CHƯƠNG 2: CÁNH CỔNG VÀ SỰ ĐÁNH ĐỔI BẰNG MÁU

Cập nhật: 00:19 - 17/04/20266,216 từLượt xem: 1

Lồng sắt dưới lòng đất

Ngày thứ ba. Căn cứ ngầm Long Thành.

Chiếc trực thăng Mi-17 hạ cánh. Gió từ cánh quạt hất tung cát bụi trên bãi đáp.

Sơn bước xuống. Không còn cái nóng hầm hập của Biên Hòa, chỉ có hơi lạnh từ bê tông và kim loại phả thẳng vào mặt.

Một sĩ quan an ninh bận quân phục dã chiến bước tới, chìa ra một chiếc hộp lót chì bảo mật.

“Yêu cầu giao nộp toàn bộ thiết bị liên lạc.” – Viên sĩ quan nói ngắn gọn.

Sơn rút chiếc điện thoại trong túi quần ra. Anh nhìn màn hình khóa một giây.

Không có tin nhắn mới nào từ Vợ.

Bấm nút nguồn. Màn hình vụt tắt. Sơn thả chiếc điện thoại vào hộp.

Lâm đứng đợi sẵn ở cửa hầm. Hôm nay anh không mặc thường phục. Bộ đồ tác chiến màu xanh rêu, súng ngắn giắt ngang hông.

Khuôn mặt Lâm căng như dây đàn.

“Đi theo anh. Mọi người đang đợi.” – Lâm hất đầu.

Sơn gật đầu, cất bước.

Họ đi thang máy cắt sâu xuống lòng đất. Khi cửa mở ra, một hành lang dài tít tắp xuất hiện dưới ánh đèn tuýp trắng. Hai bên là những bức tường bê tông cốt thép dày cộp. Không có cửa sổ.

Lâm dừng lại trước một cánh cửa thép đúc nguyên khối. Anh áp tay vào máy quét vân tay, rồi ghé mắt vào hệ thống nhận diện võng mạc.

Tiếng bíp vang lên. Cánh cửa nặng nề trượt mở.

Sơn bước vào. Tiếng giày gõ xuống nền gạch dội lại trong không gian hẹp. Áp lực của một hệ thống an ninh mật đè nặng khiến hơi thở của anh chậm lại.

[Cảnh báo: Nhịp tim vật chủ đạt 118 nhịp/phút. Huyết áp tăng cao.] – Giọng nói máy móc của Vô vang lên bên trong não bộ.

[Khuyên dùng: Điều chỉnh nhịp thở để duy trì sự tỉnh táo.]

Sơn nhắm mắt một giây. Hít vào. Thở ra.

Anh biết bước qua cánh cửa tiếp theo, anh sẽ phải đối mặt với bộ quyền lực nhất của quân đội và giới khoa học.

Cánh cửa thép cuối cùng mở ra.

Bên trong là một phòng họp vô trùng, lạnh lẽo.

Mười hai vị giáo sư ngồi vây quanh chiếc bàn tròn bằng đá cẩm thạch. Ở giữa bàn, một luồng ánh sáng xanh nhạt chiếu lên mô hình 3D của vòng cung Titan, xoay chậm trong không gian.

Vị Tướng quân ngồi ở ghế đầu, hai tay đan vào nhau, đôi mắt sâu lắng. Sự im lặng trong phòng nặng nề.

Một giáo sư già đập mạnh tay xuống xấp tài liệu dày cộp, phá vỡ bầu không khí.

“Cậu Sơn. Tôi đã thức trắng bốn đêm để lật lại từng phương trình của cậu. Nói cho tôi nghe, cậu lấy cơ sở nào để khẳng định hạt năng lượng này có thể bẻ gãy liên kết không gian mà không gây ra một vụ nổ nhiệt hạch hủy diệt cả tỉnh Đồng Nai?”

Sơn bước tới sát mép bàn. Anh không nhìn vào tập hồ sơ, đôi mắt dán chặt vào mô hình 3D.

“Bởi vì các chú đang cố dùng vũ lực để phá cửa, thưa Giáo sư. Máy gia tốc hạt của Viện các chú dùng năng lượng khổng lồ để đập vỡ vật chất. Còn đây…” – Sơn chỉ vào một điểm sáng li ti trên mô hình.

“Đây là một mã lỗi. Cháu không phá cửa, cháu dùng logic để lừa không gian tự mở ra.”

