Thời gian luôn là thứ kỳ lạ nhất trên đời.
Có những ngày ngồi trong lớp học, nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một mà thấy cả buổi chiều dài như vô tận. Nhưng cũng có những khoảng thời gian chỉ vừa ngoảnh đầu nhìn lại đã thấy mọi thứ nằm lại phía sau từ lúc nào không hay.
Mùa hè cuối cùng của tuổi học trò năm ấy trôi qua theo cách như thế.
Mới hôm nào tôi còn ngồi ngoài hiên nhà Chi, nghe tiếng quạt cây lạch cạch bên cạnh và nhìn em cúi đầu giải một bài toán khó dưới ánh đèn vàng. Mới hôm nào hai đứa còn đạp xe ra biển, ngượng ngùng nắm tay nhau giữa chiều gió lộng. Vậy mà chỉ sau vài lần ve kêu rồi ve tắt, kỳ thi tốt nghiệp đã ở ngay trước mắt.
Sân trường những ngày cuối năm học chẳng còn ồn ào như trước.
Dãy phượng già đứng dọc hành lang đã nở đỏ rực từ lúc nào. Những cánh hoa theo gió rơi đầy trên nền gạch. Mỗi lần tan học, học sinh đi ngang đều vô thức giẫm lên lớp cánh đỏ mềm, tạo thành những tiếng sột soạt rất khẽ.
Trong lớp, đề thi và tương lai dần thay thế những câu chuyện về game hay bóng đá.
Giờ ra chơi hôm ấy, tôi cùng Hưng và vài đứa nữa kéo nhau ra gốc phượng giữa sân trường. Thằng Hưng ôm tập đề dày cộp, vừa lật vừa than trời như thể sắp bị đưa ra pháp trường.
– Tao mà trượt tốt nghiệp chắc bố tao đánh chết.
Tôi dựa lưng vào gốc cây, đưa tay nhặt một cánh phượng vừa rơi xuống vai áo.
– Mày học thế còn trượt gì nữa.
– Thế còn mày?
– Tao thi xong rồi tính.
Hưng nhăn mặt.
– Vẫn định đi bộ đội à?
Tôi nhìn khoảng sân phía trước.
Mấy đứa lớp dưới đang đá cầu.
Tiếng cười vang lên giữa nắng đầu hè.
– Chắc thế.
Lần này chẳng ai ngạc nhiên nữa.
Bởi chuyện ấy tôi đã nói quá nhiều lần.
Thậm chí nhiều đến mức chính tôi cũng không biết mình đang tự thuyết phục đám bạn hay đang tự thuyết phục chính bản thân mình.
***
Những ngày ôn thi trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Buổi sáng đến trường.
Buổi chiều học thêm.
Buổi tối lại ngồi bên bàn học đến tận khuya.
Chiếc quạt trần trên đầu quay đều đều. Tiếng bút bi sột soạt trên mặt giấy. Ánh đèn vàng phủ lên những trang vở chi chít công thức và bài tập.
Thế nhưng dù bận đến đâu, tôi và Chi vẫn giữ cho mình một khoảng thời gian riêng mỗi tối.
Khoảng thời gian chỉ có tiếng rung quen thuộc của chiếc Nokia cũ.
Tối hôm đó, điện thoại sáng màn hình khi tôi đang loay hoay với một bài toán hình học.
“Anh học chưa?”
Nhìn dòng chữ quen thuộc hiện lên, tôi bất giác bật cười.
Ngón tay nhanh chóng bấm trả lời.
“Anh đang học.”
Chưa đầy một phút sau.
“Thật không?”
“Thật.”
“Hay lại vừa đi net về?”
Tôi chống cằm nhìn màn hình.
Tiếng dế ngoài vườn kêu râm ran.
“Anh bỏ net rồi.”
Bên kia im lặng vài phút.
Rồi một tin nhắn mới xuất hiện.
“Em không tin.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Mai gặp rồi em kiểm tra.”
Lần này em trả lời rất nhanh.
“Được.”
Chỉ vài dòng chữ đơn giản.
Nhưng lại đủ khiến một buổi tối dài trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.
***
Ngày thi tốt nghiệp đến trong sự hồi hộp của cả gia đình.
Hôm ấy tôi thức dậy từ rất sớm.
Ngoài trời còn lờ mờ sáng.
Tiếng gà trong xóm vừa cất tiếng gáy đầu tiên.
