CHƯƠNG 29: RẤT LẠNH VÀ RẤT NÓNG

Cập nhật: 15:31 - 17/04/20264,376 từLượt xem: 0

TỐI HẬU THƯ CỦA CHỈ HUY

Phòng họp chiến sự.

Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Giữa bàn, hình ảnh holographic 3D xoay vòng, hiển thị một cụm tín hiệu đỏ rực. Đó là đoàn xe nô lệ, cách căn cứ đúng 18km.

Mười một con người vây quanh bàn họp. Ai nấy đều căng cứng cơ hàm.

“Chỉ huy, chúng ta phải đánh! 500 con người, họ đang bị kéo đi như súc vật ngay trước mắt chúng ta, điều đó là không thể chấp nhận!” – Toàn, vị trung đội trưởng lên tiếng trước, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng về phía chủ tọa.

Nhà chiến lược đẩy gọng kính, khuôn mặt không chút biến sắc. Giọng gã lạnh lùng vang lên:

“Tôi phản đối. Căn cứ là ưu tiên tuyệt đối. Giải cứu nô lệ đồng nghĩa với việc để lộ vị trí cho bọn chúng. Nếu bọn chúng không đi vào ranh giới 10km, tốt nhất là nên mặc kệ.”

Rầm! Thắng cụt đập mạnh cánh tay cơ khí xuống bàn kim loại. Tia lửa điện xẹt qua.

“Mặc kệ? Ông có còn là người không? Có cả trẻ em ở đó đấy!”

Hai vị Trung đội trưởng khác lập tức bước lên một bước, đồng thanh tiếp lời:

“Đúng đấy. Chúng ta là quân nhân, giải cứu nô lệ là điều hiển nhiên.”

“Bình tĩnh đi.” Hoàng cau mày, đưa tay ra hiệu hạ nhiệt. Phó chỉ huy quay sang người thanh niên nãy giờ vẫn ngồi im lặng trong góc khuất: “Sơn, ý kiến của em thế nào?”

Cả phòng họp im bặt, dồn mắt về phía Sơn.

Sơn ngước lên. Đôi mắt anh như mặt hồ đóng băng. Giọng anh vang lên đều đều, không gợn một tia cảm xúc:

“Đánh? Bằng cái gì? 5 bộ Chiến Tướng hư hại chưa sửa xong. Giáp Thánh Gióng của Lâm thì nằm đắp chiếu vì không ai đủ trình vận hành. Bình, Thắng, hai cậu mặc giáp mới tạo vào cũng chỉ làm bao cát cho Đấu Linh Đỉnh Phong thôi.”

Minh tiến lên nửa bước, vội vàng cãi:

“Nhưng chúng ta không thể…”

“Vô, kết nối với Việt Nam.” Sơn cắt ngang lời Minh, lạnh lùng ra lệnh. “Yêu cầu chi viện tên lửa đạn đạo Scud-B cấp chiến thuật. Tọa độ mục tiêu: Hẻm núi tử thần, phạm vi 5km quanh căn cứ. Khi đoàn xe lọt vào, tiêu diệt toàn bộ. Không ngoại lệ. Kể cả con tin.”

Cả phòng họp như bị dội một gáo nước đá.

Không gian đặc quánh lại vì hoảng loạn.

Giáo sư Vương trợn tròn mắt, sững sờ đánh rơi cả cây bút điện tử:

“Scud-B ? Sơn… cậu định xóa sổ cả 500 nô lệ đó sao? Đó là thảm sát!”

Nhà chiến lược nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những người đang phản đối:

“Chỉ huy nói vậy sai chỗ nào? Nếu không các ngươi dùng đầu đi đánh à?”

Bình máy siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trán:

“Chỉ huy, chúng ta là quân đội, không phải diệt chủng!”

Sơn đứng phắt dậy. Anh chống hai tay xuống bàn, ánh mắt sắc như dao găm quét qua từng người:

“Tôi không mạo hiểm mạng sống của anh em để đổi lấy 500 người lạ. Scud-B là phương án rẻ nhất và an toàn nhất cho căn cứ lúc này.”

Lời vừa dứt, căn phòng lập tức bùng nổ. Tiếng đập bàn, tiếng quát tháo, những lời khuyên ngăn và cãi vã nổ ra dữ dội, vang dội đinh tai nhức óc khắp phòng họp chiến sự.

BẢN CHẤT CỦA CÁI ÁC

Mặc cho những tràng chửi thề và cãi vã đang nổ tung quanh mình, Sơn vẫn đứng yên. Gương mặt anh lạnh lùng nhìn tất cả. Bàn tay bọc giáp từ từ giơ lên, gõ một nhịp xuống mặt bàn.

“Im lặng. Nhìn cho kỹ đi rồi hãy nói tiếp.”

