DANH DỰ TRÊN LƯỠI DAO
Khu vực sinh hoạt chung của binh sĩ tại tầng B2 ngập trong ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt ra từ màn hình truyền tin nội bộ.
Hơn năm mươi người lính đang đứng ngồi rải rác. Vài người trên tay vẫn còn bưng ly cà phê pha vội, nhưng không ai buồn uống.
Ánh mắt của tất cả đều dán chặt vào đoạn băng quay chậm đang được phát trực tiếp từ máy bay không người lái.
Trên màn hình, chiếc xe tải bọc thép đang chầm chậm lăn bánh tiến vào hẻm núi đen ngòm. Trên nóc xe, một người phụ nữ với mái tóc vàng rũ rượi đang bị trói gô vào khung sắt, thân hình mong manh hứng chịu từng đợt gió gào của Ma Thú Sơn Mạch.
Nam đứng tựa lưng vào vách kim loại, khoanh tay trước ngực. Hắn nhìn quanh một lượt, thu vào mắt sự căng thẳng và nét mặt khó coi của những người lính trẻ.
“Các anh em nhìn cho kỹ đi.” Giọng Nam vang lên, trầm và đều, nhưng mang theo sức nặng đè ép bầu không khí.
“Chúng ta mang theo dòng máu của người lính sang cái thế giới tàn khốc này để khai phá, để vinh danh tổ quốc bằng sức mạnh… chứ không phải để học cách làm việc bẩn thỉu.”
Vài tiếng lầm bầm cất lên. Một người lính mang quân hàm hạ sĩ ngập ngừng lên tiếng, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào màn hình:
“Nhưng… Chỉ huy nói đó là cách duy nhất để dụ mục tiêu vào Vùng diệt vong mà không đổ máu nô lệ và anh em…”
“Giảm thương vong?” Nam nhếch mép, một nụ cười trào phúng hiện lên trên khóe môi. Hắn bước lên nửa bước, đôi mắt sắc bén găm thẳng vào viên hạ sĩ.
“Giảm thương vong hay là anh ta đang chọn cách hèn mạt nhất, dùng mưu hèn kế bẩn thay vì sức mạnh quân sự chân chính? Chúng ta có hỏa lực, có pháo binh, có giáp Thánh Gióng. Quân đội chúng ta không có truyền thống dùng phụ nữ như con mồi để thắng trận.
Nếu chuyện này truyền về tai các sếp ở nhà, danh dự của đơn vị chúng ta vứt đi đâu? Các anh muốn khi về nước, người ta gọi các anh là những kẻ thắng trận nhờ núp sau lưng một người đàn bà bị trói sao?”
Không gian khu sinh hoạt chùng xuống. Vài người lính cúi gầm mặt, bàn tay vô thức siết chặt lấy thành ghế.
Một sĩ quan trung đội trưởng đứng ở góc phòng nhíu mày, lên tiếng bào chữa, giọng điệu mang theo sự thực dụng của chiến trường:
“Cậu Nam, cậu đừng quên bọn cường giả tu tiên này đâu phải con người bình thường. Gã Đấu Linh kia có thể chém bay đầu hàng vạn người trong nháy mắt. Đối phó với ác quỷ, Chỉ huy dùng thủ đoạn của ác quỷ thì có gì là sai?”
“Ác quỷ?” Nam quay ngoắt sang, gằn từng tiếng, đánh thẳng vào tâm lý đối phương. “Vậy chúng ta sang đây để tiêu diệt ác quỷ, hay để biến thành một lũ quỷ khác còn tàn nhẫn hơn cả chúng? Nếu ranh giới đó bị xóa nhòa, chiếc quân hàm trên vai các anh mang ý nghĩa gì?”
Viên trung đội trưởng cứng họng.
Một người lính khác thở dài, cố gắng phá vỡ sự ngột ngạt:
“Lệnh là lệnh. Kỷ luật quân đội không cho phép chúng ta nghi ngờ hay đánh giá quyết định của Chỉ huy tối cao.”
“Kỷ luật là để phục vụ cho chính nghĩa.” Nam bước ra giữa phòng, chỉ tay thẳng lên hình ảnh Nhã Lan đang thoi thóp trên màn hình.
