Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi như thể thời gian cũng đang mệt mỏi.
Tôi vẫn ở lại nhà bác tại Thủ Đức thêm gần hai tuần nữa sau khi biết kết quả. Không ai nhắc tới chuyện thi cử quá nhiều. Bác trai vẫn đi làm mỗi sáng. Bác gái vẫn tất bật với công việc trong nhà. Thỉnh thoảng bác hỏi tôi vài câu về dự định sắp tới, tôi chỉ cười rồi trả lời qua loa.
Có những chuyện càng nghĩ càng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tôi từng nghĩ điều khó khăn nhất là kỳ thi.
Là những tháng ngày thức khuya dậy sớm.
Là những cuốn sách dày cộp trên bàn.
Là áp lực của một người từng bỏ lỡ con đường đại học rồi muốn quay lại từ đầu.
Nhưng hóa ra không phải.
Điều khó khăn nhất lại là cảm giác sau khi mọi thứ kết thúc.
Khi mục tiêu biến mất.
Khi những cố gắng không mang tới kết quả như mình mong muốn.
Và khi người mình muốn chia sẻ nhất lại không còn ở bên cạnh nữa.
Những bộ đề thi từng được tôi nâng niu suốt nhiều tháng nằm chồng chất trong góc bàn. Mỗi trang giấy đều đầy kín những nét bút chì, những công thức, những dòng ghi chú nguệch ngoạc viết vội giữa đêm khuya. Có những đề tôi làm đi làm lại tới ba bốn lần. Có những bài toán từng khiến tôi mất cả buổi tối mới giải được.
Giờ nhìn lại, chúng giống như tàn dư của một cuộc chiến đã kết thúc.
Tôi ngồi trước bàn rất lâu.
Rồi bắt đầu thu dọn.
Từng cuốn sách.
Từng tập tài liệu.
Từng tờ giấy nháp.
Tất cả được xếp gọn vào thùng carton.
Ngoài cửa sổ, hàng cây bên Xa lộ Hà Nội vẫn đung đưa trong gió chiều. Những chiếc xe container nối đuôi nhau chạy về phía trung tâm thành phố. Mọi thứ vẫn hối hả như ngày đầu tôi đặt chân tới đây.
Chỉ có tôi là khác.
Ngày rời Sài Gòn, bác trai dậy từ rất sớm.
Khi tôi kéo chiếc vali ra phòng khách, bác đã ngồi uống trà từ lúc nào.
Ti vi mở nhỏ.
Chương trình thời sự sáng đang phát những bản tin quen thuộc.
Bác nhìn chiếc vali rồi hỏi:
– Xếp hết đồ chưa?
– Dạ rồi bác.
– Có quên gì không?
– Chắc không đâu ạ.
Bác gật đầu.
Không nói thêm.
Một lúc sau bác gái từ trong bếp đi ra, trên tay là túi đồ ăn đã chuẩn bị sẵn.
– Mang lên xe mà ăn.
– Dạ thôi bác.
– Thôi cái gì.
– Đường dài lắm.
Tôi nhận lấy.
Bỗng nhiên thấy cổ họng nghèn nghẹn.
Ngày mới vào đây, tôi chỉ là một thằng thanh niên quê mùa kéo theo một chiếc balo cũ cùng vài bộ quần áo. Vậy mà mấy tháng trôi qua, căn nhà này đã trở thành nơi quen thuộc.
Bữa cơm tối.
Tiếng tivi.
Mùi cà phê mỗi sáng.
Những lần bác trai chở tôi chạy dọc Xa lộ Hà Nội.
Tất cả đều đã trở thành một phần ký ức.
Xe khách đón tôi gần ngã tư Thủ Đức.
Trước lúc lên xe, bác trai vỗ nhẹ lên vai tôi.
– Không sao đâu.
Tôi nhìn bác.
– Dạ?
– Trượt thì làm lại.
– Đời còn dài.
Chỉ một câu đơn giản.
Nhưng tôi nhớ rất lâu.
Tôi cúi đầu.
– Dạ.
Xe bắt đầu nổ máy.
Tôi kéo vali lên khoang hành lý rồi bước vào trong.
Qua ô cửa kính, tôi thấy bác trai vẫn đứng bên đường.
Cho tới khi chiếc xe hòa vào dòng người đông đúc trên Xa lộ Hà Nội.
***
Chuyến xe Bắc Nam lại bắt đầu hành trình ngược ra Thanh Hóa.
