Kỳ nghỉ phép kết thúc nhanh hơn tôi từng nghĩ.
Sáng hôm ấy, trời còn chưa sáng hẳn thì tôi đã thức dậy. Ngoài sân, hơi sương vẫn còn đọng trên những tàu lá chuối sau nhà, những giọt nước nhỏ li ti treo lơ lửng nơi đầu lá rồi thỉnh thoảng rơi xuống nền đất nghe tách một tiếng rất khẽ. Mẹ lúi húi dưới bếp từ sớm, chuẩn bị cho tôi ít đồ mang theo đường xa. Căn nhà nhỏ vẫn như mọi ngày, chỉ khác là trong lòng tôi có cảm giác nặng hơn lần đầu nhập ngũ rất nhiều. Có lẽ bởi lần này tôi biết rõ mình đang để lại phía sau những điều gì.
Mẹ tiễn tôi ra đầu đường.
Con đường làng buổi sáng mùa đông vắng lặng. Xa xa chỉ có vài bác nông dân đạp xe ra đồng. Tiếng gà gáy vọng từ những xóm bên hòa cùng tiếng loa phát thanh xã đang phát bản tin đầu ngày. Tôi đứng cạnh chiếc xe khách sắp chuyển bánh, nhìn về phía con đường dẫn sang nhà An theo thói quen. Em không tới.
Hôm nay em vẫn phải đi học.
Tôi biết điều đó từ trước.
Nhưng vẫn vô thức nhìn.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên trong túi áo.
Tôi mở màn hình.
“Đi đường cẩn thận nhé anh.”
Chỉ một dòng chữ rất ngắn.
Nhưng khiến khóe miệng tôi bất giác cong lên thành nụ cười. Tôi cúi đầu bấm phím thật chậm. Những chiếc điện thoại đời ấy nhắn tin không nhanh như bây giờ, mỗi chữ đều phải bấm vài lần mới hiện ra.
“Ừ. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe.”
Tin nhắn vừa gửi đi chưa lâu thì máy lại rung.
“Đến nơi nhớ gọi cho em.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây rồi trả lời.
“Anh biết rồi.”
Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.
Qua lớp kính mờ bụi, cánh đồng quê dần lùi lại phía sau. Những mái ngói cũ, những hàng tre ven đường, cây cầu nhỏ bắc qua con mương đầu làng… tất cả chậm rãi trôi ngược về phía sau như một đoạn phim quay chậm. Khi ấy tôi không hề biết rằng cuộc chia tay rất bình thường của buổi sáng hôm ấy chỉ là khởi đầu cho những khoảng cách dài hơn rất nhiều đang chờ phía trước.
***
Sau khi kết thúc giai đoạn tân binh, tôi được điều động về Kho xăng dầu 195 ở Sóc Sơn. Cuộc sống ở đơn vị mới khác rất nhiều so với những ngày đầu huấn luyện. Không còn những buổi hành quân dài dưới nắng. Không còn những giờ bò lê trên thao trường đầy cát bụi. Công việc chủ yếu là trực gác theo ca. Ca của tôi thường bắt đầu từ sáu giờ tối và kết thúc vào sáu giờ sáng hôm sau. Hết ca, tôi về ăn sáng rồi ngủ một mạch tới trưa. Chiều dậy ăn cơm, nghỉ ngơi một lúc rồi tập thể dục cùng đơn vị. Hôm thì bóng chuyền. Hôm thì cầu lông. Ăn tối xong lại chuẩn bị cho một đêm trực mới.
Ngày nào cũng giống ngày nào.
Đều đặn.
Ổn định.
Và đôi khi hơi buồn tẻ.
***
Điều khiến tôi vui nhất là được sử dụng điện thoại trở lại.
Ngày nhận lại điện thoại, cảm giác giống như tìm thấy một phần tuổi trẻ đã bỏ quên đâu đó suốt mấy tháng trời. Tôi dành dụm tiền phụ cấp, mua thêm một chiếc điện thoại mới có camera, có thể nghe nhạc và chơi game. Với đám thanh niên thời ấy, đó đã là một món tài sản đáng giá lắm rồi.
