TỪ ĐỐNG TRO TÀN ĐẾN QUÂN CHỦ NÔ LỆ
Mùi gỗ cháy khét lẹt và mùi máu tanh tưởi lấp đầy khoang mũi Mộc Nghị.
Hắn mở mắt. Khung cảnh đầu tiên lọt vào tầm nhìn là một bầu trời xám xịt và những dải ruy băng hỉ sự đỏ rực đang cháy dở, bay lất phất trong gió lạnh. Hắn thử cử động. Hai vết thương chí mạng xuyên qua bả vai đau nhức đến tận tủy xương.
Mộc Nghị cắn răng, dùng hai bàn tay đầy máu bám vào mép đá tảng, gồng mình rút cơ thể ra khỏi hai thanh trọng kiếm đang ghim chặt mình xuống đất.
Tiếng ma sát giữa kim loại và xương cốt vang lên rợn người.
Hắn loạng choạng đứng dậy. Phủ đệ Mộc gia chỉ còn là một đống đổ nát. Vài tên hạ nhân may mắn sống sót đang run rẩy kéo xác người chết chất thành đống.
Một vị trưởng lão cụt mất một cánh tay lết tới, gục xuống dưới chân Mộc Nghị, khóc nấc lên:
“Thiếu gia… Chuyến đi đấu giá ở đế đô… là một cái bẫy. Kẻ thù đã giăng mẻ lưới cuối cùng. Gia chủ và toàn bộ cao tầng đi theo bảo vệ ngài ấy… đều đã chết thảm. Chúng ta mất hết rồi…”
Mộc Nghị đứng yên. Gương mặt hắn lạnh ngắt, không một giọt nước mắt, không một cái nhíu mày. Đôi mắt hắn trống rỗng nhìn về phía bờ tường bao nứt nẻ – nơi Nhã Lan bị gã sát thủ vác đi trên vai.
“Rút khỏi đế kinh.” Mộc Nghị khàn giọng ra lệnh.
“Thu dọn những gì còn lại, lùi về thành trì hoang ở biên ải.”
Ba ngày sau. Tại một tòa thành trì hẻo lánh đổ nát.
Trời đổ mưa rào. Mộc Nghị ngồi dựa lưng vào cây cột đá ướt sũng, để mặc máu từ bả vai rỉ ra hòa cùng nước mưa. Hắn đang dùng một con dao găm cùn, gọt đẽo một khúc gỗ thành hình dáng chiếc vòng Ô Thạch.
Tiếng bánh xe ngựa nghiến trên bùn nhão vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch.
Một đoàn xe mang cờ hiệu Nhã gia dừng lại trước khoảng sân tồi tàn. Nhã Hi bước xuống.
Đại tiểu thư Nhã gia mặc y phục màu xám tro, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn giữ được nét thanh tú. Nàng mang theo hơn chục rương đan dược, tài nguyên và những tàn quân cuối cùng của Nhã gia – thế lực may mắn không bị nhổ rễ hoàn toàn trong cuộc thanh trừng ở đế đô.
Nhã Hi đi về phía Mộc Nghị. Nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của nam nhân mình thầm thương trộm nhớ bao năm nay, hốc mắt nàng đỏ hoe.
Nàng khuỵu gối xuống vũng bùn, lấy từ trong tay áo ra một cuộn băng gạc sạch, cẩn thận quấn quanh bờ vai rỉ máu của hắn.
“Nghị ca…” Nhã Hi rưng rưng, giọng nói nghẹn lại. “Lan nhi mất tích rồi, nhưng Nhã gia vẫn còn đây. Cả hai gia tộc đều đã đồng ý… thiếp sẽ làm vợ huynh, thiếp sẽ cùng huynh gây dựng lại tất cả.”
Bàn tay đang đẽo gỗ của Mộc Nghị dừng lại.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đẫm nước mắt của Nhã Hi, lướt qua những rương tài nguyên phía sau nàng, nhưng sâu thẳm trong đôi đồng tử ấy chỉ có một sự lạnh lẽo vô hồn.
“Ta không cần Nhã gia.” Mộc Nghị cất giọng đều đều.
“Ta cần Nhã Lan. Cô ở lại, nếu muốn đi thì đi, muốn ở lại thì ở lại, ta không ngăn cản cô.”
Nhã Hi cắn rập môi đến rướm máu. Nàng cúi đầu, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo ướt sũng, yên lặng quấn nốt vòng băng gạc cho hắn.
Từ ngày hôm đó, thanh niên thiên tài mang nụ cười ngang tàng đã chết. Chỉ còn lại một con thú hoang liếm láp vết thương trong bóng tối, chờ ngày nhe nanh.
Mười năm sau.
Bịch.
Một cái đầu người đứt lìa, hai mắt vẫn trợn trừng kinh hãi, bị ném lăn lông lốc lên mặt bàn gỗ sồi.
Mộc Nghị bước vào phòng nghị sự. Máu tươi nhỏ giọt từ thanh cự kiếm trên tay hắn xuống sàn đá hoa cương.
Khí tức Đấu Linh cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể hắn ép cho những vị trưởng lão đang ngồi quanh bàn phải nín thở.
Kẻ thù giăng bẫy Mộc gia mười năm trước đã bị diệt tộc. Nhưng trên gương mặt góc cạnh của Mộc Nghị không có lấy một nụ cười trả thù rửa hận. Hắn ném cự kiếm cắm phập xuống sàn.
