CHƯƠNG 12: HẮC ÁM HẤP THU

Cập nhật: 00:36 - 17/04/20265,173 từLượt xem: 0

9 ngày trước

Khoang y tế dã chiến – Tiền trạm Cổng (Đầu phía dị giới).

Đèn trần trắng dã chiếu xuống dãy ghế tiêm dài dặc. 588 quân nhân và chuyên gia đã hoàn thành việc dung hợp Z-Serum 02 dưới sự giám sát chặt chẽ của đội ngũ công binh và các nhà khoa học.

Đa phần họ đều trải qua cảm giác đau đớn như bị lửa đốt, nhưng sau đó là sự thức tỉnh mạnh mẽ của linh năng đạt đến 1-2 tinh đấu khí xoáy, nhưng vẫn có 1 vài người đặc biệt như Thiếu Tá Bình ‘máy’, Thiếu Tá Thắng ‘cụt’ và Trung tá Minh ‘Kỹ sư’ đều trực tiếp thành 5-6 tinh đấu khí xoáy vô cùng mạnh mẽ nhờ thiên phú dị bẩm.

Sau đó Lâm là người cuối cùng. Số hiệu 589.

Anh ngồi xuống ghế, thân hình hộ pháp với những vết sẹo chiến trường như tạc vào da thịt.

Lâm nhìn giáo sư Vương, khẽ gật đầu một cái biểu thị bắt đầu đi. Sơn đứng cạnh bảng điều khiển, gương mặt vẫn bình thản, ánh mắt lộ rõ sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn thân của mình.

“Bắt đầu tiêm mẫu 589. Liều lượng Z-02 tiêu chuẩn,” – Giáo sư Vương ra lệnh, giọng ông đã khàn đặc sau một ngày làm việc cường độ cao.

Mũi tiêm tự động đâm vào bắp tay cuồn cuộn của Lâm. Dòng hóa chất màu xanh lục lấp lánh chảy vào tĩnh mạch. Theo kịch bản, cơ thể Lâm sẽ nóng lên, đấu khí sẽ bắt đầu hình thành.

Nhưng không.

Chỉ sau ba giây, cơ thể Lâm đột ngột co giật dữ dội. Một tiếng “hự” kìm nén thoát ra từ kẽ răng đang nghiến chặt. Thay vì đỏ rực lên do máu lưu thông nhanh, làn da của Lâm chuyển sang màu xám xịt như tro tàn, các mạch máu nổi cộm lên nhưng lại mang một màu đen thẫm đáng sợ.

“Cảnh báo! Nhịp tim bệnh nhân vọt lên 220, sau đó tụt dốc không phanh! Nồng độ oxy trong máu biến mất!” – Minh ‘Kỹ sư’ bàng hoàng hét lên, mười ngón tay đập liên hồi vào bàn phím. Các màn hình hologram đồng loạt hiện lên cảnh báo đỏ rực, tiếng còi báo động rú lên chói tai.

“Chuyện gì đang xảy ra?” – Sơn lao tới, bàn tay anh siết chặt lấy thành giường kim loại.

Giáo sư Vương mặt cắt không còn giọt máu, ông dán mắt vào sơ đồ cấu trúc tế bào của Lâm đang hiện lên trên màn hình lớn. Các tế bào của Lâm không hề biến đổi theo hướng tiến hóa thông thường. Chúng đang điên cuồng co bóp, vỡ tan và tự nuốt chửng lấy nhau.

“Không… không thể nào!” – Giáo sư Vương kêu gào giữa sự hỗn loạn của cả phòng y tế.

“Serum không còn là chất xúc tác… đối với cơ địa của Lâm, Serum chỉ là chìa khóa mở ra một đạo gen ẩn trong cơ thể cậu ấy! Gen của cậu ấy không cấu tạo giống chúng ta. Nó không cần tiến hóa, nó đang ĐÓI! Nó đang ăn chính tế bào gốc để tìm kiếm năng lượng bù đắp để thức tỉnh!”

Mọi người trong phòng y tế đông cứng lại như đang nghe chuyện cười lớn vô cùng, cái gì mà gen của Lâm không giống chúng ta, cậu ấy là người ngoài hành tinh à.

Lâm lúc này đã không còn nằm yên. Anh quằn quại giữa các sợi dây cáp thiết bị, mồ hôi đen đục ứa ra khắp lỗ chân lông. Cơn đau này không phải là đau thể xác, mà là cảm giác từng phân tử cấu thành nên con người anh đang bị nghiền nát và hút đi mất.

