Chương 25: Mùa xuân của chúng tôi (phần 1)

Cập nhật: 19:41 - 11/06/20261,806 từLượt xem: 2

Mùa xuân năm ấy đến muộn hơn mọi năm, hoặc có lẽ chỉ vì sau quá nhiều năm chờ đợi, tôi cảm thấy từng ngày cuối năm trôi qua chậm hơn trước. Sau đêm ở biển Quảng Lợi, cuộc sống của tôi dường như thay đổi hoàn toàn. Mọi thứ vẫn là ngôi làng ấy, vẫn con đường quốc lộ chạy ngang qua xã, vẫn những cánh đồng kéo dài tới tận chân trời và vẫn dòng người quen thuộc đi chợ mỗi sáng, nhưng cảm giác trong lòng lại khác. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn thức dậy với cảm giác trống trải. Cũng không còn những đêm nằm nhìn màn hình điện thoại rồi tự hỏi giờ này em đang làm gì. Người con gái tôi từng nghĩ đã mất giờ lại ở ngay bên cạnh, gần đến mức chỉ cần chạy xe vài phút là có thể nhìn thấy.

Những ngày giáp Tết, tôi gần như trở thành khách quen ở nhà em. Sáng phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa xong là lại kiếm cớ chạy xe sang bên ấy. Có hôm vừa dựng xe ngoài cổng đã nghe tiếng An vọng từ trong sân ra.

– Lại sang à?

– Không được sang à?

– Tao tưởng mày chuyển sang ở đây luôn rồi.

Tôi cười.

– Nếu bác trai đồng ý thì tao cũng không phản đối.

– Cút.

Tiếng An vừa dứt thì bác gái từ trong bếp bước ra.

– Thôi hai đứa bớt trêu nhau đi.

Rồi bác nhìn tôi cười hiền.

– Nam vào nhà uống nước đi con.

Chẳng biết từ lúc nào tôi đã quen với cảm giác ấy. Quen với việc bước qua cánh cổng nhà em mà không còn thấy ngại ngùng như những năm cấp ba. Quen với tiếng bác gái gọi vào ăn cơm mỗi khi đến bữa. Quen với việc ngồi cùng bác trai uống chén trà nóng ngoài hiên rồi nghe ông kể chuyện mùa màng, chuyện làng xóm. Mọi thứ tự nhiên đến mức đôi khi tôi có cảm giác mình vốn đã thuộc về nơi này từ rất lâu rồi.

***

Một buổi chiều cuối tháng Chạp, tôi sang thì thấy cả nhà đang chuẩn bị gói bánh chưng. Ngoài sân, những bó lạt đã được ngâm nước từ sớm. Lá dong xếp thành từng chồng xanh mướt cạnh chiếc chậu nhôm lớn. Không khí cuối năm tràn ngập mùi lá tươi, mùi nếp mới và cả tiếng cười nói rộn ràng của mọi người.

Em ngồi cạnh bác gái rửa lá. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua mái hiên rơi xuống mái tóc đen được buộc gọn phía sau. Tôi đứng nhìn một lúc mới bước tới.

– Để anh phụ.

Em ngẩng lên.

– Anh biết gói bánh à?

– Không.

– Thế phụ cái gì?

– Phụ ngồi nhìn.

Em bật cười.

– Thế thì khỏi.

Tôi cũng cười theo rồi ngồi xuống bên cạnh. Hai bàn tay em ngâm lâu trong nước lạnh đã hơi đỏ lên. Thỉnh thoảng vài giọt nước văng lên tay áo. Gió cuối năm thổi qua làm những chiếc lá dong khẽ rung lên trong chậu. Chỉ là một buổi chiều rất bình thường thôi, nhưng sau này nhớ lại, đó lại là một trong những hình ảnh tôi nhớ nhất về em.

Tối hôm ấy tôi ở lại ăn cơm. Bữa cơm chẳng có gì đặc biệt ngoài vài món ăn quen thuộc của quê nhà, vậy mà tiếng cười gần như không lúc nào dứt. An liên tục kể chuyện hồi nhỏ của tôi để trêu. Bác trai thì thi thoảng góp thêm vài câu làm cả mâm cơm bật cười. Còn em chỉ ngồi cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng lại lén đá chân An dưới gầm bàn mỗi khi nó nói quá đà.

Lúc ra về, bác gái còn dúi vào tay tôi một túi bánh rán mới làm.

– Mang về cho mẹ con ăn.

– Vâng.

Tôi nhận lấy rồi quay sang nhìn em.

Em đứng ngoài hiên.

Mỉm cười.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng suốt quãng đường về nhà tôi đều thấy vui.

***

Những ngày sau đó trôi qua trong sự nhộn nhịp rất riêng của Tết quê. Buổi sáng hai đứa cùng đi chợ mua đồ giúp gia đình. Buổi chiều lại chở nhau đi lòng vòng qua những con đường quen thuộc. Có hôm chạy xe ra tận bờ đê nhìn mặt sông lấp lánh dưới nắng đông. Có hôm ghé vào quán nước ven đường ngồi hàng giờ chỉ để nói những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối.

Điều kỳ lạ là sau từng ấy năm xa cách, chúng tôi vẫn có thể nói chuyện với nhau rất tự nhiên.

Không cần cố gắng.

Không cần tìm chủ đề.

Mọi thứ giống như chưa từng có khoảng thời gian chia xa nào tồn tại.

Em kể cho tôi nghe về Hải Phòng. Về những buổi sáng đạp xe hơn hai cây số từ nhà bác tới trường. Về những hôm trời mưa phải cuộn ống quần lên để khỏi ướt. Về những môn học khiến em đau đầu. Về những người bạn mới trong lớp.