“Kẻ thù đã chết. Từ ngày mai, toàn bộ tử sĩ của Mộc gia và Nhã gia, chuyển sang lập các thương đoàn.” Mộc Nghị kéo ghế ngồi xuống, dùng miếng giẻ lau vết máu trên tay.
“Đi buôn cái gì cũng được. Ta cần mạng lưới của các người rải rác khắp mọi ngóc ngách của đại lục.”
Chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, cỗ máy thương nghiệp do hai gia tộc vận hành đã len lỏi khắp các vùng biên giới.
Đêm nay, phòng nghị sự thắp nến sáng rực. Trên bàn chất đầy những thỏi vàng chói lọi và sổ sách.
Một tên tộc nhân họ Mộc bước lên, hai tay dâng một cuốn sổ, hớn hở báo cáo:
“Gia chủ! Lợi nhuận buôn bán tơ lụa và đan dược rất tốt. Nhưng tháng trước, nhánh phía Đông vô tình bắt được vài tên thú nhân và đem bán đấu giá… Khi chúng ta chuyển qua buôn nô lệ, lợi nhuận lập tức tăng gấp hàng chục lần!”
Vài vị trưởng lão khác gật gù, ánh mắt tham lam dán chặt vào những rương vàng. Họ đã nếm được vị ngọt của máu và nước mắt kẻ khác.
Mộc Nghị vẫn ngồi im trong góc tối. Ngón tay hắn chậm rãi miết lên bức tranh lụa cuộn tròn giấu trong tay áo. Lợi nhuận? Đạo đức? Vàng bạc? Với hắn lúc này, sinh mạng của kẻ khác giống như cỏ rác, tiếng gào khóc của nô lệ không lọt nổi vào tai hắn.
Một tên tộc nhân họ Nhã cẩn trọng tiến lên, cúi đầu sát đất, đổ mồ hôi lạnh:
“Thưa cô gia… mạng lưới kỹ viện và lầu đấu giá chúng ta rải người đi dò hỏi… vẫn chưa tìm thấy bất kỳ tin tức nào của tam tiểu thư.”
Không gian trong phòng nghị sự lập tức tụt xuống mức đóng băng. Đám trưởng lão vừa nãy còn cười nói hớn hở vội vã ngậm chặt miệng, không dám thở mạnh.
Giữa sự tĩnh lặng ngột ngạt ấy, Nhã Hi khẽ bước tới. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai đang căng cứng của nam nhân mình yêu, chất giọng mềm mỏng, ngập tràn sự ân cần xoa dịu:
“Phu quân, chàng đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến việc tu luyện. Cả hai gia tộc vẫn đang dốc toàn lực lùng sục khắp các đế quốc. Nhất định… nhất định chúng ta sẽ tìm được Lan nhi bình an trở về. Trời cũng muộn rồi, thiếp đi hầm chút canh nóng cho chàng dùng bữa tối nhé?”
Mộc Nghị đứng phắt dậy, lạnh nhạt gạt phắt bàn tay của nàng ra. Chiếc bóng cao lớn của hắn đổ dài trên tường. Hắn bước qua đống vàng trên bàn mà không thèm liếc mắt lấy một lần, chất giọng trầm khàn mang theo sát khí lạnh lẽo vang lên:
“Tiếp tục. Mở rộng địa bàn. Bắt thêm nô lệ nếu muốn. Ta không quan tâm các người làm cách nào. Kẻ nào có tin tức về vòng Ô Thạch, thưởng vạn kim. Kẻ nào lừa ta…” Hắn dừng bước ở bậu cửa, quay đầu lại. “… Diệt tộc.”
KẺ ĐIÊN TRÊN ĐỈNH CỔ DI TÍCH
Bầu trời xám xịt trên đỉnh Ma Thú Sơn Mạch cuồn cuộn mây đen. Tiếng sấm rền vang chớp giật xé rách mảng không gian phía trên một khu di tích viễn cổ.
Rầm!
Cánh cửa đá nặng hàng vạn cân của mật đạo bị nổ tung thành từng mảnh.
Từ trong màn bụi mù mịt, một bóng người chậm rãi bước ra, kéo xềnh xệch theo sau là thi thể một đầu ma thú hộ thủ khổng lồ đã bị xé toạc làm đôi, khí tức của ma thú vô cùng cường hãn đó là ma thú cấp 5 tương đương với Đấu Vương.
Mộc Nghị vứt cái xác đẫm máu xuống bậc thang đá. Chiến bào trên người hắn rách nát tơi tả, để lộ những vết sẹo chằng chịt rỉ máu tươi.
Nhưng khí tức Đấu Linh tản ra từ cơ thể hắn lại cuồng bạo và vặn vẹo như một ác thần, đằng sau hắn hiển lộ 1 gốc ‘huyết đằng’ vươn hàng vạn xúc tua liên tục rút tinh khí thần của con ma thú.
Mười lăm năm trôi qua. Quá trình tìm kiếm trong vô vọng đã biến hắn thành một kẻ điên. Hắn lao vào những bí cảnh hung hiểm nhất, tàn sát bất cứ kẻ nào ngáng đường, cướp đoạt mọi truyền thừa cổ xưa chỉ để đổi lấy sức mạnh tuyệt đối, bất chấp việc kinh mạch có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Dưới chân bậc thang, Nhã Hi đứng che ô, vạt áo xám đã ướt sũng nước mưa. Nhìn thấy bộ dạng đẫm máu của hắn, hốc mắt nàng lập tức đỏ hoe.
