QUÁ TẢI HỆ THỐNG VÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA ĐỘI TRƯỞNG
Buổi tối – Ngày thứ 15 của dự án Z-26. Phía Nam thung lũng (Khu vực đặt cổng không gian).
Lều chỉ huy ngụy trang phía Nam thung lũng.
Cổng Không Gian đang duy trì một màng sáng xanh thẳm.
Sơn ngồi xếp bằng trên tấm đệm dã chiến.
Viên tinh thể AI trong linh thức rung lên bần bật theo nhịp đập của tĩnh mạch.
Ba chiếc Flycam và một Robot dò mỏ đang truyền dữ liệu liên tục. Toàn bộ hệ thống dữ liệu chạy qua cầu nối duy nhất là linh thức của anh.
[Cảnh báo đỏ: Mức tải hệ thần kinh đạt 86%. Băng thông không gian bị chèn ép.]
Giọng AI Vô báo động trực tiếp trong đại não.
Bỗng nhiên Sơn đột ngột gập người.
Máu tươi ứa ra từ chân răng, rớt từng giọt xuống mu bàn tay anh.
“Huyết áp tụt dốc! Nhịp tim đang mất kiểm soát!”
Bác sĩ quân y hét lên, tay vồ lấy hộp cấp cứu lao tới.
“Chỉ số sinh tồn của chỉ huy đang chạm đáy! Anh ấy không chịu nổi nữa đâu!”
Lâm lao tới, gạt đội hậu cần đang loay hoay với kén bảo quản sang một bên.
“Đóng thiết bị định tuyến! Ngắt kết nối ngay lập tức!”
Lâm ra lệnh, tay chạm thẳng vào cầu dao hệ thống.
“Dừng lại!”
Sơn đưa tay ra cản, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Cố đẩy nốt cái kén qua! Chỉ còn ba mét nữa thôi!”
“Cậu muốn chết à? Hệ thống có vấn đề thì phải tắt ngay chứ !” – Lâm quát lớn.
Sơn nghiến răng, vuốt vệt máu trên cằm.
” Không phải lỗi hệ thống. Có một nguồn năng lượng sinh học khổng lồ đang di chuyển ở sâu trong rừng phía Bắc.”
“Nó vô tình phát ra uy áp chèn ép… làm nhiễu loạn băng thông linh thức của em.”
“Xong!” – Tiếng lính hậu cần hô lớn khi kén bảo quản trượt hẳn qua màng sáng.
Lâm lập tức vung tay đập mạnh vào nút ngắt khẩn cấp.
Băng thông tạm dừng.
Dữ liệu truyền về đứt quãng, Cổng Không gian dừng truyền mẫu vật.
Sơn ngã vật ra sau, thở dốc. Bác sĩ quân y vội vàng cắm ống tiêm trợ tim.
Lâm quay sang đội kỹ thuật, giọng đanh lại.
“Tạm thời trong một giờ, cắt toàn quyền điều khiển bằng linh thức của Chỉ Huy Sơn.”
“Nhưng thưa đội trưởng, từ trường ở đây làm nhiễu radar…” – Một kỹ thuật viên ngập ngừng báo cáo.
“Nhiễu thì dùng mắt thường! Chuyển toàn bộ hệ thống cảnh giới sang ống kính quang học và phòng thủ vật lý.”
Lâm chỉ tay ra ngoài màn đêm rậm rạp.
“Tăng cường rào chắn điện từ khu vực phía Nam. Kéo thêm dây bẫy mìn.”
“Máy móc là vật chết, hỏng có thể thay.”
“Nhưng nếu não của cậu ta bị nướng chín, tất cả chúng ta đều phải kẹt lại cái thế giới quỷ quái này.”
“Vâng, đội trưởng.” – Kỹ thuật viên ngập ngừng nhưng vẫn không kháng lệnh.
DỮ LIỆU THỰC CHIẾN ĐẦU TIÊN
Đêm khuya. Cách căn cứ 1.5 kilomet về phía Tây Bắc.
Sau khi nghỉ ngơi thì Sơn lại tiếp tục sử dụng linh thức giữ kết nối với phi đội “mắt chuồn” để cảnh giới động tĩnh xung quanh.
Màn hình chiến thuật trong lều chỉ huy phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Hình ảnh hồng ngoại từ Drone “Mắt Chuồn” truyền về theo thời gian thực.
Lâm và các chiến sĩ đặc công đứng vòng quanh, chăm chú nhìn vào màn hình.
Tại một bãi đá sát bờ suối, bốn mươi chấm nhiệt đỏ đang tụm lại một chỗ. Là một toán lính đánh thuê.
