Sáng mùng Hai Tết, tôi thức dậy trong tiếng loa phát thanh của xã đang phát những bài hát xuân quen thuộc. Ánh nắng đầu năm đã tràn qua khung cửa sổ từ lúc nào, trải thành những vệt vàng nhạt trên nền nhà. Ngoài sân, mấy đứa trẻ trong xóm vẫn đang khoe nhau những bao lì xì đỏ chót. Từ phía đầu làng, tiếng xe máy của người đi chúc Tết vọng lại từng đợt rồi tan vào không khí trong trẻo của buổi sáng đầu năm.
Sau bữa cơm sáng, tôi chạy xe sang nhà em như đã thành thói quen.
Vừa dựng xe ngoài cổng, tôi đã nghe tiếng An từ trong sân.
– Mới sáng đã sang rồi à?
– Tao sợ sang muộn có người đón mất em gái mày.
– Mày tưởng hàng hiếm à?
– Chứ không phải à?
An cười khùng khục.
Từ trong nhà, em bước ra.
Vẫn chiếc áo len sáng màu hôm qua.
Mái tóc buộc gọn phía sau.
Chỉ khác là hôm nay trên gương mặt ấy có thêm vẻ háo hức rất dễ nhận ra.
– Đi chưa anh?
– Đi đâu?
– Hôm qua anh bảo hôm nay đưa em đi chơi mà.
Tôi bật cười.
– Anh có trốn được đâu.
***
Điểm đến đầu tiên là nhà một người bạn học cũ của tôi.
Con đường làng những ngày Tết lúc nào cũng đông hơn bình thường. Đi được vài trăm mét lại gặp người quen. Ai cũng dừng xe chúc Tết vài câu rồi mới đi tiếp. Thành ra quãng đường vốn rất ngắn lại kéo dài hơn rất nhiều.
Người bạn ấy vừa nhìn thấy tôi đã cười lớn.
– Ôi trời, cuối cùng cũng dắt được người ta đi cùng rồi à?
Tôi chưa kịp trả lời thì cả đám bên trong đã ùa ra.
Tiếng cười.
Tiếng trêu chọc.
Tiếng hỏi han.
Tất cả hòa vào nhau làm khoảng sân nhỏ trở nên náo nhiệt.
Có người nhắc lại chuyện ngày trước tôi đạp xe vòng xa thêm cả cây số chỉ để được đi ngang qua trường Quảng Xương 2.
Có người kể chuyện những lần tôi tìm đủ lý do để sang nhà An.
Có người còn nhớ cả quán chè gần trường năm nào.
Em ngồi cạnh tôi.
Ban đầu còn hơi ngượng.
Nhưng rồi cũng bật cười theo mọi người.
Nụ cười ấy khiến tôi thấy những năm tháng cấp ba như vừa mới hôm qua.
***
Rời nhà bạn cũ, chúng tôi tiếp tục ghé thêm vài nơi nữa.
Có nhà là bạn học của tôi.
Có nhà là bạn học của em.
Mỗi nơi đều có những câu chuyện riêng.
Những ký ức riêng.
Nhưng tựu chung lại vẫn là một điều.
Ai cũng vui khi thấy hai đứa quay lại với nhau.
Có lẽ bởi gần như tất cả mọi người đều từng chứng kiến câu chuyện của chúng tôi từ những ngày đầu tiên.
Từ lúc còn là những đứa học sinh cấp ba đạp xe trên quốc lộ.
Cho tới những năm tháng xa nhau.
Cho nên lúc gặp lại, ai cũng có cảm giác như vừa chứng kiến một điều gì đó được nối lại sau rất nhiều năm dang dở.
***
Gần trưa, cả nhóm hẹn nhau ra quán nước quen thuộc gần chợ.
Quán không lớn.
Chỉ vài bộ bàn ghế nhựa đặt dưới tán cây.
Nhưng đó là nơi đám bạn chúng tôi từng tụ tập rất nhiều năm trước.
Tôi vừa ngồi xuống thì một thằng trong nhóm đã chỉ tay vào tôi.
– Tao nói thật nhé.
– Hồi đó thằng Nam sang nhà An một trăm lần thì phải đến chín mươi chín lần là vì Chi.
Cả bàn cười ầm lên.
An lập tức tiếp lời.
– Có hôm tao còn không có nhà.
– Nó vẫn sang.
– Hỏi tìm tao.
– Xong đứng nói chuyện với em gái tao nửa tiếng.
Tôi bật cười.
– Mày nói ít thôi.
– Tao nói sai à?
– Sai.
– Sai chỗ nào?
– Không phải nửa tiếng.
Cả đám phá lên cười.
Em ngồi bên cạnh cũng cúi đầu cười tới đỏ cả mặt.
Nhìn em như thế, tôi lại nhớ tới cô gái mười sáu tuổi năm nào.
