Nghịch lý thời gian – Cái giá của sự tiến hóa
Địa điểm: Trung tâm chỉ huy tạm thời – Outpost Alpha (Sâu trong Ma Thú Sơn Mạch). Thời gian tại chỗ: 08:00 sáng – Ngày thứ 19 của dự án Z-26 (Sơn đã ở đây 4 ngày đêm).
Thời gian Trái Đất: 17:09 chiều – Ngày thứ 15 (8 tiếng kể từ khi Sơn bước qua cổng).
Trong bóng tối lờ mờ của hang đá được gia cố bằng những tấm thép, Sơn ngồi bất động trước dãy màn hình tinh thể lỏng.
Trên góc phải màn hình chính, hai chiếc đồng hồ kỹ thuật số chạy song song, tạo nên một sự tương phản của dòng thời gian:
LONG THÀNH – VIỆT NAM: 17:09:30 – Ngày 15.
OUTPOST ALPHA – Z26: 08:00:15 – Ngày 19.
Anh nhìn vào mốc thời gian Long Thành mà lòng thắt lại. Mới chỉ 8 tiếng trước, anh còn hôn tạm biệt vợ và hứa sẽ về sớm.
Ở thế giới bên kia, có lẽ vợ anh vừa mới tan làm, đang chuẩn bị đi chợ mua đồ nấu bữa tối, hoàn toàn không biết rằng chồng mình đã vừa trải qua một cuộc thảm sát kéo dài suốt 4 ngày đêm.
“Vô, báo cáo tình trạng sinh học hiện tại,” – Sơn thào thào, giọng anh khàn đặc như tiếng kim loại mài vào đá thô.
[Cảnh báo: Tốc độ lão hóa tế bào của ký chủ đang duy trì ở mức 1:12. Trong khi Hà Nội mới trôi qua 8 giờ, ký chủ đã thực sự sống và tiêu hao sinh lực suốt 96 giờ liên tục. Các telomere trong cấu trúc ADN đang rút ngắn với tốc độ phi mã do sự cưỡng ép thích nghi với nồng độ Linh khí cao.]
Sơn cười nhạt, một nụ cười cay đắng. Nghịch lý thời gian này là một bản án cô độc. Anh đang già đi nhanh gấp 12 lần những người anh yêu thương.
“Nhưng tu vi thì sao? Có đủ bù đắp không?”
[Phân tích: Năng lượng từ Ma hạch cấp 3 đang tái cấu trúc các mô bị tổn thương. Nếu ký chủ đột phá Đại Đấu Sư, tuổi thọ sẽ tăng thêm khoảng 150 năm, đủ bù đắp sự thâm hụt.]
Ở phía sau, Lâm vừa đi tuần tra về – đang tựa lưng vào vách đá, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ. “Sơn này… Có lẽ đây là cơ hội cho chúng ta nhiều thời gian hơn để tu luyện.”
Sơn không đáp. Anh hiểu rằng sự chênh lệch 1:12 này là lợi thế duy nhất của họ. Họ có 4 ngày để chuẩn bị cho mỗi 8 tiếng thảo luận của Bộ Quốc phòng.
“Kích hoạt kết nối Vô Cực.” Sơn ra lệnh, mắt cương nghị nhìn thẳng vào ống kính. – “Chúng ta không có thời gian để chần chờ. 10 phút các thủ trưởng uống trà ở Long Thành, là 2 tiếng anh em mình phải đối mặt với ma thú. Bảo họ quyết định ngay đi. Chúng ta cần quân chi viện và Serum Z-2 ngay lập tức!”
Luồng tín hiệu mã hóa bắt đầu xuyên qua “vết rách” không gian. Cuộc hội nghị sắp bắt đầu.
HỘI NGHỊ “VÔ CỰC” – KHI SÚNG ĐẠN GẶP GỠ SIÊU NHIÊN
Địa điểm: Tổng hành dinh tác chiến dự án Z-26 Long Thành. Thời gian: 17:15 chiều (Giờ Việt Nam) – Ngày thứ 15.