Một giáo sư khác ngồi phía đối diện nhếch mép, giọng đầy mỉa mai:

“Logic? Cậu đang nói về vật lý hay đang nói về lập trình máy tính? Cậu có biết sai số chỉ một phần tỷ milimet trong cấu trúc lõi siêu dẫn sẽ tạo ra cái gì không? Một lỗ đen mini sẽ nuốt chửng căn cứ này trước khi cậu kịp ấn nút ngắt điện.”

Sơn cảm thấy thái dương nóng ran. AI Vô bắt đầu đẩy hàng loạt thông số kỹ thuật và các mô phỏng va chạm hạt trực tiếp vào võng mạc anh.

“Sai số cho phép là 0.001mm. Tôi đã tính toán đến sự ma sát của trường Higgs.” – Sơn nhìn thẳng vào vị giáo sư vừa phát biểu.

Sau đó là 1 loạt câu trả lời với từng người, nhưng anh đã biết nhóm người này muốn gì, vậy nên anh đã chốt một câu.

“Nếu sợ lỗ đen, các chú đã không triệu tập cháu đến đây giờ này. Các chú sợ thứ khác. Các chú sợ chúng ta sẽ mất trắng hàng tỷ đô ngân sách vào một thứ mà các chú không thể hiểu hết bằng mớ kiến thức giáo khoa cũ kỹ kia.”

Cả phòng họp ồ lên. Giáo sư Vương đứng bật dậy, mặt đỏ gay:

“Cậu thanh niên! Cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không? Chúng tôi đã làm việc với hạt cơ bản từ khi cậu còn chưa ra đời!”

“Nhưng các chú chưa từng thấy thứ này.” – Sơn không lùi bước, giọng đanh lại.

“Tài nguyên của đất nước đang cạn kiệt. Chúng ta không có mười năm để thử sai. Hoặc là tin vào thuật toán của tôi, hoặc là tiếp tục ngồi đây nhìn đất nước bị tụt hậu so với các cường quốc khác.” – Trước khi đến đây anh đã tìm hiểu rất kĩ tình hình của quốc gia.

“Hơn nữa, chẳng phải mọi người đều đã có đáp án cho việc này rồi, đúng không? Việc mời cháu qua đây chỉ để củng cố lại quyết định của mọi người thôi.”

Rầm

Tiếng đập bàn vang lên. Vị Tướng quân nãy giờ vẫn im lặng đột ngột đứng dậy. Toàn bộ các vị giáo sư lập tức im bặt.

Ông bước ra khỏi vùng tối, ánh sáng từ mô hình 3D hắt lên những nếp nhăn sâu trên mặt. Ông đi chậm quanh Sơn một vòng, như đang đánh giá một món vũ khí mới.

“Cậu biết cái giá của thất bại chứ?” – Tướng quân hỏi, giọng trầm và đặc.

“Cháu biết.” – Sơn đáp, không né tránh cái nhìn áp lực của vị tướng.

“Nếu nó thất bại, tôi sẽ là người ký lệnh xóa tên cậu khỏi lịch sử. Nếu nó thành công, cậu cũng sẽ không bao giờ được xuất hiện trước ánh sáng nữa. Gia đình cậu cũng vậy.”

Sơn siết chặt nắm tay.

“Cháu cần sự bảo vệ cho vợ con. Phần còn lại, cháu chấp nhận.”

Tướng quân dừng lại trước mặt Giáo sư Vương.

“Giáo sư, bản thiết kế này có bao nhiêu phần trăm khả thi?”

Giáo sư Vương ngập ngừng, nhìn Sơn rồi nhìn vào đống công thức trên máy tính bảng, giọng ông thấp xuống nhưng đầy quyết liệt:

“Thưa Thủ trưởng… khoảng bốn mươi phần trăm và không có đường quay đầu.”

Vị Tướng quân trầm ngâm một lúc, cả phòng chìm vào im lặng chỉ còn tiếng gõ ngón tay của vị Tướng quân.

Như có một quyết định nào đó ông rút một chiếc bút ký tên từ túi áo, đặt lên bàn.

“Ngân sách mở. Trưng dụng toàn bộ kho hợp kim Titanium dự trữ quốc gia. Bắt đầu Chiến dịch Z-26.”

Cánh cửa phòng họp mở sầm ra. Sơn bước ra hành lang, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Phía sau anh, tiếng tranh luận của các giáo sư lại bùng lên, nhưng anh biết, guồng quay khổng lồ của cả một quốc gia đã bắt đầu chuyển động theo một bản vẽ phi lý.

