GÔNG CÙM
Căn cứ Lạc Long Quân-01. Độ sâu 30 mét dưới mỏ Đấu thạch.
08:00 sáng. Ngày thứ 29 của chiến dịch Z-26. (Sơn và Lâm đã ở dị giới tròn 14 ngày)
Mười ngày trôi qua kể từ khi Ám Ảnh Lang Vương ngã xuống. Căn cứ ngầm đã thành hình. 500 lính đặc công, 50 lính hậu cần và đội ngũ 20 nhà khoa học đã hoàn tất việc đổ bộ. Thiết bị quân sự phủ kín các hốc đá, thay đổi cấu trúc liên tục để chống lại sự ăn mòn của dị giới.
Sơn đứng trước cửa hang. Lõi Cổng Không Gian xoay tít, phóng ra những luồng xung lực nhịp nhàng. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính đồng hồ cơ.
[Tín hiệu đồng bộ: Mã hóa cấp S.]
Giọng Minh vang lên đều đều qua tai nghe.
“Chỉ huy. Bắt đầu di chuyển. Thận trọng từng mét một.”
Sơn gật đầu, bước chân đạp lên lớp lá mục dính sương.
“Vô. Chạy giao thức kiểm tra Neo điểm lần cuối.”
[Rõ. Kênh dữ liệu thời gian thực đã mở. Cảnh báo: Ký chủ tuyệt đối không vượt ngưỡng an toàn.]
Dải dữ liệu xanh lục lập lòe chạy dọc võng mạc Sơn.
500 mét. 1 kilomet. 3 kilomet.
Càng xa tâm Cổng, lồng ngực anh càng nặng trĩu. Đó không phải áp lực trọng trường, mà là cảm giác đứt gãy của sợi dây liên kết linh hồn giữa anh và Trái Đất.
4.9 kilomet.
Tầm nhìn của Sơn nhòe đi. Những thân cây cổ thụ phía trước bắt đầu méo mó, vặn vẹo như bị nhìn qua một thấu kính cong.
“Cố thêm chút nữa…”
Sơn cắn chặt môi đến rỉ máu. Mồ hôi lạnh túa ra, chảy dọc thái dương mang theo vị mặn chát.
Anh muốn đo lường chính xác sức chịu đựng của bản thân anh. Anh nâng gót giày, bước qua vạch giới hạn.
Chạm mốc 5.1 kilomet.
RẮC.
Một âm thanh gãy vụn nổ tung ngay trong vỏ não.
[CẢNH BÁO… TẦN SỐ ĐỒNG BỘ… SỤT GIẢM CÒN 8%!]
Giọng AI Vô rè nhiễu, biểu tượng màu đỏ ối chớp giật liên hồi trên võng mạc.
[Kho năng lượng Cổng sụt giảm 200%/giây. Ký chủ đang cưỡng ép kéo giãn không gian. Mở quy trình xả lũ khẩn cấp… 50… 40… 39…]
Cơn đau ập tới như búa tạ giáng thẳng vào não. Sơn ôm đầu, gập người xuống mặt đất.
Cách đó năm cây số, vòng xoáy Cổng đột ngột co rút rồi phình to dữ dội. Những tia sét đen kịt phóng ra, đánh nát vách đá mỏ Đấu thạch thành lớp bụi mịn bốc mùi khét lẹt.
“Chết tiệt.”
Sơn đạp mạnh gót giày chiến thuật, xoay người lao ngược về phía sau bằng toàn bộ sức bình sinh. Bóng anh xuyên qua tán rừng, lộn vòng qua một rễ cây khổng lồ rồi ngã ạch xuống đất tại mốc 4.9 kilomet.
Tiếng báo động đỏ từ từ dịu lại. Máu tươi rỉ ra từ mũi Sơn, nhỏ giọt xuống nền đất. Anh nằm ngửa, lồng ngực phập phồng hứng lấy từng luồng oxy.
“Vô. Báo cáo.”
