Chiếc xe khách Bắc Nam đưa tôi tới Sài Gòn vào một buổi sáng đầy nắng. Sau gần hai ngày ngồi xe, lưng đau nhức, mắt cay xè vì thiếu ngủ, tôi kéo chiếc túi hành lý bước xuống bên đường rồi đứng lặng vài giây nhìn dòng người đang hối hả đi qua trước mặt. Mọi thứ đều khác quê tôi. Xe máy chen kín mặt đường. Tiếng còi xe vang lên liên tục. Những dãy nhà cao tầng nối tiếp nhau kéo dài tới tận cuối tầm mắt. Ngay cả không khí cũng mang một cảm giác rất khác. Nóng hơn. Ồn ào hơn. Và xa lạ hơn.
Bác trai đứng đợi từ sớm. Vừa nhìn thấy tôi, bác đã cười rồi vẫy tay.
– Nam đây rồi.
Tôi kéo hành lý lại gần.
– Cháu chào bác.
– Đi đường mệt không?
– Cũng bình thường bác ạ.
Bác cười.
– Thằng nào đi gần hai ngày xe khách mà chẳng bảo bình thường.
Tôi cũng cười theo.
Nhà bác nằm đối diện Suối Tiên. Từ ban công tầng trên có thể nhìn thấy vòng xoay đông đúc phía trước và những dòng xe nối nhau chạy trên Xa lộ Hà Nội từ sáng tới tận khuya. Buổi tối đầu tiên ở đó, tôi gần như không ngủ được. Tiếng xe tải. Tiếng container. Tiếng còi xe vọng lên từng đợt từ ngoài đường lớn. Tôi nằm nhìn trần nhà rồi lại cầm điện thoại lên xem giờ.
Gần mười một giờ.
Ở Hải Phòng lúc ấy, Chi vừa học xong.
Điện thoại rung lên.
Màn hình hiện tên em.
Tôi bấm nghe.
Gương mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình nhỏ.
– Tới nơi chưa anh?
– Anh tới rồi.
– Nhà bác anh thế nào?
– To hơn nhà anh.
Em bật cười.
– Thế là tốt rồi.
Tôi đưa điện thoại ra phía ban công.
– Nhìn này.
Em chăm chú nhìn màn hình.
– Đông người thế.
– Anh cũng bất ngờ.
– Anh có nhớ quê không?
Tôi nhìn xuống dòng xe đang nối nhau dưới đường.
Rồi cười.
– Có.
– Em cũng nhớ quê.
Cuộc gọi hôm ấy kéo dài gần nửa giờ đồng hồ. Đến lúc tắt máy, căn phòng vẫn vậy, thành phố vẫn vậy, nhưng cảm giác xa lạ trong lòng tôi dường như đã bớt đi rất nhiều.
***
Vài ngày sau, tôi bắt đầu theo học lớp ôn thi tại Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh ở khu vực ngã tư Thủ Đức.
Buổi sáng nào cũng vậy.
Sáu giờ hơn tôi đã dậy.
Ăn sáng xong lại mang theo tập đề rồi lên đường.
Con đường từ nhà bác tới trường không quá xa nhưng lúc nào cũng đông đúc. Xe buýt. Xe tải. Xe máy. Dòng người đổ về các khu công nghiệp và trường học đông nghịt từ sáng sớm.
Những ngày đầu tôi còn thấy lạ.
Vài tuần sau thì quen dần.
Lớp học có đủ mọi người.
Có những cậu học sinh vừa tốt nghiệp phổ thông.
Có những người thi lại như tôi.
Có người còn lớn tuổi hơn cả vài năm.
Ai cũng mang theo một mục tiêu riêng.
Ai cũng cắm cúi làm đề.
Tiếng giảng bài vang đều đều trên bục giảng. Tiếng lật giấy. Tiếng bút viết lên mặt bàn. Tiếng quạt trần quay lạch cạch phía trên đầu.
Mỗi buổi học kết thúc, tôi lại ghé tiệm photocopy gần cổng trường mua thêm đề rồi mang về nhà bác làm tiếp.
Chiếc bàn học trong phòng dần đầy lên.
Đề Toán.
Đề Lý.
Đề Hóa.
Những cuốn sách cũ được đánh dấu bằng đủ loại giấy nhớ.
Có hôm đang làm bài, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ mới biết đã gần một giờ sáng.
***
Cuộc sống của tôi ở Sài Gòn và cuộc sống của em ở Hải Phòng cứ thế song song trôi qua.
Buổi sáng em đi học.
Tôi đi học.
Buổi chiều em phụ việc cho bác.