“Cố lên Lâm! Đừng có chết ở đây!” – Sơn thét lên, âm thanh lạc đi giữa tiếng máy móc gầm rú.

Lâm nghe thấy tiếng Sơn. Anh cắn răng đến mức máu tươi chảy ra từ khóe miệng, hai tay bấu chặt vào thành giường đến mức thép không gỉ cũng phải biến dạng.

Dù tế bào đang kêu gào, dù cái chết đang cận kề trong từng nhịp thở đứt quãng, bản năng của một đặc công không cho phép anh gục ngã. Anh đang dùng ý chí để cưỡng ép cái cơ thể đang sụp đổ.

“Năng lượng! Chúng ta cần năng lượng khổng lồ ngay lập tức, nếu không cậu ấy sẽ tan biến thành bụi!” – Giáo sư Vương quay sang nhìn Sơn, đôi mắt già nua hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Bên trong Lâm, một cái xoáy hắc ám nhỏ bé vừa hình thành ở đan điền, và nó đang muốn nuốt chửng cả cơ thể này để tồn tại.

HUYẾT TẾ NĂNG LƯỢNG

Căn phòng y tế vốn dĩ là nơi vô trùng và yên tĩnh, nay trở thành một bãi chiến trường của hỗn loạn. Tiếng còi báo động đỏ rực từ hệ thống hòa cùng tiếng va đập của các thiết bị kim loại bị biến dạng dưới sức ép từ cơ thể Lâm.

“Giáo sư! Chỉ số năng lượng của mẫu 589 đã chạm đáy âm! Cậu ấy đang tự bốc hơi!” – Minh ‘Kỹ sư’ hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, tay anh điên cuồng điều chỉnh các thông số trên bảng điều khiển ảo.

“Dùng phương án dự phòng cuối cùng! Nghiền nát toàn bộ kho dự trữ Đấu Thạch thô và Ma hạch!” – Giáo sư Vương gào lên, đôi bàn tay già nua run rẩy vì hoảng sợ.

Ngay lập tức, đội ngũ quân y và các nhà khoa học sử dụng hệ thống chiết xuất tự động của phòng thí nghiệm. Hàng trăm viên Đấu Thạch và hơn 50 viên ma hạch cấp 1, 2 được đổ vào lò nghiền áp suất cao.

Chỉ trong vài giây, một thứ dịch lỏng đậm đặc, tỏa ra ánh sáng linh năng xanh thẳm được ép trực tiếp vào hệ thống truyền dịch của Lâm.

Cùng lúc đó, luồng U Linh Hàn Tuyền lạnh lẽo cũng được bơm vào máu của Lâm để kìm hãm nhiệt độ đang tăng vọt từ các tế bào.

Nhưng tất cả dường như chỉ là muối bỏ bể. Thứ dịch năng lượng đó vừa đi vào cơ thể Lâm đã bị cái “hố đen” ở đan điền nuốt chửng không còn một dấu vết.

Gen của Lâm như một con quái vật cổ đại vừa thức tỉnh sau giấc ngủ say, nó không thỏa mãn, nó gào thét đòi hỏi nhiều hơn.

Da thịt Lâm bắt đầu rạn nứt, những tia khói đen mờ ảo bốc ra từ lỗ chân lông, báo hiệu sự tan rã hoàn toàn về mặt sinh học.

Sơn đứng đó, chứng kiến người bạn của mình đang bị xé xác bởi chính sức mạnh bản thân.

Anh nhìn vào biểu đồ năng lượng của căn cứ thông qua Vô: Cổng đang tích trữ một lượng năng lượng không gian khổng lồ sau nhiều ngày vận hành, lượng năng lượng này từ gần 600 ấn ký đột phá và phản hồi lại cho cổng, những vật phẩm chứa năng lượng khi vận chuyển qua cổng giữa 2 thế giới cũng được giữ lại 1 phần xem như phí qua cổng.

“Dừng tất cả các thiết bị hỗ trợ lại!” – Sơn đột ngột ra lệnh, giọng anh lạnh đến thấu xương.

“Cậu điên rồi sao Sơn? Dừng lại là cậu ấy chết ngay lập tức!” – Giáo sư Vương sửng sốt.

“Năng lượng đưa vào không đủ để cứu được đại tá Lâm. Để tôi!” – Sơn bước tới, gạt phăng các y tá sang hai bên.