Nàng vội vã vứt chiếc ô sang một bên, chạy ào lên các bậc đá. Bàn tay run rẩy của nàng rút ra chiếc khăn lụa trắng sạch sẽ, vươn tới lau đi vệt máu đen kịt đang chảy dọc trên gò má góc cạnh của hắn.
“Nghị ca…” Giọng Nhã Hi nghẹn ngào, ánh mắt vương đầy xót xa. “Huynh lại liều mạng đột phá… Mười lăm năm rồi. Hay là chúng ta dừng lại đi? Thiếp thực sự không muốn thấy huynh đổ máu thêm nữa…”
Vừa nói, bàn tay còn lại của Nhã Hi vô thức xoa nhẹ lên vòng eo hơi nhô lên dưới lớp y phục rộng thùng thình.
Dưới lớp vải ấy, một sinh linh bé nhỏ đang âm thầm thành hình. Đó là bí mật hèn mọn và cay đắng nhất của đời nàng. Cho dù đã gần 15 năm gả cho Mộc Nghị nhưng hắn lại chưa bao giờ đụng chạm qua nàng, khiến nàng giống 1 goá phụ.
Một tháng trước, trong đêm Mộc Nghị tẩu hỏa nhập ma vì nhớ thương Nhã Lan, chính nàng đã lén đốt mạn đà xuân dược.
Nàng cắn răng dâng hiến sự thanh bạch của mình, mặc kệ việc hắn đè ép nàng trong cơn điên dại mà miệng vẫn liên tục gọi tên “Lan nhi”.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Mộc Nghị thậm chí chẳng buồn nhớ đêm qua mình đã ân ái cùng ai.
Nhưng nàng không hối hận. Nàng yêu hắn tha thiết, nàng chỉ cần một giọt máu của hắn để níu giữ chút hơi ấm cho phần đời cô quạnh còn lại.
Nhưng sự dịu dàng và hy sinh tột cùng ấy, trong mắt Mộc Nghị lúc này chỉ là thứ không đáng giá nhất.
Chát!
Mộc Nghị lạnh lùng hất văng bàn tay đang cầm khăn của nàng. Lực hất mạnh đến mức khiến Nhã Hi lảo đảo suýt ngã.
Chiếc khăn lụa trắng rơi thẳng xuống vũng bùn dơ bẩn, nhuốm màu xám xịt.
Đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu của hắn trừng lên, nhìn người đàn bà mang danh phận thê tử của mình bằng ánh mắt vô tình. Giọng hắn gằn từng chữ, sắc như dao cạo:
“Dừng? Khi ta chưa tìm thấy nàng, khi ta chưa thấy tận mắt Nhã Lan… thì trời đất này, không một kẻ nào được phép bảo ta dừng lại!”
Hắn bước thẳng qua người Nhã Hi, sát khí lạnh lẽo lướt qua gò má nàng, ném lại một mệnh lệnh tuyệt tình phía sau màn mưa:
“Cô cút về đi! Lo mà quản lý đám thương đoàn và đoàn xe nô lệ cho tốt. Nếu tháng này không đem về được tin tức gì của Ô Thạch, ta sẽ lột da từng tên quản sự của Nhã gia các người!”
Nhã Hi đứng chôn chân giữa bậc thang đá. Nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng cúi đầu, bàn tay cẩn thận ôm lấy bụng mình, lặng lẽ nhìn bóng lưng phu quân khuất dần vào màn sương mù mịt.
NHÂN QUẢ TẠI ĐẾ QUỐC HẮC LONG
Một năm trước. Vùng biên giới Đế quốc Hắc Long.
Đoàn xe nô lệ khổng lồ mang cờ hiệu liên minh Mộc – Nhã ầm ầm lăn bánh trên con đường đất đỏ, để lại một dải bụi mù mịt kéo dài hàng dặm. Trong cỗ xe dẫn đầu, Mộc Nghị đang nhắm mắt tĩnh tọa, đột nhiên bừng tỉnh.
Khối hắc thạch trên bàn tay hắn đang rung lên bần bật. Cảm ứng từ chiếc vòng Ô Thạch định tình – thứ đã mất kết nối mười bốn năm qua – bỗng nhiên lóe sáng một cách điên cuồng.
Đôi mắt Mộc Nghị trợn trừng, vằn vện tơ máu. Hắn không nói một lời, vung tay xé toạc nóc xe ngựa, hóa thành một đạo thanh quang xé gió lao thẳng về phía trước.
Điểm đến là một tòa lầu đấu giá ngầm sầm uất nhất vùng biên giới.
Khi Mộc Nghị đáp xuống, đập vào mắt hắn là chiếc vòng Ô Thạch quen thuộc đang được đặt trên khay ngọc bọc nhung đỏ, được một gã đấu giá sư giơ lên cao trước hàng trăm ánh mắt thèm thuồng.
“Kẻ nào mang chiếc vòng này tới đây?” – Mộc Nghị bước vào, sát khí Đấu Linh cuộn trào như một cơn sóng thần, nghiền nát toàn bộ bàn ghế trong đại sảnh.
