CHƯƠNG 30: Ô THẠCH VÀ XIỀNG XÍCH

Cập nhật: 15:33 - 17/04/20267,582 từLượt xem: 0

KINH ĐÔ CỦA NHỮNG ĐÓA HỒNG

Bóng tối trong phòng giam thật lạnh lẽo, nhưng cái lạnh này chẳng thấm vào đâu so với đêm tân hôn mười lăm năm trước…

Mười lăm năm trước, kinh đô Đế quốc Xích Địa phía Nam Ma Thú Sơn Mạch không ai không biết đến đôi “Kim đồng Ngọc nữ” của hai đại gia tộc hùng mạnh.

Nhã Lan là tam tiểu thư gia tộc họ Nhã, vẻ đẹp của nàng từ năm mười tuổi đã được ví như đóa hồng rực rỡ nhất đế quốc.

Còn Mộc Nghị, hắn là thiên tài trăm năm có một của Mộc gia. Hắn có một gương mặt lạnh lùng như băng đá, đôi mắt sắc lẹm nhưng lại sở hữu vẻ ngoài anh tuấn đến mức các thiếu nữ ở kinh đô chạy theo như vịt.

Tại một buổi đại yến, Mộc Nghị đứng tựa lưng vào cột cẩm thạch.

Một vị quận chúa lấy can đảm, bưng ly rượu ngọc, lả lơi bước tới: “Mộc ca ca, muội kính huynh một ly…”

Rắc.

Gương mặt Mộc Nghị không đổi sắc. Hắn thậm chí không thèm liếc mắt. Một luồng năng lượng mỏng manh bật ra, trực tiếp ép nát ly rượu trên tay vị quận chúa thành bột mịn. Nàng ta sợ hãi lùi lại. Đám tiểu thư xung quanh đồng loạt im bặt, không ai dám tiến thêm nửa bước.

Nhã Lan năm mười lăm tuổi, đẹp rực rỡ như đóa hồng kiêu ngạo nhất đế kinh. Nàng bĩu môi, ánh mắt hờn dỗi lướt qua đám nữ nhân đang run rẩy, rồi dậm chân nũng nịu nhìn hắn:

“Nghị ca, huynh lại rắc thính khắp nơi rồi! Nhìn xem, mắt mấy vị tỷ tỷ kia sắp dính chặt lên mặt huynh rồi kìa. Thật ngứa mắt!”

Vỏ bọc băng giá của Mộc Nghị vỡ vụn trong tích tắc. Lập tức tan chảy thành sự cưng chiều vô bờ bến. Hắn cúi đầu, vươn tay khẽ nhéo chiếc mũi nhỏ của nàng, giọng trầm ấm:

“Trong mắt ta, ngoài Lan nhi ra, bọn họ bất quá chỉ là những khúc gỗ mục.”

Nhã Lan phì cười, vòng tay ôm lấy cánh tay hắn, cọ cọ má đầy đắc ý. Sự ghen tuông trẻ con của nàng luôn được hắn dập tắt bằng thứ tình yêu ngọt ngào.

Họ lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Tình yêu của Mộc Nghị dành cho Nhã Lan là thứ tình cảm chiếm hữu nhưng lại ngọt ngào.

Khi còn bé, hắn thậm chí vì nàng mà chịu đựng sự bắt nạt từ những kẻ lớn tuổi hơn trong tộc.

Hắn nổi tiếng là kẻ tàn nhẫn, giết người không chớp mắt, nhưng lại sẵn sàng thức trắng đêm dưới cơn mưa tầm tã chỉ để tìm cho nàng một nhành hoa linh lan trắng muốt mà nàng thích.

Giữa lúc sự ngọt ngào đang bao trùm, một gã công tử quyền quý say xỉn loạng choạng bước ngang qua. Gã va mạnh vào vai Nhã Lan. Ly rượu vang trên tay gã sóng sánh, hắt thẳng lên vạt áo lụa trắng muốt của nàng.

“Á!” Nhã Lan giật mình lùi lại.

Đại sảnh đột ngột tĩnh lặng như tờ.

Mộc Nghị không nói một lời. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng xanh lục quét qua.

Xoẹt!

