Chương 7: Một tuần dài hơn bao giờ hết

Cập nhật: 22:28 - 05/06/20261,734 từLượt xem: 3

Sau tin nhắn hẹn đi biển của em, tôi gần như chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện khác nữa.

Thật ra tuổi mười bảy của tôi khi ấy cũng chẳng có việc gì quan trọng. Ngoài những buổi đến lớp, những trận bóng đá bụi dưới sân trường, vài giờ ngồi lì trong quán net cùng đám bạn và những lần đạp xe lòng vòng khắp làng vào mỗi buổi chiều. Vậy mà chỉ vì một cuộc hẹn vào cuối tuần, tôi lại thấy thời gian trôi chậm đi rõ rệt.

Mới tối chủ nhật thôi.

Vậy mà tôi đã bắt đầu đếm từng ngày.

Sáng thứ hai, nắng đổ xuống sân trường vàng rực. Tiếng trống báo vào lớp vang lên quen thuộc. Đám học trò vẫn ồn ào như mọi hôm. Nhưng tôi lại thấy một tuần này dài hơn tất cả những tuần trước đó cộng lại.

Thứ ba.

Rồi thứ tư.

Mỗi buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là nhìn lịch.

Mỗi buổi tối trước khi ngủ, việc cuối cùng tôi làm vẫn là nhìn lịch.

Như thể chỉ cần nhìn nhiều hơn một chút thì ngày chủ nhật sẽ đến nhanh hơn.

Một tối giữa tuần, tôi đang ngồi trong quán net cùng đám Hưng. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên những gương mặt còn lấm tấm mồ hôi sau trận bóng chiều. Tiếng bàn phím lách cách xen lẫn tiếng người chửi nhau vì bị phục kích trong game.

Điện thoại trong túi rung khẽ.

Tôi lấy ra.

“Anh đang làm gì đấy?”

Chỉ nhìn thấy tên em hiện trên màn hình thôi mà khóe miệng đã vô thức nhếch lên.

“Anh đang học.”

Tin nhắn trả lời tới gần như ngay lập tức.

“Anh nói dối.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Thằng Hưng đang ngồi bên cạnh quay phắt sang.

– Cái gì mà cười như thằng dở hơi thế?

– Có gì đâu.

– Có người yêu vào khác hẳn.

Tôi quay sang đấm nhẹ vào vai nó.

– Chơi đi.

Nó cười khùng khục rồi tiếp tục nhìn màn hình. Còn tôi thì từ lúc ấy chẳng còn tâm trí đâu để chơi game nữa. Những hình ảnh nhấp nháy trên màn hình trước mặt bỗng trở nên vô nghĩa. Đầu óc đã bay đến tận cuối tuần, đến con đường ven biển, đến buổi sáng sắp tới mà tôi và em sẽ cùng nhau đi đâu đó xa hơn những con đường quanh làng.

Tối hôm ấy hai đứa nhắn tin đến gần một giờ sáng.

Vẫn chỉ là những câu chuyện rất bình thường.

Hôm nay học gì.

Bài kiểm tra làm được không.

Buổi chiều có nóng quá không.

Mẹ có mắng vì thức khuya không.

Những chuyện nhỏ bé đến mức nếu viết ra giấy có lẽ chỉ chiếm vài dòng. Thế nhưng ngày ấy chúng tôi có thể nói mãi, nói hết chuyện này sang chuyện khác mà không thấy chán.

Đến khi em nhắn:

“Anh ngủ đi.”

Tôi mới nhìn đồng hồ.

Kim giờ đã gần chạm sang số một.

“Em ngủ trước đi.”

“Không.”

“Sao không?”

Một lúc sau mới có tin nhắn gửi tới.

“Đợi anh ngủ đã.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Ngoài cửa sổ, gió từ phía bờ sông thổi về mang theo mùi lúa non và hơi nước mát lạnh. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn nghe như kéo dài hơn trong đêm khuya yên tĩnh.