Bầu không khí bên trong phòng họp ngột ngạt đến mức cực điểm. Trên dãy màn hình Panorama, luồng tín hiệu từ Outpost Alpha bắt đầu được giải mã và tái lập dưới dạng Hologram 3D.
Khi hình ảnh của Sơn hiện lên, toàn bộ các sĩ quan cao cấp đồng loạt đứng bật dậy. Chỉ mới 8 tiếng 6 phút kể từ lúc Sơn bước qua cổng Portal trước sự chứng kiến của họ. Vậy mà người lính trên màn hình hiện tại đang mang hình dáng của một kẻ đã chinh chiến nhiều ngày trời: gương mặt gầy rộc, và đôi mắt lạnh lùng đến gai người.
Toàn bộ các sĩ quan vô cùng bàng hoàng với sự chênh lệch thời gian 1 cách thái quá, đồng nghĩa với việc nếu phía Đấu Phá cần cực nhiều tài nguyên để xây dựng thì phía trái đất phải huy động nguồn lực viễn siêu dự đoán.
Nhưng tài nguyên từ Đấu Phá truyền về cũng nhanh đáng sợ.
“Báo cáo Thủ trưởng, kết nối ổn định. Chúng tôi vừa dọn dẹp xong chiến trường.” – Sơn lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sự mệt mỏi.
AI Vô lập tức can thiệp, trình chiếu lại đoạn phim quay chậm cảnh Ám Ảnh Lang Vương bị tiêu diệt bởi pháo Plasma. Các thông số kỹ thuật nhảy múa liên tục trên màn hình.
[Báo cáo: Lớp hộ thể của thực thể tương đương Đại Đấu Sư không cấu tạo từ liên kết phân tử cứng. Đây là Trường năng lượng ion hóa mật độ 1.2×109 J/m3. Khả năng triệt tiêu 85% động năng từ đầu đạn chì thông thường.]
Thiếu tướng nhìn vào biểu đồ năng lượng, trầm giọng: “Nghĩa là đạn chì và đồng thông thường của chúng ta chỉ là những viên sỏi ném vào mặt nước?”
“Đúng vậy, thưa Thủ trưởng,” Sơn đáp. – “Nếu không có pháo Plasma siêu áp, đầu đạn siêu cứng và sự hỗ trợ tính toán quỹ đạo từ AI Vô để xuyên phá điểm yếu, chúng tôi đã bị nó xé xác.”
Căn cứ bắt đầu xôn xao, thậm chí có người còn đề xuất chuẩn bị sử dụng đạn hạt nhân khi gặp cường giả đỉnh cao của bên thế giới kia.
Thượng tá Hoàng – chuyên gia nghiên cứu Dị giới, người đã dành 8 tiếng qua để ngấu nghiến toàn bộ dữ liệu thô mà Sơn gửi về – bước lên bục. Gương mặt anh trắng bệch dưới ánh đèn LED.
“Thưa Thiếu tướng, chúng ta cần phải dập tắt ngay ý tưởng dùng vũ khí hạt nhân hay tên lửa hành trình tầm xa nếu muốn đối đầu với các cường giả cấp cao hơn, ma thú thì có lẽ có thể” Hoàng mở đầu bằng một tuyên bố gây sốc.
Một Đại tá phản bác: “Tại sao? Sức nóng hàng triệu độ C của một đầu đạn hạt nhân có thể thiêu rụi cả một thành phố!”
Hoàng lắc đầu, tay chỉ vào mô phỏng không gian: “Dữ liệu từ cho thấy Lang Vương (cấp 3) né tránh đạn 1 cách dễ dàng nhưng chỉ là thuộc cấp thấp. Theo giả thuyết về cấp độ năng lượng tăng tiến, từ cấp Đấu Tông trở lên, các thực thể này có khả năng bóp méo không gian.
Hãy tưởng tượng: Quả bom của chúng ta vừa rời bệ phóng, chưa kịp nổ, họ đã mở ra một kẽ hở không gian. Quả bom sẽ bị ‘ném’ vào đó và biến mất. Nếu kẽ hở đó dẫn ngược lại cổng…”
Hoàng rùng mình. “Nó sẽ nổ ngay tại Đồng Nai mà không hề tổn hại đến họ. Chúng ta không thể đánh bằng số lượng hay sức nổ thô sơ. Trừ khi chúng ta có vũ khí phong tỏa không gian, thì mới có thể diệt được các cường giả cấp cao.”