Những đêm không trực, cả phòng gần như chẳng ai ngủ sớm.
Mỗi đứa ôm một chiếc điện thoại.
Tiếng bấm phím lách cách vang lên khắp nơi.
Thằng Tuấn thì chăm Avatar Nông Trại.
Thằng Hòa suốt ngày săn boss trong Ninja School.
Còn tôi cũng chẳng khá hơn.
Có những đêm nằm cày nhiệm vụ đến tận khuya.
Ngoài hành lang, ánh đèn vàng hắt xuống khoảng sân bê tông lạnh ngắt. Gió từ phía đồi thổi tới làm cành bạch đàn va vào nhau xào xạc. Cuộc sống quân ngũ dần trở nên quen thuộc hơn rất nhiều.
***
Có điện thoại trở lại, tôi từng nghĩ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.
Tôi nghĩ mình sẽ được nói chuyện với em nhiều hơn.
Tôi nghĩ khoảng cách sẽ ngắn lại.
Nhưng rồi tôi nhận ra cuộc sống không đơn giản như thế.
Một sáng mùa xuân, sau khi đổi ca gác, tôi trở về phòng khi trời vừa hửng sáng. Sương vẫn còn phủ trắng khoảng sân trước doanh trại. Tôi mở điện thoại lên theo thói quen. Màn hình hiện một tin nhắn đã gửi từ tối hôm trước.
“Anh ngủ chưa?”
Tôi nhìn giờ gửi.
Lúc ấy chắc em vừa học xong.
Còn tôi đang đứng gác giữa kho xăng.
Tôi ngồi xuống mép giường rồi trả lời.
“Anh vừa đi gác về.”
Mãi tới gần trưa điện thoại mới rung lên.
“Em đang học.”
“Trưa mới xem điện thoại được.”
Tôi đọc xong rồi bật cười.
Lúc tôi rảnh thì em bận.
Lúc em rảnh thì tôi lại ngủ.
Khoảng cách hóa ra không chỉ là số kilomet.
***
Có những tối em gọi điện.
Điện thoại rung liên tục trong túi áo.
Nhưng tôi đang đứng gác.
Không được phép nghe máy.
Đến lúc đổi ca trở về phòng, mở màn hình lên chỉ còn một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn.
“Sao anh không nghe máy?”
Tôi vội vàng bấm gọi lại.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng chuông dài.
Em đã ngủ từ lúc nào rồi.
Tôi cầm điện thoại ngồi rất lâu bên cửa sổ. Ngoài sân đơn vị, gió đêm thổi qua hàng cây tạo thành những âm thanh kéo dài. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại nhớ những ngày chỉ cần cầm chiếc Nokia 1280 cũ là có thể nói chuyện với em đến tận khuya.
***
Thời gian càng trôi, em càng bận hơn.
Lớp mười hai không còn giống những năm học trước nữa.
Một buổi tối cuối tháng, tôi tranh thủ gọi điện cho em. Mãi khá lâu bên kia mới bắt máy. Tiếng quạt điện ù ù xen lẫn tiếng lật sách khiến tôi đoán em vẫn đang ngồi học.
– Alo.
– Em đang học à?
– Vâng.
– Học muộn thế?
– Em sắp thi rồi.
Tôi im lặng vài giây.
Qua điện thoại vẫn nghe rõ tiếng giấy sột soạt.
– Hôm nay em học từ sáng à?
– Vâng.
– Không nghỉ chút nào sao?
– Nghỉ thì lấy đâu thời gian học.
Tôi cười.
– Ghê thật.
– Không học không được.
– Căng thế à?
– Anh không hiểu đâu.
Giọng em rất nhẹ.
Nhưng lần đầu tiên tôi nghe thấy trong đó một chút mệt mỏi.
Một chút áp lực.
Một chút lo lắng mà trước đây chưa từng có.
***
Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra cuộc sống của hai đứa đã bắt đầu đi theo hai hướng khác nhau.