Những cung đường tôi từng đi qua cách đây vài tháng lần lượt hiện lên ngoài cửa kính.
Đồng Nai.
Bình Thuận.
Nha Trang.
Đà Nẵng.
Huế.
Mỗi nơi chỉ xuất hiện vài giờ rồi lại khuất dần phía sau.
Có người lên xe.
Có người xuống xe.
Có người ngủ.
Có người xem phim.
Còn tôi phần lớn chỉ ngồi nhìn ra ngoài.
Điện thoại nằm trong túi áo.
Nhiều lần tôi lấy ra.
Rồi lại cất vào.
Tên em vẫn nằm đó trong danh bạ.
Không hề biến mất.
Chỉ cần bấm gọi là được.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm.
Tôi không biết phải nói gì.
Cũng không biết mình còn nên nói gì nữa.
Có những đoạn đường chạy sát biển.
Mặt nước xanh ngắt trải dài tới tận chân trời.
Tôi bất giác nhớ tới đêm ở Quảng Lợi.
Nhớ tiếng sóng.
Nhớ gió biển.
Nhớ vòng tay em ôm phía sau lưng trên con đường trở về.
Nhớ câu nói năm ấy.
– Tết năm nay anh đưa em đi chơi nhé.
Ký ức hiện lên rõ ràng tới mức khiến tôi phải quay mặt nhìn ra cửa kính.
Bầu trời ngoài kia vẫn xanh.
Nhưng trong lòng tôi bỗng nặng trĩu.
***
Chiều muộn ngày hôm sau, xe khách cuối cùng cũng tới Thanh Hóa.
Khi bước xuống xe, mùi gió đồng quen thuộc lập tức ùa tới.
Tôi đứng lặng vài giây.
Xa xa là những cánh đồng đang vào vụ mới.
Những hàng cây ven quốc lộ vẫn đứng đó.
Những mái nhà thấp thoáng sau lũy tre vẫn như ngày tôi rời đi.
Quê hương chẳng thay đổi gì.
Nhưng tôi lại cảm thấy mọi thứ khác đi rất nhiều.
Bố tới đón tôi.
Hai bố con chở nhau về nhà trên chiếc xe máy cũ.
Suốt quãng đường, phần lớn thời gian chỉ nghe thấy tiếng gió.
Bố không hỏi nhiều.
Tôi cũng không nói nhiều.
Dường như cả hai đều hiểu có những chuyện không cần hỏi vẫn biết câu trả lời.
Buổi tối hôm ấy, mẹ nấu toàn những món tôi thích.
Bữa cơm diễn ra bình thường như mọi lần.
Cho tới lúc mẹ đặt thêm miếng thịt vào bát tôi rồi hỏi:
– Thi thế nào rồi con?
Tôi khựng lại một chút.
– Chưa được mẹ ạ.
Mẹ nhìn tôi.
– Thế à.
– Vâng.
Rồi mẹ chỉ gật đầu.
Không trách móc.
Không thất vọng.
Cũng không hỏi thêm.
Mẹ chỉ lặng lẽ gắp thức ăn vào bát tôi như lúc tôi còn nhỏ.
Chẳng hiểu sao điều đó lại khiến tôi thấy buồn hơn cả những lời an ủi.
***
Đêm hôm ấy, sau khi mọi người đã ngủ, tôi một mình đi bộ ra quốc lộ.
Con đường vẫn vắng như ngày nào.
Những chiếc xe tải chạy ngang qua tạo thành những luồng sáng dài rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Tôi đứng gần khu vực Núi Chẹt.
Nơi mấy tháng trước bố đã tiễn tôi lên chuyến xe vào Nam.
Xa xa trong bóng tối là hướng biển Quảng Lợi.
Nơi từng chứng kiến chúng tôi quay lại bên nhau.
Nơi tôi từng nghĩ mọi thứ sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Gió đêm thổi qua cánh đồng.
Mùi lúa non thoang thoảng trong không khí.
Tôi bỏ hai tay vào túi áo rồi ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Lần đầu tiên kể từ ngày chia tay, tôi không còn nghĩ tới chuyện ai đúng ai sai nữa.
Cũng không còn nghĩ tới chuyện có nên gọi cho em hay không.
Tôi chỉ đứng đó.
Lặng lẽ nhìn về phía biển.
Và lần đầu tiên thật sự cảm thấy mình đã đánh mất em.
Bình luận 0
Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên
Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.