Sáng mùng Ba Tết, khi sương vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ ven đường và tiếng gà trong làng chưa dứt hẳn, tôi đã chạy xe sang nhà em. Không khí đầu xuân trong trẻo đến lạ. Những cánh đồng hai bên đường vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, xa xa là những mái nhà thấp thoáng sau những rặng tre già. Thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hương ngai ngái của đất, của cỏ và cả mùi khói bếp từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa sáng đầu ngày.
Em đã đứng chờ ngoài cổng từ lúc nào. Chiếc áo khoác màu kem quen thuộc, mái tóc buộc gọn phía sau, trên vai là chiếc túi nhỏ đựng vài thứ linh tinh mà con gái lúc nào cũng mang theo. Vừa nhìn thấy tôi, em đã cười.
– Hôm nay mình đi đâu?
Tôi chống chân xuống đường.
– Anh cũng chưa biết.
– Thế mà bảo đón em từ sớm.
– Đi tới đâu tính tới đó.
Em bật cười.
– Anh đúng là không thay đổi gì cả.
Tôi nhìn em.
– Em cũng thế.
Nụ cười trên môi em khẽ chững lại vài giây rồi lại hiện lên dịu dàng như nắng sớm.
***
Chiếc xe máy lăn bánh rời khỏi làng khi mặt trời vừa lên khỏi những rặng cây phía Đông. Con đường quốc lộ ngày Tết đông hơn ngày thường nhưng không vội vã. Người người đi chơi xuân. Những gia đình chở nhau trên xe máy. Những tốp bạn trẻ mặc quần áo mới cười nói rộn ràng. Hai bên đường, cờ đỏ treo trước mỗi ngôi nhà vẫn còn tung bay trong gió.
Chúng tôi chạy qua những con đường quen thuộc của tuổi thơ, qua những cánh đồng từng in dấu bánh xe đạp năm nào, rồi tiếp tục hướng về phía Tây Thanh Hóa. Càng đi xa, cảnh vật càng thay đổi. Những dãy núi hiện ra mờ mờ phía chân trời. Những con đường uốn lượn qua các triền đồi. Những dòng sông lấp lánh ánh nắng đầu xuân.
Có những đoạn đường dài cả vài cây số không ai nói gì.
Không phải vì hết chuyện để nói.
Mà vì cả hai đều đang bận ngắm nhìn cảnh vật.
Bận tận hưởng cảm giác được ngồi cạnh người mình yêu sau rất nhiều năm tưởng như đã lạc mất nhau.
Thỉnh thoảng em lại khẽ chạm vai tôi.
– Anh nhìn kìa.
– Gì thế?
– Đẹp thật.
Tôi nhìn theo hướng tay em chỉ.
Xa xa là những thửa ruộng đang ngập nước phản chiếu bầu trời xanh biếc. Từng đàn chim én chao lượn sượt qua mặt ruộng rồi vụt biến trong gió.
– Ừ.
Tôi cười.
– Đẹp thật.
Nhưng chẳng biết tôi đang nói về cảnh vật.
Hay đang nói về em.
***
Điểm dừng chân đầu tiên là Thành Nhà Hồ.
Những bức tường đá khổng lồ vẫn đứng đó sau hàng trăm năm lịch sử, sừng sững giữa trời xuân xanh ngắt. Dòng người tới tham quan khá đông nhưng không quá ồn ào. Gió từ cánh đồng phía ngoài thành thổi vào mang theo hơi lạnh dịu nhẹ của những ngày đầu năm.
Em đứng giữa cổng thành.
Ánh nắng chiếu xuống gương mặt khiến đôi mắt ấy sáng hơn thường ngày.
Tôi rút chiếc điện thoại của mình ra.
– Đứng yên.
– Làm gì?
– Chụp ảnh.
– Em không thích chụp đâu.
– Chụp một kiểu thôi.
– Không đẹp đâu.
– Đẹp.
Em bật cười.
Rồi cuối cùng vẫn đứng lại.
Tiếng tách vang lên rất khẽ.
Một bức ảnh được lưu lại.
Rồi thêm một bức nữa.
Và thêm vài bức nữa.
Có bức em đứng một mình.
Có bức em đứng cạnh những bức tường đá cổ.
Có bức tôi đưa máy cho một người khách gần đó chụp giúp hai đứa.
Lúc xem lại ảnh, em phì cười.
– Anh chụp xấu thật.
– Do mẫu thôi.
– Đổ tại em à?
– Chứ còn ai.
Em huých nhẹ vào vai tôi.
Tiếng cười vang lên giữa khoảng trời rộng của đầu xuân.
***
Rời Thành Nhà Hồ, chúng tôi tiếp tục chạy xe lên phía Lam Kinh. Con đường xuyên qua những khu rừng xanh ngắt. Hai bên là những hàng cây cao vút đang đâm chồi sau mùa đông. Ánh nắng len qua từng kẽ lá tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đường.
Có những khoảnh khắc tôi chỉ muốn thời gian trôi chậm lại.
Thật chậm.
Để giữ lấy cảm giác bình yên ấy thêm một chút.