Không ai kịp nhìn thấy hắn rút kiếm. Chỉ nghe hai tiếng phập, phập khô khốc vang lên. Gã công tử say xỉn trợn trừng mắt, ngã khuỵu xuống sàn.

Hai cánh tay của gã đã bị chém đứt lìa từ lúc nào, máu tươi phun trào như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng thảm Ba Tư đắt tiền. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng đại sảnh.

Mộc Nghị điềm nhiên bước qua. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay thêu hoa trắng, tỉ mỉ cúi xuống lau đi vết rượu bẩn trên váy Nhã Lan.

Hắn ngước lên nhìn nàng, bỏ ngoài tai tiếng gào thét của kẻ đang lăn lộn dưới đất, khẽ thì thầm:

“Thế giới này, ta không cho phép ai làm nàng đau. Kẻ nào chạm vào một sợi tóc của nàng, ta sẽ khiến kẻ đó không có đất chôn.”

Đêm đó, trong khuê phòng ngập hương trầm.

Mộc Nghị ngồi phía sau Nhã Lan, hai bàn tay áp lên lưng nàng.

Đấu khí Mộc hệ dịu mát, sinh cơ bừng bừng từ từ chảy vào cơ thể nàng, tỉ mỉ chải vuốt từng đường kinh mạch. Sự ấm áp len lỏi vào tận tâm can, khiến thân xác và tâm trí nàng hoàn toàn phụ thuộc vào hắn.

Khi thu công, Mộc Nghị nắm lấy cổ tay trắng ngần của nàng. Hắn cẩn thận luồn vào đó một chiếc vòng màu đen tuyền, tản ra ánh sáng mờ ảo.

“Chiếc vòng Ô Thạch này là vật gia truyền của Mộc gia.” Ánh mắt Mộc Nghị sâu thẳm, nụ cười của hắn đẹp đến mức làm lu mờ cả ánh trăng. – “Nàng đeo nó, nghĩa là ta luôn ở bên bảo vệ nàng. Dù nàng ở đâu, ta vẫn sẽ tìm thấy nàng.”

Nhã Lan vuốt ve chiếc vòng, rúc đầu vào lồng ngực vững chãi của phu quân tương lai. Khoảnh khắc ấy, nàng tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Một tương lai trải đầy hoa hồng đang chờ đón họ ở phía trước…

HUYẾT TẨY TÂN HÔN

Ngày đại hôn diễn ra rúng động kinh đô. Tiếng pháo hoa nhuộm rực cả một vùng trời.

Họ đã có hai đêm nồng cháy, quấn quýt lấy nhau, nếm trải trọn vẹn mọi mật ngọt của tình yêu.

Nhưng hạnh phúc vỡ tan vào đúng đêm tân hôn thứ ba, khi hương rượu giao bôi vẫn còn chưa tan hết.

Đêm đó, cao thủ Mộc gia đều đã rời đi tham gia một buổi đấu giá trọng yếu tại đế kinh. Phủ đệ tĩnh lặng. Trong thượng uyển ngập tràn sắc trắng của hoa linh lan, Mộc Nghị nắm tay thê tử dạo bước.

“Đợi ta đột phá Đại Đấu Sư, ta sẽ đưa nàng đi du ngoạn khắp đại lục.” – Hắn cười, nụ cười hiếm hoi tĩnh lặng dưới ánh trăng.

Nhã Lan khẽ gật đầu, má tựa vào vai hắn.

Xoẹt!

Không khí đột ngột bị xé toạc. Hương linh lan bị đè bẹp bởi mùi máu tanh tưởi. Hàng chục bóng đen như quạ xám từ trên mái ngói rợp trời lao xuống.

Không một lời dư thừa, những nhát chém tàn độc tước đi sinh mạng của toàn bộ thị vệ trong sân.

Mộc Nghị phản xạ như điện xẹt. Hắn đẩy mạnh Nhã Lan ra sau lưng. Đấu khí màu xanh lục bùng nổ, quét tung lớp sỏi đá dưới chân.

“Kẻ nào dám bước qua ranh giới này, chết!” – Hắn gầm lên.

Ba tên sát thủ áo đen lướt tới.