Bảo an của lầu đấu giá lao ra cản đường. Mộc Nghị không chớp mắt, Huyết Đằng từ sau lưng hắn bung ra.
Những xúc tua màu máu xuyên thủng lồng ngực hàng chục tên cao thủ, hút cạn tinh huyết của chúng chỉ trong một cái chớp mắt.
Tiếng nhạc đấu giá biến thành tiếng gào thét thảm thiết. Mộc Nghị bước qua những cái xác khô đét, một tay bóp nát sọ gã đấu giá sư, cướp lấy chiếc vòng.
Đúng lúc này, một cỗ uy áp cuồng bạo từ tầng cao nhất của lầu đấu giá giáng xuống.
“Kẻ nào dám làm loạn tại địa bàn của bản vương?!”
Rầm! Bức tường lớn nổ tung. Một lão giả mặc cẩm bào từ trên cao bước ra, lơ lửng giữa không trung. Sau lưng lão là đôi cánh Đấu khí ngưng thực tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Khí tức Đấu Vương 1 sao cuộn trào ép cho hàng trăm khách nhân trong sảnh phải quỳ rạp xuống đất, thở không ra hơi.
Lão chính là kẻ chống lưng cho toàn bộ lầu đấu giá ngầm này. Nhìn thấy đám bảo an chết thảm, lão trừng mắt giận dữ, bàn tay ngưng tụ Đấu khí hóa thành một thanh trọng đao khổng lồ chém thẳng xuống đỉnh đầu Mộc Nghị:
“Tiểu bối Đấu Linh, nộp mạng đi!”
Mộc Nghị từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu nhìn chằm chằm vào đôi cánh Đấu khí đang kiêu ngạo lơ lửng trên không.
“Có cánh thì giỏi lắm sao?”
Bùm! Mộc Nghị dậm mạnh chân xuống nền đá hoa cương.
Khí tức Mộc hệ cuồng bạo bùng phát. Hàng vạn sợi Huyết Đằng to như cột nhà từ dưới mặt đất điên cuồng trồi lên, đan chéo vào nhau với tốc độ kinh hồn, dệt thành một lồng giam máu khổng lồ bít kín toàn bộ không gian lầu đấu giá.
Bầu trời bị che khuất. Một trận pháp giam cầm thiên địa lập tức hình thành.
“Xuống địa ngục mà bay.”
Mộc Nghị siết tay. Hàng chục xúc tua quấn chặt lấy hai chân và đôi cánh Đấu khí của tên Đấu Vương, hung hăng kéo giật lão nhào thẳng xuống mặt đất.
“Cái… cái quái gì thế này?!” Tên Đấu Vương hoảng hốt, liên tục chưởng ra những luồng khí sắc bén xé nát Huyết Đằng. Nhưng gỗ đứt lại mọc, mọc lại càng điên cuồng hơn nhờ đặc tính sinh sôi bất diệt của Mộc Đấu Khí.
Vùng không chiến đã bị triệt để phong tỏa, ép lão phải đánh giáp lá cà.
Chưa kịp định thần, một đạo hàn quang đã xé rách không khí lao tới.
Keng!
Tên Đấu Vương vội vã đưa thanh đao lên đỡ. Lực va chạm kinh hoàng từ thanh kiếm của Mộc Nghị khiến hổ khẩu tay của lão rách toạc, máu tươi bắn ra. Đôi chân Đấu Vương cày nát nền đá, lùi lại mười bước.
“Ngươi… tu vi Đấu Linh mà lại có lực lượng bạo phát thế này?!” – Lão già kinh hãi tột độ.
Mộc Nghị không đáp. Hắn biến thành một cỗ máy giết người vô cảm. Thanh kiếm trong tay hắn múa lên những đường kiếm dứt khoát, tàn nhẫn và sắc bén đến rợn người. Chém, bổ, đâm, gạt.
Mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực xẻ núi, ép tên Đấu Vương 1 sao phải chật vật chống đỡ trong chính sảnh đường của mình.
Xoẹt! Một đao phong của tên Đấu Vương may mắn sượt qua, chém rách một mảng lớn trên bả vai Mộc Nghị, sâu đến tận xương.
Lão giả vừa định đắc ý thì nụ cười lập tức cứng đờ. Chỉ trong một cái chớp mắt, ánh sáng xanh lục từ Mộc Đấu Khí lóe lên, phần thịt bị rách nhanh chóng đan cài vào nhau, vết thương khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sức sống dẻo dai đến mức ngang ngược!
Ngược lại, tên Đấu Vương ngày càng cạn kiệt thể lực. Lão vừa phải đối phó với Huyết Đằng liên tục đâm chọc từ dưới đất, vừa phải hứng chịu những nhát kiếm nặng ngàn cân gõ xuống đỉnh đầu.
Phập! Mộc Nghị vung kiếm, dứt khoát chém đứt lìa cánh tay trái của tên Đấu Vương.
“Aaa!!!”
Lão già kêu lên thảm thiết, ngã khuỵu xuống mặt đất đẫm máu.