Một vị sĩ quan khác lo ngại: “Vậy nếu họ mạnh như thế, liệu họ có thể tràn qua cổng và tấn công Trái Đất không?”
Sơn nhìn thẳng vào ống kính, giọng khẳng định chắc nịch: “Không thể. Cổng không phải là một cái hang mở sẵn. Nó là 1 cổng “Xuyên Giới Môn” được duy trì bởi sóng não và hạt nhân năng lượng chính cơ thể tôi. Tôi là trạm kiểm soát duy nhất. Bất kỳ thực thể nào không có mã định danh sinh học của Cổng đều bị hệ thống giám sát của tôi khóa mục tiêu ngay khi chạm vào rìa không gian cổng.”
Sơn tiếp tục: “Thậm chí, tôi có thể chủ động đóng cổng trong vòng 0.001 giây nếu có dấu hiệu xâm nhập trái phép. Ở trong đường hầm không gian, tôi là ‘quy tắc’. Tuy nhiên, điều đó có nghĩa là tôi không dễ dàng có thể rời khỏi đây. Tôi phải ở lại để làm ‘Ngọn Hải Đăng’, nếu ai đó hoặc vật nào muốn qua, thì tôi phải ở gần cổng để linh thức của tôi duy trì cổng, còn khi tôi đi xa cổng, thì nó chỉ là 1 vết rách không gian với phong bạo không gian thôi, không có giá trị nào mặc dù vết rách vẫn tồn tại, cho đến khi tôi lại đến gần thì nó sẽ hoạt động bình thường.”
Phòng họp rơi vào một sự im lặng kéo dài.
Những người đứng đầu quân đội nhận ra rằng mặc dù an toàn nhưng với vị thế thấp hơn so với những cường giả bên kia, súng ống đạn dược mà họ tự hào giờ đây chỉ đối phó được các thực thể cấp thấp mà thôi.
“Chúng ta đã không thể đi xâm lược, sức mạnh của chúng ta không đủ” – Thiếu tướng phá vỡ sự im lặng .
“ tại sao anime nước Nhật với Mỹ lại ngon thế nhỉ “devilmaycry” và “gate cánh cổng chiến tranh” đều được mà. Chỉ cần cử quân sang là sang bằng tất cả, giờ tới chúng ta đụng phải “Đấu Phá Thương Khung” cấp độ địa ngục gì đây” – Thiếu tướng trong lòng nhổ nước bọt chửi anime Nhật và Mỹ.
“Chúng ta nên cố gắng thu gom thêm nhiều tài nguyên hơn nữa, xung quanh đây là 4 đế quốc không có trong nguyên tác. Mọi thông tin là từ chúng ta biết được trong miệng tù binh Nhã Lan, khi thành lập xong căn cứ Lạc Long Quân-01 chúng ta sẽ bắt đầu lên kế hoạch với 4 đế quốc này” Lâm từ đầu dây bên kia nói vào.
Thế là các cuộc thảo luận làm sao đối phó, hợp tác, thương mại được bàn bạc.
Phân tích tài nguyên: Từ Hàn Tuyền đến Dị Hỏa
Cuộc thảo luận trở nên nóng bỏng khi nhắc đến các “Dị vật”.
“Sơn, AI báo cáo về một mạch nước dưới lòng mỏ?” – Giáo sư Vương hỏi.
“Đúng vậy, thưa Giáo sư. AI xác định đó là U Hàn Linh Tuyền – một dạng sơ khai của Dị Thủy. Nó có tính dẫn nhiệt cực thấp và chứa linh năng băng hàn. Chúng ta sẽ dùng nó để làm hệ thống làm mát cho lò phản ứng Đấu thạch thế hệ 2. Thậm chí, tôi dự định dùng nó làm dung môi để chế tạo giáp tản nhiệt cho anh em đặc nhiệm.”
