôm nay chưa gặp nhau đủ à?
Em đỏ mặt quay đi.
Còn tôi chỉ biết cười.
Đêm dần muộn.
Gió xuân mang theo mùi thơm của hoa bưởi từ khu vườn phía sau nhà.
Mọi thứ bình yên đến mức khiến người ta tưởng rằng thời gian có thể dừng lại mãi ở khoảnh khắc ấy.
Khi ra về, tôi đứng trước cổng nhà em thêm một lúc.
Em cũng chưa vào ngay.
Hai đứa nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Cuối cùng em mới khẽ lên tiếng.
– Mai lại đi chơi nhé.
– Ừ.
– Em còn nhiều chỗ muốn đi lắm.
– Đi hết.
Em bật cười.
Rồi vẫy tay.
– Anh về đi.
Tôi nổ máy.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên con đường làng vắng người.
Trong gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy em đứng đó rất lâu.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy tương lai trước mắt sáng rõ như những ánh đèn đang kéo dài trên con đường quê đêm đầu năm ấy.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?