[Phân tích hoàn tất. Ký chủ là Neo điểm sinh học, đồng thời là trạm lặp sóng xuyên không gian. Tu vi Đấu Giả hiện tại giới hạn băng thông liên lạc cực thấp.]
Dữ liệu ảo hiện lên trước mắt anh.
[Phạm vi tối đa: 5 kilomet. Nếu vượt quá, tín hiệu vô tuyến về Tổng hành dinh suy giảm theo hàm mũ. Hệ quả: Mất liên lạc toàn diện. Đề xuất: Nâng cấp công nghệ trạm lặp sóng, hoặc Ký chủ phải thăng cấp tu vi.]
Sơn quệt vệt máu dưới mũi. Một cái sợi xích đúng 5 cây số đang khóa chặt cổ anh. Anh rất muốn thám hiểm Ma Thú Sâm Lâm, nhưng giờ đây anh giống 1 con chó bị xích, chỉ có cách bảo vệ chuồng chó của mình.
14:00 chiều. Hầm chỉ huy trung tâm.
Tiếng máy in 3D chạy ro ro đan xen với mùi nhựa tổng hợp cháy nhẹ.
Minh đập mạnh một đoạn cáp lấp lánh ánh kim loại lạ lùng xuống mặt bàn hợp kim. Đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của gã kỹ sư trẻ rực lên vẻ cuồng nhiệt.
“Chỉ huy không thể chết dí một chỗ. Tác dụng của anh trên chiến trường là không thể đo lường.” – Minh đẩy đoạn cáp về phía Sơn và Giáo sư Vương.
“Nếu anh không đi xa được, hệ thống của chúng ta sẽ đi thay anh. Chiến dịch Rễ Cáp.”
“Lũ bản địa coi Linh năng ở nơi này như một thứ năng lượng thuần túy để đập phá, mà không thèm nghiên cứu bản chất vi mô của nó.” – Minh đẩy gọng kính.
“Cáp quang thường sẽ mục nát trong vài giờ khi tiếp xúc linh năng. Nhưng loại cáp hợp kim mới này… nó hấp thụ và thích ứng hoàn toàn.”
“Tầm hoạt động như thế nào, hiệu suất ra sao?” Sơn gõ ngón trỏ lên mặt bàn.
“Chúng ta sẽ thả đàn robot chuột đào hầm. Chúng chôn cáp và đặt Trạm lặp tín hiệu ngầm dưới lòng đất.” – Minh nhếch mép.
“Chỉ huy cứ đứng ở căn cứ, linh thức và sóng liên lạc sẽ bám theo sợi cáp này vươn xa hàng chục cây số.”
“Còn lớp ngụy trang thì sao.” Sơn ngước mắt lên. Đốt ngón tay anh vẫn còn tê rần sau cú sốc không gian ban sáng.
“Ma thú cấp cao rất nhạy cảm. Rải cáp diện rộng có thể sẽ thu hút chúng.”
“Chỉ huy, hệ thống Màn Sương-01 đã hoàn thiện.” – Minh gõ lệnh lên bảng điều khiển.
Hình ảnh camera giám sát hiện lên. Phía trên mặt đất, những hệ thống tạo ẩm công nghiệp đang phun ra một lượng lớn hơi nước mờ ảo. Bồn chứa khổng lồ ngập tràn U Hàn Linh Tuyền.
“Hàn Thủy được xé nhỏ thành hạt nano, hòa quyện với linh khí tự nhiên tạo thành mê cung khúc xạ ánh sáng.” – Minh giải thích.
“Bất kỳ linh hồn lực nào của dân bản địa quét qua sẽ bị tính hàn làm cho nhiễu loạn và tê buốt. Chỉ radar quân dụng của chúng ta mới định vị được tọa độ bên trong.”
Sơn gật đầu. Một pháo đài ngầm tàng hình giữa thung lũng. Mọi thứ đã vào quỹ đạo.
Anh đưa tay bấm nút bộ đàm kết nối với tiền tuyến.