Có những niềm vui nhỏ bé đến mức nếu kể cho người khác nghe, có lẽ họ sẽ chỉ cười rồi quên ngay sau đó.

Nhưng với một thằng con trai đang thích một người con gái, những điều ấy lại đủ để nhớ suốt rất nhiều năm.

***

Những ngày sau đó, câu chuyện đi biển gần như trở thành chủ đề chính trong mọi cuộc trò chuyện.

“Chủ nhật mình đi thật nhé?”

“Ừ.”

“Anh đừng ngủ quên đấy.”

“Anh có bao giờ ngủ quên đâu.”

“Có.”

“Hôm nào?”

“Hôm trước em nhắn tin mãi không thấy trả lời.”

Tôi bật cười.

“Anh ngủ lúc nào không biết.”

Mất vài giây, màn hình mới sáng lên lần nữa.

“Em chưa đi biển lâu rồi.”

“Thế à?”

“Ừ.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rồi nhắn lại.

“Vậy lần này đi cho bù.”

Một lúc sau em mới trả lời.

“Vâng.”

Chỉ một chữ đơn giản như thế thôi mà tôi đọc đi đọc lại mấy lần. Tuổi trẻ đôi khi kỳ lạ thật. Người ta có thể vui cả buổi tối chỉ vì một tin nhắn ngắn ngủi từ người mình thích.

***

Đến giữa tuần, tôi bắt đầu nghĩ xem chủ nhật nên mặc gì.

Bây giờ nhớ lại vẫn thấy buồn cười.

Con trai ở quê ngày ấy đâu có nhiều quần áo đẹp. Quanh năm chỉ vài bộ đồng phục đi học, vài chiếc áo phông mặc đi chơi và đôi ba bộ đồ cũ mặc ở nhà.

Vậy mà chiều hôm ấy tôi vẫn lục tung cả tủ.

Chiếc áo này cổ hơi sờn.

Chiếc kia lại rộng quá.

Chiếc khác thì đã bạc màu vì giặt nhiều lần.

Cuối cùng mới chọn được chiếc sơ mi trắng ngắn tay mẹ mua từ đầu năm học. Tôi đem ra trước gương ướm thử rồi lại cất vào. Cất vào xong lại lấy ra nhìn thêm một lần nữa.

Mẹ đang ngồi nhặt rau ngoài hiên thấy vậy thì bật cười.

– Đi đâu mà lựa quần áo kỹ thế?

Tôi giật mình.

– Con có đi đâu đâu.

– Không đi đâu mà thử lên thử xuống từ nãy giờ?

– Tại lâu không mặc.

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ rồi chỉ cười.

Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

May mà mẹ không hỏi thêm.

Nếu hỏi tiếp, chắc tôi chẳng biết phải trả lời thế nào.

***

Chiều thứ sáu, tôi lại sang nhà Trường An.

Nắng cuối ngày phủ lên mặt ao một màu vàng nhạt. Mấy con chuồn chuồn bay là là sát mặt nước. Cây ổi trước sân rung nhẹ theo từng đợt gió.

An đang ngồi ngoài hiên uống nước chè.

Vừa thấy tôi, nó đã cười.

– Đếm còn mấy ngày nữa?

Tôi giả vờ ngơ ngác.

– Gì cơ?

– Chủ nhật ấy.

– Chủ nhật thì sao?

– Thôi đi.

Nó cười lớn.

Tôi tiện tay cầm quả ổi trên bàn ném sang.

An né được.

Quả ổi bay một vòng rồi rơi tõm xuống ao.

Đúng lúc ấy Chi từ trong nhà đi ra.

– Hai người lại làm gì đấy?

– Không có gì.

Tôi và An gần như trả lời cùng một lúc.

Em nhìn cả hai rồi bật cười.

Nụ cười ấy nhẹ như gió.

Nhưng trên suốt quãng đường đạp xe về nhà chiều hôm đó, tôi vẫn nhớ mãi.