Bao quanh họ là hơn ba mươi chấm nhiệt xanh lam. Đó là đàn Băng Giáp Lang đang đi săn.
[Phát hiện biến thiên năng lượng lõi.]
Giọng AI Vô vang lên đều đều.
[Mục tiêu thủ lĩnh đang tập trung nhiệt lượng ở hai tay. Mức tăng trưởng: 400 độ C trong 0.2 giây.]
Trên màn hình, gã thủ lĩnh lính đánh thuê vung bổng thanh trọng kiếm.
Một vòng cung đỏ rực quét ngang đội hình bầy ma thú.
“Đấu kỹ: Liệt hỏa trảm!”
Âm thanh thu được từ mic định hướng truyền qua loa ngoài. Nhiệt lượng bốc hơi lớp băng giáp trên mình ba con sói tuyến đầu, máu tươi phun ra ngoài. Mùi khét lẹt của lông và thịt cháy xộc thẳng qua lớp lọc gió của Flycam truyền về hệ thống.
Máu chưa kịp trào ra đã bị nung sôi tức thì.
Một xạ thủ bắn tỉa chớp mắt, nhổm người về phía màn hình.
“Chỉ huy… cơ chế vật lý nào cho phép vung kiếm tạo ra sóng nhiệt cao thế kia?”
“Không có thiết bị đánh lửa ngoại vi. Năng lượng tỏa ra từ bên trong cơ thể.”
Một kỹ thuật viên gõ nhanh lên bàn phím, phân tích biểu đồ quang phổ.
“Bọn họ giống như những lò phản ứng sinh học thu nhỏ vậy.”
Sơn dán mắt vào màn hình, gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn.
“Bọn họ sử dụng chính là Đấu khí. Phân tích cường độ đi, Vô.”
[Đã ghi nhận. Sóng nhiệt tiêu tán sau 1.5 giây. Không có bức xạ tồn dư.]
Trên màn hình, bầy sói không hề lùi bước. Chúng tản ra, xảo quyệt di chuyển xoay vòng theo hình trăng khuyết.
Những cú cắn tỉa liên tục nhắm vào góc chết của đội hình con người, luân phiên tiêu hao thể lực con người.
“Lối đánh bọc lót hoàn hảo.”
Lâm khoanh tay, mắt híp lại đánh giá cục diện.
“Đám ma thú này tổ chức đội hình tấn công giật lùi còn tốt hơn cả lính bộ binh.”
Anh chỉ tay vào những chấm đỏ đang nhạt dần trên màn hình ảnh nhiệt.
“Lực bộc phát của những người này rất cao, nhưng họ đang bị bào mòn thể lực nghiêm trọng.”
“Nhìn kìa, đòn vung kiếm vừa rồi ngốn quá nhiều năng lượng. Nhịp thở của gã thủ lĩnh đang rối loạn.”
Trận chiến kéo dài thêm hai mươi phút.
Đất đá cày xới. Băng và lửa va chạm liên tục.
Bốn mươi người giờ chỉ còn lại chín chấm nhiệt đỏ đứng vững.
“Đội hình bên loài người vỡ rồi.” – Lâm nhận định gọn lỏn.
Sơn nhìn dãy số liệu thống kê thương vong nhảy liên tục ở góc màn hình.
“Tỷ lệ tiêu hao quá lớn. Bốn mươi đổi lấy ba mươi, mà phe người lại sắp bị quét sạch.”
Anh ngước lên nhìn toàn đội đặc công.
“Đây là bài kiểm tra năng lượng thực tế đầu tiên của chúng ta. Hãy ghi nhớ mức biến thiên nhiệt độ đó.”
“Vũ khí bộ binh của chúng ta có thể xuyên thủng lớp giáp băng kia.”
“Nhưng nếu đối đầu cận chiến với loại năng lượng Đấu khí có khả năng tăng vọt hàng trăm độ…”
Sơn chốt lại vấn đề bằng một mệnh lệnh tác chiến.
“Tuyệt đối không để chúng có cơ hội áp sát. Đội hậu cần, chuẩn bị sẵn sàng đạn xuyên giáp lõi thép.”
PHÉP THỬ NHÂN TÍNH VÀ PHỤC KÍCH
Tại bãi đá tàn cuộc. Số lượng lính đánh thuê giảm sút nghiêm trọng.
Chỉ còn năm người trụ lại quanh gã thủ lĩnh.
Một lính đánh thuê trẻ tuổi trượt chân.
Hàm răng của con sói khổng lồ cạp thẳng vào đùi cậu ta.