Sơn gạt tay trên bảng điều khiển. Năng lượng từ “Phôi Lõi Lỗi” được ép tải tối đa. Bản đồ holographic 3D giữa bàn vụt tắt, thay vào đó là một lăng kính video chiếu thẳng từ nhóm Camera côn trùng siêu nhỏ ở cự ly 18km.

Do thiếu hụt không gian thạch để ổn định băng thông, hình ảnh thỉnh thoảng chớp giật những đường sọc nhiễu hạt, nhưng âm thanh và khung cảnh thì chân thực đến rợn người.

Camera đang bám trên rèm che của một cỗ xe ngựa hạng sang cỡ lớn nằm giữa đội hình.

Bên trong, vứt ngổn ngang những lớp nhung lụa đắt tiền. Ngồi giữa cỗ xe là một gã lão giả. Lão ta mặc cẩm bào, da mặt nhăn nheo chảy xệ, nhưng luồng áp lực của Đấu Linh 5 sao lờ mờ tỏa ra quanh người lại vô cùng cuồng bạo.

Dưới chân gã là hơn mười đứa trẻ thú nhân, lớn nhất cũng chỉ mười hai, mười ba tuổi, đang co cụm vào nhau run lẩy bẩy.

“Khóc lóc cái gì?” Gã lão giả vuốt chòm râu bạc, cất giọng khàn đục đầy dâm tà. Bàn tay gầy guộc của lão đang nắm tóc 1 bé gái hồ nhân ép miệng của bé gái vào phía dưới của lão. – “thử dùng răng làm xước coi, tao chém đầu mày. Rên la lớn thêm chút nữa đi, ta rất thích nghe!”

Qua hệ thống lọc âm, tiếng vải lụa bị xé rách lộ ra cơ thể đầy vết thương. Bé gái hồ nhân đau đớn kêu thét lên một tiếng, nước mắt giàn giụa nhưng lập tức bị lão già tát một cú trời giáng, khóe miệng trào máu tươi. Những đứa trẻ khác rúm ró, cắn chặt môi đến bật máu, ánh mắt hoàn toàn chết lặng.

Bên ngoài cửa sổ xe ngựa, một gã Đại Đấu Sư cưỡi ma thú ghé đầu vào, cười sằng sặc, ném vào trong một ánh mắt thèm thuồng:

“Hắc trưởng lão, ngài cứ từ từ thưởng thức. Hàng đợt này non tơ, đem lên Mộc thành chắc chắn các vị đại gia sẽ tranh nhau mua với giá trên trời. Lát nữa ngài nghỉ mệt… có cần thuộc hạ vào phụ một tay huấn luyện chúng không? Hahaha!”

Hắc trưởng lão hừ lạnh, nhổ một bãi nước bọt:

“Cút ra ngoài canh gác! Chỗ này là của lão phu. Lát nữa lão phu chơi chán, tự khắc ném cho đám chó săn tụi mày vài con làm mồi nhắm!”

Bức màn xe ngựa rủ xuống, che khuất nụ cười đê tiện của gã hộ vệ, nhưng những âm thanh dâm loạn và tiếng khóc vỡ vụn của lũ trẻ thì vẫn liên tục truyền qua loa trung tâm căn cứ.

Căn phòng họp trước đó còn ồn ào như cái chợ, nay chết lặng. Nhiệt độ như tụt xuống mức âm. Không một ai thốt nên lời.

Keng! Minh đấm thẳng nắm đấm vào vách tường thép làm tứa cả máu tươi. Cậu ta nghiến răng ken két, gân máu đỏ vằn lên trong mắt, hét lên khản đặc:

“Mẹ kiếp! Thằng chó đẻ! Chúng ta phải cứu lũ trẻ! Chỉ huy, nếu dùng Scud-B, chúng ta khác gì gã súc sinh kia?”

Thắng cụt vung cánh tay cơ khí lên, mắt hằn tia máu:

“Chỉ huy! Cho tôi ra trận! Dù liều cái mạng già này, tôi cũng phải băm vằm thằng già khốn nạn đó!”

Bình máy bước lên chắn ngang màn hình, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:

“Đúng! Không thể ném bom được. Xin ngài, chúng ta là đàn ông, không thể trơ mắt nhìn cảnh này. Phải có cách tách con tin ra khỏi khu vực hỏa lực!”

Hoàng cố giữ bình tĩnh, quay sang Sơn, giọng chùng xuống đầy sát khí:

“Sơn… em tính toán giỏi nhất. Có phương án nào đánh úp không? Bắn tỉa tên Đấu Linh đó bằng đạn xuyên giáp từ xa?”