Các sĩ quan trẻ bắt đầu xôn xao. Một thiếu úy trẻ giơ tay: “Thưa anh Sơn, nếu tài liệu về ‘Đấu Phá’ là đúng, liệu chúng ta có thể tìm kiếm Dị Hỏa không? Nếu có Dị Hỏa, hỏa lực của pháo binh chúng ta sẽ không còn sợ bất kỳ lớp giáp đấu khí nào nữa.”
Sơn gật đầu, gương mặt anh lộ rõ vẻ đăm chiêu: “Dị Hỏa, hay bất cứ tên gọi nào tương tự, hiện tại vẫn chỉ là một mục tiêu lý thuyết dựa trên các manh mối năng lượng mà AI quét được, Nhã Lan cũng không biết được những dị hỏa đó là gì. Trước mắt, chúng ta cần sinh tồn trước sau đó mới bắt đầu dò xét những dị hỏa đó chỉ khi nào mắt thấy tai nghe, tay sờ thấy được thì mới tính.”
“Ngoài Vạn Tượng Bình Nguyên, Hắc Giác Vực, Ma Thú Sơn Mạch, và đế quốc Xuất Vân ra thì toàn bộ đều không giống nguyên tác, chúng ta cần chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Ngay lập tức, Đại úy An, chuyên gia vật lý năng lượng, điều chỉnh lại biểu đồ trên màn hình: “Báo cáo Thủ trưởng, tôi muốn làm rõ một điều: Chúng ta đang ở trong một thế giới thực, không phải trong truyện. Các khái niệm như ‘Dị Hỏa’ hay ‘Dị Lôi’ thực chất có thể là những thực thể năng lượng cực hạn. Chúng tôi phỏng đoán có sự tồn tại của các dòng chảy năng lượng dạng lỏng với khối lượng riêng cực lớn – tạm gọi là Trọng Thủy. Nếu thứ này có thật, nó sẽ là một cuộc cách mạng về áp suất nén.”
Trung úy Việt, sĩ quan trinh sát, bổ sung với thái độ thận trọng: ” Chúng ta dự đoán những vùng nhiễu động điện từ mạnh, tương đương với các dòng Lôi điện biến dị cấp độ cao. Nếu chúng ta có thể tiếp cận và nghiên cứu, có thể sẽ tìm ra cách sạc đầy các dàn tụ điện cho vũ khí Railgun mà không cần đến nhà máy điện hạt nhân.”
Sơn chen ngang, giọng anh trầm xuống: “Mọi người đừng quên, Lang Vương vừa rồi chỉ là một sinh vật cấp thấp đã mạnh đến thế. Nếu tồn tại những thực thể năng lượng như U Minh Độc Hỏa – loại hỏa mang đặc tính ăn mòn hóa học nồng độ cao và cực độc, các dị hỏa trong dị hỏa bảng hay các dòng Hắc Ma Lôi có sức tàn phá diện rộng – thì bộ giáp chúng ta đang mặc có thể chỉ là những tờ giấy mỏng thôi. Đừng mơ tưởng nữa, chưa đến lúc chúng ta thu thập những vật đó đâu, bây giờ quan trọng nhất vẫn là xây dựng căn cứ.”
Không khí nghiêm túc lại lần nữa bao trùm. Những người lính trẻ không còn vẻ hào hứng viển vông. Họ hiểu rằng mỗi bước đi sắp tới là đang dẫm trên lằn ranh của tri thức và cái chết.
Cuối cùng, âm thanh khô khốc của AI “Vô” chốt lại vấn đề: [Cảnh báo: Tỷ lệ xác thực của sự tồn tại các ‘Dị vật năng lượng’ hiện chỉ đạt 62%. Tuy nhiên, nếu thực thể mang mật độ nhiệt năng cực hạn – tạm gọi là Dị Hỏa – thực sự tồn tại, hệ thống đề xuất chiến lược ‘Chứa và Lợi dụng’.
Nếu Công nghệ Đen của chúng ta đạt tới đột phá trong việc tạo ra từ trường nhốt không gian, chúng ta sẽ thử nghiệm biến nó thành một Lò phản ứng nhiệt năng. Đây là giả thuyết cốt lõi để duy trì sự vận hành của pháo đài Lạc Long Quân-01 trong tương lai. Nhắc lại: Đây hiện chỉ là kế hoạch dự phòng dựa trên phân tích phổ năng lượng chưa hoàn chỉnh.]