“Thủ lĩnh! Cứu thuộc hạ!” – Cậu lính trẻ gào lên đau đớn.
Gã thủ lĩnh quay lại. Ánh mắt gã lóe lên sự tàn nhẫn.
Thay vì vung kiếm chém sói, gã nhấc chân.
Một cú đạp trời giáng vào ngực người đồng đội, đẩy thẳng cậu ta vào giữa bầy sói đang háu đói.
“Làm mồi cho chúng đi! Tất cả, dồn sức giết con đầu đàn!” – Gã gầm lên ra lệnh.
“A..aaa tên đáng chết, ta nguyền rủa ngư.. a a..a !” – Cậu lính trẻ nguyền rủa chưa hết thì bị hàm răng găm vào cổ.
Trong lều chỉ huy, một chiến sĩ đặc công trẻ đập tay xuống mặt bàn.
“Mẹ kiếp… đồ cặn bã! Hắn bán đứng cả anh em!” – Cậu lính rủa xả.
“Im lặng!” – Lâm gằn giọng, ánh mắt không rời màn hình chiến thuật.
“Kiểm soát cảm xúc đi. Nhiệm vụ của chúng ta là thu thập dữ liệu, không phải làm phán quan.”
“Rõ, thưa đội trưởng.” – Cậu lính cắn răng, lùi lại một bước.
Bên ngoài bãi đá, bầy sói hoang lao vào xâu xé kẻ xấu số.
“Tên đó chết rồi, sử dụng đòn đánh cuối đi, nhanh lên.” – Gã thủ lĩnh gào thét ra lệnh.
Bốn tên lính còn lại chớp lấy thời cơ.
Bọn chúng đồng loạt kết ấn tay. Đấu khí bùng nổ lần cuối.
“Đấu Kĩ: Liệt Hoả Chưởng.”
“Đấu kĩ: Liệt Thạch.”
Đấu khí bùng nổ mạnh mẽ, họ dồn hết sức tàn vào đòn phối hợp này, dội thẳng vào đầu con sói đầu đàn.
Con thú khổng lồ không kịp phản ứng, bị đòn đánh làm nát đầu, gục xuống. Bầy sói mất thủ lĩnh, lập tức tản ra lùi sâu vào rừng.
Gã thủ lĩnh lê bước tới, dùng dao găm rạch mảng băng trên trán con thú.
Gã moi ra một viên đá phát sáng lấp lánh.
“Ma hạch. Thu hoạch tốt.” – Gã nhếch mép cười.
Đột nhiên, đèn báo hiệu trên bàn điều khiển của Sơn chớp đỏ liên tục.
[Cảnh báo cấp độ một: Phát hiện 12 nguồn nhiệt lạnh đang đồng loạt kích hoạt.]
Giọng AI Vô báo động trực tiếp vào bộ đàm toàn đội.
[Đối tượng đã ẩn nấp ở trạng thái tĩnh từ khi trận chiến bắt đầu.]
Sơn lập tức rướn người tới bàn phím.
“Vô, thu hẹp phạm vi quét của Mắt Chuồn xuống 50 mét!”
“Khóa ảnh nhiệt vào lùm cây rậm phía sau bãi đá ngay lập tức!” – Sơn ra lệnh.
Nhưng chưa kịp để Flycam phóng to khung hình.
Hàng loạt tiếng xé gió rào rào vang lên.
Từ trong bóng tối, những mũi tên tẩm thứ chất lỏng màu xanh đen bắn ra như mưa.
Nhóm lính đánh thuê vừa cạn kiệt năng lượng hoàn toàn không có khả năng phòng ngự.
Mũi tên xuyên qua giáp da, găm thẳng vào yết hầu gã thủ lĩnh.
Gã trợn trừng mắt, ngã vật xuống đất. Cả bốn tên còn lại cũng chung số phận.
Chất độc phát tác trong chưa đầy ba giây.
Bãi đá nhuốm máu lại chìm vào tĩnh lặng.
KẺ ĐI SĂN CUỐI CÙNG
Màn hình Drone lại truyền về những tín hiệu chuyển động mới.
Từ trong bóng tối của lùm cây, một nhóm người ăn mặc rách rưới chậm rãi bước ra.
Bọn chúng cầm trên tay đao kiếm rỉ sét, cẩn thận tiến về phía bãi đá tàn cuộc.
Đi giữa vòng vây bảo vệ của đám thổ phỉ là một thiếu phụ.
Ả mặc một chiếc váy đen ôm sát cơ thể. Phần cổ xẻ sâu, để lộ bầu ngực nhấp nhô dưới ánh trăng tím. Lông vũ sẫm màu khoác hờ hững quanh vai, tỏa ra thứ khí chất của kẻ bề trên.
