CHƯƠNG 40: MÀN PHÁN XÉT CỦA NGƯỜI VỢ TỘI NGHIỆP

Cập nhật: 20:34 - 24/04/20265,927 từLượt xem: 1

BÍ MẬT ĐÊM TÂN HÔN

Chiến trường chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn lại âm thanh u u trầm thấp phát ra từ khối “Phôi Lõi Lỗi” đang lơ lửng bên cạnh Sơn.

Đoàn người Thiên Ngân thương hội bây giờ mới chạy tới hiện trường, bao gồm Thanh Vân, Tiểu Vũ, bà Vú, Lão Cảnh và hộ vệ của họ.

Sau khi xác nhận tình hình với Sơn thì Lão Cảnh, bà Vú và Thanh Vân đều vô cùng chấn động trước sức mạnh của tông môn thần bí này, vậy mà có thể ép gần chết 1 vị Đấu Vương cường giả, người mà hội trưởng của họ phải kính nể.

Sơn vung tay ra hiệu. Bình ‘nhà chiến lược’ cùng hai vị Trung đội trưởng, và đoàn người Thiên Ngân lập tức lùi lại mười bước, súng vẫn cầm chắc trên tay nhưng mũi súng hạ xuống.

Bọn họ nhường lại trung tâm vở kịch này cho ba người thuộc thế giới bản địa.

Nhã Hi bước từng bước chậm chạp tới trước mặt Mộc Nghị và Nhã Lan. Gió thổi qua mái tóc rối bời của nàng.

Ánh mắt Nhã Hi dán chặt vào hai kẻ đang ôm nhau dưới đất. Khóe môi nàng nhếch lên, bật ra một tiếng cười xót xa. Nước mắt lã chã rơi xuống gò má lem luốc bụi bẩn.

“Mười lăm năm…” Nhã Hi cất giọng, âm điệu run rẩy nhưng rành mạch.

“Chàng đang ôm ấp một người không trọn vẹn trong tâm trí suốt mười lăm năm. Còn ta, thân là đại tiểu thư Nhã gia, lại phải sống như goá phụ bên cạnh chàng, ta phục tùng chàng, ta chăm sóc chàng, ta ở bên chàng lúc chàng khốn khó nhất, ta dành tất cả mọi thứ ta có đều cho chàng, ta mới là thê tử của chàng,…”

Nhã Lan yếu ớt nhìn vào Mộc Nghị, nàng muốn biết chuyện gì xảy ra sau khi nàng bị bắt, có vẻ khi mình bị bắt thì tỷ tỷ thay mình gả cho phu quân của mình, nhưng có vẻ phu quân của nàng ức hiếp tỷ tỷ của mình.

Mộc Nghị ngước lên. Đôi mắt vằn tia máu của hắn trừng lên giận dữ.

“Nhã Hi, cô đừng lải nhải nữa! Đi khỏi đây! Chuyện này không liên quan đến cô!”

“Không liên quan?” Nhã Hi cười lớn, nước mắt giàn giụa. Nàng chỉ thẳng ngón tay vào mặt Mộc Nghị.

“Chàng có nhớ đêm tân hôn mười lăm năm trước không? Chàng bị hai thanh đại đao ghim chặt xuống nền đá. Chàng nghĩ bọn sát thủ đó đột nhiên phát thiện tâm nên tha mạng cho chàng sao?”

Mộc Nghị sững người. Lồng ngực hắn đập thịch một nhịp. Ánh mắt lờ đờ của Nhã Lan trong vòng tay hắn cũng khẽ dao động.

“Bọn chúng nhắm vào Nhã Lan, không phải chàng.” Nhã Hi gằn từng chữ, tiến thêm một bước.

“Đêm đó, ta nấp sau bình phong. Chính ta đã bước ra đàm phán với chúng. Ta dùng viên đan dược cấp năm – trọng bảo duy nhất của gia tộc – để đổi lấy mạng cho chàng và ta.”

Mộc Nghị mở to mắt, hô hấp trở nên dồn dập.

“Nàng… nàng nói cái gì?”

“Ta bảo chúng đem Nhã Lan đi thật xa! Đi đâu cũng được, miễn là khuất mắt ta!” Nhã Hi hét lên, dồn nén bao nhiêu uất ức tuôn trào ra hết.

“Chỉ có như vậy, chàng mới có thể sống! Chỉ có như vậy, ta mới có cơ hội làm chính thất của chàng!”