***

Tối thứ bảy.

Đêm trước ngày hẹn.

Tôi nằm trên giường mãi mà không ngủ được.

Chiếc quạt trần quay đều trên đầu. Ngoài sân, tiếng chó sủa vọng lại từ cuối xóm. Thi thoảng có cơn gió lùa qua cửa sổ mang theo mùi cỏ cây sau cơn tưới nước buổi tối.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của em.

“Mai mấy giờ đi?”

“Khoảng bảy giờ nhé.”

“Vâng.”

Tôi vừa định cất máy thì màn hình lại sáng lên.

“Anh này.”

“Gì thế?”

Mất gần một phút em mới trả lời.

“Em cũng chưa ngủ được.”

Tôi bật cười.

“Anh cũng thế.”

Lần này em trả lời rất lâu.

Khi tin nhắn hiện lên, tim tôi khẽ đập mạnh.

“Em thấy hồi hộp.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Thật ra tôi cũng vậy.

Chỉ là không nói ra thôi.

***

Sáng chủ nhật.

Tôi tỉnh dậy khi mặt trời còn chưa lên hẳn.

Đó có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi tự thức sớm mà không cần mẹ gọi.

Sau khi ăn sáng xong, tôi dắt xe ra cổng.

Mẹ đang tưới mấy luống hoa trước sân.

– Đi đâu sớm thế?

– Con sang nhà thằng An.

– Chủ nhật mà cũng sang từ sớm.

Tôi chỉ cười rồi đạp xe đi.

Con đường làng buổi sáng còn thưa người. Những vạt nắng đầu ngày trải dài trên mặt bê tông còn đọng hơi sương. Gió từ phía con sông thổi tới mang theo cảm giác mát lạnh dễ chịu.

Tôi đạp nhanh hơn mọi hôm.

Chưa đầy mười phút đã tới nơi.

Cây ổi trước ngõ vẫn phủ bóng xuống con đường nhỏ như mọi ngày.

Tôi vừa dựng xe thì nghe tiếng bước chân phía trong sân.

Chi từ trong nhà đi ra.

Em mặc chiếc áo màu xanh nhạt quen thuộc, mái tóc buộc gọn phía sau gáy. Ánh nắng buổi sớm xuyên qua tán lá rơi xuống vai em thành những vệt sáng lấp lánh.

Thật ra chẳng có gì đặc biệt cả.

Ít nhất là với người khác.

Nhưng với tôi của năm mười bảy tuổi ấy, em đẹp hơn tất cả những gì tôi từng nhìn thấy.

Em nhìn tôi rồi cười.

– Anh tới sớm thế?

– Anh vừa tới thôi.

Thật ra tôi đến sớm gần hai mươi phút.

Nhưng tất nhiên chuyện đó không thể nói thật.

Em gật đầu.

– Em tưởng anh còn lâu mới sang.

– Anh sợ em đợi.

Em cúi đầu cười.

Tôi cũng cười theo.

Ngoài sân, nắng đã bắt đầu len qua những tán lá. Mặt ao lăn tăn những vòng sóng nhỏ. Chiếc quạt cây trong nhà vẫn quay chậm chạp phát ra tiếng lạch cạch quen thuộc.

Mọi thứ vẫn giống như những ngày trước.

Chỉ có lòng tôi là khác.

Bởi lần đầu tiên, tôi biết mình sắp có một ngày được ở cạnh người mình thích.

Tôi dựng xe ngay ngắn bên cạnh xe của em.

Rồi cùng em bước ra khỏi cổng.

Phía trước là con đường bê tông chạy dài giữa làng.

Buổi sáng mùa hè trong trẻo đến lạ.

Và người con gái tôi thích đang đi bên cạnh.

Chỉ vậy thôi.

Mà cho đến rất nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy đó là một trong những buổi sáng đẹp nhất của tuổi trẻ mình.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chương này vẫn đang rất yên tĩnh

Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?