“Đại tá Lâm. Nghe rõ trả lời.”
[Nghe rõ, chỉ huy.] Tiếng Lâm vọng về, đi kèm tiếng động cơ cơ khí gầm rú rung chuyển cả kênh đàm thoại.
“Hệ thống liên lạc đã ổn định.” Sơn siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn thẳng vào tấm bản đồ sa bàn ảo.
“Cho phép đội đi săn mở rộng vùng thu hoạch. Chúng ta cần rất nhiều Ma hạch. Thu hoạch mọi thứ trong tầm ngắm.”
PHÁO ĐÀI CHẰN TINH
10:00 sáng. Rìa Đông Bắc Ma Thú Sơn Mạch.
Cách căn cứ 4.5 kilomet.
Dưới tán lá cổ thụ che khuất bầu trời, một con quái vật thép khổng lồ tiến bước. Bánh xích kim loại có đường kính gấp ba lần người trưởng thành đang đạp mọi bụi gai, đạp vụn những tảng đá ngáng đường.
Chằn Tinh-01. Bản thể là chiếc xe siêu tải mỏ than Quảng Ninh, nay đã lột xác thành pháo đài di động trên mặt đất.
Động cơ diesel nguyên bản được tháo dỡ hoàn toàn. Hệ thống lõi Pin Đấu thạch nén mật độ cao hoạt động tỏa ra những tiếng u u trầm đục. Khối động cơ phả hơi nóng hầm hập kèm theo mùi khét của năng lượng từ tính hòa lẫn với nhựa cây đứt gãy.
Trên lưng xe là tổ hợp chỉ huy dã chiến, radar, pháo chống tăng 125mm và khoang chứa bọc hợp kim siêu bền. Phía sau nó, mười cỗ robot Alpha dạng chân nhện bám sát gót. Mỗi cỗ cõng theo năm lính đặc công, hai nòng Gatling phòng không và hệ thống cưa vòng hợp kim.
Lâm ngồi trên đỉnh cabin Chằn Tinh-01. Khẩu súng bắn tỉa nguyên mẫu mới nhất nằm ngang đùi anh. Dưới luồng Đấu khí Cửu Tinh đang cuộn chảy trong kinh mạch, thân súng ánh lên những vệt sáng đen mờ ảo.
Lâm chạm nhẹ ngón trỏ vào tai nghe chiến thuật:
“Thiếu tá Bình. Báo cao tình trạng vùng đệm.”
Bên trong khoang điều khiển ốp thép, Bình gõ tay lên bàn phím. Mười ngón tay lướt nhanh giữa một rừng màn hình hologram chớp nháy. Tu vi Đấu Giả Nhất Tinh giúp nơ-ron thần kinh của anh xử lý hàng chục luồng dữ liệu cùng lúc mà không bị trễ nhịp.
“Mắt thần đã phủ kín bán kính hai kilomet.” Ánh sáng lam từ màn hình hắt lên gò má Bình. “Xác định ba mạch quặng. Một mạch Đấu thạch, mười hai điểm phản ứng dược liệu cấp cao. Mười Drone đang bay vòng ngoài thiết lập tọa độ.”
Lâm mở mắt, xoay nòng súng về hướng trước mặt: “Thiếu tá Thắng. Đội của anh vào vị trí chưa.”
Tiếng kim loại va chạm lách cách truyền qua kênh đàm thoại. Dưới mặt đất, Thắng đứng ngay bãi đá tảng phía nam mạch quặng, dẫn đầu đội lính điều khiển robot.
Cánh tay phải cụt của Thắng nay được thay thế bằng một tổ hợp cơ khí đen bóng. Nòng Plasma tầm trung gắn chìm dưới cẳng tay tỏa ra ánh sáng xanh lam. Lõi pin nén và ba viên Ma hạch cấp hai khảm sâu vào khớp vai truyền luồng nhiệt ấm nóng vào tận gân cốt, đồng bộ hóa hoàn toàn với Đấu khí Nhất Tinh.