“Giao con ranh họ Nhã ra, Mộc Nghị! Gia tộc mày sẽ có con đường sống!” Tên thủ lĩnh bịt mặt gằn giọng, thanh đao vung lên tản ra khí tức Đấu Sư đỉnh phong.

“Mơ tưởng!”

Mộc Nghị dậm mạnh chân. Sâm La Vạn Gai!

Mặt đất dưới chân ba gã sát thủ nứt toác. Hàng nghìn chiếc gai gỗ nhọn hoắt, cứng như thép nguội đâm ngược lên.

Phập! Á…!

Máu tuôn xối xả. Hai tên bị xuyên thủng đùi, gào thét thảm thiết. Nhưng kẻ thù quá đông. Năm tên khác từ hai bên sườn móc vòng lại, sát khí nhắm thẳng vào Nhã Lan.

“Lan nhi, chạy!”

Mộc Nghị điên cuồng vung tay. Đấu khí ngưng tụ thành thanh trường đao khổng lồ. Mộc Long Phá Thế!

Một đầu mộc long uốn lượn, gầm rú nghiền nát hai tên sát thủ cản đường. Máu tươi bắn tung tóe lên cả tà váy hỉ đỏ rực.

Hắn lao vào vòng vây như một con thú hoang bảo vệ bạn tình. Thanh trường đao gỗ điên cuồng chém, đỡ. Keng! Keng! Tia lửa xé rách màn đêm.

Một tên sát thủ luồn ra góc mù. Phập! Mũi kiếm xuyên qua bả vai trái của Mộc Nghị. Hắn cắn răng không rên nửa lời, vung đao chém bay đầu gã. Nhưng ngay lập tức, một lưỡi đao khác lướt qua, chém rách đùi phải hắn. Máu tuôn xối xả.

“Nghị ca!”

Nhã Lan hoảng loạn gào lên. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp, nàng bấu chặt lấy vạt áo hắn, giọng run rẩy đầy tuyệt vọng:

“Chàng chảy nhiều máu quá! Đừng cản nữa… kệ thiếp đi! Chàng mau chạy đi!”

“Im lặng! Trốn ngay sau lưng ta!” Mộc Nghị gầm lên, trán nổi đầy gân xanh.

Mộc Nghị không lùi lấy nửa bước. Hắn dậm chân đứng tấn, lấy nhục thân đầy thương tích làm lá chắn thép, che khuất hoàn toàn thân ảnh nhỏ bé của Nhã Lan.

Ngay khoảnh khắc đó, tên thủ lĩnh Đấu Sư đỉnh phong vọt lên cao. Lưỡi kiếm mang theo Đấu khí sắc lẹm, khóa chặt tử huyệt ngay gáy Mộc Nghị mà bổ thẳng xuống.

Mộc Nghị vừa vung đao đỡ đòn bên dưới, hoàn toàn lộ ra tử huyệt. Nhát kiếm chí mạng!

“Không! Đừng động vào chàng!”

Đôi mắt Nhã Lan trừng lớn. Không một giây suy nghĩ, không màng đến nỗi sợ hãi hay tu vi thấp kém của mình, nàng dồn toàn bộ sức lực lao tới, đẩy mạnh bờ vai Mộc Nghị sang một bên.

Xoẹt!

Mũi kiếm tử thần trượt khỏi gáy Mộc Nghị, nhưng lại chém sượt qua vai Nhã Lan. Lớp áo cưới lụa mỏng manh bị xé toạc. Máu đỏ tươi lập tức trào ra, nhuộm thẫm cả mảng lưng trắng ngần. Nàng đau đớn kêu lên một tiếng rồi lảo đảo ngã khuỵu xuống nền đá sỏi.

“Lan nhi!!!”

Mộc Nghị rống lên bi phẫn.  Trơ mắt nhìn thê tử vì chắn kiếm cho mình mà đổ máu.

“Phu quân, xin chàng chạy đi ta không muốn thấy chàng đổ máu nữa, xin…” – Nhã Lan nói được 1 nửa thì phun 1 ngụm máu.

Đôi mắt vằn vện tia máu của vị thiên tài trẻ tuổi bỗng chốc nứt toác, triệt để hóa thành hình dáng của một con ác quỷ khát máu.