Giới hạn của công nghiệp

Ngày thứ mười.

Đại công trường ngầm dưới lòng đất Long Thành. Vòng cung hợp kim Titan khổng lồ cao mười mét đứng sừng sững giữa mạng lưới giàn giáo.

Tia lửa hàn bắn ra xối xả từ các cánh tay robot tự động.

Sơn mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật dính đầy vệt dầu mỡ, đầu đội mũ cứng.

Hai hốc mắt anh thâm quầng, hằn rõ những tia máu đỏ vằn vện sau chuỗi ngày ngủ chưa tới ba tiếng.

Tầm nhìn trong võng mạc Sơn liên tục chớp nháy những dòng dữ liệu xanh lục.

[Cảnh báo: Khớp nối module số 44 lệch 0.005 milimet. Nguy cơ rò rỉ năng lượng: 98%.]

Sơn nhíu mày, vung tay tháo lớp khẩu trang chống độc. Anh đưa bộ đàm lên miệng:

“Đội cơ khí, đình chỉ trục C. Tháo dỡ khớp nối 44, hàn lại ngay lập tức.”

Chưa đầy một phút sau, Hưng – đội trưởng kỹ sư thi công, bước xăm xăm về phía Sơn. Mặt anh ta đỏ gay, gân cổ nổi lên sau lớp áo bảo hộ đẫm mồ hôi.

“Cậu Sơn! Khớp đó vừa mất sáu tiếng để ép laser. Máy CNC của mình nhập bản mới nhất về cũng chỉ đạt dung sai đến mức đó thôi. Tháo ra làm lại thì trễ tiến độ toàn bộ hệ thống mất nửa ngày. Cậu đang làm khó anh em đấy à?”

Sơn quay người lại. Anh không cao bằng Hưng, nhưng ánh mắt nhìn thẳng không chút nhượng bộ.

“Anh Hưng, em không làm khó ai cả.” – Sơn nói, giọng bằng phẳng nhưng kiên định.

“Lệch 0.005 milimet ở môi trường bên ngoài thì đúng là không sao. Nhưng khi vòng cung này kích hoạt, áp suất từ đầu bên kia dội về sẽ tìm đến khe hở đó. Nó sẽ bắn ra một tia năng lượng cắt đôi người anh trước khi anh kịp chớp mắt.”

“Đúng vậy đội trưởng Hưng, cậu ta không nói đùa đâu. Mỗi sai lệch dù chỉ nhỏ nhất cũng sẽ cổng không thể hoạt động.” – Giáo Sư Vương đứng đằng sau Hưng và nói.

Hưng khựng lại. Cơn giận trên mặt anh ta cứng đơ.

Sơn chỉ tay lên vòng cung kim loại khổng lồ đang lấp lánh dưới ánh đèn pha:

“Chúng ta đang chế tạo một thứ vượt thời đại. Ép giới hạn máy laser xuống thêm một bậc nữa đi. Không làm được thì hiệu chỉnh bằng tay. Làm lại.”

Hưng cắn chặt môi, lồng ngực phập phồng. Anh ta trừng mắt nhìn Sơn một giây rồi vung tay ra hiệu cho đội công nhân trên giàn giáo.

Tiếng cưa cắt kim loại chói tai lập tức vang lên.

Sơn quay mặt đi, lồng ngực khẽ thở dài.

Anh hiểu sự ức chế của Hưng. Trí tuệ nhân tạo trong đầu anh thì hoàn hảo đấy, nhưng nền công nghiệp của con người thì có giới hạn, và va chạm tàn khốc giữa hai thứ đó đang vắt kiệt sức lực của tất cả mọi người tại đây.

Ly trà chát và Phía sau lằn ranh

Đêm ngày thứ mười hai.

Đại công trường ngầm tạm nghỉ một tiếng để làm nguội hệ thống.

Sơn nhắm nghiền mắt và ngồi bệt dưới nền bê tông, ngay sát chân vòng cung Titan khổng lồ.

Lâm – trong bộ đồ tác chiến đen, bước tới ngồi xuống cạnh Sơn. Anh chìa ra một ly giấy bốc khói và một điếu thuốc lá.

“Uống đi. Trà đặc đấy.” – Lâm nói, tự bật lửa châm cho mình một điếu.

“Hệ thống báo cháy khu này anh vừa tạm ngắt rồi.”

