Chương 18: Những dòng tin nhắn không gửi (phần 2)

Cập nhật: 21:40 - 09/06/20261,097 từLượt xem: 2

Khoảng hơn một tháng sau ngày hai đứa tạm dừng liên lạc, mùa hè ở quê cũng bắt đầu trở nên oi hơn. Những cánh đồng lúa ngoài làng đã chuyển sang màu vàng nhạt. Buổi trưa, gió từ phía sông thổi vào cũng không còn mát như trước. Ve kêu râm ran trên những tán phượng trước cổng trường, báo hiệu kỳ thi đại học đang đến rất gần.

Ở đơn vị, cuộc sống của tôi vẫn lặp lại đều đặn như mọi ngày.

Sáu giờ sáng đổi gác.

Ăn sáng.

Ngủ bù.

Chiều tập thể thao.

Tối lại chuẩn bị cho ca trực mới.

Những ngày ấy trôi qua đều đều đến mức đôi khi tôi chẳng nhớ nổi hôm nay là thứ mấy. Chỉ có điều mỗi lần nhìn lịch, tôi đều vô thức tính xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ thi của em.

***

Một buổi chiều cuối tháng.

Tôi vừa ngủ dậy sau ca trực đêm thì điện thoại rung lên trong túi quần.

Âm báo tin nhắn quen thuộc vang lên giữa căn phòng đang vắng người.

Mấy thằng cùng tiểu đội đã ra sân bóng chuyền từ lúc nào. Chỉ còn tiếng quạt trần quay lạch cạch trên trần nhà và tiếng gió thổi qua ô cửa sổ mở hé.

Tôi cầm điện thoại lên.

Tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

Tên người gửi hiện trên màn hình.

Thùy Chi.

Đã rất lâu rồi tôi mới thấy lại cái tên ấy xuất hiện trong hộp thư đến.

Ngón tay tôi khựng lại vài giây mới mở tin nhắn.

“Anh Nam.”

Chỉ hai chữ đơn giản.

Nhưng lại khiến tôi ngồi lặng mất một lúc.

Tin nhắn tiếp theo hiện ra phía dưới.

“Hôm nay em nhận giấy báo dự thi rồi.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.

Ngoài cửa sổ, nắng chiều đang đổ xuống khoảng sân đơn vị một màu vàng nhạt. Mấy cây bạch đàn phía xa đung đưa trong gió. Tiếng còi tập hợp của đại đội khác vang lên rồi nhanh chóng tan vào không gian yên tĩnh.

Tôi nhìn màn hình thật lâu.

Rồi mới nhắn lại.

“Ừ.”

Chưa đầy một phút sau.

Điện thoại lại rung.

“Lâu rồi không nói chuyện.”

Tôi bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần, cả hai mới chủ động nói chuyện lại với nhau.

Tôi gõ từng chữ chậm rãi.

“Anh sợ làm phiền em học.”

Lần này em trả lời khá lâu.

Đến lúc tôi tưởng em đã đi làm việc khác thì tin nhắn mới hiện lên.

“Em biết.”

Chỉ hai chữ ngắn ngủi.

Nhưng không hiểu sao khiến lòng tôi dịu xuống rất nhiều.

***

Một lát sau.

Điện thoại báo có tin nhắn đa phương tiện.

Mạng trong đơn vị khá yếu.

Tấm ảnh tải rất chậm.

Từng vạch phần trăm nhích lên một cách chậm chạp.

Tôi ngồi tựa lưng vào thành giường.

Kiên nhẫn chờ.

Đến khi bức ảnh hiện ra hoàn toàn, tôi mới nhìn rõ.

Đó là giấy báo dự thi đại học của em.

Ảnh chụp hơi mờ.

Có lẽ em dùng điện thoại của anh An hoặc ai đó trong nhà để chụp.

Tờ giấy đặt trên mặt bàn học quen thuộc.

Bên cạnh còn thấy một góc quyển sách tham khảo và chiếc bút bi màu xanh.

Ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn.

Rất giống những buổi tối năm nào tôi từng ngồi bên cạnh nhìn em học bài.

Tôi phóng to bức ảnh.

Đọc từng dòng chữ.

Địa điểm thi.

Số báo danh.

Ngày thi.

Mọi thứ đều hiện lên rõ ràng.

Tự nhiên tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

***

Tôi nhớ tới cô bé năm nào ngồi nhặt rau dưới bếp nhà An.

Nhớ chiều hè đầu tiên gặp nhau.

Nhớ cốc nước chè xanh em đưa ngoài hiên.

Nhớ cây cầu sắt cũ.

Nhớ chuyến đi biển Quảng Lợi.

Nhớ quán chè gần trường Quảng Xương 2.

Nhớ những đêm thức đến hai ba giờ sáng chỉ để nhắn tin bằng chiếc điện thoại cũ.

Những ký ức ấy giống như một cuốn phim cũ.

Chậm rãi hiện lên trong đầu.

Còn bây giờ.

Em sắp bước tới một cánh cửa mới.

Một thế giới mới.

Có thể là Hải Phòng.

Có thể là Hà Nội.

Có thể là một nơi nào đó rất xa quê.

Xa khỏi con đường làng.

Xa khỏi cây cầu sắt.

Xa khỏi căn nhà có mặt ao trước sân.

Và có lẽ…

cũng xa khỏi tôi thêm một chút.

***

Điện thoại lại rung.

Tin nhắn của em xuất hiện phía dưới tấm ảnh.

“Em hơi lo.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rồi bất giác mỉm cười.

Dù học giỏi đến đâu.

Thì trước kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò, ai cũng sẽ lo lắng như thế.

Tôi ngồi dậy.

Tựa lưng vào tường.

Gõ từng chữ thật chậm.

“Đừng lo.”

“Anh tin em làm được.”

Lần này em trả lời rất nhanh.

“Anh tin thật không?”

Tôi bật cười.

“Thật.”

Một lúc sau.

Tin nhắn tiếp theo hiện lên.

“Em cũng mong thế.”

***

Cuộc trò chuyện chỉ kéo dài thêm vài phút.

Không còn những câu chuyện dài như ngày trước.

Không còn những lần thức khuya nhắn tin đến tận sáng.

Nhưng kỳ lạ là tôi lại thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.

Ít nhất…

tôi biết em vẫn ổn.

Vẫn đang cố gắng cho ước mơ của mình.

Và vẫn nhớ tới tôi vào một thời điểm nào đó trong ngày.

***

Chiều muộn.

Nắng ngoài sân đơn vị bắt đầu nhạt dần.

Tiếng bóng chuyền từ sân thể thao vọng lại từng đợt.

Mấy thằng trong phòng lục tục đi tắm chuẩn bị ăn cơm tối.

Tôi cất điện thoại vào túi áo.

Nhưng trước khi màn hình tắt hẳn, tôi vẫn nhìn lại bức ảnh giấy báo dự thi thêm một lần nữa.

Rất lâu.

Không hiểu sao trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác mơ hồ.

Giống như khi đứng trước một ngã ba đường.

Biết rằng con đường phía trước vẫn còn đó.

Nhưng cũng hiểu rằng từ đây, mọi thứ sẽ không còn giống như trước nữa.

Em sắp bước sang một thế giới mới.

Còn tôi vẫn ở lại giữa những ca gác đêm dài nơi doanh trại.

Khoảng cách giữa hai đứa…

dường như đang bắt đầu từ chính tấm giấy báo dự thi ấy.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?