“Đừng nhây với hắn! Bắt sống con đàn bà đó!”

Tên thủ lĩnh quát lớn.

Giữa lúc Mộc Nghị đang bị vây hãm gắt gao phía trước, một bóng đen từ trên ngọn cây cổ thụ vút xuống ngay sau lưng Nhã Lan.

Nàng quay lại, chỉ kịp nhìn thấy một bàn tay bọc hộ giáp lạnh lẽo bổ thẳng xuống.

Chát!

Cú đánh vào gáy khiến tầm mắt Nhã Lan tối sầm. Khung cảnh cuối cùng thu vào mắt nàng là máu của hạ nhân bắn lên những khóm linh lan trắng muốt.

“Lan nhi!”

Mộc Nghị rống lên bi phẫn. Hắn quay ngoắt lại định lao tới, bỏ mặc toàn bộ phòng ngự sau lưng.

Phập! Phập!

Hai thanh trọng kiếm từ phía sau đâm xuyên qua bả vai hắn, ghim chặt gã thiếu niên thiên tài xuống nền đá cứng ngắc. Máu tươi trào ra từ miệng hắn, nhuộm ướt sũng bộ áo cưới màu hỉ.

Hắn trơ mắt nhìn gã sát thủ vác Nhã Lan lên vai, tung mình vọt lên tường bao.

Mộc Nghị vùng vẫy điên cuồng. Mặc kệ lưỡi kiếm đang cưa nát xương tủy, hắn cố trườn về phía trước, ngón tay cào xuống nền đá đến bật máu.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vằn vện tia máu, ghim chặt vào bóng dáng người vợ đang xa dần.

Giọng nói của hắn khản đặc, xé rách màn đêm. Vừa là lời nguyền rủa, vừa là lời thề rỉ máu:

“Ta sẽ giết sạch… giết sạch các ngươi! Lan nhi! Đợi ta! Dù có lật tung cả đại lục này… ta cũng sẽ tìm thấy nàng!”

Bóng đêm tĩnh mịch nuốt trọn tiếng gầm thét tuyệt vọng của hắn.

VỰC THẲM CỦA NHÂN PHẨM

Ký ức cuối cùng của Nhã Lan về đêm đó là tiếng gào thét Mộc Nghị. Hắn bị găm chặt trên mặt đất, máu trào ra từ miệng nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn nhìn trân trân về phía nàng:

“Lan nhi! Đợi ta! Ta sẽ tìm nàng… dù có phải lật tung cả đại lục này lên, ta cũng sẽ tìm thấy nàng!”

Khi tỉnh lại, sự êm ấm của gia tộc đã biến mất.

Nhã Lan thấy mình nằm trên sàn gỗ dơ bẩn của một cỗ xe nô lệ. Cổ nàng bị tròng một vòng sắt xù xì, tay chân bị xích lại.

Nàng bị đưa đến vùng biên giới phía Đông Ma Thú Sơn Mạch – nơi mà mạng người rẻ mạt hơn một bao lương khô.

Tại đây, Nhã Lan bị bán cho một gã chủ nô tên là Ba Đặc, một gã béo phì với mùi mồ hôi chua nồng và đôi mắt dâm tà.

Cái đêm đầu tiên ở dinh thự của Ba Đặc là vết sẹo không bao giờ lành trong linh hồn nàng.

Ba Đặc cười khà khà, bàn tay thô ráp đầy mỡ của gã vuốt dọc theo khuôn mặt trắng sứ của nàng.

Nhã Lan vùng vẫy, móng tay nàng cào rách mặt gã, nhưng đổi lại là một cái tát nảy lửa khiến nàng ngã nhào xuống nệm.

“Tiểu thư kinh đô à? Ở đây, mày chỉ là một con lợn nái xinh đẹp thôi!” – Gã chủ nô gầm gừ, đè thân hình hộ pháp lên người nàng.

Gã chủ nô béo ị quăng nàng lên chiếc giường rộng lớn sặc mùi rượu nồng nặc và da thú ẩm mốc.

“Đừng… xin ông…” – Giọng Nhã Lan nghẹn lại khi bàn tay thô ráp, cáu bẩn của gã nắm chặt lấy mái tóc vàng rực rỡ, giật mạnh khiến đầu nàng ngửa ra sau.