Nhã Lan nhắm nghiền mắt. Một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài qua vết sẹo gớm ghiếc trên mặt.

Nàng đã hiểu vì sao đêm đó bọn sát thủ lại bán nàng cho một đám quân chủ nô thay vì giết chết để diệt khẩu, nàng thật sự giận, 15 năm sống trong tủi nhục thì ra có bàn tay của tỷ tỷ mình đẩy một cái.

“Tiện nhân!” Mộc Nghị gầm lên, sát khí bùng phát. Hắn muốn lao tới bóp cổ Nhã Hi, nhưng Đấu khí đã cạn kiệt, hắn vừa nhúc nhích đã khuỵu gối xuống, ho ra một ngụm máu đen.

“Ta tiện nhân?” Nhã Hi không hề lùi bước, ánh mắt đầy bi phẫn nhìn chằm chằm vào người đàn ông mình yêu.

“Ta đã yêu chàng từ trước khi con bé này biết đi! Gia tộc yêu cầu chàng nạp ta làm thiếp, Nhã Lan làm chính thất. Ta thân là đại tiểu thư, chấp nhận hạ mình làm thiếp của chàng, vậy mà chàng từ chối! Chàng vì bảo vệ tình yêu duy nhất của hai người mà đạp đổ tự tôn của ta!”

Nhã Hi đấm mạnh hai tay vào ngực mình, khóc nghẹn:

“Là chàng ép ta! Nếu chàng không cố chấp, đêm đó đã không có ai phải đổ máu. Tất cả là do sự ích kỷ của chàng!”

SINH MỆNH VÀ SỰ CỐ CHẤP

Lời nói của Nhã Hi giáng xuống như búa tạ. Mọi lý tưởng về một tình yêu hoàn mỹ, những ngọn lửa thù hận mà Mộc Nghị nuôi dưỡng suốt mười lăm năm qua bỗng chốc vỡ vụn.

Hắn thở hổn hển, bờ môi dính máu run rẩy. Hắn nhìn Nhã Hi, rồi lại cúi xuống nhìn dung nhan chằng chịt vết sẹo của Nhã Lan. Đâu mới là nạn nhân? Đâu mới là kẻ có tội? Chẳng lẽ tất cả là tại ta?

Vào giờ phút sinh tử này thì đạo tâm của vị thiên tài Đấu Vương đã vỡ vụn, mọi lý tưởng sống, mọi sự cố chấp của hắn bị lời nói của Nhã Hi đập tan.

Nhã Hi bước thêm một bước. Nàng buông thõng hai tay, rồi từ từ đặt lòng bàn tay lên phần bụng đã hơi nhô lên sau lớp y phục lấm lem.

Ánh mắt nàng chuyển từ phẫn nộ sang một nỗi bi ai cùng cực.

“Ta đã có thai.” – Giọng Nhã Hi nghẹn lại, vỡ nát giữa gió núi.

“Ta mang cốt nhục của Mộc gia. Chàng trả lời ta đi, Mộc Nghị… Chàng sẵn sàng bỏ mặc mẹ con ta, để chết cùng với một phế nhân sao?”

Câu nói ấy đánh sập chút sức lực cuối cùng của vị Đấu Vương. Mộc Nghị mở to hai mắt. Đồng tử hắn co rụt lại.

Hắn há miệng định nói, nhưng lồng ngực quặn thắt khiến hắn chỉ thốt ra được những tiếng ho sặc sụa.

Máu đen trào ra từ khóe môi, rớt xuống lớp y phục tơi tả của Nhã Lan.

Bên phía quân đội Trái Đất, Sơn đứng im lặng.

Nghe đến hai từ “có thai”, ngón tay đang đặt trên bảng điều khiển vũ khí của Sơn hơi nới lỏng.

Lão Cảnh và Thanh Vân đứng phía sau cũng đưa mắt nhìn nhau, bàng hoàng trước bi kịch của một gia tộc mạnh mẽ.

Nhã Lan nằm trong vòng tay Mộc Nghị. Nàng nghe rõ từng câu từng chữ. Sự thật tàn nhẫn này đâm xuyên qua trái tim đã vốn nguội lạnh của nàng.

Cả đời nàng bị ô uế. Lẽ ra nàng phải có một cuộc sống viên mãn, nhưng giờ đây người có được tất cả lại là tỷ tỷ. Ngay cả việc mang cốt nhục của phu quân – khát khao lớn nhất đời nàng – cũng thuộc về người khác.