Sơn mở mắt. Anh nhận ly trà, kẹp điếu thuốc vào mang tai chứ không mồi lửa. Vị trà chát đắng trôi qua cuống họng, ép những dây thần kinh đang căng cứng phải dịu lại.

Lâm ngửa cổ nhả khói, ánh mắt đăm đăm nhìn vào vòng kim loại khổng lồ.

“Mười hai ngày ròng rã.” – Giọng Lâm trầm xuống, mang theo sự mệt mỏi của người lính phải chịu áp lực an ninh cho một dự án ngàn tỷ.

“Nhìn cái đống sắt này, anh không nghĩ là nó có thể đưa người ta đi đâu được. Anh chỉ thấy nó giống một cái máy ngốn tiền của Nhà nước thì đúng hơn, khi anh biết được dự án này ngốn cả mấy chục tỉ đô của ngân sách Nhà nước tay chân anh run lẩy bẩy, chú có biết anh sốc mức nào không?.”

Sơn ngạc nhiên, mặc dù anh đã dự liệu dự án này ngân sách là lớn đến không tưởng nhưng nghe đến con số mấy chục tỉ đô anh cũng bất ngờ

“Anh Lâm, nếu cái cổng này mở ra thật… anh nghĩ bên kia là gì? Một hành tinh khác? Hay là thiên đường như trong mấy bộ phim viễn tưởng?” – Sơn trầm ngâm lúc rồi bất ngờ hỏi.

“Anh không cần thiên đường bên kia cánh cửa. Anh chỉ mong nó không phải là địa ngục. Tụi nó đều có gia đình, vợ con bồng bế ở nhà. Giống như chú… có Gia Kỳ.”

Cái tên “Gia Kỳ” lọt vào tai khiến bàn tay Sơn khẽ khựng lại.

Mười hai ngày bị tịch thu điện thoại, cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Sơn chỉ có thể thông qua Lâm báo cáo lại tình hình của cô và con.

Cảm giác bị cô lập gặm nhấm anh mỗi khi đêm xuống, nhưng anh ép mình phải nén nó vào góc khuất nhất của đại não.

Ở đây, một giây ủy mị có thể phải trả giá bằng mạng sống của hàng trăm con người đang tin tưởng mình.

“Mười lăm anh em đặc công đội tiên phong, sáng nay vừa nộp lại di chúc.” – Lâm quay sang nhìn Sơn, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng thấy.

“Sẽ không ai chết vô ích cả. Em hứa.” – Sơn nghiêm túc nhìn vào Lâm.

Lâm nhìn cậu em thân thiết. Sự sắc lạnh trong đáy mắt của Sơn là thứ mà trước đây Lâm chưa từng thấy. Anh gật đầu, dập tàn thuốc của mình, vỗ mạnh vào vai Sơn một cái rồi đứng dậy.

“Nghỉ ngơi đi. Bộ phận hậu cần sắp nạp lõi năng lượng rồi.”

“Dù chú có muốn chết thì cũng là chết sau anh mày, đừng có tranh phần của anh đây.”

Điểm tới hạn

Ngày thứ mười bốn. 09h00 sáng.

Bên trong đài quan sát.

Hàng chục nhà khoa học và kỹ thuật viên dán mắt vào các màn hình thông số. Không một tiếng động.

Bên dưới đại công trường, vòng cung Titan đứng trơ trọi giữa bệ phóng, các đường cáp truyền tải to bằng bắp đùi cắm ngập vào chân đế.

“Đóng mạch.” – Tướng quân lên tiếng, giọng trầm tĩnh.

Một tiếng gầm trầm đục dội lên từ nền móng. Hệ thống biến áp khổng lồ bắt đầu hút điện từ lưới điện quốc gia.

Vòng Titan rung lên bần bật. Ở khoảng không chính giữa, những tia điện màu tím bắt đầu sinh ra, đan chéo vào nhau tạo thành một vùng năng lượng hỗn loạn, giật cục.

Bíp! Bíp! Bíp!

Dãy đèn LED trên bảng điều khiển trung tâm đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực.

“Áp suất không gian vượt ngưỡng 400%!” – Giáo sư già chồm người tới micro, mồ hôi vã ra trên trán.

“Cảm biến nhiệt đang cháy sạch! Dòng điện đang dội ngược lại mạng lưới. Cắt mạch! Cắt cầu dao ngay nếu không khối Titan kia sẽ nổ tung!”

Dưới công trường, hàng loạt trạm biến áp phụ bắt đầu nổ lốp bốp. Tia lửa điện bắn tung tóe xuống mặt bê tông.