Mái tóc ả vàng óng, buông dài ngang lưng. Làn da trắng toát, nổi bật hẳn giữa chiến trường đầy xác chết.
Gương mặt ả lại thanh tú và trong trẻo đến kỳ lạ, như thiên sứ hạ phàm.
Đôi mắt xanh nhạt sâu thẳm. Không có sát ý, không có hưng phấn. Chỉ là sự bình thản tột độ.
Ả bước đến bên xác gã thủ lĩnh lính đánh thuê.
Thanh trường đao trong tay ả vẫn còn rỏ những giọt máu tươi xỉn màu.
Ả cúi người. Đầu lưỡi khẽ chạm vào vệt máu trên lưỡi thép để nếm thử.
“Thu hoạch. Sạch vào.” – Giọng ả nhẹ bẫng, dửng dưng.
Đám thổ phỉ lập tức lao vào lột đồ, lấy Ma hạch và vơ vét vũ khí của những kẻ vừa chết.
Không một tên nào dám ngẩng lên nhìn ả quá ba giây.
Bên trong lều chỉ huy, không khí căng như dây đàn.
“Mục tiêu đã vào tầm ngắm. Khoảng cách một ngàn năm trăm mét.” – Thành ‘mắt điêu hâu’ Xạ thủ bắn tỉa thì thầm qua bộ đàm, tay siết chặt báng súng.
“Điểm xạ khóa ngay tim ả tóc vàng. Xin chỉ thị bắn.”
Lâm nắm chặt hai bàn tay, các khớp xương trắng bệch. Anh nhìn Sơn.
“Khoảng cách này quá gần. Chúng ta có nên dọn dẹp bọn chúng để thiết lập vành đai an toàn không?”
“Nếu để chúng vô tình phát hiện ra Flycam, vị trí căn cứ có thể bị bại lộ.” – Minh ‘kỹ sư’ thuộc đội kỹ thuật viên lên tiếng bổ sung.
Sơn gõ ngón trỏ lên mặt bàn, mắt không rời khỏi sự lạnh lẽo của ả đàn bà trên màn hình.
“Hủy lệnh khóa mục tiêu. Bỏ tay khỏi cò súng.”
“Chỉ huy, cách chúng giết người quá dứt khoát. Bọn chúng là một mối đe dọa của chúng ta.” – Bình ‘máy’ cau mày.
Sơn quay lại nhìn thẳng vào Lâm và nhóm đặc công, giọng anh gai góc.
“Hiện tại đạn dược là tài sản sinh tồn. Không phải thứ để làm anh hùng.”
“Ở cái thế giới này cá lớn nuốt cá bé chính là chân lý, hơn nữa chúng ta chưa phải là cá lớn.”
“Làm quen với nó đi, những cuộc thanh trừng này chắc chắn tương lai chúng ta sẽ gặp nhiều.”
Sơn chỉ tay vào những cái xác đang bị lột sạch sành sanh ngoài bãi đá.
“Nếu nổ súng lúc này, chúng ta sẽ tự biến mình thành mục tiêu tiếp theo trong chuỗi thức ăn.”
“Nếu chúng không tới phạm vi của chúng ta thì lệnh cấm nổ súng được ban hành. Cứ để bọn chúng dọn chiến trường.”
Mọi người mặc dù không cam lòng nhưng chỉ huy đã ra lệnh như vậy thì đành phải nghe theo, hơn nữa lệnh của chỉ huy cũng hợp lý cho trường hợp này.
XỬ LÝ TÀN DƯ
Rạng sáng. Bìa rừng phía Đông căn cứ.
Bầu không khí trong lều chỉ huy vẫn đặc sức ép sau màn thanh trừng bên suối.
Đột nhiên, dải đèn báo động viền quanh màn hình radar chớp đỏ.
[Cảnh báo: Phát hiện 6 nguồn nhiệt sinh học đang tiếp cận ranh giới 100 mét phía Đông.]
Giọng AI ‘Vô’ báo cáo qua sóng âm truyền thẳng vào tai nghe toàn đội.
[Tần số nhịp tim khớp với Băng Giáp Lang. Chúng đang bám theo mùi máu tàn dư lúc sáng.]
Sơn mở bừng mắt. Cơn đau từ linh thức vẫn âm ỉ, nhưng anh lập tức nhấn nút bộ đàm nội bộ.
“Không được dùng súng trường. Nhóm thổ phỉ có thể vẫn lẩn khuất quanh đây.”