“Buông ta ra…” Nhã Lan thều thào. Nàng dùng đôi tay gầy gò, đầy vết chai sần cố đẩy lồng ngực Mộc Nghị ra.

“Chàng về đi… Về với tỷ ấy…”

Nhưng Mộc Nghị không buông.

Sự cố chấp mười lăm năm đã ăn sâu vào tiềm thức, biến thành một loại chấp niệm bệnh hoạn.

Hắn siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy Nhã Lan mặc cho nàng giãy giụa yếu ớt.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn Nhã Hi. Đôi mắt hắn dằn vặt, đau đớn, nhưng lại toát ra một sự kiên quyết đến tàn nhẫn.

“Ta nợ nàng… Nhã Hi.” Mộc Nghị gằn từng chữ, hơi thở đứt quãng vì thương thế.

“Ta nợ mẹ con nàng một mạng. Sau hôm nay, toàn bộ cơ ngơi Mộc gia, toàn bộ tài nguyên của ta… nàng hãy lấy hết đi.”

Nhã Hi đứng chết trân. Hai tay nàng bấu chặt lấy tà áo.

“Nhưng hôm nay…” Mộc Nghị cúi xuống, áp má mình vào mái tóc rối bời của Nhã Lan. “Ta đã thề sẽ đưa Lan nhi về. Nếu không thể, ta sẽ ở lại đây bảo vệ nàng ấy đến hơi thở cuối cùng.”

NHÁT KIẾM SAI LẦM

Bốn chữ “hơi thở cuối cùng” dội vào tai Nhã Hi như một lời nguyền tàn độc nhất.

Nàng đứng chết trân nhìn người đàn ông mình dùng cả cuộc đời và sinh mạng để bảo vệ, nay lại đang ôm ấp kẻ khác trước mặt nàng.

Nỗi bi ai trong mắt nàng nhanh chóng đông cứng lại, biến thành sự phẫn nộ điên cuồng.

“Bảo vệ nó? Chàng thà chết để bảo vệ nó?” – Nhã Hi gào lên, âm thanh bén nhọn xé toạc sự tĩnh lặng của thung lũng.

Nàng vung tay, rút phăng thanh đoản kiếm giấu trong tay áo. Lưỡi kiếm sáng lóe lên dưới ánh đèn mờ ảo của các robot.

“Tỷ tỷ… đừng…” Nhã Lan thều thào, ánh mắt đầy van xin nhìn mũi kiếm đang chĩa về phía mình.

“Tỷ đã có thứ tỷ muốn… buông tha cho chàng đi…”

“Câm miệng!” Nhã Hi nghiến răng, bước dồn tới.

“Mười lăm năm qua, mỗi đêm nằm cạnh ta, hắn đều gọi tên ngươi! Bây giờ biết ta mang thai con của hắn, hắn lại nguyện giao mạng sống cho ngươi! Ngươi biến sự hy sinh của ta thành một trò hề buồn cười! Nếu ngươi đã là ngọn nguồn của mọi đau khổ, vậy thì ngươi hãy đi chết đi!”

Mộc Nghị hoảng loạn. Hắn muốn đẩy Nhã Lan ra sau lưng, nhưng thân thể Đấu Vương giờ đây nặng như chì. Đấu khí cạn kiệt, cốt nhục rã rời. Hắn không thể thi triển bất kỳ thân pháp nào.

“Nhã Hi! Dừng lại! Người có lỗi là ta!” Mộc Nghị hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.

“Nàng muốn trả thù thì đâm ta! Tha cho nàng ấy!”

“Chàng nghĩ ta không dám?” Nhã Hi cười gằn, nước mắt lại trào ra nhưng tay cầm kiếm không hề run rẩy.

“Hôm nay, ta sẽ tiễn con ả tiện nhân này xuống suối vàng, để xem chàng còn cố chấp bảo vệ được ai!”

Nàng lao tới. Mũi kiếm xé gió, đâm thẳng vào vị trí trái tim của Nhã Lan đang nằm gọn trong vòng tay Mộc Nghị.

Mọi thứ diễn ra trong tích tắc.

Mộc Nghị không suy nghĩ. Bản năng của một kẻ si tình đã lấn át mọi lý trí. Hắn không thể tránh, cũng không thể phản đòn.

Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, xoay mạnh người lại, dùng chính tấm lưng rộng lớn của mình làm lá chắn che khuất hoàn toàn Nhã Lan.