Sơn nhìn các đồng đội, kết luận: “Chúng ta sẽ không tin vào bất cứ điều gì cho đến khi lấy được mẫu vật thực tế. Từ giờ cho đến lúc đó, nếu có thông tin chúng ta nhất định thu thập được.”
Sơn nói tiếp: “bây giờ tôi đã lên đấu giả, các giới hạn được mở ra. Tôi có thể duy trì thấp hơn 600 người mới tiến vào cổng mà không bị áp lực linh thức quá lớn, thỉnh tổng bộ tiếp viện thêm quân.”
Cả phòng vui sướng lên, bất ngờ đến đột ngột, không ngờ Sơn tăng tu vi lại giúp đất nước có thể cử thêm quân đoàn qua. Vậy có rất nhiều chiến thuật được sử dụng, cả phòng đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thiếu tướng nhìn thẳng vào Sơn qua màn hình: “Sơn, ý kiến của cậu thế nào về việc thiết lập mạng lưới năng lượng từ hậu phương?”
Sơn lắc đầu, gương mặt lộ rõ vẻ đanh thép: “Báo cáo Thủ trưởng, phương án kéo dây điện từ Trái Đất là tự sát. Cổng duy trì dựa trên sóng não của tôi. Chỉ cần một dao động 0.01%, thủy triều không gian sẽ nghiền nát mọi vật dẫn vật lý.
Chúng ta phải tự lực cánh sinh. Căn cứ Lạc Long Quân-01 phải được xây ngầm trong lòng núi, vận hành bằng Đấu thạch và tài nguyên bản địa. Chúng ta cần máy in 3D công nghiệp, lò đúc hợp kim mật độ cao và đặc biệt là các nhà khoa học sang đây.”
Giáo sư Vương lập tức lên tiếng: “serum-2 đã hoàn thiện nhờ dữ liệu của Sơn, Tôi xin đi đợt đầu. Với hệ số chênh lệch 1:12, 1 năm nghiên cứu ở đây bằng 12 năm ở nhà. Đây là thiên đường cho khoa học đột phá!”
Thiếu tướng nói lời chốt hạ:
“Sơn, anh là chìa khóa duy nhất để anh em có thể đi và về. Nhiệm vụ của anh là giữ vững ‘ngọn hải đăng’ không gian đó bằng mọi giá. Trong vòng 24 giờ tới, cổng sẽ được kích hoạt ở mức an toàn nhất để chuyển các kiện hàng thiết bị nặng, máy in 3D công nghiệp và các trạm năng lượng tạm thời sang. Hãy chuẩn bị bãi đáp Lạc Long Quân-01.”
Thiếu tướng gật đầu, ra quyết định cuối cùng:
“Đã rõ các biến số. Chúng ta sẽ thành lập Binh chủng Đặc nhiệm Công nghệ Đen (Thánh Gióng). 500 chiến sĩ tinh nhuệ và 50 công binh, các thiết bị quân sự tiên tiến nhất nước và các nhà khoa học sẽ xuất phát trong 5 giờ tới theo giờ Thủ Đô. Tuy nhiên, theo giờ của các cậu…”
Sơn tiếp lời: “…Theo giờ của chúng tôi, đó là 2 ngày 12 tiếng nữa, thưa Thủ trưởng. Chúng tôi sẽ xây xong pháo đài để đón mọi người. Nhưng chúng ta cần thêm Ma hạch để thực hiện kế hoạch chiến giáp Thánh Gióng và cần khai thác thêm Đấu Thạch để nâng cấp hệ thống năng lượng của toàn căn cứ. Chúng tôi sẽ đi săn ngay đêm nay.”
Màn hình tắt vụt. Nhờ cuộc nói chuyện vừa rồi 1 ý nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu anh, anh quyết định khi đầy đủ tài nguyên anh sẽ thực hiện 1 kế hoạch cực độ điên rồ đó là …..

Bình luận 0