Sơn khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những gương mặt đang bừng bừng nộ khí của cấp dưới. Anh không hề bị cảm xúc chi phối, thẳng thừng dội một gáo nước lạnh:

“Bắn tỉa? Hắn là Đấu Linh 5 sao. Lớp Đấu Khí khải giáp của hắn tự động kích hoạt bảo vệ. Đạn xuyên giáp nòng 12.7mm cự ly 1000m cũng không xong, trừ khi các người có súng điện từ hạng nặng!”

Nhà chiến lược nhíu mày, đề xuất:

“Vậy nếu chúng ta tung toàn bộ quân số, đánh du kích để cướp người? Chúng ta dùng hỏa lực nhẹ yểm trợ từ hai bên sườn núi?”

Sơn gõ ngón tay xuống bàn, giọng nói sắc bén như lưỡi dao mổ, vạch trần tử huyệt chiến thuật:

“Tỉnh lại đi! Đối phương không chỉ có hai tên Đấu Linh, mà còn 30 tên Đại Đấu Sư. 30 tên!

Lực lượng của chúng ta hiện tại nếu lao ra khỏi boong ke mà không có pháo hạng nặng hay các robot Alpha và Beta yểm trợ, trong vòng 5 phút sẽ bị chúng dùng sức mạnh xé xác quân lính thành từng mảnh. Các người tiến vào không những không cứu được ai, mà còn biến Lạc Long Quân thành một cái mồ tập thể!”

Cả phòng họp khựng lại.

Logic quân sự hiện ra tàn khốc hơn bao giờ hết: Cứu người thì quân mình chết rũ xương. Quăng bom thì quân mình sống, nhưng 500 con tin bốc hơi.

“Chẳng lẽ… chúng ta cứ đứng nhìn thế này sao?” Minh lẩm bẩm, gục đầu xuống bàn, hai tay vò lấy mái tóc.

Mọi người sẵn sàng chết để giải cứu lũ trẻ, họ không sợ máu chảy. Nhưng lời của Sơn quá tàn nhẫn và quá đúng: Đâm đầu vào chỗ chết mà không thu lại được bất kỳ thành quả nào, thì đó không phải là anh hùng, đó là ngu xuẩn.

Cả dàn chỉ huy đứng chôn chân. Sự căm phẫn tột độ va chạm với sự bất lực chiến thuật, tạo thành một cái thòng lọng siết chặt lấy cổ họng từng người. Cuộc thảo luận chìm vào bóng tối bế tắc, không một lối thoát.

Cho đến khi…

Màn hình trung tâm khẽ chớp giật. Camera số 07, con nhện tàng hình đã tới mục tiêu, bắt đầu truyền về tín hiệu từ cỗ xe ngựa dẫn đầu toàn đoàn.

BỨC TRANH BÍ ẨN

Trái ngược với chiếc xe dâm loạn phía sau, nơi này tĩnh lặng đến rợn người.

Một thanh niên vô cùng điển trai ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Khí tức Đấu Linh Đỉnh Phong tản ra chèn ép cả ống kính camera siêu nhỏ, làm viền màn hình rung bần bật. Bên cạnh gã, thanh cự kiếm cắm phập xuống sàn gỗ, tỏa hàn khí sắc lẹm.

Thế nhưng, bàn tay đầy sẹo đao kiếm của gã ấy lại đang nâng niu một cuộn tranh lụa vàng. Gã vuốt nhẹ mép tranh. Đôi mắt mở ra, đục ngầu sự bi lụy và điên cuồng.

“Lan nhi…”

Giọng gã khàn đặc, thì thầm qua hệ thống lọc âm. “Rốt cuộc nàng đang ở đâu…”

Vút. Cuộn tranh mở ra. Cả phòng họp chiến sự đồng loạt nín thở, trừng lớn mắt nhìn vào màn hình.

Trên nền giấy tuyên chỉ, một thiếu nữ mặc lục y đang khẽ mỉm cười. Nàng trong tranh thanh thuần hơn, ánh mắt chưa có vẻ kiêu ngạo sắc lạnh như hiện tại. Nhưng đôi mắt phượng hẹp dài, mái tóc vàng thướt tha, khuôn mặt như thiên sứ…

Xoảng! Cốc thủy tinh trên tay Giáo sư Vương tuột xuống đất vỡ vụn. Lão đẩy gọng kính, lắp bắp:

“Đó là… Nhã Lan?”

Thắng ‘cụt’ chống hai tay xuống bàn, rướn sát mặt vào màn hình, gân xanh nổi lên:

“Không thể sai được! Dù trẻ hơn, nhưng khuôn mặt này ai nhìn một lần làm sao quên? Là tù binh phòng số 3!”

Hoàng vỗ cái bốp lên bàn, não của anh nhảy số liên tục:

“Là trùng hợp sao? Một gã Đấu Linh đỉnh phong lại tương tư ả. Bọn họ từng gặp nhau sao?”