Âm thanh kim loại vặn xoắn vang vọng khắp hầm ngầm. Lớp hợp kim Titan dày hàng chục centimet bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti.

Tướng quân siết chặt tay vịn lan can. Các khớp ngón tay ông trắng bệch. Ánh mắt ông dán chặt vào cỗ máy ngàn tỷ đang chực chờ tan vỡ.

Một lời hạ lệnh ngắt mạch lúc này đồng nghĩa với việc Chiến dịch Z-26 phá sản hoàn toàn, bao nhiêu hy vọng và nguồn lực quốc gia tan thành mây khói.

Đúng lúc đó, một dòng chữ đỏ rực hiện ra võng mạc Sơn, kèm theo âm thanh cảnh báo chói tai đâm thẳng vào màng não.

[Báo động đỏ! Phần cứng vật lý không thể tải mã nguồn. Các liên kết nguyên tử đang vỡ vụn. Hệ thống thiếu Lõi xử lý sinh học để dung hòa luồng dữ liệu. Mã nguồn sẽ tự hủy sau ba mươi giây!]

Sơn mở trừng mắt. Nhịp tim anh đập dồn dập gõ từng nhịp vào lồng ngực.

Anh lập tức hiểu “Lõi xử lý sinh học” nghĩa là gì. Máy móc vô hồn của nhân loại không thể tự mình ép luồng năng lượng dị giới này vào khuôn khổ. Chúng cần một bộ đệm sống. Thật ra là chính mình và hệ thống AI ‘Vô’ trong linh thức của mình.

Cầu nối sinh học và Bước chân đầu tiên

Sơn chộp lấy chiếc micro bộ đàm trên bàn kỹ thuật, gào lên trong tiếng ầm ĩ của dòng điện:

“Thủ trưởng! Phần cứng không tải nổi mã nguồn! Phải có một bộ đệm sinh học trung gian!”

Trên đài quan sát, vị Tướng quân cau mày. Ông gạt tay viên kỹ thuật viên, tự mình cầm micro:

“Bộ đệm sinh học? Cậu định làm gì? Kỹ thuật, chuẩn bị ngắt mạch toàn hệ thống!”

“Không thể ngắt mạch!” – Giáo sư Vương lao tới, đẩy mạnh vào bàn điều khiển, mồ hôi ướt đẫm mặt.

“Năng lượng đã vượt ngưỡng giới hạn. Ngắt cầu dao lúc này, từ trường dội ngược sẽ nổ tung và san phẳng cả khu vực Long Thành này!”

Tướng quân khựng lại, ánh mắt ghim chặt vào vòng cung Titan đang rạn nứt.

“Chỉ có hệ thần kinh tích hợp AI của cháu mới phân luồng được khối dữ liệu này!” – Giọng Sơn từ dưới công trường dội lên qua loa, không có chút run rẩy.

“Cấp quyền truy cập lõi trung tâm cho cháu!”

“Cậu điên rồi!” – Tướng quân quát lớn.

“Cắm trực tiếp cáp truyền dẫn vào người ở mức điện áp này, cậu sẽ chết cháy ngay lập tức!”

“Còn hai mươi giây trước khi mã nguồn tự hủy!” – Sơn gằn từng chữ, bàn tay anh đã nắm chặt sợi cáp quang dẫn lõi to bằng ngón tay cái.

“Đánh cược mạng cháu, hoặc để tất cả anh em ở đây chôn xác cùng dự án chục tỷ đô! Ngài là Tướng, ngài quyết định đi!”

Các dòng điện cao thế đang liên tục kêu lên chói tai, trong đầu ông là một cuộc chiến tâm lý khốc liệt. Nhìn thấy tương lai của đất nước đang treo trên sợi tóc.

Để một thanh niên dân thường nắm giữ vận mệnh của một dự án quốc gia là một sự mạo hiểm điên rồ.

Nhưng nhìn vào sự kiên định trong mắt Sơn, rồi nghĩ tới số ngân sách khổng lồ có thể kéo lùi GDP cả nước nếu thất bại, ông hiểu mình không còn đường lui đồng thời Ông biết mình đang yêu cầu một thanh niên dân thường bước vào cửa tử.

“Mình đã cầm quân cả đời, chưa bao giờ phải đặt cược lớn thế này.” – Ông nghĩ thầm, đôi môi mím chặt đến rướm máu.