“Đội hình đã chốt chặn.” Thắng xoay khớp cổ tay giả.
“Cái tay này… nó đang ngứa lắm rồi, sếp.”
Lâm vuốt nhẹ thước ngắm quang học: “Bắt đầu khai thác.”
Dưới vách núi, mười robot Alpha bật chế độ găm chân nhện bám chặt vào bề mặt đá. Các mũi khoan laser đâm thẳng vào mạch quặng.
Tia sáng nhiệt độ cao cắt gọt những khối “Sắt Đen” dẫn linh lực. Lớp quặng liên tục rơi xuống băng chuyền, trượt thẳng vào bụng Chằn Tinh-01. Ở một góc khác, nhóm đặc nhiệm cẩn thận đào xới mẫu đất cổ, thu hoạch những đóa linh thảo lấp lánh bỏ vào hộp cách ly.
Màn hình radar trước mặt Bình đột ngột chớp đỏ rực. Tiếng bíp liên hồi chọc thẳng vào màng nhĩ.
“Cảnh báo đội trưởng!” Bình ấn nút truyền thông báo toàn đội. “xuất hiện dao động linh năng cấp độ hai xuất hiện hướng bốn giờ. Ước tính một trăm hai mươi đơn vị.”
Dưới tán lá rậm rạp sực mùi ẩm mốc, hàng trăm đôi mắt xanh lè bật sáng. Một đàn Phong Linh Báo hóa thành những vệt mờ lao vút ra khỏi bụi rậm. Chúng muốn tấn công những kẻ đang khai thác dược liệu.
Từ trên đỉnh xe, Lâm gạt chốt an toàn. Âm thanh lên nòng vang lên lạnh lẽo.
“Giữ nguyên đội hình khai thác.” Mũi súng của Lâm khóa chặt con báo dẫn đầu đàn. “Đội bảo vệ. Khai hỏa.”
NGHIỀN ÉP
Bầy Phong Linh Báo đã thủ hộ dược liệu và lãnh thổ này vài năm trời. Thấy dược liệu sắp chín lại có kẻ đến cướp đoạt, chúng lập tức hóa thành những vệt mờ lao vút ra khỏi bụi rậm.
Bình theo dõi sát sao trên màn hình radar, ngón tay lướt liên tục trên bàn phím:
“Đội hình địch đã vào tầm ngắm tối ưu. Khoảng cách một trăm mét.”
Thắng nâng cánh tay cơ khí lên, nòng Plasma bắt đầu nạp năng lượng sáng rực:
“Đạn U Hàn. Khóa chân mục tiêu. Bắn tự do!”
Năm mươi lính đặc công dưới sự chỉ huy của Thắng đồng loạt khai hỏa. Mạng lưới đạn Vonfram đan chéo nhau bay vút đi. Lần này, đầu đạn còn được bọc một lớp U Hàn Linh Tuyền. Ngay khi găm vào da thịt ma thú, tính hàn lập tức kích phát, làm chậm hoạt động của Phong Linh Báo. Những con báo cấp hai vốn đang lao nhanh bỗng chốc khựng lại.
Mười cỗ robot Alpha chân nhện xoay nòng Gatling nhả đạn liên tục, mưa đạn khóa chặt mọi đường lui của chúng.
“Haha, thoải mái quá nha! Chết đi!”
Thắng bật cười. Cánh tay máy của anh liên tục giơ lên, nhắm thẳng vào những con ma thú đang giãy dụa. Mỗi một đạo Plasma lam nhạt bắn ra là một con báo bị nướng cháy, không chết cũng chịu tổn thương sâu sắc.
Bình và đội kỹ thuật thao tác không chậm chút nào. Hai mươi chiếc Drone trinh sát liên tục thả tên lửa tầm nhiệt để kiểm soát khu vực tập trung đông ma thú.
“Góc ba giờ có biến! Một con cỡ lớn đang tách bầy!” – Mắt Bình dán chặt vào chấm đỏ phình to trên màn hình.