Chỉ có anh biết mình đang làm gì. Với tư cách là  “Chìa khóa” duy trì kết nối không gian, Sơn là người duy nhất có thể điều phối luồng năng lượng thô từ Cổng.

Anh nhắm mắt lại, linh thức kết nối trực tiếp với trung tâm năng lượng của Cổng. Ngay lập tức, toàn bộ căn cứ rung chuyển dữ dội. Những tia chớp đen kịt từ vòng xoáy không gian bắt đầu bò dọc theo các đường dây dẫn, tập trung về phía cánh tay của Sơn.

[CẢNH BÁO: Ký chủ đang cưỡng ép dẫn xuất năng lượng không gian cấp độ 4 qua cơ thể người. Tỷ lệ tử vong: 80%. Dừng lại ngay!] – Tiếng Vô vang lên lạnh lùng trong não bộ.

Sơn phớt lờ. Anh tiến sát lại giường bệnh, nhìn vào gương mặt đang méo mó vì đau đớn của Lâm. Không một chút do dự, Sơn xòe bàn tay phải vận chuyển đấu khí plasma của mình, năm ngón tay cứng như thép trực tiếp đâm mạnh vào vùng bụng dưới của Lâm.

PHẬP!!

Máu tươi bắn ra, nhưng chỉ kịp thấm qua lớp biểu bì thì đã bị một áp lực khủng khiếp ép ngược trở lại. Mục tiêu của Sơn là đan điền – tâm điểm của cái lỗ đen đang nuốt chửng Lâm.

“LÂM! GIỮ LẤY MẠNG CỦA ANH CHO TÔI!” – Sơn gầm lên.

Ngay khoảnh khắc đó, luồng năng lượng không gian từ Cổng chảy xuyên qua tủy sống của Sơn như một dòng thác dung nham đen kịt. Cảm giác như hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng tế bào thần kinh, đốt cháy đại não.

Sơn nghiến răng đến mức nứt cả men răng, toàn thân anh run lên bần bật, nhưng năm ngón tay vẫn cắm chặt vào vị trí đan điền của Lâm không rời một phân.

Năng lượng không gian hỗn loạn, thứ vốn dĩ có thể rạch nát vách đá thành bụi mịn, nay theo cánh tay Sơn đổ vào cơ thể Lâm. Hai nguồn sức mạnh va chạm nhau tạo ra một luồng xung lực cực đại.

Một tiếng nổ khô khốc vang lên, toàn bộ hệ thống kính cường lực và máy móc trong phòng y tế vỡ vụn thành trăm mảnh.

Bên trong cơ thể Lâm, “con quái vật” gen cuối cùng cũng tìm thấy thức ăn xứng tầm. Nó điên cuồng hấp thụ năng lượng không gian từ Cổng, bắt đầu tái cấu trúc lại toàn bộ cơ thể anh.

Một vòng xoáy đấu khí màu đen tuyền, sâu như một vực thẳm, chính thức hình thành và ổn định ngay tại đan điền của Lâm.

Sơn bị lực đàn hồi hất văng ra xa, đập mạnh vào vách tường thép, miệng phun ra một ngụm máu lớn.

Anh thở dốc, tầm nhìn mờ đi vì kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào cái kén hắc khí đang bao phủ lấy Lâm.

Trong màn sương đen đặc quánh đó, một nhịp tim mạnh mẽ, trầm hùng như tiếng trống trận đột ngột vang lên. Thình thịch! Thình thịch!

Sơn không biết trong cơ thể Lâm là thứ gì nhưng chắc chắn nó sẽ là bàn tay vàng của Lâm. Nếu Lâm có thể khống chế và điều khiển nó thì có khả năng Sơn không phải đối thủ của Lâm.

Màn sương đen đặc quánh trong phòng y tế dần dần tan ra, để lộ ra thân hình của Lâm đang lơ lửng cách mặt đất vài gang tay trước khi rơi phịch xuống tấm nệm đã cháy sém.

Giáo sư Vương, Minh ‘Kỹ sư’ và dàn nhà khoa học run rẩy bước lại gần. Khi ánh đèn dự phòng bật sáng, họ không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Làn da xám xịt của Lâm đã biến mất, thay vào đó là một vẻ ngoài hồng hào nhưng lạnh lẽo đến lạ thường. Lâm từ từ mở mắt.