Sự kiêu ngạo của một cường giả Đấu Vương hoàn toàn sụp đổ trước kẻ điên này. Lão ôm lấy mỏm cụt đang phun máu, vừa lết lùi lại vừa gào lên van xin:
“Dừng tay! Các hạ dừng tay! Ngươi muốn chiếc vòng kia đúng không? Lấy đi! Toàn bộ bảo vật trong lầu đấu giá này, vạn kim, thiên tài địa bảo, mỹ nữ… tất cả đều là của ngươi! Bản vương xin bồi thường toàn bộ, chỉ mong chúng ta kết giao bằng hữu, dĩ hòa vi quý…”
Mộc Nghị chậm rãi bước tới, mũi cự kiếm rạch một đường dài trên sàn đá, tạo ra âm thanh ma sát rợn gáy. Đôi mắt hắn vẫn chỉ dán chặt vào chiếc vòng Ô Thạch đang nắm trong tay trái.
“Chiếc vòng này… là của thê tử ta. Bọn mày dám đem nó ra mua bán, định giá?” – Giọng Mộc Nghị thì thầm, nhưng sát khí đã ngưng tụ thành từng luồng sương lạnh buốt.
Nhìn thấy đôi mắt không còn một tia tính người của Mộc Nghị, tên Đấu Vương biết không thể dùng tiền bạc để giải hòa. Lão vội vàng chuyển sang đe dọa, khuôn mặt méo mó rít lên the thé:
“Ngươi không được giết ta! Ta là ngoại môn trưởng lão của Vạn Lực Tông! Tông chủ của ta là Đấu Vương 5 sao! Ngươi dám động vào một sợi tóc của ta, toàn bộ Hắc Long Đế Quốc này sẽ không có chỗ cho ngươi dung thân! Lập tức thả ta ra, ta sẽ coi như chưa từng…”
Xoẹt.
Một luồng kiếm quang xanh lục lướt qua cực kỳ tĩnh lặng.
Lời đe dọa tắt ngấm. Cái đầu của gã Đấu Vương 1 sao xoay vòng bay lên không trung, đôi mắt vẫn còn trợn trừng nguyên vẹn sự kinh hoàng và không cam lòng. Máu tươi phun cao như suối, tưới ướt đẫm thanh cự kiếm.
Trận chiến kết thúc nhanh đến mức đám khách nhân xung quanh còn chưa kịp lấy lại nhịp thở.
Một Đấu Vương cao cao tại thượng, cứ thế bị một Đấu Linh vặt đầu như làm thịt một con gà.
Mộc Nghị hất văng vệt máu vương trên lưỡi kiếm. Hắn quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo như tử thần quét qua đám người đang run rẩy gục dưới sàn:
“Trói toàn bộ đàn bà, trẻ con và hạ nhân của cái lầu đấu giá này lại! Đưa vào đoàn xe! Ép khẩu cung từng đứa một! Không tra ra nguồn gốc chiếc vòng, mỗi ngày chém đầu mười người!”
Sau 10 phút.
2 tử sĩ Mộc gia và Nhã gia vừa tung xích sắt ra trói gô 1 đám đàn bà, trẻ con đang khóc lóc thảm thiết thì bầu trời đột ngột tối sầm lại.
Không khí xung quanh lầu đấu giá như bị rút cạn. Một luồng uy áp nặng nề gấp mười lần tên Đấu Vương vừa chết ầm ầm giáng xuống, ép vỡ nát toàn bộ mái ngói của những tửu lâu xung quanh.
Từ phía chân trời, một đạo lôi quang xé rách không gian, mang theo tiếng nổ đinh tai nhức óc lao thẳng tới. Tốc độ kinh hồn của đôi cánh Đấu khí ngưng thực tạo ra một cơn cuồng phong, cuốn bay hàng chục tên tử sĩ Mộc gia lên không trung rồi xé xác chúng thành từng mảnh máu thịt lẫn lộn.
Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc xích bào thêu hình hung thú, lơ lửng trên đỉnh đầu Mộc Nghị.
Ánh mắt lão đỏ sọc, nhìn chằm chằm vào cái xác không đầu của tên ngoại môn trưởng lão dưới đất.
“Súc sinh phương nào dám đồ sát trưởng lão của Vạn Lực Tông?!” – Tiếng gầm của lão mang theo Đấu khí cuồn cuộn, chấn hộc máu những kẻ có tu vi thấp xung quanh.
Lão chính là Tông chủ Vạn Lực Tông – một cường giả Đấu Vương 5 sao chân chính. Nhận được ngọc giản cầu cứu vỡ nát, lão đã thiêu đốt cả tinh huyết để mở tốc độ tối đa bay đến đây trước.
Lão giương đôi mắt tàn độc nhìn Mộc Nghị đang đứng giữa vũng máu:
“Thằng nhãi Đấu Linh, bản tông chủ đã truyền lệnh cho toàn bộ ba ngàn cấm vệ quân của Vạn Lực Tông. Chỉ không quá hai canh giờ nữa, đại quân sẽ san bằng nơi này! Ngươi, và toàn bộ tiện chủng sau lưng ngươi, đều phải lăng trì băm vần!”
Hai canh giờ. Giới hạn đã được đặt ra. Nếu không diệt được tên Tông chủ này trước khi đại quân kéo đến, toàn bộ đoàn xe và manh mối về Nhã Lan sẽ tan thành mây khói.
Từ trong khoang xe ngựa phía xa, sắc mặt Nhã Hi trắng bệch. Nàng cắn chặt môi, tay siết lấy chuôi kiếm định lao ra tiếp ứng.