“Còn đây là sự đánh tráo khái niệm. Các anh vâng lệnh hôm nay, nhắm mắt làm ngơ hôm nay. Vậy ngày mai, khi tay các anh nhúng chàm rồi, lúc về nước ôm vợ con, các anh có dám nhìn thẳng vào mắt họ và kể rằng: Ở dị giới, các anh đã dùng thân xác phụ nữ làm mồi nhử không? Và ai dám đảm bảo, ngày mai kẻ bị trói trên đó không phải là người nhà của chúng ta, nếu một ngày chúng ta hết giá trị lợi dụng đối với Sơn?”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng vo ve của hệ thống thông gió.
Những lời bào chữa hoàn toàn bị dập tắt. Bức tranh sự thật trước mắt quá tàn nhẫn, dù mục đích của Sơn có là bảo toàn mạng sống cho binh sĩ, thì thủ đoạn hèn hạ ấy vẫn khoét một lỗ hổng lớn vào tự tôn của những người lính mang lý tưởng bảo vệ danh dự của tổ quốc.
Hạt giống của sự bất mãn bắt đầu bám rễ, âm ỉ cháy trong lòng đa số binh sĩ trẻ.
Tuy nhiên, ở một góc khuất gần cửa ra vào, vài cựu binh già dặn chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê đen.
Họ nheo mắt nhìn Nam, cất giấu đi sự đánh giá sắc bén. Những cái đầu lạnh đó thừa hiểu, những lời lẽ đầy đạo lý kia không đơn thuần là sự phẫn nộ nhất thời, mà là một lưỡi dao mổ đang tinh vi khoét sâu vào sự đoàn kết của Lạc Long Quân.
ẢO ẢNH GIỮA THUNG LŨNG
Đoàn xe khổng lồ dừng lại trước miệng thung lũng đen ngòm.
Gió từ trong khe núi thổi ra lạnh buốt. Mộc Nghị ngồi trên lưng hắc mã, tay luồn vào trong áo, chạm vào hai mảnh Ô Thạch lạnh ngắt.
Từ ngày gộp đủ hai mảnh, chúng không còn phát ra bất kỳ dao động nào nữa.
Nhưng khoảnh khắc hắn vừa ngẩng đầu lên, đồng tử lập tức co rút dữ dội.
Cách đó khoảng nửa dặm, ẩn hiện giữa lớp sương mù mỏng, một khối kim loại xám xịt không ngựa kéo đang chầm chậm lăn bánh. Ngay trên nóc cỗ máy kỳ lạ ấy, một chùm sáng nhạt nhòa chiếu rọi.
Nhã Lan.
Nàng bị trói chặt vào một khung sắt. Mái tóc vàng óng ngày nào giờ xõa xượi, bết bát. Gương mặt nàng nhợt nhạt, tiều tụy, đôi mắt ngấn lệ đang nhìn chằm chằm về phía hắn, mang theo sự tuyệt vọng.
Khí tức Mộc hệ quanh người Mộc Nghị bùng phát mất kiểm soát, thổi rạp cỏ dại xung quanh. Hơi thở của hắn trở nên đứt quãng. Bàn tay nắm dây cương nổi đầy gân xanh.
Hắn vừa định vung tay thúc ngựa, một bóng đen từ phía sau đã lao lên, chắn ngang tầm nhìn.
Hắc lão đáp xuống mặt đất, tay cầm một chiếc la bàn bằng ngọc, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng:
“Gia chủ, dừng lại! Chuyện này có điều khuất tất.”
Hắc lão nhìn chằm chằm vào khối kim loại đang đi xa.
“Thung lũng này tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không có lấy một tia hơi thở của cặp Bá Sói.
Hơn nữa, cỗ máy kia không có luồng sinh khí nào của con người. Kể cả người phụ nữ trên đó… Rất có thể toàn bộ chỉ là huyễn thuật do kẻ địch tạo ra! Chúng ta cần bình tĩnh trinh sát.”
“Nghe nói 2 con sói đó rất thông minh, biết dụ địch nhân vào cạm bẫy mà tiêu diệt.”
Cửa chiếc xe ngựa đi ngay phía sau Mộc Nghị bật mở. Nhã Hi xách vạt áo bước vội xuống lớp đất đá gồ ghề.
Nhìn thấy ánh mắt vằn tia máu của phu quân cứ dán chặt vào hình bóng nữ nhân trên cỗ máy kia, hốc mắt nàng nóng ran.
Nàng ép bộ ngực đang phập phồng xuống, bước lên trước, bàn tay vô thức áp chặt lên vòng eo của mình.