Mẹ đã nhóm bếp từ lúc nào.
Mùi cơm nóng và mùi khói rơm thoang thoảng bay khắp sân.
Khi tôi bước xuống nhà, mẹ đang xới cơm vào bát.
– Ăn đi rồi còn đi thi.
– Vâng.
Tôi ngồi xuống chiếc bàn gỗ quen thuộc.
Bát cơm trước mặt vẫn còn bốc hơi.
Mẹ ngồi đối diện nhìn tôi một lúc.
– Thi cử cẩn thận.
– Con biết rồi.
– Đừng chủ quan.
Tôi cười.
– Con có bao giờ học giỏi đâu mà chủ quan.
Mẹ bật cười.
Khóe mắt xuất hiện thêm vài nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã lớn hơn một chút.
Và mẹ cũng già đi thêm một chút.
***
Những ngày thi nối tiếp nhau trôi qua trong cảm giác vừa căng thẳng vừa mệt mỏi.
Buổi sáng chen chúc trong sân trường.
Buổi trưa về nhà nghỉ ngơi.
Buổi chiều lại thấp thỏm nghĩ về môn thi tiếp theo.
Tối đến, việc đầu tiên sau khi cầm điện thoại lên vẫn là gọi cho Chi.
Vừa nghe máy, em đã hỏi ngay.
– Anh làm được bài không?
Tôi nằm dài trên giường.
Một tay gối đầu.
– Cũng tạm.
– Môn Toán thì sao?
– Chắc không bị liệt.
Bên kia bật cười.
Tiếng cười nhẹ như gió.
– Anh lúc nào cũng thế.
– Thế còn em?
– Em còn một năm nữa mới thi mà.
– Nhưng sau này em phải thi tốt hơn anh.
– Em biết rồi.
Giọng em nhỏ nhẹ như mọi khi.
Chỉ cần nghe thấy thôi cũng đủ khiến những áp lực trong lòng vơi đi rất nhiều.
***
Ngày thi cuối cùng kết thúc bằng một buổi chiều đầy gió.
Khi tiếng trống báo hết giờ vang lên, cả trường như vỡ òa.
Đám bạn ùa ra khỏi phòng thi.
Có đứa hét lớn.
Có đứa tung cả tập đề lên trời.
Có đứa vừa bước xuống cầu thang đã rủ nhau đi ăn liên hoan.
Tiếng cười nói vang kín cả sân trường.
Tôi đứng giữa khoảng sân ấy rất lâu.
Nhìn dãy lớp học.
Nhìn hàng phượng đỏ.
Nhìn những hành lang đã gắn bó suốt nhiều năm.
Một cảm giác trống trải bất ngờ len vào lòng.
Mười hai năm học.
Vậy là kết thúc thật rồi.
***
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho Chi.
Ngoài cửa sổ, gió thổi làm tấm rèm cửa khẽ lay động.
– Anh thi xong rồi.
– Em biết.
– Tự nhiên thấy buồn.
– Vì sao?
– Không biết nữa.
Bên kia im lặng vài giây.
Rồi giọng em rất khẽ.
– Chắc tại anh lớn rồi.
Tôi bật cười.
– Anh tưởng em bảo anh già rồi chứ.
– Chưa già.
– Thế là gì?
– Là lớn rồi.
Tôi nhìn lên trần nhà.
Chiếc quạt vẫn quay chậm rãi phía trên.
Không hiểu sao câu nói ấy lại khiến lòng mình chùng xuống.
Đúng thật.
Tôi không còn là cậu học sinh lớp mười một ngày đầu gặp em nữa.
***
Hơn một tháng sau.
Kết quả thi được công bố.
Tôi đỗ.
Điểm số không quá cao nhưng đủ khiến mẹ vui cả ngày.
Buổi chiều hôm ấy, tôi đạp xe sang nhà An.
Trong sân, cây ổi vẫn đổ bóng xuống mặt ao xanh.
Mẹ Chi đang ngồi nhặt rau ngoài hiên.
Thấy tôi bước vào, bác cười hiền.
– Nghe nói đỗ rồi phải không?
– Vâng.
– Giỏi rồi.
Tôi cười.
– Có gì đâu bác.
Bác nhìn tôi một lúc.
Rồi bất ngờ hỏi.
– Bao giờ đi?
Nụ cười trên môi tôi khựng lại.