Nhưng một giọng nói khàn đặc, băng lãnh đã vang lên cản lại:
“Hai canh giờ? Lão già, ngươi đánh giá bản thân quá cao rồi. Giết ngươi, ta chỉ cần nửa nén nhang.”
Bùm! Mộc Nghị dậm mạnh chân, hóa thành một đạo thanh quang bắn ngược lên trời.
“Ngông cuồng!”
Tông chủ Vạn Lực Tông gầm lên, hai tay kết ấn. Một thanh lôi thương khổng lồ ngưng tụ từ Đấu khí 5 sao, mang theo sức mạnh hủy diệt giáng thẳng xuống đỉnh đầu Mộc Nghị.
Áp lực của nó làm không gian xung quanh vặn vẹo.
Thay vì né tránh, bàn tay trái của Mộc Nghị lật lại. Một chiếc chuông nhỏ bằng hắc kim xuất hiện giữa lòng bàn tay. Hắn truyền Mộc Đấu Khí vào, chiếc chuông lập tức bành trướng, hóa thành một quả chuông khổng lồ cao ba trượng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn.
Trên bề mặt quả chuông, vô số phù văn viễn cổ cổ xưa sáng rực lên, đan xen nhau tạo thành một lớp phòng ngự tuyệt đối.
KENG!!!
Thanh lôi thương nện trúng đỉnh chuông. Một tiếng vang chát chúa xé rách màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt. Sóng xung kích quét ra bốn phía, san phẳng toàn bộ tàn tích của lầu đấu giá.
Nhưng khi khói bụi tản đi, đôi mắt của vị Tông chủ Vạn Lực Tông trợn trừng đến mức suýt rớt ra ngoài. Chiếc chuông hắc kim chỉ bị một vết nứt nhỏ. Mộc Nghị đứng bên trong, hô hấp vẫn đều đặn, một vệt máu cũng không có.
“Pháp bảo phòng ngự?! Không thể nào!” Lão giả hoảng loạn gào lên.
“Một tên bán bộ đấu Vương làm sao có thể sở hữu kỳ bảo bậc này? Đây là thủ bút của Đại Tông Sư luyện khí!”
Lão không thể ngờ, chiếc chuông này chính là thành quả do tự tay Mộc Nghị rèn đúc.
Trong suốt mười lăm năm lặn lội vào các hang cùng ngõ hẻm viễn cổ, hắn không chỉ cướp tài nguyên mà còn học được kỹ thuật rèn đúc thất truyền.
Chiếc chuông hắc kim này được hắn nung từ cốt thép của ma thú và quặng viễn cổ, cứng rắn đến mức Đấu Vương 5 sao cũng không thể một đòn chọc thủng!
“Ngạc nhiên sao? Xuống địa ngục mà từ từ chiêm ngưỡng.”
Mộc Nghị nhếch mép. Hắn đột ngột thu hồi pháp bảo. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương còn đang bàng hoàng vì đòn tấn công bị chặn đứng, Mộc Nghị đưa tay và dậm chân.
Chiếc chuông bắn ra 1 tia sáng giam cầm tên đấu vương 5 sao, mặc dù chỉ giam cầm tên đó 1s nhưng đã đủ rồi.
Phập! Phập! Phập!
Hàng vạn sợi Huyết Đằng to như trăn Nam Mỹ từ dưới lòng đất điên cuồng vọt lên, đan thành một tấm lưới đẫm máu tóm chặt lấy hai gót chân của Tông chủ Vạn Lực Tông, giật mạnh lão nhào xuống mặt đất.
Lão giả gào thét, vùng vẫy phóng ra lôi điện chém rễ cây, nhưng Huyết Đằng mang sức sống mãnh liệt của Mộc Đấu Khí đứt lại mọc, mọc lại càng vặn xoắn chặt hơn.
Hàng trăm rễ cái đã đâm phập vào bắp chân lão, điên cuồng hút lấy tinh huyết và Đấu khí.
“Dừng lại! Ta cho các ngươi rời đi! Ta sẽ rút quân… Á!!!”
Lời đe dọa lúc trước giờ biến thành tiếng cầu xin thảm thiết. Nhưng Mộc Nghị là kẻ không có khái niệm nhân từ.
Hắn lướt tới như một bóng ma. Không hoa mỹ, không chiêu thức dư thừa. Mộc Nghị vung thanh kiếm mang theo toàn bộ sát khí lạnh lẽo bổ thẳng xuống.
Xoẹt!
Cái đầu của vị Đấu Vương 5 sao bay vút lên không trung. Thi thể mất đầu co giật vài cái rồi bị Huyết Đằng hút cạn thành một cái xác khô.
Trận chiến kết thúc chưa đến nửa nén nhang.
Sức phòng ngự và khống chế tuyệt đối của pháp bảo kết hợp với sự tàn bạo của Huyết Đằng đã tạo ra một cuộc tàn sát đơn phương.
Mộc Nghị đá văng cái xác khô sang một bên.
Hắn xách thủ cấp của tên Tông chủ ném lăn lông lốc đến trước mặt đám tử sĩ đang há hốc mồm kinh hãi. Âm thanh khàn đặc của hắn vang lên:
“Khởi hành! Ra roi đánh xe cho ta! Hai canh giờ nữa, ta muốn đoàn xe này phải hoàn toàn biến mất khỏi lãnh thổ Vạn Lực Tông!”