Đó không còn là đôi mắt của một con người bình thường. Đồng tử của anh sâu thẳm, đen kịt, nhưng bên trong dường như chứa đựng cả một dải tinh hệ đang xoay vần với những đốm sáng li ti, người bình thường mà nhìn vào đôi mắt ấy đảm bảo không dời mắt đi được vì quá đẹp và độc lạ.

Giáo sư Vương cũng cảm thấy rùng mình vì khi nhìn vào đó, ông có cảm giác như linh hồn của mình đang bị “hút” đi vậy.

“Lâm… Anh cảm thấy thế nào?” – Sơn loạng choạng đứng dậy, quẹt vết máu trên khóe miệng, hỏi bằng giọng khàn đặc.

Lâm không trả lời ngay. Anh nhìn xuống bàn tay mình, khẽ nắm lại. Một luồng đấu khí hắc ám mỏng manh như khói bốc lên, không gian xung quanh bàn tay đó đột ngột vặn vẹo.

“Tôi… chưa bao giờ thấy mạnh mẽ như thế này.” – Lâm lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng mang theo một uy áp vô hình khiến những người xung quanh cảm thấy khó thở.

“Thánh thần thiên đụng ơi!” – Minh ‘Kỹ sư’ nhìn vào thiết bị cầm tay vừa khôi phục được dữ liệu , vừa gào vừa khổ. “Chỉ số linh năng… ổn định ở mức Bát Tinh Đấu Giả.

Cậu ấy vừa thức tỉnh đã nhảy vọt qua 17 tinh cấp từ đấu khí xoáy lên thẳng Bát Tinh Đấu Giả, còn có thiên lý không trời, cao hơn Sơn 1 tinh luôn !”

Giáo sư Vương đeo kính vào, giọng run run:

“Cấu trúc gen của Lâm đã bị tái cấu trúc hoàn toàn, độ linh hoạt gen của Lâm là rất cao, có khả năng thích ứng với các dạng năng lượng khác nhau, sẽ biến đổi nếu có đủ điều kiện, thật không thể tin nối.”

Minh nhịn không được chạy đến bên cạnh Lâm sờ soạn lung tung rồi phán 1 câu – “ đại tá, anh có phải người ngoài hành tinh không? Nếu không thì làm sao gen của anh khác nhiều với chúng ta như vậy chứ. Khai thật đi, anh đến trái đất làm gì? Có phải người saiyan không?”

Minh cứ như phát hiện thứ gì kinh thiên động địa mà cứ líu ra líu ríu bên cạnh Lâm.

Lâm bất lực mãi mới nhổ 1 câu -“ cả nhà chú mới là người ngoài hành tinh thì có.!!”

“ Có vẻ gen người trái đất chúng ta cũng là 1 kho tàng lớn đấy” – Giáo sư Vương trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, có lẽ ông cần liên hệ với quốc gia báo cáo lại tình hình nơi đây và yêu cầu sàng lọc các dân tộc khác của đất nước, biết đâu sẽ có những tài năng gen dị bẩm như Lâm.

Trong 10 ngày sau đó, trong khi toàn căn cứ bận rộn xây dựng hệ thống “Rễ Cáp”, Lâm đã mang tiểu đội của mình đi khu vực ngoài rìa của Thung Lũng Chết để đi săn ma thú, khai thác và tiện thể gia tăng kinh nghiệm lẫn tu vi.

Mười ngày đó là một chuỗi những cuộc đi săn lặng lẽ. Lâm dẫn theo 3 tiểu đội đi săn ma thú trong rừng rậm, anh mang theo khẩu sniper mới nhất và một con dao găm bọc Sắt Đen.

Hồi tưởng 5 ngày trước:

Lâm đứng đối diện với một con Thiết Giáp Đại Hùng (Gấu thép) cấp 3 tại một hang đá sâu. Con gấu cao 4 mét, lớp da dày đến mức đạn súng trường thông thường chỉ gãi ngứa.

Khi nó lồng lộn lao tới, Lâm né tránh linh hoạt. Anh vận hành đấu khí hắc ám vào lòng bàn tay, trực tiếp truyền vào khẩu sniper và bắn ở khoảng cách gần.

Rắc!

Xương tay con gấu thủng 1 lỗ nhỏ. Nhưng điều không tưởng là tại điểm tiếp xúc, luồng hắc khí từ phát bắn đó của Lâm bắt đầu như những hố đen mini, điên cuồng hút lấy huyết khí và đấu khí của con gấu mặc dù chỉ là lượng nhỏ nhưng con gấu đen đã không kịp xoá đi hố đen mini.