Ba Đặc cười hô hố, tiếng cười đê tiện vang vọng khắp căn phòng kín.

Gã thô bạo xé toạc bộ hỉ phục bằng lụa quý giá mà Mộc Nghị đã đặt may riêng cho nàng. Tiếng vải rách xoẹt như tiếng lòng nàng tan nát lộ ra cặp nhũ hoa đầy đặn.

Nàng bị đè nghiến xuống nệm, bàn tay của gã mập bóp ngấu nghiến bộ ngực cân đối của nàng, khiến nàng không thể thở nổi.

Mỗi lần gã thô bạo đẩy công cụ đầy gân guốc vào để giày vò cơ thể nàng, Nhã Lan lại cảm thấy như có hàng vạn mũi dao gỉ sét đang đâm xuyên qua da thịt.

Sự đau đớn xé toạc nơi hạ thể khiến nàng co rúm người lại, nhưng xích sắt ở cổ chân lại kéo căng ra, khứa sâu vào da thịt đến rướm máu.

Gã đàn ông phía trên thì thỏa mãn, hơi thở hôi hám phả đầy bên tai nàng cùng những tiếng đầy dâm ô :

”Quả nhiên là hàng cực phẩm, khít thế này phải hưởng hết, sau đó bán cho các lão gia thôi, hô hô hô” .

Những tiếng va chạm da thịt của sự khoái lạc, tràn đầy nước nôi và nước mắt của thiếu nữ.

Nàng nghiến răng đến mức máu tươi chảy ra từ khóe môi, đôi mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà tối đen. Trong bóng tối ấy, nàng lờ mờ thấy gương mặt anh tuấn của Mộc Nghị, thấy nụ cười dịu dàng của hắn trong đêm tân hôn…

Rồi thực tại tàn khốc lại giáng xuống bằng những cú va chạm da thịt điên cuồng của gã chủ nô.

Càng đau đớn, nàng càng cảm thấy sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Làn da mà Mộc Nghị từng nâng niu, từng hôn lên một cách trân trọng, giờ đây đầy những vết bầm tím và dấu răng của kẻ khác.

Nàng cảm nhận được sự nhục nhã đang chảy tràn trong huyết quản, thấm vào từng thớ thịt.

Khi Ba Đặc cuối cùng cũng trút hết tinh tuý của gã vào cơ thể nàng rồi thỏa mãn và nằm vật ra bên cạnh, Nhã Lan nằm im lìm như một xác chết không hồn.

Nàng không khóc, lệ đã cạn khô từ lúc gã xé rách bộ đồ cưới. Nàng nhìn vào chiếc vòng Ô Thạch trên cổ tay phải – vật chứng duy nhất cho thấy mình từng là con người, từng có hạnh phúc.

“Chết đi… tất cả các người đều phải chết…” – Nhã Lan lẩm bẩm trong hơi thở đứt quãng.

Những ngày sau đó là chuỗi dài của sự trao đổi. Nàng bị Ba Đặc tặng cho những tên quan chức biên giới, và bị bán vào các lầu xanh hạng sang phục vụ những gã lính đánh thuê khát máu.

Nàng đã thử quá nhiều cách để trốn đi, nhưng mọi thứ như trêu đùa nàng. Mỗi khi nàng chạy đi lại bị bắt lại 1 cách khó hiểu, sau đó là 1 tràng đánh đập dã man.

Về sau nàng vô tình biết là lần đó, nàng cố cứu một tiểu nha hoàn mới bị bán vào lầu xanh.

Nhưng chính tiểu nha hoàn đó đã nhiều lần tố cáo nàng để đổi lấy một bữa ăn no.

Khi tỉnh lại, nàng không còn muốn cứu ai nữa.

Qua mỗi chiếc giường, qua mỗi lần bị chà đạp, nhục dục và hận thù bắt đầu nhào nặn nên một Nhã Lan hoàn toàn khác.

Nàng không còn vùng vẫy vô ích, nàng bắt đầu học cách rên rỉ và nâng cao kĩ năng phục vụ ,sau đó nhìn sâu vào đôi mắt của những kẻ đang hành hạ mình, ghi nhớ từng gương mặt để chờ ngày đòi lại bằng máu.