Lam Kinh ngày đầu năm đông người nhưng vẫn giữ được vẻ cổ kính vốn có. Những mái ngói rêu phong. Những con đường lát gạch cũ. Những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát khắp khu di tích.
Chúng tôi đi bộ rất lâu.
Bước chân chậm rãi.
Không vội vàng.
Giống như đang đi giữa một miền ký ức nào đó của lịch sử.
Em kể về những bài học trên giảng đường.
Tôi kể về những dự định sau khi ra quân.
Những câu chuyện trước đây ít khi nhắc tới giờ lại xuất hiện tự nhiên hơn bao giờ hết.
Tương lai lần đầu tiên được gọi tên.
Không còn là thứ xa xôi.
Không còn là điều mơ hồ.
Mà giống như một con đường đang hiện ra phía trước mặt.
***
Buổi trưa, hai đứa ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường.
Quán đơn sơ.
Chỉ vài bộ bàn ghế gỗ.
Nhưng đồ ăn lại ngon đến bất ngờ.
Ngoài hiên, nắng xuân trải vàng trên những tán cây.
Tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói.
Tôi vừa gắp thức ăn cho em vừa hỏi.
– Sau này ra trường em muốn làm gì?
Em suy nghĩ vài giây.
– Em muốn có công việc ổn định.
– Rồi sao nữa?
– Tự lo được cho bản thân.
– Hết à?
– Hết.
Tôi cười.
– Ước mơ nhỏ thế.
Em nhìn tôi.
– Còn anh?
Tôi im lặng.
Một lúc lâu mới nói.
– Anh muốn có công việc ổn định.
– Rồi sao nữa?
Lần này tới lượt tôi nhìn em.
– Rồi cưới em.
Đôi đũa trong tay em khựng lại.
Gương mặt vốn trắng nay hơi ửng hồng.
Em cúi đầu.
Không trả lời.
Nhưng khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhỏ.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng đủ khiến bữa trưa hôm ấy trở thành bữa ăn ngon nhất của cả mùa xuân.
***
Khi hai đứa bắt đầu quay về thì mặt trời đã ngả dần về phía Tây. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những cánh đồng trải dài bất tận. Những hàng cây ven đường đổ bóng xuống mặt nhựa. Từng đàn chim bay về tổ tạo thành những vệt đen nhỏ trên nền trời cam đỏ.
Em ngồi phía sau.
Yên lặng hơn lúc đi.
Không biết vì mệt.
Hay vì đang nghĩ tới điều gì đó.
Chiếc xe máy chạy đều trên quốc lộ.
Gió chiều mang theo chút hơi lạnh của những ngày đầu năm lùa qua vai áo.
Một lúc sau, tôi bất ngờ cảm nhận được đầu em khẽ tựa vào lưng mình.
Rất nhẹ.
Nhẹ tới mức nếu không chú ý có lẽ sẽ không nhận ra.
Tôi không quay lại.
Chỉ khẽ mỉm cười.
Rồi tiếp tục lái xe.
Con đường phía trước vẫn còn dài.
Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn thấy tương lai là thứ gì đó quá đáng sợ nữa.
***
Khi về tới nhà em, mặt trời đã gần lặn hẳn.
Những tia nắng cuối cùng còn sót lại đang nằm trên những mái ngói đỏ của làng quê.
Em xuống xe.
Vẫn đứng bên cạnh như mọi lần.
– Hôm nay vui không?
Tôi hỏi.
Em gật đầu.
– Vui.
– Thế là được.
– Anh này.
– Hử?
– Tối gửi ảnh cho em nhé.
Tôi bật cười.
– Anh tưởng em chê anh chụp xấu.
– Xấu thì xấu.
– Vẫn lấy à?
– Vẫn lấy.
Tôi cười lớn.
Em cũng cười.
Nụ cười trong veo như những năm tháng đầu tiên.
Một lúc sau em mới quay người bước vào sân.
Tôi đứng nhìn theo.
Cho tới khi bóng dáng ấy khuất sau cánh cửa.
Rồi mới nổ máy trở về.
Tối hôm ấy, sau khi tắm xong và nằm trên giường, tôi cắm điện thoại vào máy tính rồi ngồi lọc từng bức ảnh trong ngày. Có những tấm bị rung. Có những tấm bị lệch sáng. Có những tấm chẳng đẹp chút nào.
Nhưng tôi vẫn giữ lại tất cả.
Bởi trong mỗi bức ảnh đều có em.
Đều có mùa xuân ấy.
Đều có những ngày hạnh phúc nhất của tuổi trẻ chúng tôi.
Khoảng gần mười một giờ đêm, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của em.
“Anh gửi chưa?”
Tôi bật cười rồi bắt đầu gửi từng bức ảnh qua điện thoại của em.
Bên ngoài cửa sổ, gió xuân vẫn khẽ thổi qua những tán cây.
Còn trong lòng tôi lúc ấy, mọi thứ đều bình yên đến mức tưởng như thời gian sẽ mãi dừng lại ở mùa xuân năm đó.
Bình luận 0
Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?
Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?