Từ sau buổi chiều đi chợ hôm ấy, tôi bắt đầu thấy mình kỳ lạ thật. Chỉ cần một ngày không sang nhà An là trong người bứt rứt khó chịu. Có hôm ngồi trong quán net với đám Hưng mà đầu óc cứ để đâu đâu. Đang bắn game giữa chừng lại mở điện thoại ra nhìn giờ. Thằng Hưng ngồi cạnh chửi um lên vì tôi đứng yên cho người ta bắn chết mấy mạng liên tiếp.
– Mày hôm nay bị làm sao thế?
– Có làm sao đâu.
– Không sao mà ngồi cười một mình suốt từ nãy giờ?
Tôi quay sang đấm nó một cái.
– Chơi tiếp đi.
Nhưng thật ra lúc ấy tôi đang nhớ em.
Cái cảm giác đó rất lạ. Lạ đến mức chính tôi cũng không hiểu nổi. Chỉ là tự nhiên muốn gặp. Muốn nghe em nói chuyện. Muốn thấy em ngồi dưới ánh đèn bàn học bài như mọi hôm.
Có lần chiều tôi sang, cửa nhà đóng im lìm.
Tôi đứng ngoài ngó vào rồi hỏi mẹ An:
– An đâu rồi bác?
– Hai anh em nó đi học thêm chưa về.
Tôi gật đầu.
– Vâng.
Rồi chẳng hiểu nghĩ gì lại đứng ngoài cổng thêm một lúc mới về.
Con đường bê tông trước nhà vắng hoe. Nắng cuối chiều đổ dài xuống mặt ao lăn tăn gió. Tôi đạp xe chậm chậm mà trong đầu cứ nghĩ không biết giờ này em đang làm gì.
Tối hôm đó vừa mở điện thoại đã thấy tin nhắn của em.
“Chiều anh sang à?”
Tôi cười một mình.
“Ừ.”
“Sao không vào nhà?”
“Không có ai.”
Mấy phút sau em mới trả lời.
“Em tưởng anh giận gì.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu rồi mới nhắn lại:
“Ai thèm giận.”
Ngoài trời đêm mùa hè đầy tiếng côn trùng. Ánh đèn màn hình điện thoại xanh nhạt hắt lên mặt tôi trong bóng tối. Có những đêm hai đứa nhắn đến hơn một giờ sáng vẫn chưa muốn dừng.
Chuyện gì cũng kể.
Em kể chuyện bài kiểm tra Văn bị cô giáo chê viết lan man.
Tôi kể chuyện đi đá bóng làm rách áo bị mẹ mắng.
Có hôm đang nhắn, em tự nhiên hỏi:
– Anh này.
– Sao thế em?
– Sao anh hay sang nhà em thế?
Tôi khựng lại mất mấy giây.
Ngón tay đặt trên bàn phím mà không biết trả lời sao.
Cuối cùng chỉ nhắn:
– Sang chơi với An.
Em gửi lại một icon mặt cười bằng ký tự.
“:-)”
Tôi nhìn cái icon nguệch ngoạc ấy mà cười mãi.
Hồi đó thích một người đơn giản thật. Chỉ một dòng tin nhắn cũng đủ vui cả đêm.
***
Một buổi tối cuối hè, em nhắn bảo phải học thêm đến muộn.
Lúc ấy gần chín giờ rồi.
Ngoài đường làng tối om. Nhiều đoạn chỉ có ánh đèn hắt ra từ nhà dân ven đường.
Tôi nằm trên giường nghĩ đi nghĩ lại mãi rồi cuối cùng vẫn lấy xe đi.
Nhà cô giáo dạy thêm nằm cuối xóm bên kia.
Tôi không dám đứng gần quá.
Chỉ dựng xe ở đầu ngõ rồi ngồi trên yên xe chờ.
Xa xa vẫn còn ánh đèn sáng trong sân nhà cô.
Thỉnh thoảng có tiếng học sinh cười vọng ra rồi lại im bặt.
Tôi ngồi đó gần bốn mươi phút.
Đến lúc thấy em ôm cặp đi ra cùng mấy bạn học, tim mới tự nhiên đập mạnh hẳn lên.
Em mặc áo khoác mỏng màu trắng, ôm cặp trước ngực, vừa đi vừa cúi đầu nói chuyện với bạn.
Tôi dắt xe đi phía sau rất chậm.
Không dám đi lên.
Cũng không dám gọi.
Chỉ giữ khoảng cách đủ để nhìn thấy em.
Con đường về làng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng bánh xe nghiến lên mặt bê tông.
Có đoạn tối quá, em quay đầu nhìn phía sau một lần.
Tôi lập tức nép xe vào bên đường.
Đợi em đi tiếp mới dám đạp theo.
Lúc ấy tôi chẳng nghĩ gì nhiều. Chỉ thấy để em đi một mình muộn như vậy không yên tâm nổi.
Đến khi thấy em rẽ vào cổng nhà, bật đèn hiên lên rồi đi vào trong, tôi mới quay xe trở về.
Gió đêm thổi qua mặt mát lạnh.
Tự nhiên thấy vui kỳ lạ.
***
Mấy hôm sau An bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác.
Chiều đó tôi đang ngồi ngoài hiên bấm điện thoại thì nó tự nhiên hỏi:
– Mày thích em tao đúng không?
Tôi giật mình ngẩng lên.
– Điên à?
An nhếch mép cười.
– Tao lạ gì mày.
– Thích cái gì.
– Không thích mà ngày nào cũng sang nhà tao?
Tôi im luôn.
Nó cầm quả ổi ném sang phía tôi.
– Với cả mày nhìn nó khác hẳn.
– Khác cái gì?
– Tao cũng không biết nói sao. Nhưng nhìn là biết.
Tôi cúi xuống bấm điện thoại tiếp, giả vờ như không quan tâm.
An ngồi im một lúc rồi nói chậm hơn:
– Nếu thích thật thì đừng làm em tao buồn.
Tay tôi khựng lại trên bàn phím.
Câu nói ấy làm tôi ngẩn người mất một lúc.
Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra chuyện này không còn là rung động vu vơ nữa.
Ngay cả An cũng nhìn ra rồi.
Chi chắc cũng biết.
Chỉ là cả hai chưa ai dám nói thôi.
***
Đêm hôm ấy tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được.
Điện thoại đặt cạnh gối sáng lên rồi tắt xuống không biết bao nhiêu lần.
Tôi mở khung tin nhắn với em.
Soạn.
Xóa.
Soạn lại.
Lòng bàn tay ướt mồ hôi dù trời không nóng lắm.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhè nhẹ.
Tôi nhìn dòng chữ mình vừa gõ rất lâu.
“Anh thích em.”
Chỉ ba chữ đơn giản như thế mà tôi mất gần một tiếng vẫn chưa dám gửi.
Đến lúc đang định thoát ra thì điện thoại rung lên.
“Anh ngủ chưa?”
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bấm gửi luôn đoạn tin nhắn kia.
Mấy giây sau tôi bắt đầu hoảng thật.
Tôi úp điện thoại xuống gối.
Không dám nhìn.
Khoảng gần một phút sau máy rung liên tục.
Tôi cầm lên.
Tin nhắn của em hiện trên màn hình.
“Em biết rồi.”
Tim tôi như ngừng đập.
Rồi thêm một tin nữa gửi tới.
“Em cũng thích anh.”
Ngoài trời đêm yên tĩnh đến lạ.
Tôi nằm nhìn màn hình điện thoại sáng trong bóng tối rất lâu.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mùa hè năm mười bảy tuổi đẹp đến thế.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?