Nhà chiến lược vuốt cằm nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt lóe lên những toan tính nhằm vào đoàn buôn.

Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, Sơn vẫn đứng yên. Gương mặt anh không lộ chút cảm xúc, nhưng sự bế tắc trong ánh mắt đã hoàn toàn biến mất.

Tách.

Ngón tay bọc giáp gõ dứt khoát lên bàn phím. Màn hình máy tính bảng quân dụng trên tay Sơn lập tức lưu lại hình ảnh gã thanh niên đẹp trai đang áp bức tranh vào ngực.

Sơn rút máy tính bảng ra, xoay người bước thẳng về phía cửa phòng họp.

“Có lẽ chúng ta đã tìm được giải pháp cho cuộc chiến này rồi.” – Giọng của Sơn thì thào.

Sơn đẩy cửa.

“Minh, Hoàng, mọi người. Đi theo tôi.”

Minh ngơ ngác đuổi theo: “Đi đâu thưa Chỉ huy?”

Bước chân Sơn nện xuống hành lang thép đều đặn, bỏ lại một câu mang đầy bình thản:

“Xuống hầm. Hỏi thăm người trong cuộc.”

SỰ PHỦ NHẬN TUYỆT VỌNG

Tầng hầm giam giữ Lạc Long Quân. Không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến rợn người.

Nhã Lan ngồi khoanh chân giữa phòng giam bằng kính cường lực. Nàng vẫn giữ tư thế tĩnh tọa kiêu ngạo, mái tóc vàng thướt tha xõa xuống bờ vai gầy. Nghe tiếng bước chân rầm rập đi tới, nàng khẽ mở mắt, ánh nhìn ngập tràn sự cảnh giác và lạnh nhạt.

Sơn bước đến sát bức tường kính. Không nói một lời thừa thãi, anh giơ chiếc máy tính bảng quân dụng lên, áp thẳng màn hình vào mặt kính.

Trên màn hình là hình ảnh gã thanh niên Đấu Linh đỉnh phong điển trai đang nhắm mắt, áp cuộn tranh lụa vàng vào ngực.

Nhã Lan liếc nhìn.

Chỉ một giây. Đúng một giây. Ngay lập tức, đồng tử của vị đại tiểu thư kiêu ngạo co thắt mạnh. Sắc mặt nàng vốn đang hồng hào bỗng chốc tụt hết máu, chuyển từ trắng bệch sang tái xám.

Nàng lảo đảo lùi lại.

Bịch! Lưng nàng va mạnh vào bức tường kính phía sau. Đôi môi mỏng run rẩy liên hồi. Dù cố gắng mím chặt, nàng vẫn không thể che giấu nổi sự kinh hoàng tột độ, xen lẫn một nỗi nhớ nhung sâu thẳm, bi thương vừa bị xé toạc từ đáy mắt.

“Hắn là ai?” Giọng Sơn vang lên qua hệ thống đàm thoại, trầm đục và mang theo một cỗ áp lực nặng nề. “Tại sao hắn lại mang theo bức tranh này?”

Nhã Lan ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập. Nàng cắn rập môi đến rướm máu, cố gắng ép mình lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày. Thế nhưng, thanh âm thốt ra lại vỡ vụn, lạc hẳn đi:

“Tôi… tôi không biết! Tôi chưa từng thấy gã này bao giờ!”

Sơn nheo mắt. Sự dối trá vụng về và run rẩy này chẳng khác nào một lời thú tội. Căn cứ không cần một lời xác nhận bằng miệng, biểu cảm của nàng đã nói lên tất cả.

“Cô không biết? Được thôi.” – Sơn thản nhiên hạ máy tính bảng xuống, cất vào đai lưng. “Sáng mai, tôi sẽ cho cô và hắn gặp nhau. Đến lúc đó, tự khắc sẽ biết thôi.”

Nói xong, Sơn dứt khoát quay gót. Minh, Hoàng và toàn bộ dàn chỉ huy theo sát phía sau. Bóng lưng của những người lính khuất dần sau dãy hành lang thép, để lại một khoảng không gian ngột ngạt.

Trong phòng giam lúc này, Nhã Lan như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng. Nàng từ từ trượt dọc theo vách kính, gục sụp xuống sàn lạnh lẽo. Bàn tay cào chặt lấy tà áo lục y đến nhăn nhúm. Trong đôi mắt phượng tuyệt đẹp kia, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu bắt đầu chực trào, lóe lên một sự hoang mang tột độ.

Một đêm dài vô tận sắp phủ xuống Sơn Mạch. Và một màn kịch đẫm máu đang được chuẩn bị kéo rèm, mà nhân vật chính của màn kịch này chính là cô.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0