Từ trên đỉnh xe, Lâm không dùng súng bắn tỉa thế hệ mới ngay. Anh nhấc bổng khẩu súng trường QBZ-191. Lõi pin Đấu thạch nén phát hào quang. Kết hợp với Đấu giả Cửu Tinh, anh bóp cò theo bản năng. Mỗi viên đạn rời nòng không chỉ mang theo động năng mà còn được bao phủ bởi một lớp màng đấu khí âm u.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba con báo đang bay trên không trung bị bắn nát sọ ngay lập tức. Độ chính xác của Lâm ở cự ly gần là tuyệt đối.
Lâm hạ nòng súng xuống ngang tầm mắt, vẻ mặt phẳng lặng:
“Tốc độ khá đấy, nhưng quỹ đạo quá dễ đoán.”
Cùng lúc đó, Thắng bước lên phía trước. Cánh tay cơ khí của anh rực sáng. Một luồng Plasma xanh thẫm bắn ra, quét qua tán lá. Con Phong Linh Báo thủ lĩnh cấp ba vừa định nhảy vào bầy robot khai thác đã bị luồng nhiệt năng bắn trúng nửa thân người.
Thắng cười gằn, tay trái giữ chặt lấy cánh tay giả. Linh năng trong người anh cuồn cuộn đổ vào lõi năng lượng của khẩu súng. Ba phát Plasma liên tiếp bắn ra, tiêu hao toàn bộ đấu khí áo giáp. Một loạt hỏa lực từ năm mươi đặc công và năm con robot Alpha lập tức bắn lên người nó, biến nó thành cái sàng.
“Có tí xíu bản lĩnh như vậy cũng dám chạm vào đồ của bọn tao!”
Thắng nhổ nước bọt, thu hồi nòng Plasma đang nổ lách tách.
Bình kiểm tra lại toàn bộ thông số, báo cáo qua bộ đàm:
“Mạch quặng an toàn. Không có thiệt hại về robot khai thác, thưa đại tá.”
Thắng bẻ khớp cổ rắc rắc, chép miệng:
“Dăm ba con mèo hoang. Phí cả đạn U Hàn của tôi.”
Trí nhớ của anh thuộc dạng quên nhanh. Mặc dù con báo này là cấp ba, nhưng không có tư cách xách dép cho Ám Ảnh Lang Vương. Thắng đã quên mất lần trước gặp Lang Vương cấp ba anh sợ đến mức nào.
Lâm nhìn thoáng qua rồi thu tầm mắt. Nếu là Lang Vương cấp ba lần trước, anh có lẽ vô cùng nghiêm túc. Nhưng con lần này yếu đáng thương, anh không dâng nổi hứng thú sau ba phát thử súng.
Trận chiến diễn ra chóng vánh chỉ vài phút. Sự kết hợp giữa Đấu khí và hỏa lực công nghệ đen biến năm mươi quân nhân thành một bức tường thép. Đàn ma thú cấp thấp không thể tiến lại gần bán kính năm mươi mét.
Lâm đứng trên đỉnh Chằn Tinh-01, nhìn về phía xa hơn. Nơi sương mù rừng sâu đang dày đặc lại. Anh trầm ngâm suy nghĩ miên man rồi lại nghiêm túc.
“Thiếu tá Bình, bắt đầu cho robot thu dọn xác ma thú. Ma hạch thì đưa kho lạnh.” – Lâm ngồi xếp bằng, thông qua bộ đàm hạ lệnh. Đôi mắt anh vẫn không rời khỏi những vùng tối của khu rừng.
Dưới chân anh, chiếc pháo đài Chằn Tinh-01 khẽ rung chuyển, tiếp tục thu thập tài nguyên để vận chuyển về căn cứ.
Ngày thứ 14 ở dị giới, sự hiện diện của họ sắp không giấu nổi. Những ma thú cấp cao và cường giả bản địa chắc chắn sẽ tới. Anh cần tu luyện mạnh hơn, nhanh hơn để ứng phó. Anh phải là người mạnh nhất.
