Sau khi biết mình thi trượt, tôi không về quê ngay như dự định. Ban đầu tôi vẫn tự nhủ sẽ ở lại thêm vài ngày rồi tính tiếp, nhưng vài ngày ấy kéo dài thành vài tuần. Bác trai không hỏi nhiều. Bác chỉ nghĩ tôi muốn nghỉ ngơi sau thời gian ôn thi căng thẳng. Còn tôi cũng không biết phải giải thích thế nào. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi vẫn nhìn thấy Xa lộ Hà Nội trải dài phía trước nhà. Dòng xe vẫn nối đuôi nhau chạy về phía trung tâm thành phố. Những chiếc xe container, xe tải, xe khách Bắc Nam ngày đêm không ngừng nghỉ. Thành phố này vẫn vận động như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi là đứng lại.
Có những buổi chiều tôi đi bộ một mình ra phía Suối Tiên. Khu du lịch nằm đối diện bên kia đường vẫn đông người như mọi khi. Tiếng loa phát thanh, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng xe cộ hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ âm thanh rất đặc trưng của Sài Gòn. Tôi đứng dưới những hàng cây ven đường nhìn từng đoàn người đi ngang qua. Có những gia đình đưa con đi chơi. Có những nhóm sinh viên vừa tan học. Có những đôi yêu nhau chở nhau trên xe máy. Ai cũng có nơi để đến. Ai cũng có một hướng đi rõ ràng. Chỉ riêng tôi là không.
Buổi tối trở về nhà bác, tôi lại ngồi trước máy tính. Không còn đề thi. Không còn sách vở. Không còn áp lực phải học đến khuya. Nhưng cảm giác nhẹ nhõm tôi từng mong đợi cũng không xuất hiện. Căn phòng bỗng trở nên rộng hơn trước rất nhiều. Chiếc bàn học từng chật kín tài liệu giờ chỉ còn vài cuốn sách nằm lặng lẽ ở góc bàn. Mỗi lần nhìn thấy chúng, tôi lại nhớ tới những tháng ngày mình từng tin rằng chỉ cần cố gắng là sẽ có kết quả.
***
Những cuộc gọi với em vẫn diễn ra.
Nhưng không còn giống trước.
Ngày còn ôn thi, chúng tôi có thể nói chuyện hàng giờ đồng hồ. Tôi kể chuyện ở Sài Gòn. Em kể chuyện ở Hải Phòng. Có những đêm chẳng ai muốn tắt máy trước. Cứ để màn hình sáng như thế rồi ngủ quên lúc nào không biết.
Bây giờ mọi thứ khác đi.
Một tối, điện thoại đổ chuông.
Gương mặt em hiện lên trên màn hình.
– Hôm nay anh thế nào?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
– Anh vẫn bình thường.
– Vâng.
Một khoảng lặng ngắn xuất hiện.
Em chống cằm.
– Em vừa học xong.
– Ừ.
– Mệt ghê.
– Thế ngủ sớm đi.
– Chắc lát nữa em ngủ.
Lại im lặng.
Ngoài cửa sổ phòng em, ánh đèn đường hắt lên bức tường màu vàng nhạt. Phía sau lưng tôi, tiếng ti vi từ phòng khách vọng lên từng đợt. Cả hai đều đang cầm điện thoại. Cả hai đều đang nhìn nhau. Nhưng chẳng ai biết nên nói gì tiếp theo.
Mười phút sau cuộc gọi kết thúc.
Ngắn hơn rất nhiều so với trước đây.
***
Có những thay đổi diễn ra rất chậm.
Chậm đến mức người trong cuộc không nhận ra.
Em vẫn quan tâm tôi như trước.
Vẫn hỏi đã ăn cơm chưa.
Vẫn nhắc ngủ sớm.
Vẫn kể những chuyện rất nhỏ trong ngày.
Nhưng em không hiểu vì sao tôi thay đổi.
Một tối, sau khi nghe tôi trả lời cụt ngủn suốt gần nửa tiếng, em khẽ hỏi.
– Dạo này anh hay mệt à?
Tôi ngẩng lên.