Ban ngày tôi sống theo tiếng kẻng báo thức, theo lịch trực gác, theo giờ tập thể dục của đơn vị. Còn em sống theo những tiết học, những bài kiểm tra và những buổi học thêm kéo dài đến tối muộn. Tôi đang trải qua tuổi mười chín theo cách của một người lính. Còn em đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất của tuổi học trò.
Từ đó, những cuộc gọi cũng ngắn dần.
Không phải vì hết chuyện để nói.
Mà vì thời gian của cả hai đều không còn nhiều như trước.
***
Một đêm cuối xuân, tôi ngồi trên chòi gác nhìn khoảng sân tối phía trước. Gió thổi qua hàng cây tạo nên những tiếng xào xạc rất khẽ. Xa xa là ánh đèn vàng hắt xuống dãy kho xăng nằm im lìm giữa màn đêm.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của em xuất hiện.
“Anh đang làm gì?”
Tôi cúi đầu cười.
“Anh đang gác.”
Mấy phút sau em trả lời.
“Em đang học.”
Tôi tưởng tượng ra cảnh em đang ngồi trước bàn học dưới ánh đèn vàng quen thuộc. Có lẽ tóc em đang được buộc gọn phía sau. Có lẽ bên cạnh là cốc nước chè đã nguội từ lúc nào.
Tôi nhắn lại.
“Thế em học đi.”
Tin nhắn tới gần như ngay lập tức.
“Anh cũng làm việc đi.”
Cuộc trò chuyện chỉ có vậy.
Ngắn đến mức chưa đầy một phút.
Nhưng tôi vẫn đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
***
Tết đi qua.
Rồi mùa xuân.
Rồi những ngày đầu hè.
Thời gian giống như dòng nước dưới chân cầu năm nào, cứ lặng lẽ chảy đi mà chẳng đợi ai.
Một buổi chiều sau giờ thể thao, tôi đang nằm trên giường thì điện thoại rung lên báo có tin nhắn đa phương tiện. Mạng lúc ấy chậm đến mức phải đợi rất lâu ảnh mới tải xong. Khi màn hình hiện rõ, tôi nhìn thấy một tấm giấy báo dự thi đại học được chụp bằng chiếc điện thoại nào đó trong nhà.
Ảnh hơi mờ.
Góc chụp cũng lệch.
Nhưng tôi vẫn nhận ra tên em trên đó.
Bên dưới là dòng tin nhắn.
“Em sắp thi rồi.”
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Bất giác nhớ tới cô bé năm nào ngồi dưới ánh đèn bàn ở nhà An. Nhớ những buổi tối thức khuya nhắn tin bằng chiếc điện thoại đen trắng. Nhớ chuyến đi biển Quảng Lợi đầy gió. Nhớ quán chè nhỏ gần trường Quảng Xương 2 trong đêm hè năm ấy.
Vậy mà bây giờ…
Em sắp bước vào một cánh cửa khác.
Một thành phố khác.
Một cuộc sống khác.
Tôi cúi đầu nhắn lại.
“Thi tốt nhé.”
Tin nhắn phản hồi tới sau vài phút.
“Anh không chúc gì khác à?”
Tôi bật cười.
Rồi tiếp tục bấm từng phím.
“Anh tin em đỗ.”
Lần này em trả lời rất nhanh.
“Em cũng mong thế.”
Tôi đặt điện thoại xuống cạnh gối rồi ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Ngoài sân đơn vị, tiếng bóng chuyền vẫn vang lên từ khu thể thao. Tiếng cười nói của đồng đội vọng lại giữa buổi chiều mùa hè. Mọi thứ vẫn giống hệt mọi ngày.
Chỉ có lòng tôi là khác.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy em đang dần bước ra khỏi ngôi làng nhỏ năm nào.
Và cũng đang dần đi xa khỏi tôi hơn một chút.
Một chút thôi.
Nhưng đủ để khiến người ta bất an giữa một chiều rất bình thường.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?