Sau khi tiêu diệt đàn ma thú, Lâm bắt đầu phân các tiểu đội đi săn. Đích thân anh dẫn theo vài tiểu đội đi tìm ma thú cấp ba.
CHUẨN BỊ
19:00 – Ngày thứ 29 của chiến dịch Z-26.
Khu xưởng chế tác đặc biệt, tầng ngầm thứ 4 – Căn cứ Lạc Long Quân-01.
Tiếng gầm trầm đục của Chằn Tinh-01 lịm dần khi nó lùi vào khoang chứa khổng lồ.
“Hệ thống Màn sương-01” từ từ khép lại sau đuôi xe như một tấm rèm, cắt đứt hoàn toàn thế giới rừng rậm bên ngoài.
Bên trong căn cứ, ánh sáng trắng xanh từ đèn LED công nghiệp hắt lên lớp vỏ thép loang lổ máu khô của đám Phong Linh Báo, tạo nên một bầu không khí sặc mùi sát khí và cơ khí lạnh lẽo.
Lâm nhảy từ đỉnh cabin xuống, động tác nhẹ nhàng như một chiếc lá dù cơ thể anh đang mang theo hàng chục cân trang bị.
Ngay lập tức, Giáo sư Vương cùng đội ngũ kỹ thuật viên đã đứng đợi sẵn, ánh mắt họ dán chặt vào khoang chứa mẫu vật bọc hợp kim siêu bền.
“Báo cáo Giáo sư, hàng về đủ. 300 Ma hạch cấp 1 và 2, 15 Ma hạch cấp 3, xác ma thú vài trăm con, và khoảng 5 tấn Sắt Đen thô, các loại linh thảo có dao động năng lượng cao, các loại gỗ có mật độ cao ,” – Lâm gỡ chiếc mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt sắc lạnh hằn lên sự mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn rực sáng thần thái của một Đấu Giả Cửu Tinh.
“Tốt! Rất tốt!” Giáo sư Vương run rẩy chạm tay vào khối Sắt Đen vừa được robot Alpha hạ xuống.
“Lâm, anh không biết khối kim loại này có ý nghĩa thế nào đâu. Chúng tôi vừa quét sơ bộ, độ dẫn linh năng của nó gấp 20 lần đồng nguyên chất, và độ cứng thì… nòng súng Plasma thế hệ mới sẽ không còn sợ bị quá nhiệt nữa.”
Trong khi đội hậu cần bắt đầu phân loại dược liệu và đưa vào kho lạnh để bảo quản, Lâm bước lại gần bàn làm việc của Giáo sư, nơi một bản thiết kế 3D về khẩu Sniper mẫu tiếp theo đang xoay tròn trên màn hình hologram.
“Giáo sư, tôi có một vấn đề về vũ khí” – Lâm lên tiếng, giọng trầm xuống.
“”Giáo sư, bản thiết kế này vẫn dùng hệ thống cò điện tử cũ đúng không? Phản xạ của tôi hiện tại đã nhanh hơn độ trễ của nó khoảng 0.05 giây. Khi tôi bóp cò, luồng linh năng trong rừng dường như tạo ra một lực cản lên đầu đạn. Khẩu súng này… nó không theo kịp tôi.”
Giáo sư Vương khựng lại, ông đẩy gọng kính, nhìn Lâm đầy kinh ngạc.
“Anh nói… độ trễ của hệ thống điện tử không theo kịp phản xạ của anh sao? Lâm, đó là tốc độ xử lý của siêu chip của quân đội mới phát minh đấy!”
Lâm không nói gì, anh đưa bàn tay lên. Một luồng đấu khí hắc ám bao phủ lấy những ngón tay, khiến không khí xung quanh vặn đi.