“Nghị ca…” Giọng Nhã Hi run rẩy nhưng cố giữ sự rành mạch. “Hắc trưởng lão nói đúng. Chàng nhìn kỹ đi, cỗ máy đó di chuyển không hề phát ra dao động Đấu khí. Nơi này lại vắng lặng bất thường. Thiếp thấy chuyện này là một cạm bẫy giăng sẵn chờ chàng bước vào… Chàng đừng mắc lừa, thiếp thấy không ổn chút nào. Cả đoàn xe hơn năm trăm người đang phía sau chúng ta…”
Xoẹt!
Mộc Nghị rút phắt thanh kiếm khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sắc lẹm lướt qua khoảng không, dừng lại cách cổ Nhã Hi chưa đầy một tấc.
Hành động tuyệt tình đó làm lời nói của nàng đứt ngang. Nhã Hi lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch, đôi tay ôm lấy bụng mình siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sự đau đớn tràn ngập trong đôi mắt nàng.
“Câm miệng!”
Giọng Mộc Nghị khàn đặc, gầm lên như một con thú bị thương. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lườm Hắc lão, rồi găm thẳng vào Nhã Hi.
“Ta không cần biết thứ kia là khôi lỗi hay huyễn thuật! Lan nhi đang ở đó, nàng đang nhìn ta! Tất cả tăng tốc tiến vào thung lũng, kẻ nào dám cản đường… chết!”
Dứt lời, Mộc Nghị buông dây cương. Hắn bỏ lại hắc mã, mũi chân đạp mạnh xuống nền đất, hóa thành một đạo lưu quang màu xanh lục lao thẳng vào bóng tối của thung lũng, điên cuồng đuổi theo hình bóng đang xa dần.
Hắc lão biến sắc, vội vàng dậm chân đuổi theo để bảo vệ gia chủ.
Tại lối vào, Nhã Hi đứng trơ trọi giữa cơn gió lạnh. Nàng cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, gạt đi giọt nước mắt vừa ứa ra, quay người ném một ánh nhìn lạnh lẽo về phía đám tử sĩ:
“Các ngươi còn đứng đó làm gì? Áp giải toàn bộ nô lệ tiến vào thung lũng! Mất dấu gia chủ, tất cả tự sát tạ tội!”
Tiếng roi da quất vun vút trong đêm. Hơn năm trăm tên nô lệ bị nhốt trong các lồng sắt và dây xích bị lùa đi. Bánh xe ngựa lăn lầm lũi tiến vào bóng tối.
LỜI CẢNH BÁO CUỐI CÙNG
Chiếc xe tải bọc thép gầm gừ lăn bánh, khéo léo duy trì một khoảng cách vừa đủ để dụ Mộc Nghị tiến sâu vào đoạn hẹp nhất của Thung Lũng Chết – khu vực Kill-zone.
Sâu dưới lòng đất tại căn cứ Lạc Long Quân, Sơn nhắm hờ mắt, ngả người trên ghế chỉ huy.
Thông qua Linh thức kết nối trực tiếp với cỗ máy, anh điều khiển chiếc xe chạy ngoằn ngoèo qua các phiến đá. Hệ thống vũ khí tự động trên nóc xe liên tục bắn phá.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Những tràng đạn súng máy cỡ lớn xé gió bắn ngược về phía sau.
Nhưng với một kẻ đã đặt nửa chân vào cảnh giới Đấu Vương như Mộc Nghị, tốc độ đạn đạo thông thường không đủ để lấy mạng. Khí tức Mộc hệ quanh người hắn tạo thành một lớp màn bảo vệ dai dẳng. Những đầu đạn va vào lớp khiên xanh lục, nổ tung thành những tia lửa chói mắt, chỉ đủ sức làm tốc độ của hắn khựng lại một vài nhịp.
Mộc Nghị vung cự kiếm gạt phăng những đầu đạn đang bay tới, ánh mắt càng lúc càng cuồng bạo.
Trên nóc xe, Nhã Lan bị trói chặt vào khung sắt. Gió buốt quất vào mặt khiến cô tỉnh lại từ cơn mê man.
Vừa mở mắt, cảnh tượng đầu tiên đập vào nhãn quang cô là bóng dáng vừa xa lạ vừa quen thuộc của phu quân đang điên cuồng lao tới giữa làn mưa “ám khí”.
Nhưng trái tim Nhã Lan không hề gợn lên một tia vui sướng, mà là sự kinh hoàng tột độ.
Từ góc nhìn trên cao, cô nhìn thấy những khối kim loại hình nhện (beta robot) đang lặng lẽ nấp sau các hốc đá hai bên vách núi. Cô nhìn thấy những luồng ánh sáng đỏ rực (định vị laser) đang không ngừng quét qua lại, đan thành một tấm lưới tử thần khóa chặt lấy lồng ngực Mộc Nghị.