Tiếng quạt cây trong hiên vẫn lạch cạch đều đều.
Ngoài ao, một con cá quẫy nước đánh tõm.
– Chắc vài tháng nữa ạ.
Bác gật đầu.
Không nói thêm gì nữa.
Nhưng ánh mắt người lớn đôi khi hiểu nhiều điều hơn những gì họ nói ra.
***
Rồi ngày ấy cũng đến.
Một buổi sáng đầu thu.
Tờ giấy gọi nhập ngũ được đặt trên mặt bàn.
Tôi ngồi nhìn nó rất lâu.
Chỉ là một tờ giấy mỏng.
Nhưng lại nặng hơn bất cứ thứ gì tôi từng cầm trong đời.
Hai năm.
Khoảng thời gian ấy từ một câu chuyện xa xôi bỗng trở thành điều sắp xảy ra thật sự.
Và lần đầu tiên…
tôi thấy sợ.
***
Những ngày cuối cùng trước khi lên đường trôi qua nhanh đến mức đáng ghét.
Tôi sang nhà Chi nhiều hơn.
Có khi chẳng làm gì cả.
Chỉ ngồi ngoài hiên uống nước chè.
Nghe tiếng quạt cây quay.
Nghe tiếng cá quẫy dưới ao.
Và nhìn thời gian trôi đi từng chút một.
Chiều hôm ấy, Chi ngồi bên cạnh bóc ổi.
Mấy mảnh vỏ xanh rơi đầy trên chiếc đĩa nhôm nhỏ.
Một lúc rất lâu sau em mới hỏi.
– Anh có sợ không?
Tôi nhìn mặt ao lăn tăn gợn sóng phía trước.
– Có.
Em ngước lên.
– Em tưởng anh không sợ gì.
– Anh cũng là người mà.
Chi cúi đầu cười.
Nhưng trong mắt em không còn vẻ vô tư như trước.
Lần đầu tiên tôi nhận ra…
có những cuộc chia xa còn chưa bắt đầu nhưng đã khiến người ta buồn đến thế.
***
Ngày nhập ngũ.
Tôi thức dậy từ lúc trời còn chưa sáng.
Ngoài sân vẫn tối.
Mẹ đã chuẩn bị xong mọi thứ.
Chiếc ba lô quân trang nằm ngay ngắn cạnh bàn.
Cả nhà gần như chẳng ai ngủ được.
Khoảng năm giờ sáng, bố chở tôi lên huyện đội.
Chiếc xe máy lăn bánh qua những con đường quen thuộc.
Những cánh đồng lúa.
Những hàng tre.
Những mái nhà nằm im trong sương sớm.
Tất cả lần lượt lùi lại phía sau.
Tôi ngồi phía sau xe.
Gió lạnh thổi qua mặt.
Trong đầu chỉ hiện lên một người.
Tối hôm trước.
Chi đã nhắn tin cho tôi.
“Mai em không đi tiễn anh được.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Rồi mới trả lời.
“Anh biết.”
Ít phút sau.
Tin nhắn mới lại đến.
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Tôi cười.
“Em cũng thế.”
Mãi gần một phút sau em mới nhắn lại.
“Anh đi rồi nhớ nhắn tin về nhé.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.
Rồi trả lời.
“Ừ. Anh hứa.”
Đó là những tin nhắn cuối cùng của chúng tôi trước ngày lên đường.
***
Huyện đội hôm ấy đông nghịt người.
Tiếng loa vang lên liên tục.
Tiếng gọi tên.
Tiếng dặn dò.
Tiếng khóc.
Tiếng cười gượng gạo.
Tất cả hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn của những cuộc chia xa.
Tôi đứng giữa đám đông.
Lặng lẽ lấy điện thoại ra.
Màn hình vẫn còn lưu dòng tin nhắn cuối cùng của em.
“Anh đi rồi nhớ nhắn tin về nhé.”
Ngón tay tôi khẽ vuốt qua màn hình.
Rồi cất điện thoại vào túi áo.
Ở phía trước, tiếng cán bộ vang lên gọi tập trung.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Nhìn lần cuối bầu trời quê nhà.
Rồi bước lên xe.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Mang theo tuổi mười tám của tôi.
Và bắt đầu một hành trình mà sau này, mỗi lần nhớ lại…
tôi vẫn ước giá như ngày hôm đó đến chậm hơn một chút.
Bình luận 0
Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên
Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.