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh mang theo mùi máu nồng nặc. Nhưng ác báo của ngày hôm đó vẫn chưa dừng lại.
Trên con đường hẹp tiến về Vạn Lực Thành, đoàn xe chạm trán một cỗ kiệu lớn được khiêng bởi tám tên tráng hán. Ngồi chễm chệ trên kiệu là lão Ba Đặc – một gã chủ nô béo phì, sặc sụa mùi rượu thịt.
Lão ta đang nắm tóc một cô gái xà nhân, ép ả quỳ mọp xuống mà liếm láp công cụ gân guốc của lão, miệng không ngừng chửi rủa bằng những từ ngữ ô uế, bẩn thỉu nhất.
Nhìn thấy đoàn buôn khổng lồ mang theo hàng trăm nô lệ, đôi mắt ti hí của Ba Đặc sáng lên.
Lão ra hiệu dừng kiệu, hất hàm nhìn về phía Mộc Nghị đang cưỡi ma thú dẫn đầu:
“Ây da! Các vị cũng là đồng đạo buôn nô lệ đúng không? Đến đến đến đây, lão phu đang có vài món ‘hàng qua sử dụng’ muốn thanh lý. Tuy đã bị lão phu chơi chán, nhưng độ lẳng lơ và kỹ năng trên giường thì sướng lắm đó nha! Bán lại cho các vị giá rẻ thôi, mua về mà thưởng thức, hô hô hô!”
Gió đột ngột ngừng thổi.
Không khí xung quanh Mộc Nghị dường như bị đóng băng.
Câu nói “hàng qua sử dụng” và “chơi chán” của gã chủ nô mập mạp như một thanh nung đỏ đâm thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng sâu thẳm trong tâm trí hắn.
Hắn điên cuồng đi tìm Nhã Lan mười mấy năm qua, hắn sợ hãi nhất chính là việc nàng rơi vào tay những kẻ như gã lợn béo nhơ nhớp trước mặt. Đặc biệt ở 1 nơi như Thiết (Hắc) Long đế quốc nơi mà buôn nô lệ như 1 văn hoá đại chúng.
Từ cửa sổ của cỗ xe phía sau, Nhã Hi khẽ vén rèm nhìn ra. Tim nàng thót lại. Là một người phụ nữ, nàng hiểu phu quân của mình vừa bị chạm vào cái vảy ngược đau đớn nhất.
“Ngươi… dám coi bọn ta là đàn cừu béo để lừa gạt sao?” – Mộc Nghị cất giọng, âm thanh khàn đặc, kéo theo sự cuồng bạo của Đấu khí mộc hệ.
Ba Đặc chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nụ cười dâm đãng vẫn còn cứng đờ trên môi.
Bùm!
Mộc Nghị vung tay. Một chưởng ấn màu xanh lục khổng lồ giáng thẳng từ trên trời xuống.
Cỗ kiệu xa hoa bị đè nát bấy thành cám. Cơ thể béo phì của Ba Đặc nổ tung ngay tại chỗ, xương cốt và nội tạng văng tung tóe lên mặt đám hộ vệ đi theo lão.
Không một tiếng la hét, đám hộ vệ sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy trong vũng máu của chủ nhân.
Mộc Nghị thúc thú cưỡi bước tới, đôi giày chiến đạp lên mảnh sọ đẫm máu của Ba Đặc, ánh mắt hằn lên những tia máu tàn độc:
“Lôi toàn bộ gia quyến, nô bộc và nô lệ của thằng lợn này gộp chung vào đoàn xe của chúng ta! Một con chó cũng không được tha!”
Hắn ngước nhìn lên bầu trời Hắc Long đế quốc, bàn tay siết chặt lấy chiếc vòng Ô Thạch.
“Thu hàng! Tiếp tục đến Vạn Lực Thành tẩu tán nô lệ và dò la tin tức! Ô thạch đã xuất hiện ở đây, chứng tỏ Lan nhi chắc chắn đang ở quanh vùng này!”
Mộc Nghị không hề hay biết, quyết định tàn sát ngày hôm đó của hắn đã vô tình giết chết chính kẻ từng hủy hoại đời Nhã Lan.
Và hắn cũng không biết rằng, đám hạ nhân, của lầu đấu giá và của Ba Đặc vừa bị xích vào đoàn xe… chính là những hậu duệ, vợ và người hầu của những kẻ xưa đã bắt nạt, đánh đập và chà đạp Nhã Lan.
Vòng lặp nhân quả đã hoàn thành. Con số nô lệ bị xích kéo đi phía sau đội hình chính thức vượt qua ngưỡng năm trăm người.
Trong khoang xe ngựa, Nhã Hi buông rèm cửa xuống. Bàn tay nàng vuốt ve phần bụng đã bắt đầu nhô cao. Nàng nhìn thấy sự tàn bạo của hắn, nhìn thấy sự cố chấp điên dại của hắn vì người con gái kia.
Nàng sợ hãi ác quỷ, nhưng lại yêu sâu đậm ác quỷ này. Nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má.