Tôi ngồi giải đề.
Buổi tối em học bài.
Tôi tiếp tục học.
Và gần như đêm nào hai đứa cũng gọi video cho nhau.
Có hôm vừa mở máy lên là em đã than.
– Mệt quá.
– Lại kiểm tra à?
– Vâng.
– Thế nghỉ đi.
– Không được.
Tôi bật cười.
– Lúc nào cũng bảo không được.
– Em mà trượt môn thì sao?
– Thì học lại.
– Anh nói dễ thế.
Tôi cười.
Em cũng cười.
Những cuộc nói chuyện chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng lại khiến mỗi ngày trôi qua nhanh hơn rất nhiều.
***
Một tối gần cuối tháng sáu.
Tôi vừa làm xong một đề Toán thì điện thoại rung lên.
Là em.
Khi màn hình hiện sáng, tôi thấy em đang ngồi trước bàn học.
Cuốn giáo trình mở ra trước mặt.
Mái tóc xõa xuống hai bên vai.
– Em học xong chưa?
– Em chưa.
– Thế sao còn gọi cho anh?
– Tại nhớ.
Em bật cười.
– Em nói dẻo thật.
– Em nói thật.
– Anh không tin.
Tôi chống cằm nhìn màn hình.
– Hôm nay em học gì?
– Kế toán.
– Khó không?
– Khó chứ.
– Thế sao giờ còn thức?
– Tại em thi giữa kỳ.
Tôi gật đầu.
Hai đứa tiếp tục nói chuyện thêm vài câu nữa.
Rồi tôi bắt đầu thấy em dụi mắt.
– Buồn ngủ rồi phải không?
– Không.
Vừa nói xong em lại ngáp.
Tôi bật cười.
– Đi ngủ đi.
– Em chưa học xong.
– Thế học tiếp đi.
– Vâng.
Em cúi đầu xuống nhìn sách.
Tôi cũng ngồi làm tiếp bài tập của mình.
Khoảng vài phút sau.
Tôi ngẩng lên.
Em vẫn ngồi đó.
Im lặng.
Không nói gì.
Tôi gọi.
– Em.
Không trả lời.
– Em.
Vẫn không trả lời.
Tôi nhìn kỹ hơn.
Mái tóc đã đổ xuống mép bàn.
Chiếc bút nằm ngang trên trang sách.
Ánh đèn học vẫn sáng.
Em ngủ mất rồi.
Tôi bật cười một mình.
Ngoài cửa sổ phòng bác, tiếng xe container chạy trên Xa lộ Hà Nội vọng lại từng đợt.
Còn trong màn hình điện thoại là người con gái cách tôi hơn một nghìn cây số đang ngủ gục sau một ngày dài.
Tôi không tắt máy.
Chỉ ngồi nhìn.
Rất lâu.
Cho tới khi bác gái bên ngoài gọi đi ngủ.
***
Thời gian trôi nhanh hơn tôi tưởng.
Ngày thi tới gần lúc nào không biết.
Những tập đề trên bàn ngày càng dày.
Những đêm thức khuya ngày càng nhiều.
Có hôm tôi làm bài tới hai giờ sáng.
Có hôm gần ba giờ mới đi ngủ.
Áp lực bắt đầu hiện rõ.
Ngay cả bác trai cũng nhận ra.
Một buổi tối, bác bước ngang qua phòng rồi dừng lại.
– Nghỉ chút đi.
– Cháu làm nốt bài này.
– Thi thôi mà.
– Vâng.
Bác cười.
– Trượt thì thi lại.
Tôi cũng cười.
Không hiểu sao câu nói ấy khiến tôi nhớ tới em.
***
Đêm trước ngày thi.
Tôi ngồi một mình trước bàn học.
Ngoài ban công, ánh đèn từ Suối Tiên vẫn sáng rực.
Xa xa là những dòng xe nối nhau chạy không ngừng trên Xa lộ Hà Nội.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ em.
“Anh ngủ sớm đi.”
“Mai thi tốt anh nhé.”
“Thi xong rồi về.”
“Anh còn nợ em một chuyến đi biển nữa.”
Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi đặt điện thoại xuống.
Lần đầu tiên kể từ ngày rời Thanh Hóa vào Nam, tôi cảm thấy tương lai đang ở rất gần.
Chỉ cần vượt qua kỳ thi ngày mai.
Chỉ cần thêm một chút cố gắng nữa thôi.
Tôi sẽ có thể trở về.
Trở về gặp em.
Trở về với những lời hứa còn dang dở.
Và khi ấy, tôi thật sự tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.
Bình luận 0
Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu
Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.