ĐÓA HỒNG TẨM ĐỘC

Năm thứ ba ở vùng biên giới tàn khốc, Nhã Lan đã ngừng khóc.

Nàng nhận ra một chân lý tàn nhẫn: Trên giường, đàn ông dù mạnh mẽ đến đâu cũng là những sinh vật yếu đuối và dễ mất cảnh giác nhất.

Nàng bắt đầu rèn luyện kỹ năng phục vụ đến mức điêu luyện, biến cơ thể nhơ nhuốc của mình thành một loại độc dược gây nghiện. Nàng rên rỉ theo cách chúng muốn, lượn lờ theo cách chúng mê.

Bất kể là tướng quân bệ vệ hay lũ lính đánh thuê sặc mùi máu, chỉ cần lên giường, nàng sẽ dùng mọi cách để rút cạn thể lực và tâm trí chúng.

Nhưng mỗi khi vùi mặt vào hõm cổ chúng, nụ cười lẳng lơ của nàng lập tức tắt ngấm, để lại một đôi mắt lạnh lẽo như nhìn một cái xác chết.

Kẻ đầu tiên bị gửi xuống địa ngục là một gã tiểu đội trưởng lính đánh thuê. Gã đã mua nàng từ lầu xanh để “vui vẻ” suốt một tuần.

Đêm đó, trời mưa tầm tã.

Trong gian phòng trọ lụp xụp, gã tiểu đội trưởng đang say sưa nhấp nhả, đẩy những tinh binh cuối cùng vào sâu trong cơ thể nàng. Hắn rống lên một tiếng thỏa mãn rồi gục đầu nặng nề xuống hõm cổ Nhã Lan, thở dốc.

“Tiểu lẳng lơ… phục vụ tốt lắm…” Gã lè nhè.

“Ngài thích là tốt rồi.”

Nhã Lan mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai gã. Nhưng bàn tay bị xích của nàng đã từ từ rút ra chiếc trâm cài tóc bằng đồng nhọn hoắt – thứ vũ khí duy nhất nàng mài dũa hàng đêm bằng cách chà xuống nền đá.

Không một giây do dự. Không một chút run rẩy.

Phập!

Nàng cắm phập chiếc trâm đồng ngập sâu vào huyệt thái dương của gã.

Gã lính đánh thuê trợn trừng mắt. Tiếng rên rỉ khoái lạc biến thành một tiếng nấc cụt nghẹn bứ ở cổ họng. Máu nóng từ huyệt thái dương phun ra, bắn ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp đang mỉm cười lạnh lẽo của Nhã Lan. Thân hình vạm vỡ của gã giật nảy lên vài cái rồi đổ gục xuống, đè lên người nàng.

Nhã Lan thản nhiên đẩy cái xác còn đang co giật sang một bên. Nàng không run sợ. Nàng dùng mu bàn tay lau đi vệt máu trên má.

Lần đầu tiên trong đời, vị đại tiểu thư kiêu ngạo nhận ra: Máu tươi có vị ngọt hơn nước mắt rất nhiều.

Nàng lột sạch chìa khóa mở xích, vơ vét toàn bộ tiền bạc, đan dược và vũ khí của gã, rồi lặng lẽ biến mất vào màn mưa đêm.

Từ đêm đó, đóa hồng kiêu ngạo của đế kinh đã chết. Chỉ còn lại một con độc nhện lang bạt qua hàng chục bang phái ở vùng biên giới Đế quốc Hắc Long.

Nàng dùng thân thể để đổi lấy sự bảo hộ của những kẻ cầm quyền. Sau đó, nàng lại dùng những lời nói thì thầm trên gối để gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ chúng, khiến chúng đâm chém lẫn nhau để nàng âm thầm thu lợi.

Nàng học cách ám sát bằng độc dược giấu trong kẽ móng tay. Nàng học cách dùng một nụ cười lả lơi để che giấu một nhát dao chí mạng găm thẳng vào tim đối thủ.

Nàng dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn nhất chỉ để thu thập thông tin, nung nấu ý định quay về Mộc gia tìm Mộc Nghị.