– Chắc vậy.
– Ốm à?
– Không.
– Thế sao cứ thấy anh buồn buồn.
Tôi cười.
– Làm gì có.
Em nhìn tôi vài giây.
Ánh mắt ấy vẫn dịu dàng như ngày nào.
– Có chuyện gì thì kể em nghe nhé.
– Ừ.
Tôi gật đầu.
Nhưng cả hai đều biết tôi sẽ không kể.
Ít nhất là lúc đó.
***
Một buổi tối cuối tuần, trời Sài Gòn đổ mưa. Những hạt mưa đập lộp bộp lên mái tôn phía sau nhà. Không khí dịu đi sau cả ngày nắng nóng. Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn những vệt nước chảy dài trên mặt kính rồi mở máy gọi cho em.
Hôm ấy em vừa đi học về.
Mái tóc còn hơi rối.
Chiếc áo khoác sinh viên vẫn chưa kịp cởi ra.
– Hải Phòng mưa không?
– Không.
– Ở đây mưa to lắm.
– Thích nhỉ.
– Thích gì.
– Em thích mưa.
Tôi bật cười.
– Ngày xưa mưa là em than suốt.
– Giờ khác rồi.
Em cũng cười.
Nụ cười ấy vẫn khiến tôi thấy lòng mình dịu lại đôi chút.
Một lúc sau tôi mới lên tiếng.
– Anh vẫn chưa biết tiếp theo sẽ làm gì.
Em ngẩng đầu.
– Ý anh là sao?
– Thi trượt rồi.
– Em biết mà.
– Giờ chẳng biết học tiếp hay đi làm.
Em suy nghĩ vài giây.
– Rồi sẽ có cách thôi anh à.
Tôi không đáp.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn rơi.
Một chiếc xe máy lao qua vũng nước phía dưới làm nước bắn tung tóe lên mặt đường.
Em lại tiếp tục kể chuyện ở trường.
– À anh nè. Hôm nay lớp em có con bạn vui lắm.
– Sao?
– Nó mới có người yêu.
– Ừ.
– Anh kia học đại học năm cuối rồi.
– Thế à.
– Hai đứa quen nhau gần năm nay mới công khai.
Em kể rất tự nhiên.
Hoàn toàn không có ý gì khác.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy lòng mình chùng xuống.
Bởi trong đầu tôi lúc ấy chỉ hiện lên một suy nghĩ.
Người ta đang học đại học.
Đang chuẩn bị tốt nghiệp.
Đang có tương lai rõ ràng phía trước.
Còn tôi thì sao?
Tôi nhìn màn hình.
Em vẫn đang cười.
Vẫn vô tư kể tiếp những câu chuyện thường ngày.
Tôi biết em không hề so sánh.
Không hề có ý làm tôi buồn.
Nhưng đôi khi chính sự vô tư ấy lại khiến khoảng cách giữa hai đứa lớn hơn.
***
Đêm hôm đó, sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi không ngủ ngay.
Căn phòng tối om.
Chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại.
Tôi mở Facebook.
Theo thói quen.
Rồi vào trang cá nhân của em.
Tấm ảnh mới nhất vẫn là bức ảnh chụp ở Hải Phòng. Em đứng dưới hàng cây trong sân trường. Ánh nắng chiếu nghiêng qua vai. Nụ cười rất nhẹ. Giống hệt nụ cười tôi từng nhìn thấy ở biển Quảng Lợi. Từng nhìn thấy dưới mái hiên nhà em. Từng nhìn thấy trong đêm giao thừa ở thành phố Thanh Hóa.
Tôi ngồi nhìn bức ảnh ấy rất lâu.
Ngoài cửa sổ, dòng xe trên Xa lộ Hà Nội vẫn chạy không ngừng về phía trước.
Còn tôi vẫn ngồi đó.
Một mình.
Với những suy nghĩ ngày càng nặng nề hơn.
Và lần đầu tiên, kể từ ngày hai đứa quay lại bên nhau, một câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi.
Có khi nào… mình đang kéo em lại phía sau không?
Bình luận 0
Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu
Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.