Ngày ấy mỗi lần bị bạn bè trêu cũng chỉ biết cúi đầu cười như thế.
Thời gian trôi qua thật lâu.
Nhưng có những thứ dường như chưa từng thay đổi.
***
Buổi chiều, tôi chở em ra biển Sầm Sơn.
Không phải chuyến đi xa.
Cũng không phải một cuộc hẹn đặc biệt.
Chỉ đơn giản là cả hai đều muốn tiếp tục kéo dài niềm vui của những ngày Tết.
Con đường ven biển đầu xuân đông hơn thường lệ.
Xe cộ nối đuôi nhau thành từng hàng dài.
Những gia đình đi chơi xuân.
Những nhóm bạn trẻ.
Những đôi yêu nhau.
Tất cả tạo nên một khung cảnh đầy sức sống.
Biển mùa xuân không quá ồn ào.
Những con sóng vẫn đều đặn xô vào bờ cát.
Gió mang theo vị mặn đặc trưng thổi qua mái tóc em.
Chúng tôi đi bộ dọc bờ biển khá lâu.
Có lúc không nói gì.
Có lúc lại kể cho nhau nghe những câu chuyện rất nhỏ.
Em kể về một cô bạn cùng lớp hay ngủ gật.
Tôi kể về một đồng đội từng bị phạt vì trốn đi mua mì tôm giữa đêm.
Những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng cả hai đều chăm chú lắng nghe.
Giống như chỉ cần người đối diện là đúng người thì bất kỳ câu chuyện nào cũng trở nên thú vị.
***
Gần cuối buổi chiều, một người khách du lịch đi ngang qua bất ngờ hỏi.
– Hai em chụp ảnh với nhau không?
Rồi không đợi trả lời, anh ta đã cầm máy ảnh lên.
– Đứng sát vào.
Em ngượng ngùng.
Tôi cũng ngượng.
Nhưng cuối cùng vẫn đứng cạnh nhau.
Tiếng tách vang lên.
Khoảnh khắc ấy được giữ lại trong một bức ảnh rất bình thường.
Không ai biết rằng nhiều năm sau, đó sẽ trở thành một trong những bức ảnh tôi nhìn lại nhiều nhất.
Bởi trong ảnh, cả hai đều đang cười.
Một nụ cười không vướng bận điều gì.
Không lo tương lai.
Không sợ chia xa.
Không biết trước những biến cố đang đợi phía trước.
***
Trên đường trở về, mặt trời dần lặn phía sau những hàng phi lao.
Bầu trời nhuộm một màu cam nhạt trải dài tới tận chân trời.
Tôi dừng xe bên một quán nước nhỏ ven đường.
Hai đứa ngồi nhìn dòng người qua lại.
Tiếng nhạc xuân từ chiếc loa cũ vang lên khe khẽ.
Một lúc sau em mới lên tiếng.
– Anh này.
– Hử?
– Em còn hơn hai năm nữa mới ra trường.
– Ừ.
– Nhanh không anh?
Tôi nhìn khoảng trời đang dần tối đi.
– Nhanh thôi.
– Em cũng thấy thế.
Giọng em nhỏ dần.
Tôi không biết lúc ấy em đang nghĩ gì.
Nhưng lần đầu tiên kể từ ngày quay lại, tương lai xuất hiện trong cuộc trò chuyện của cả hai.
Không còn là những ngày tháng đã qua.
Mà là những ngày tháng phía trước.
Những ngày tháng tưởng như đang rất gần.
***
Tối mùng Hai.
Tôi đưa em về nhà.
Con đường làng đã vắng hơn ban ngày rất nhiều.
Những ngôi nhà hai bên đường vẫn sáng đèn.
Tiếng cười nói vọng ra từ những cuộc gặp mặt đầu năm.
Tôi dừng xe trước cổng.
Em chưa xuống ngay.
Chỉ ngồi im một lúc.
Rồi khẽ nói.
– Em thấy năm nay vui thật.
Tôi quay sang nhìn em.
Dưới ánh đèn vàng trước cổng nhà, đôi mắt ấy đang ánh lên một thứ cảm xúc rất khó gọi tên.
Có lẽ là hạnh phúc.
Có lẽ là bình yên.
Hoặc cũng có thể là cả hai.
Tôi cười.
– Anh cũng thế.
Em gật đầu.
Rồi bước xuống xe.
Trước khi vào nhà, em còn quay lại vẫy tay.
Tôi đứng nhìn theo.
Cho tới khi cánh cửa khép lại.
Gió xuân vẫn thổi rất nhẹ trên con đường làng.
Tôi nổ máy ra về.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
Nếu những ngày như thế này có thể kéo dài mãi mãi.
Thì có lẽ tôi chẳng cần thêm điều gì nữa.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?