Nhưng tin tức từ đế kinh dội về như một gáo nước lạnh: Kẻ thù của Nhã gia quá lớn mạnh. Mộc gia đã suy tàn sau đêm tân hôn đẫm máu đó. Nếu nàng vác bộ dạng nhơ nhuốc này trở về, không những không được dung thứ mà còn tự nộp mạng cho kẻ thù.

Không còn đường lùi.

Cho đến một ngày, tại chân Ma Thú Sơn Mạch, nàng gặp gã Mặt Sẹo – thủ lĩnh của một băng thổ phỉ đang bị quân đội các gia tộc truy quét gắt gao.

Giữa xác chết ngổn ngang của thuộc hạ, gã Mặt Sẹo chống đại đao thở dốc. Hắn nhìn Nhã Lan – kẻ vừa hạ độc ba tên cao thủ định đánh lén hắn.

Khác với những gã đàn ông trước đây, Mặt Sẹo không nhìn nàng bằng ánh mắt thèm khát dục vọng. Hắn nhìn nàng như nhìn một con dã thú cùng loài đang rỉ máu.

“Ta thấy sự căm hận sục sôi trong đôi mắt của ngươi.” – Mặt Sẹo cất giọng khàn khàn, đưa bàn tay thô ráp ném cho nàng một chiếc áo choàng che đi cơ thể đầy dấu vết.

Nhã Lan khoác áo, vuốt lại mái tóc vàng bết máu. Đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên sự tàn độc.

“Ta không hận.” Nàng nhếch mép, giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa sơn mạch tĩnh mịch. – “Ta chỉ muốn trả thù tất cả. Ta muốn chà đạp cái thế giới đã dồn ta vào bước đường này.”

Họ kết thành đạo lữ. Không phải vì tình yêu. Tình yêu của nàng đã chết cùng Mộc Nghị trong đêm tân hôn. Họ kết hợp vì quá khứ của họ giống nhau: Đều là cặn bã bị thế giới ruồng bỏ.

Gã Mặt Sẹo cung cấp cho nàng quyền lực, bảo hộ và tài nguyên cướp bóc để nàng khôi phục tu vi Đấu khí.

Đổi lại, nàng dùng trí tuệ xảo quyệt, nghệ thuật giường chiếu để lôi kéo cường giả và sự tàn nhẫn vô đáy của mình để biến băng Thổ phỉ của hắn thành thế lực đáng gờm nhất vùng sơn mạch.

Nàng chọn làm Thổ phỉ. Nàng chọn hóa thành ác quỷ. Bởi vì Nhã Lan hiểu rõ một chân lý khắc nghiệt: Ở cái đại lục ăn thịt người này, nếu ngươi không làm kẻ ác đi chà đạp người khác, ngươi sẽ vĩnh viễn là kẻ bị chà đạp dưới bùn nhơ.

BẢN ÁN CỦA CHỈ HUY

Hiện tại. Tầng hầm ngầm Lạc Long Quân-01.

Tiếng gót giày bọc thép nện xuống nền kim loại kéo Nhã Lan thoát khỏi vòng xoáy ký ức tăm tối. Nàng từ từ ngẩng đầu lên.

Bên ngoài lớp kính cường lực, Sơn đang đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.

Phía sau anh ta chỉ có Hoàng và gã Nhà chiến lược. Cả ba tạo thành một bức tường áp lực vô hình.

“Sự im lặng của cô đã cho tôi đủ câu trả lời.” Sơn cất giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.

“Gã Đấu Linh đỉnh phong trong bức tranh đó không phải là kẻ thù. Hắn là phu quân của cô.”

Nhã Lan giật mình, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng thêm trắng bệch. Nàng cắn chặt môi, cố khoác lên mình lớp vỏ bọc kiêu ngạo thường ngày:

“Ngươi nói bậy! Ta không biết hắn! Ta chỉ là một thủ lĩnh thổ phỉ rách nát vác dao kiếm liếm máu sống qua ngày, làm sao có thể trèo cao quen biết một vị cường giả Đấu Linh được?”