Ông biết thanh niên kia nói đúng. Đã bị dồn vào bước đường cùng, không còn lựa chọn nào an toàn.

“Mở khóa an toàn trung tâm.” – Tướng quân ra lệnh, âm lượng không lớn nhưng đanh thép.

“Cậu Sơn, từ giây phút này, mạng của cậu là tài sản quốc gia. Sống mà hoàn thành nhiệm vụ.”

Tiếng bíp mở khóa vang lên. Sơn không đáp lại.

Anh dứt khoát ấn thẳng đầu cáp quang vào cổng giao tiếp ẩn dưới lớp da sau gáy mình.

“Đồng bộ đi, Vô!” – Sơn ra lệnh trong ý thức.

[Kích hoạt liên kết. Cảnh báo: Nguy cơ xuất huyết não 85%, kích hoạt chế độ hai: Bảo vệ tâm mạch và linh hồn ký chủ 3..2..1.]

Một luồng điện chạy ngang qua cơ thể anh, tiếp theo đó hàng loạt  dữ liệu khó hiểu thoát ra từ cánh cổng.

Bịch!

Sơn gục hẳn nửa người xuống mặt bàn thép.

Một luồng áp lực vô hình như búa tạ giáng thẳng vào đại não. Hàng tỷ nơ-ron thần kinh của anh dãn căng hết mức, ép mình thành một màng lọc để đón nhận khối dữ liệu khổng lồ từ vòng Titan dội về.

Máu cam ứa ra, rỏ ròng ròng xuống mặt bảng điện tử. Sơn cắn chặt hai hàm răng. Lực cắn mạnh đến mức máu đầy khoang miệng.

Dọc hai bên thái dương, những đường gân xanh nổi hằn lên, giật liên hồi theo từng nhịp tim đập ép.

Nhưng ngay khi bộ não của anh trở thành cầu nối, sự hỗn loạn lập tức bị tạm dừng. Những tia điện tím cuồng bạo đang văng tung tóe bỗng chốc đứng lại.

[Tinh.. Kết nối thành công, tạo liên kết ‘Ấn Ký’… ‘Ấn Ký’ đã tạo… Chúc mừng ký chủ đã liên kết với cổng không gian.]

Tiếng kim loại vặn xoắn ngừng hẳn.

Khoảng rỗng giữa vòng Titan phẳng lại. Nó dịu đi, lan tỏa ra thành một mặt phẳng không gian màu xanh lam, tĩnh lặng và sâu thẳm.

Cả công trường chìm vào câm lặng. Vài giây sau, tiếng reo hò rầm rập vỡ òa từ các góc hầm ngầm. Giáo sư Vương tháo tung cặp kính, ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt thở dốc.

Sơn buông thõng sợi cáp, ngã bệt xuống sàn bê tông. Phổi anh buốt buốt. Toàn thân run rẩy vì sốc nhiệt.

Tiếng giày da nện xuống cầu thang thép đều đặn.

Vị Tướng quân bước xuống từ bệ điều khiển.

Ông nhìn người thanh niên đang bê bết máu mũi, mồ hôi ướt sũng lớp áo bảo hộ. Ông không nói lời nào.

Ông quay sang viên sĩ quan phụ tá, đưa tay lấy lon phù hiệu mà vị sĩ quan đưa.

Tướng quân cúi xuống, tự tay cài chiếc lon Thiếu tá lên ngực áo Sơn, rồi vỗ mạnh lên vai anh hai cái.

“Tổ Quốc ghi công cho cậu lần này.” – Ông nói, âm thanh trầm ổn.

Sơn ho khan, giơ mu bàn tay quệt ngang vệt máu trên cằm. Anh bám vào mép bàn, tự chống đầu gối đứng thẳng dậy.

Anh quay sang nhìn Lâm và mười lăm người lính đặc nhiệm đang xếp hàng dọc phía sau. Bọn họ nhìn anh bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Đó là sự nể trọng dành cho một người chỉ huy dám lấy chính mạng sống mình ra lót đường.

Sơn hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng khuôn mặt giấu sau lớp mặt nạ phòng độc:

“Mở chốt an toàn. Di chuyển!”

Mười lăm bóng áo dằn di dứt khoát rập bước.

Từng người một giương cao nòng súng, bước xuyên qua màng sáng màu xanh lam và biến mất.

Sơn đi cuối cùng. Trước khi bước vào, anh không ngoái lại. Cánh cửa đã mở, vĩnh viễn không còn đường lùi.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0