Phập!

Âm thanh kim loại xuyên qua lớp y phục và da thịt vang lên rợn người.

Thanh đoản kiếm đâm ngập vào giữa lưng Mộc Nghị, xuyên thẳng qua phổi. Máu tươi bắn thành tia, văng dính đầy lên khuôn mặt trắng bệch của Nhã Hi.

Động tác của Nhã Hi khựng lại. Nàng mở to mắt, nhìn đôi bàn tay mình đang nắm chặt chuôi kiếm cắm ngập trên lưng người đàn ông nàng yêu nhất.

Mộc Nghị gục đầu xuống vai Nhã Lan, miệng trào ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ cả khoảng đất dưới thân. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng mãn nguyện.

“Lan nhi… ta… giữ được lời hứa rồi…” Hắn thều thào bên tai nàng.

Nhã Hi buông thõng tay, lùi lại hai bước, ngã bệt xuống đất. Đôi mắt nàng đờ đẫn.

“Không… Mộc Nghị… ta không muốn đâm chàng… tại sao chàng lại đỡ cho nó?” – Nhã Hi lẩm bẩm như kẻ mộng du, sự hối hận tột cùng bắt đầu cắn nuốt lấy tâm trí nàng.

PHẢN NGHỊCH CHI LỰC – ĐỒNG QUY VU TẬN

Nhã Hi ngã bệt xuống đất, hai bàn tay đẫm máu run lên bần bật. Nhìn chằm chằm vào Mộc Nghị.

Nhưng không có thêm giọt máu nào chảy ra.

Từ vết thương trí mạng, một luồng sáng màu lục bảo đột ngột bùng phát. Ánh sáng này không ấm áp, mà mang theo một cỗ áp lực âm u.

Thanh đoản kiếm bị một lực đẩy vô hình ép ngược ra ngoài, rơi loảng xoảng xuống nền đá.
Ngay trước mắt hàng chục người, cơ thể Mộc Nghị bắt đầu biến đổi.

Lục quang bao trùm lấy hắn. Những vết thương lớn nhỏ trên người khép miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Làn da nhợt nhạt, chai sần vì gió sương mười lăm năm qua nhanh chóng thay mới, lấy lại vẻ căng tràn sinh cơ,mái tóc bạc trắng giờ đây chuyển sang đen bóng. Cơ bắp săn chắc trở lại.

Dung mạo hắn khôi phục hoàn toàn vẻ anh tuấn của vị thiên tài Đấu Vương thuở thiếu thời. Thể xác được tái tạo hoàn hảo.

“Mộc Nghị… Chàng không sao… Đan dược viễn cổ phát huy tác dụng rồi!” – Nhã Hi kích động, vội vã bò tới, toan chạm vào người hắn.

“Đừng lại gần…” Mộc Nghị thều thào. Hắn không nhìn thân thể đang phục hồi của mình, mà cố gắng dùng chút sức tàn nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của Nhã Lan.

Đồng tử của hắn bắt đầu dãn ra, mất dần tiêu cự. Lục quang không tỏa ra ngoài nữa mà bắt đầu bám chặt vào huyệt Thái Dương, điên cuồng rút cạn ý thức của hắn.

Nghịch Linh Đan – cứu mạng đổi hồn. Chủ thể suy yếu đến cùng cực, dược lực lập tức quay lại cắn nuốt linh hồn để duy trì cái vỏ bọc sinh học.

“Thuốc này… dùng không đúng lúc rồi…” Mộc Nghị thở dốc, giọng nói vang lên trong tiềm thức đang mờ dần. Hắn khó nhọc chuyển ánh mắt lờ đờ về phía Nhã Hi.

“Hi nhi…” Hắn gọi tên nàng, âm điệu không còn oán trách. “Ta nợ nàng… nợ đứa trẻ một danh phận. Mười lăm năm qua… ta biết nàng khổ… nhưng ta không thể chia đôi trái tim mình…”

“Chàng đừng nói nữa! Chàng đang khỏe lại mà!” Nhã Hi ôm lấy cánh tay hắn, hoảng loạn lắc mạnh.

“Ta không cần danh phận nữa! Ta chỉ cần chàng sống! Mộc Nghị, chàng nhìn ta đi!”

“Sống thật tốt…” Mộc Nghị khẽ chớp mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười mệt mỏi.