“Tôi cảm nhận được quỹ đạo trước khi viên đạn rời nòng. Nếu súng không đổi mới, nó sẽ trở thành gánh nặng của tôi khi gặp đối thủ mạnh hơn, điều này khiến tôi sử dụng vũ khí lạnh còn hiệu quả hơn.”
Minh ‘Kỹ sư’ từ phía sau bước tới, vừa lau tay dính đầy dầu máy vừa nói xen vào:
“Chính vì vậy chúng ta cần lò phản ứng Đấu-Điện. Đại tá biết không, 20 viên Ma hạch cấp 3 mà chúng ta dự định nén vào lõi lò phản ứng ‘Thánh Gióng’ sẽ tạo ra một từ trường linh năng đủ mạnh để đồng bộ hóa sóng não của anh với hệ thống vũ khí. Khi đó, độ trễ của súng sẽ không ảnh hưởng tới anh nữa, bộ giáp đang trong quá trình hoàn thiện, phiền anh phải đợi 1 thời gian rồi.”
“Đã xác định được rồi,” – Bình ‘Máy’ chỉ vào màn hình radar.
“Trong mớ mẫu đất và gỗ cổ mà đội của Lâm mang về, có chứa bào tử của một loại linh thảo cực hiếm. Đội ngũ phân tích rằng nó có thể dùng để nâng cấp Z-Serum lên phiên bản 03. Nếu thành công, việc đột phá Đấu Sư cho Lâm và gia tăng mật độ gen cho toàn căn cứ không còn là chuyện xa vời nữa, sự cố lần trước của anh đã lan truyền khắp căn cứ rồi.”
Lâm gãi đầu bối rồi, lần trước khi tiêm Z-serum xảy ra sự cố suýt làm mất mạng của anh, giờ nhớ lại vẫn thấy sợ hãi.
Mọi người chuyển chủ đề sang hệ thống phòng ngự và các công nghệ mới được tạo ra.
Lâm nhìn vào bộ giáp Thánh Gióng đang thành hình trong lồng kính in 3D, anh vô cùng yêu thích bộ giáp này, cảm thấy nó sẽ là thứ giúp anh bảo vệ toàn bộ căn cứ của tổ quốc.
Mấy ngày vừa qua nếu không có Sơn thì anh đã chết rồi, đối với 1 quân nhân chuyên nghiệp như anh thì để áp lực sinh tồn của mọi người lên vai Sơn là điều anh nhục nhã nhất.
“Tôi sẽ là thanh kiếm mạnh nhất,” Lâm thầm nhủ, tay siết chặt báng súng sniper.
“Kể từ phút này, kẻ nào muốn chạm vào căn cứ đều phải bước qua họng súng của tôi.”
Kế bên Sơn nhận ra tâm trạng thay đổi liên tục của anh bạn thân của mình, biết Lâm đang nghĩ gì nên chỉ vỗ vai Lâm, ánh mắt hai người giao nhau – một người là “chìa khoá sinh mệnh” duy trì sự tồn tại của mọi người, một người đã bắt đầu là “thanh kiếm” mở rộng địa vực và chém giết tất cả.
“Chuẩn bị đi,” Sơn nói, giọng đầy kiên định.
“Ngày mai sẽ bắt đầu sau vài tiếng nữa. Khi lò phản ứng Thánh Gióng-01 sẽ bắt đầu chạy thử, anh sẽ là người mặc nó. Hiện tại tài nguyên của chúng ta chỉ có thể chế tạo được 1 bộ. Anh hãy nghỉ ngơi cho khoẻ để ngày mai lấy dữ liệu .”
Dưới tầng hầm sâu 30 mét, tiếng máy in 3D vẫn o o hoạt động, các nhà khoa học dưới sự chỉ dẫn của giáo sư Vương bắt đầu bận rộn lên, giáp ngoài kết hợp giữa vật liệu graphene và giáp da sinh học đang được ráp lên cho “Thánh Gióng”, họ vô cùng háo hức đón chờ công nghệ đỉnh cao của họ, thành quả mà bấy lâu nay chuẩn bị.

Bình luận 0