“Nhịp tim tăng 30%. Nhiệt độ cơ thể giảm 2 độ. Đồng tử co rụt.” Sơn lạnh lùng đọc các chỉ số sinh học được thu thập từ bộ phận cảm biến gắn dưới sàn phòng giam. – “Cô đang nói dối.”

Nhã Lan sững sờ. Nàng nhìn kẻ mang quân hàm Chỉ huy trước mặt mà lòng sinh ra một cỗ sợ hãi vô hình. Kẻ này không phải con người.

Hắn giống như một cỗ khôi lỗi lạnh lẽo, vô tình, có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách che giấu trong tâm hồn người khác.

Nàng đưa mắt nhìn sang Hoàng và gã Nhà chiến lược. Nàng hiểu rõ điểm yếu của đàn ông.

Nhã Lan rũ mắt xuống, ép ra vài giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Giọng nàng trở nên nức nở, bi thương tột độ:

“Đúng… Chúng ta từng là phu thê. Nhưng đó là chuyện của mười lăm năm trước… Ta hiện tại đã là một con đàn bà nhơ nhuốc, bị hàng ngàn kẻ chà đạp. Các người… các người có thể giết ta, nhưng xin đừng ép ta phải nói ra quá khứ và xuất xứ của mình… cũng xin đừng nói cho hắn biết sự tồn tại của ta.”

Ánh mắt Hoàng hơi chùng xuống. Dù biết ả đàn bà này là một con rắn độc đã tự tay giết không biết bao nhiêu mạng người, nhưng nghe sự bi phẫn và nhục nhã trong giọng nói ấy, trái tim của vị phó chỉ huy vẫn không khỏi dấy lên một tia trắc ẩn. Gã Nhà chiến lược cũng khẽ đẩy gọng kính, thở dài quay mặt đi.

Chỉ riêng Sơn là không hề dao động. Anh nhếch mép, một nụ cười cực độ tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt:

“Cô nghĩ tôi quan tâm đến quá khứ hay nỗi nhục nhã của cô sao?”

Lời nói của Sơn giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt Nhã Lan, đánh nát hoàn toàn màn kịch đáng thương của nàng.

“Tôi không cần biết trước kia cô là tiểu thư đài các hay thứ gì. Tôi chỉ cần biết: Giữa cô và hắn có tình cảm sâu đậm. Vậy là đủ.” – Sơn tiến lại gần mặt kính, giọng nói trầm xuống đầy sát khí.

“Hắn đang dẫn 500 nô lệ, trong đó có cả trẻ em, đi qua địa bàn của tôi để làm trò thú tính. Hắn chỉ là một con quỷ buôn người.”

“Hắn làm vậy là để xây dựng mạng lưới tình báo… tìm kiếm ta…” Nhã Lan thì thầm, ôm mặt khóc nấc lên. Nàng biết, chỉ vì tìm kiếm nàng mà một nam nhân kiêu ngạo đã sa ngã thành ác quỷ.

“Lý do của hắn không cứu được mạng hắn.” Sơn gõ ngón tay xuống mặt kính. – “Hoàng, chuẩn bị một cỗ xe siêu hình bọc thép vừa chế tạo xong. Trói cô ta lên nóc xe. Chúng ta sẽ đem đóa hồng của hắn ra giữa Hẻm núi Tử thần làm mồi nhử.”

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Nhã Lan hoảng loạn lao tới, đập tay vào cửa kính. “Hắn là Đấu Linh đỉnh phong! Các người không giết được hắn đâu!”

[ Một Đấu Linh đỉnh phong bình thường, xác suất tiêu diệt dưới 20%.]

[Nhưng một Đấu Linh mất kiểm soát cảm xúc, xác suất tăng lên 67%.]

Tiếng máy móc của Vô vang lên trong tâm thức  Sơn.

Sau đó Sơn ném lại một mệnh lệnh tàn nhẫn qua bộ đàm.

“Toàn quân chú ý! Kế hoạch Bắt Rồng. Đưa mồi nhử vào vị trí. Bất cứ kẻ nào trong đoàn xe đó dám bước qua ranh giới… bắn bỏ không tha!”

Tiếng còi báo động réo vang khắp căn cứ Lạc Long Quân. Ngày mai, Ngoại vi thung lũng sẽ tắm máu.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0