“Thay ta… nuôi nấng đứa trẻ… Đừng hận nữa… Trút hết hận thù lên cơ thể không hồn này đi…”

Nhã Hi gào lên, điên cuồng truyền Đấu khí phong hệ của mình sang người hắn, nhưng toàn bộ đều bị luồng lục quang kia đánh bật ra.

Mộc Nghị từ từ quay đầu, áp má mình lên khuôn mặt chằng chịt vết sẹo của Nhã Lan. Trái tim hắn vẫn đập từng nhịp vững chãi trong lồng ngực vừa được tái tạo, nhưng hơi ấm trong đáy mắt đã hoàn toàn nguội lạnh.

“Lan nhi…” Mộc Nghị cố gắng mấp máy môi. – “Ta tìm được nàng rồi… nhưng lại trễ mất mười lăm năm… Xin lỗi nàng…”

Nhã Lan ôm chặt lấy cổ hắn. Không còn oán hận, không còn những lời cay nghiệt. Nàng áp trán mình vào trán hắn, cảm nhận sinh mệnh của nam nhân này đang rút đi những tia sáng cuối cùng.

“Ta không hận chàng nữa.” Nhã Lan khóc nấc lên, nước mắt thấm ướt ngực áo Mộc Nghị.

“Ta cũng mệt rồi. Chàng đợi ta… Kiếp sau, chúng ta làm bá tánh bình thường, cày ruộng dệt vải… Không cần làm thiên tài gì hết…”

“Được… kiếp sau… ta mua kẹo hồ lô cho nàng…”

Giọng nói nhỏ dần rồi tắt hẳn. Mộc Nghị nhắm mắt lại. Lục quang vụt tắt.

Không gian tĩnh lặng. Tiếng tim đập của Mộc Nghị vẫn vang lên đều đặn. Lồng ngực hắn vẫn phập phồng hô hấp. Nhưng cánh tay hắn đã buông thõng.

Một thân xác sống mang theo một tâm trí đã bị xóa sổ hoàn toàn. Đấu Vương thiên tài của đế quốc đã chính thức trở thành một phế nhân thực vật.

“Không!!! Mộc Nghị!!!” Nhã Hi ôm lấy đầu hắn, thét lên thê lương.

Nhã Lan không la hét. Nàng bình thản đẩy tay Nhã Hi ra, nhẹ nhàng đặt đầu Mộc Nghị xuống nền đất. Ánh mắt nàng nhìn Nhã Hi không còn sự ganh đua, chỉ còn lại sự thương hại.

“Tỷ tỷ.” Nhã Lan cất giọng nhẹ bẫng. “Tỷ tranh giành cả đời, cuối cùng lại ôm một cái xác không có linh hồn. Tỷ thắng, nhưng tỷ cũng mất tất cả rồi.”

Nàng nhìn khuôn mặt đã không còn linh hồn của Mộc Nghị rất lâu.

“Thiếp đến với phu quân ngay đây, chàng đợi thiếp nhé !”

Dứt lời, Nhã Lan vươn tay, nhặt lấy một mảnh hợp kim sắc lẹm vỡ ra từ xác máy Alpha bên cạnh. Nàng không do dự một giây, dứt khoát vung tay.

Phập. Mảnh kim loại cứa một đường dứt khoát ngang cổ. Máu tươi trào ra như suối, nhuộm đỏ bộ y phục rách rưới.

Nhã Lan ngã gục xuống, lồng ngực áp sát vào vòm ngực vững chãi của Mộc Nghị.

Bàn tay nàng đan chặt vào tay hắn. Đôi mắt khép lại trong sự giải thoát vĩnh hằng.

LỜI ĐỀ NGHỊ TỪ ĐỊA NGỤC

Nhã Hi quỳ gục giữa vũng máu. Hai cái thi thể nằm tĩnh lặng trước mặt nàng.

“Tất cả kết thúc rồi sao?” Nội tâm Nhã Hi gào thét trong tuyệt vọng.

“Ta bày mưu tính kế mười lăm năm, cuối cùng chỉ đổi lại cái chết của Lan nhi và một thân thể vô hồn của Mộc Nghị. Ta mang thai cốt nhục của chàng, nhưng chàng thà chết chứ không thèm nhìn ta. Tranh giành cả đời, cuối cùng ta vẫn trắng tay.”

Nàng vươn đôi tay run rẩy, nhặt lấy thanh đoản kiếm hợp kim vừa rơi trên mặt đất. Mũi kiếm phản chiếu khuôn mặt lấm lem, vô hồn của nàng.