“Chuyển toàn bộ sang nỏ điện cao áp và dao găm chiến thuật.” – Sơn ra lệnh.
“Rõ. Chuyển vũ khí cận chiến.” – Lâm đáp tức thì.
“Anh Lâm, hướng 2 giờ. Tổ đặc công số hai tạt sườn hướng 10 giờ.” – Sơn gõ nhanh trên sa bàn điện tử, chia sẻ tọa độ.
“Lập đội hình gọng kìm.”
“Đã nhận. Đội hình số ba, tản ra.”
Bên ngoài lều, Lâm vắt khẩu STV-380 ra sau lưng.
Anh rút chiếc nỏ điện từ hông đùi, gạt chốt an toàn khóa lẫy.
Hai chiến sĩ đặc công bám sát hai cánh. Bước chân lính trinh sát lướt trên thảm lá mục không gây ra một tiếng động.
Qua kính nhìn đêm hồng ngoại, sáu con sói to lớn hiện rõ mồn một.
Con đầu đàn mang vết sẹo vắt ngang mắt, lớp vảy băng trên lưng dựng đứng. Nó đang khịt mũi đánh hơi.
[Khoảng cách: 30 mét… 20 mét…] – AI ‘Vô’ đếm ngược.
Lâm nâng nỏ ngang tầm mắt, khe ngắm vừa khít với đầu con thú.
“Mục tiêu trong tầm ngắm. Đã khóa.” – Lâm thì thầm qua mic cổ họng.
[15 mét. Tiến vào vùng hiệu quả.]
“Bật nhả.” – Sơn chốt lệnh.
Phập!
Lâm bóp cò. Mũi tên carbon lao đi, găm chuẩn xác vào khe hở dưới gốc tai con sói đầu đàn.
Dòng điện vạn vôn lập tức phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Con thú khổng lồ đổ sụp, co giật mạnh rồi nằm im.
Két! Két!
Hai chiến sĩ hai bên đồng loạt bóp cò nỏ. Thêm ba con sói tuyến đầu gục ngã không kịp phản ứng.
Hai con sói đi bọc hậu giật mình hoảng loạn. Chúng toan quay đầu lẩn vào bụi rậm.
“Vô, kích hoạt Flycam số hai. Áp chế âm thanh.” – Sơn bấm nút khởi động trên bàn phím.
Một chiếc Drone tàng hình lập tức hạ cao độ, sà xuống ngay trước mõm hai con thú.
Sóng siêu âm cường độ cao dội thẳng vào màng nhĩ.
Tiền đình bị vô hiệu hóa tức thời. Hai con sói mất hoàn toàn thăng bằng, loạng choạng đâm sầm vào thân cây lớn.
Sơn gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn: “Dứt điểm.”
Mệnh lệnh vừa dứt, Lâm đã lao tới, bật nhảy với tốc độ của một dã thú thực thụ.
Bàn tay trái anh vung ra, kẹp chặt mõm con sói đang lảo đảo.
Tay phải anh đưa lưỡi dao găm chiến thuật đâm tọt qua khe hở dưới lớp vảy băng ở cổ.
Xoạch!
Lâm vặn nấc cổ tay cực kỳ dứt khoát. Tiếng xương tủy gãy lìa vang lên gọn lỏn.
Anh lập tức rút dao, mượn đà xoay người lướt sang con sói cuối cùng.
Phập!
Một nhát đâm bồi xuyên tim hoàn hảo. Lưỡi thép chìm sâu tận cán.
Toàn bộ cuộc tác chiến cận chiến diễn ra chưa tới một phút. Bìa rừng lại chìm vào tĩnh lặng.
Lâm đứng thẳng dậy giữa sáu xác sói. Hơi thở anh vẫn nhịp nhàng. Lưỡi dao quân dụng phủ lớp nano không vương một giọt máu.
“Mục tiêu đã dọn sạch. Khu vực an toàn.” – Lâm báo cáo, tra dao vào vỏ.
Trong lều chỉ huy, Sơn nhìn ánh bình minh đang hửng sáng nơi rặng núi Ma Thú.
“Tốt lắm.” – Sơn gật đầu.
“Đội hậu cần, lập tức thu dọn hiện trường. Kéo xác chúng vào hang ẩn giấu.”
“Vô, phân tích cấu trúc Ma hạch gửi về phòng nghiên cứu.”
Sơn đứng dậy, vơ lấy chiếc áo khoác dã chiến mặc vào người.
“Tranh thủ thời gian. Chúng ta bắt đầu nhiệm vụ dò mỏ Đấu thạch ngay sáng nay.”

Bình luận 0