Cô biết những con khôi lỗi này, chúng đang vây chặt chỗ này. Đây là chỗ chết!
“Nghị ca! Chạy đi!” Nhã Lan gào lên, giọng nói khản đặc bị gió cuốn đi. “Bọn chúng đang dẫn dụ chàng vào cạm bẫy! Chỗ này toàn là khôi lỗi và ám khí ẩn nấp, đừng lại gần!”
“Lan nhi đợi ta!” Mộc Nghị gầm lên đáp trả, đạp vỡ một tảng đá để tăng tốc.
“Dù là thiên la địa võng, ta cũng sẽ đưa nàng đi! Lũ giấu đầu lòi đuôi này dùng mấy thứ ám khí tàn tạ cũng đòi cản bước chân ta sao?!”
Nhã Lan tuyệt vọng vùng vẫy đến ứa máu cổ tay. Ánh sáng đỏ của laser trên ngực Mộc Nghị càng lúc càng đậm.
“Mộc Nghị! Chàng bước thêm một bước, ta sẽ tự cắn lưỡi tại đây! Đừng để ta hận chàng!” Nàng khóc nấc lên, dùng chính mạng sống của mình để uy hiếp hắn.
“Nàng dám?!” Ánh mắt Mộc Nghị vằn lên những tia máu đáng sợ, sự chiếm hữu nổi lên điên cuồng.
“Mười lăm năm ta cày nát vài cái đế quốc để tìm nàng, mệnh của nàng là của ta! Không có sự cho phép của ta, nàng không được quyền chết!”
Nhã Lan lắc đầu quầy quậy, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gò má tiều tụy. Nàng cắn chặt răng, ném ra một lời nói dối cay độc nhất hòng phá nát sự cố chấp của hắn:
“Ta cấm chàng đuổi theo! Ta… ta yêu người khác rồi! Ta đã là người của kẻ khác, thân thể này đã là của người khác, đừng làm phiền ta nữa!”
Bước chân Mộc Nghị thoáng khựng lại giữa không trung. Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim hắn, khơi dậy bóng ma tâm lý ở Hắc Long Đế Quốc, về các sàn đấu giá nô lệ, về văn hoá nô lệ nơi đây.
Nhưng thay vì lùi bước, sự phẫn nộ trong mắt hắn bùng lên thành ngọn lửa hủy diệt.
“Kẻ nào chạm vào nàng, ta sẽ băm vằm hắn thành vạn mảnh!” – Giọng Mộc Nghị trầm đục, mang theo sát khí khiến cỏ cây hai bên đường khô héo.
“Cho dù nàng có hận ta, cho dù nàng có biến thành cái dạng gì, hôm nay ta cũng phải trói nàng mang về!”
Sự si tình đã biến thành một loại bệnh hoạn mù quáng. Hắn lại tiếp tục vọt tới, khoảng cách với chiếc xe chỉ còn chưa đầy năm mươi trượng.
Nhã Lan nhìn hắn, bờ môi run rẩy. Nàng biết, không một lời khuyên hay sự uy hiếp nào có thể kéo con dã thú này quay đầu lại được nữa. Nàng nức nở, đưa ra lời từ hôn cuối cùng bằng tất cả sinh lực còn sót lại:
“Mộc Nghị… Chàng xem thường mạng sống bản thân, xem thường lời ta… Nếu chàng bước tiếp vào cạm bẫy kia, ta và chàng từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt! Ta không có người phu quân ngu ngốc như vậy!”
Mộc Nghị sững người trong một khoảnh khắc. Bốn chữ “ân đoạn nghĩa tuyệt” dội vào màng nhĩ hắn như búa tạ.
Nhưng sự cố chấp mười lăm năm nếm mật nằm gai đã chiến thắng chút lý trí cuối cùng. Hắn gầm lên một tiếng xé rách màn sương, toàn bộ Đấu khí hội tụ vào thanh kiếm, nhảy vọt lên cao chém một nhát kinh thiên động địa về phía chiếc xe bọc thép.
Cùng lúc đó, tại trung tâm điều hành dưới lòng đất, Sơn nhìn chằm chằm vào chấm đỏ đã nằm lọt thỏm giữa tâm chữ thập trên màn hình.
Anh lạnh lùng gạt bỏ lớp kính bảo vệ, ngón tay ấn mạnh xuống chiếc nút đỏ rực.
“Tọa độ đã xác nhận. Scud-B… Khai hỏa.”
Bình luận 0