Còn tôi kể về những năm tháng trong quân ngũ. Những ca trực đêm mùa đông. Những lần ngủ gật trên chòi gác rồi bị cán bộ bắt gặp. Những trận bóng chuyền sau giờ làm việc. Những đêm cả phòng nằm chơi Ninja School tới khuya.

Có những câu chuyện cả hai đã kể cho nhau nghe qua điện thoại từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ ngồi cạnh nhau kể lại vẫn thấy thú vị.

Có lẽ bởi vì điều quan trọng chưa bao giờ nằm ở câu chuyện.

Mà là người đang ngồi nghe.

***

Càng gần Tết, không khí trong làng càng nhộn nhịp. Khắp nơi đều vang lên tiếng loa phát thanh, tiếng người mua bán ngoài chợ và tiếng trẻ con chạy chơi ngoài ngõ. Những cành đào bắt đầu nở rộ trước hiên nhà. Những chậu quất vàng ươm được đặt ngay ngắn bên cửa.

Chiều hai mươi chín Tết, tôi cùng em chạy xe qua vài nhà họ hàng để chúc Tết sớm. Đi tới đâu mọi người cũng cười.

– Hai đứa quay lại rồi à?

– Bao giờ cưới đây?

– Học xong là cưới được rồi đấy.

Mỗi lần như thế em lại đỏ mặt cúi đầu.

Còn tôi chỉ biết cười trừ.

Nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.

Bởi lần đầu tiên, những câu hỏi ấy không còn khiến tôi ngại ngùng nữa.

Ngược lại, chúng khiến tương lai trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tôi bắt đầu tưởng tượng đến một ngày nào đó.

Khi em học xong.

Khi tôi có công việc ổn định.

Khi hai đứa thật sự có thể ở cạnh nhau mà không cần phải chia xa thêm lần nào nữa.

Những giấc mơ ấy lúc đó đơn giản đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm được.

***

Đêm ba mươi Tết năm ấy, sau bữa cơm tất niên ở nhà, tôi chạy xe sang đón em. Không khí giao thừa đã tràn ngập khắp mọi con đường. Hai bên quốc lộ, từng tốp người chạy xe máy hướng về thành phố Thanh Hóa. Những cửa hàng ven đường sáng rực ánh đèn. Tiếng nhạc xuân vang lên từ các quán cà phê, từ những ngôi nhà nằm sát mặt đường, hòa cùng tiếng còi xe tạo thành một thứ âm thanh rất đặc trưng mà chỉ những đêm cuối năm mới có.

Em mặc chiếc áo khoác màu sáng, quàng thêm khăn len vì trời khá lạnh. Vừa ngồi lên xe, em đã khẽ kéo lại cổ áo rồi cười.

– Đông thật anh nhỉ.

– Cả năm mới có một lần mà.

– Vâng.

Tôi bật máy rồi hòa vào dòng người đang đổ về phía trung tâm thành phố.

Càng tới gần quảng trường, người càng đông. Xe cộ nối đuôi nhau thành từng hàng dài. Những gương mặt ai cũng mang theo sự háo hức rất riêng của thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới. Tôi gửi xe ở khá xa rồi cùng em đi bộ thêm một đoạn.

Gió đêm lạnh nhưng không ai thấy lạnh.

Có lẽ bởi xung quanh đều là tiếng cười.

Là những gia đình đang nắm tay nhau.

Là những đôi yêu nhau đứng sát bên nhau.

Là những đứa trẻ đang chạy nhảy với những quả bóng phát sáng trên tay.

Khi đồng hồ dần tiến về thời khắc giao thừa, em khẽ đứng sát lại bên tôi hơn một chút.

Khoảng cách rất nhỏ.

Nhưng đủ để tôi cảm nhận được hơi ấm từ vai em truyền sang.

Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến.

Một tiếng nổ lớn vang lên giữa bầu trời đêm.

Ngay sau đó là hàng chục chùm pháo hoa rực sáng đồng loạt bung nở phía trên thành phố.

Những tia sáng đỏ.

Những tia sáng vàng.

Những vòng pháo hoa xanh biếc liên tiếp xuất hiện rồi tan đi giữa màn đêm.

Tiếng reo hò vang lên khắp nơi.

Tôi quay sang nhìn em.

Ánh sáng từ pháo hoa liên tục phản chiếu trong đôi mắt ấy.

Đẹp hơn bất cứ điều gì tôi từng nhìn thấy.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, em cũng quay sang.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

Không ai nói gì.

Nhưng cả hai đều hiểu năm mới này có ý nghĩa đặc biệt đến thế nào.

***

Khi trở về tới quê, đồng hồ đã gần hai giờ sáng.

Đường làng vắng tanh.

Những ngôi nhà đã tắt đèn từ lâu.

Chỉ còn vài tiếng chó sủa vọng ra từ xa.

Tôi dừng xe trước cổng nhà em.

Cả hai đều chưa muốn vào nhà ngay.

Một cơn gió lạnh cuối đông khẽ thổi qua.

Em kéo lại khăn len rồi nhìn tôi.

– Anh này.

– Hử?

– Tết năm nay…

Em ngập ngừng một chút.

– Anh đưa em đi chơi nhé.

Tôi bật cười.

– Đi đâu?

– Đi đâu cũng được.

– Xa không?

– Càng xa càng tốt.

Tôi nhìn em.

Rồi gật đầu.

– Được.

Em cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến cả con đường làng như sáng hơn.

Một lúc sau em mới quay người bước vào sân.

Tôi vẫn đứng đó nhìn theo cho tới khi cánh cửa khép lại.

Rồi mới nổ máy ra về.

Đêm giao thừa năm ấy, tôi đã nghĩ năm mới của mình sẽ rất đẹp.

Và thực lòng mà nói, chưa bao giờ tôi hạnh phúc đến thế.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?