Vì sau đó là hàng loạt đầu đạn vonfram bọc U Linh Hàn Tuyền bắn tới. Con ma thú gào lên thảm thiết, cơ thể nó bị mấy lỗ đen mini cản trở quá trình vận chuyển đấu khí nên có độ trễ nhất định, khiến con ma thú uất ức tươi sống chết dưới làn mưa bom bão đạn của các đội đặc công mà không thể kịp làm gì.

“Thu dọn chiến trường đi” – Lâm ra lệnh. nòng súng Sắt Đen hơi rực đỏ lên và bốc khói đen. Đó là dấu hiệu của sự “đồng bộ hóa” giữa đấu khí hắc ám và vũ khí công nghệ cao.

Khiến tuổi thọ của vũ khí giảm đi rất nhiều vì vật liệu không tương thích với đấu khí của anh, khiến anh sử dụng phải cẩn thận từng chút một.

Có vài vị quân nhân điều khiển robot Alpha sử dụng cưa điện tần số cao bắt phân giải con ma thú.

“Chỉ huy, đấu khí của anh ngày càng quái dị, đến cả ma thú cấp 3 cũng có thể ảnh hưởng.” – Bình ‘Máy’ tay cơ khí cầm quả ma hạch mới đào ra đưa cho Lâm, từ khi đổi sang cánh tay cơ khí Bình vô cùng yêu thích nó, cảm thấy cánh tay cơ khí cực ngầu, có thể biến hoá nhiều hình thái sử dụng.

Lâm hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí xoáy trong đan điền mình lại to thêm một vòng.

Đấu khí hắc ám của anh có đặc tính “hấp thu” – nó nuốt chửng linh năng còn sót lại của kẻ thù để biến thành tu vi của bản thân mặc dù chỉ là số ít nhưng rất thuần khiết.

Chính nhờ khả năng tàn độc và hiệu quả này, chỉ sau đúng 10 ngày đi săn liên tục, Lâm đã từ Bát Tinh đột phá thẳng lên Cửu Tinh Đấu Giả.

Trở lại hiện tại – Đêm ngày thứ 29.

Đứng trên ban công thép nhìn ra màn sương của Lạc Long Quân-01, Lâm nhìn sang Sơn. Hai người đàn ông, một người tỏa ra hơi thở của người nắm giữ quy luật (Sơn) đấu khí plasma không tự chủ lốp bốp sau lưng anh, một người như một vực thẳm sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ (Lâm).

“Cám ơn chú em, Sơn.” – Lâm nói khẽ.

“Nếu không có chú, cái gen ‘đói’ này đã nuốt tôi thành tro bụi rồi.” Qua mấy ngày thử nghiệm, Lâm đã đại khái vận dụng năng lực biến thái của mình, nếu vận dụng tốt thì quả thật bug không chấp nhận được, bây giờ còn yếu nhưng về sau càng ngày càng mạnh.

Sơn vỗ vai người bạn thân, cảm nhận được lớp cơ bắp như thép nguội của Lâm. – “Anh không cần cảm ơn em. Em chỉ truyền 1 ít năng lượng thôi, còn lại nhờ ý chí của anh, nếu anh bỏ cuộc sớm thì cũng sớm chết rồi. Đồng thời đừng để cái ‘Hắc ám’ đó nuốt mất bản tính con người của mình là được, sức mạnh là công cụ thôi nó không phải là tất cả.”

Lâm không đáp chỉ nhìn về phía rừng sâu, từ khi sang thế giới này toàn bộ hệ thống sức mạnh của anh bị thay đổi dần, anh đã không tin mù quáng vào công nghệ hiện đại như trước nữa.

Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút nhiệt độ nào.

“Tao sẽ bảo vệ tất cả. Tiêu diệt hết mọi thứ ngáng đường của tổ quốc và đồng đội tao. Tao sẽ là mạnh nhất.” – Lâm thì thầm trong lòng.

Dưới chân họ, lò phản ứng Thánh Gióng-01 bắt đầu phát ra những tiếng nhịp điệu đều đặn. Một hạt giống kỷ nguyên đang được nảy mầm. Ngày thứ 15 từ khi họ bước sang thế giới này đang tới, và bộ giáp ‘Thánh Gióng’ đầu tiên sẽ thuộc về người mạnh nhất.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0