THUNG LŨNG CHẾT – ĐỊNH MỆNH AN BÀI
Sau 1 tháng đi đường. Cuối cùng đoàn nô lệ đã đến con đường của Thung Lũng Chết tại Ma Thú Sơn Mạch
Bên trong cỗ xe ngựa dẫn đầu, ngọn nến chập chờn hắt những cái bóng xiêu vẹo lên vách gỗ. Lão chiến lược gia họ Mộc dùng quản bút chỉ vào ngã ba đường, một giọt mồ hôi trượt dọc gò má gầy guộc.
“Chủ soái…” Lão nuốt nước bọt. “Đường chính vòng qua núi mất mười lăm ngày. Có hai con đường khác gần hơn, thậm chí có con đường chỉ ba ngày là thoái khỏi Ma Thú Sơn Mạch nhưng… đó là lãnh địa của Ma thú cấp năm. Mang theo hàng chục chiếc xe nô lệ cồng kềnh, chúng ta chắc chắn đánh động nó.”
Đầu bút của lão run rẩy lướt sang một vệt mực đen trên bản đồ.
“Đường thứ hai, xuyên Thung Lũng Chết. Năm ngày là thoát khỏi Sơn Mạch. Nhưng địa hình hẹp. Cặp Bá Sói Âm Dương cấp bốn và đàn của chúng ở đó săn mồi rất ăn ý. Tràn vào đó, đoàn xe khả năng không tránh được.”
Mộc Nghị ngồi tựa lưng vào ghế da hổ. Một tay hắn buông thõng, mặc cho Nhã Hi cẩn thận chấm thuốc mỡ lên vết thương hở miệng ngang bả vai.
Cơ bắp hắn giật nhe nhẹ mỗi khi miếng gạc chạm vào. Tay còn lại, hắn siết chặt chiếc vòng Ô Thạch.
Bề mặt đá đen toả ra hơi ấm, truyền một dòng nhiệt nóng rực vào lòng bàn tay hắn. Nhịp tim Mộc Nghị hẫng một nhịp. Một cơn cồn cào vặn xoắn trong lồng ngực bóp nghẹt lý trí của hắn.
Cảm giác mách bảo hắn: Nếu không đi con đường này, cả đời sẽ phải hối hận.
Mộc Nghị mở bừng mắt.
Sát khí tỏa ra khiến ngọn nến tắt phụt. Gã chiến lược gia giật mình lùi lại, cọ lưng vào vách xe.
Mộc Nghị vươn tay, nhổ bật thanh cự kiếm bên hông, cắm phập xuống giữa tấm bản đồ. Lưỡi kiếm xuyên thủng vệt mực đen.
“Bá Sói Âm Dương?” Hắn đứng thẳng dậy, bóng râm che khuất nửa khuôn mặt. “Hai con chó giữ cửa cả đàn của chúng. Ta tự tay lột da chúng. Đi xuyên thung lũng. Không phí thêm một ngày nào nữa.”
“Nhưng thưa…”
“Lùi một bước, chém.”
Mệnh lệnh chặt đứt mọi phản bác. Lão già im bặt, vội cúi đầu lui ra ngoài.
Trong khoang xe mờ tối, Nhã Hi lặng lẽ vặn nắp lọ thuốc. Tay nàng hơi run. Nhìn tấm lưng rộng vương đầy máu của phu quân, lồng ngực nàng cuộn lên một nhịp đập mãnh liệt.
Bóng dáng ngang tàng, bất chấp tất cả ấy vẫn luôn là thứ trói buộc nàng từ thuở thiếu thời.
Nàng sợ sự điên rồ này, nhưng nàng lại yêu nó. Nhã Hi đặt tay lên phần bụng đã hơi nhô lên, hít một hơi sâu, ôm rương thuốc đi sang chiếc xe ngựa bên cạnh để lại hắn một mình.
Cạch… Cạch… Loảng xoảng…
Bánh xe gỗ bọc sắt nghiến nát vụn sỏi.
Hàng chục chiếc xe chở nô lệ rung lắc, xích cổ loảng xoảng va vào nhau. Trong hàng người rách rưới đang quằn quại dưới roi da của đám tử sĩ Mộc gia, có vài ả hầu gái từng buông lời nhục mạ Nhã Lan, bà mối từng xuống tay đánh đập nàng, và cả những hậu duệ của thủ hạ Ba Đặc từng chà đạp lên nhân phẩm của nàng. Bánh xe nhân quả đang lăn dần về bóng tối.
Mộc Nghị ngồi trên lưng hắc mã. Gió núi thổi thốc làm bay vạt áo choàng. Hắn nheo mắt nhìn vào con đường xám ngịt của hẻm núi, tay vuốt ve chuôi kiếm, sẵn sàng cho một trận huyết chiến với ma thú.
Nhưng vị thiên tài Mộc gia không hề biết, cặp Bá Sói mà hắn đang chờ đợi đã biến thành đống thịt vụn dưới hỏa lực súng máy nòng xoay từ nhiều ngày trước.
Ẩn sau những gờ đá là ánh đèn chớp tắt của các cụm cảm biến hồng ngoại, là bề mặt kim loại lạnh ngắt của những quả đạn đạo chiến thuật đã khóa chặt tọa độ.
Tại đó, một vị Chỉ huy đang tĩnh lặng nhìn vệt nhiệt của hắn di chuyển trên màn hình camera.
Sáng mai, Thung Lũng Chết sẽ đón một trận chiến giữa cường giả và công nghệ.
Bình luận 0