Nhã Hi nhắm mắt, quay ngược mũi nhọn, dồn sức đâm thẳng vào ngực trái mình.

Keng!

Một luồng xung kích từ trường vô hình bắn ra, đánh bật thanh đoản kiếm bay xa mười thước, cắm phập xuống nền đá.

Bàn tay Nhã Hi tê rần.

Từ phía sau, đám người Thiên Ngân thương hội xì xào kinh hãi.

“Thật quá bi thảm… Đấu Vương ngã xuống, phu nhân tự sát. Một gia tộc mạnh mẽ thế là tuyệt tự rồi.” – Lão Cảnh thở dài, quay mặt đi không đành lòng nhìn tiếp.

Thanh Vân cắn chặt môi, ánh mắt phức tạp nhìn về phía vị Chỉ huy của quân đội Trái Đất: “Yêu sinh hận, thật bi thương. Vị đại nhân kia định làm gì cô ta nữa?”

Sơn bước tới. Bóng lưng anh che khuất ánh sáng xanh lục lờ mờ phát ra từ các cỗ máy.

Đúng lúc này, âm thanh điện tử của Vô vang lên trong tai nghe của anh:

[Báo cáo: Tế bào mục tiêu đã được tái tạo 100%. Hệ thần kinh nguyên vẹn. Sóng não hoàn toàn trống rỗng. Đủ điều kiện để cấy ghép Lõi AI sinh học.]

Sơn nhìn xuống thân xác đang hô hấp đều đặn của Mộc Nghị. Đây chính xác là một vật chứa hoàn hảo.

Kỹ thuật cấy chip AI sinh học vào mô não người đã được Trái Đất tiến hành thử nghiệm từ lâu.

Nay với sự hỗ trợ của Vô – một trí tuệ nhân tạo đỉnh cấp, việc thay thế một linh hồn bằng hệ thống AI để biến cái xác này thành một công cụ kiểm soát gia tộc là hoàn toàn khả thi.

Sơn ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Nhã Hi. Giọng anh vang lên đều đều, không mang theo sự thương hại:

“Cô định mang theo cả đứa trẻ chết chung sao?”

Nhã Hi ngước đôi mắt đỏ ngầu, đầy tia máu lên nhìn Sơn.

“Các người tàn sát gia tộc hắn, dồn ép muội muội ta đến đường cùng. Hắn cũng đã thành một cái thi thể không hồn.”

Nàng gào lên bế tắc. – “Ta còn gì để mất? Hãy để ta đi theo họ!”

Sơn không đáp nhưng vẫn thản nhiên nói tiếp:

“Linh hồn Mộc Nghị đã chết, nhưng cơ thể hoàn hảo. Ta có một bí pháp khiến hắn sống lại, thậm chí có thể sửa ký ức cho hắn chỉ yêu một mình cô.”

Nhã Hi sững người. Nước mắt đọng lại trên mi.

Nàng chằm chằm nhìn người đàn ông mặc giáp trước mặt, bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng trong bóng tuyệt vọng.

“Ngươi… ngươi nói thật sao?” Giọng nàng run rẩy, mang theo sự điên cuồng của kẻ đã mất hết lý trí.

“Sửa ký ức? Hắn sẽ không còn nhớ đến Nhã Lan nữa? Hắn sẽ thực sự nhìn ta… yêu ta?”

Sơn không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu. Anh từ từ giơ bàn tay đang bọc trong găng chiến thuật ra trước mặt Nhã Hi.

Lời nói của anh giáng thẳng vào chấp niệm lớn nhất của người phụ nữ đang bên bờ vực thẳm:

“Cô lựa chọn đi, một là một Mộc Nghị không thể sống, và một người chồng, một người cha yêu thương vợ con.”

Không gian tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió thổi qua thung lũng.

Nhã Hi run lên bần bật. Hơi thở nàng dồn dập.

Ánh mắt nàng đảo từ khuôn mặt an tĩnh của Mộc Nghị sang bàn tay đang chờ đợi của Sơn.

Bản năng sinh tồn của một người mẹ và sự cố chấp của một người vợ trỗi dậy, triệt để đè bẹp ý định tự sát.

Nàng cắn nát môi rớm máu, từ từ vươn đôi tay lấm lem, nắm chặt lấy tay Sơn.

Giao dịch của quỷ hoàn tất.

 

Chương trước

Bình luận 0