10:30 sáng
Không khí căng thẳng.
Lão Cảnh tay phải siết chặt cán đao gãy, tay trái đã cụt đến khuỷu, máu thấm đen lớp áo giáp rách.
Phía sau lão, Thanh Vân mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt Tiểu Vũ.
Xì—!
Tiếng xả khí nén vang lên từ bộ giáp Exoskeleton của Lâm.
Mũ giáp bật mở, Lâm ném cái mũ giáp cho lính bên cạnh, tay đặt hờ lên bao súng ngắn ở đùi. Anh nhìn thẳng vào mắt Lão Cảnh, nói qua bộ dịch thuật:
“Hạ vũ khí.”
Đám hộ vệ ngập ngừng, nhìn nhau.
Lâm hất hàm về phía hố bom plasma cháy đen cách đó 50 mét:
“Nhìn kỹ đống đó đi. Nếu muốn giết, các người thành tro rồi. Đừng làm chuyện thừa thãi.”
Lão Cảnh nhìn cái hố, rồi nhìn dàn robot và gần 100 người lính. Sự chênh lệch là tuyệt đối.
“Buông đao!” – Lão quát đám thuộc hạ.
Tiếng vũ khí rơi loảng xoảng xuống nền đá. Lão Cảnh bước lên một bước, cố nén đau, cúi đầu:
“Đa tạ các hạ tha mạng. Tại hạ Cảnh Tùng, quản sự Thiên Ngân Thương Hội. Chúng tôi… nguyện đền bù mọi tổn thất.”
Lâm nghe thấy bốn chữ “Thiên Ngân Thương Hội”. Đôi mắt loé lên tinh quang.
Anh không thèm khách sáo, chỉ tay cái về phía chiếc xe thiết giáp Chằn Tinh-01 lù lù phía sau:
“Tiền bạc tính sau. Lên con “cơ quan thú” kia. 15 phút nữa ma thú nghe mùi máu tới. Tôi không rảnh cứu các người lần hai đâu.”
Thanh Vân nhìn cỗ máy khổng lồ đen trũi, bánh xích to như cối xay, rùng mình:
“Vào… vào trong đó sao?”
“Muốn sống thì lên. Đội 2, sơ cứu nhanh. 3 phút nữa di chuyển!” – Lâm ra lệnh cộc lốc rồi quay lưng bước đi.
Y THUẬT “ĐỒ TỂ”
Hai lính quân y chạy tới. Tiếng thùng kim loại va xuống nền đá leng keng.
Nắp thùng bật mở. Một cái khay inox lạnh ngắt lộ ra, đầy rẫy dao kéo và kìm kẹp va vào nhau loảng xoảng.
“Giữ chặt ông ta.” – Cậu lính quân y trẻ ra lệnh cho đồng đội, tay đeo găng cao su trắng toát, giật nắp chai nhựa.
Ào!
Dòng chất lỏng trong suốt dội thẳng vào mỏm cụt nát bấy của Lão Cảnh.
“AAAAA!”
Tiếng hét xé họng của một Đại Đấu Sư vang vọng cả hẻm núi. Lão Cảnh trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, gân cổ nổi lên như dây thừng. Cảm giác như ai đó vừa đổ dung nham vào tủy xương lão.
“Rượu độc… Các người dùng rượu độc…” – Lão rít lên qua kẽ răng nghiến chặt.
Cậu quân y mặt lạnh tanh, không giải thích. Tay cậu ta thoăn thoắt cầm lấy cây kim cong và sợi chỉ đen.
Phập.
Mũi kim xuyên qua mép da thịt toác hoác.
Thanh Vân đứng bên cạnh, hai tay bịt chặt miệng để không hét lên. Nàng nhìn thấy họ đang khâu da thịt Cảnh thúc lại như… khâu áo rách. Máu tươi rỉ ra theo từng mũi kim. Thô bạo. Tàn nhẫn.
“Dừng tay! Các người muốn giết ông ấy sao?”
Thanh Vân không chịu nổi nữa. Nàng lao tới, bàn tay run rẩy móc từ trong nhẫn trữ vật ra một bình ngọc nhỏ.
“Uống đi! Cảnh thúc, mau uống đi!”
Một viên đan dược màu đỏ sẫm, toả ra mùi hương thảo dược nồng đậm được nhét vào miệng Lão Cảnh.
Ực.
Chỉ 5 giây sau.
Hơi thở dốc của Lão Cảnh dịu lại. Dòng máu đang chảy xối xả ở mỏm cụt bỗng nhiên đông lại thành vảy. Sắc mặt lão từ trắng bệch chuyển sang hồng hào.
Cậu lính quân y đang cầm kim khâu sững lại. Cậu ta nhìn vết thương vừa tự động khép miệng, rồi nhìn viên đan dược còn sót lại trong tay Thanh Vân. Ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng.
“Thuốc cầm máu siêu cấp?” – Cậu lính nuốt nước bọt, ghi nhớ hình ảnh này.
DỤNG CỤ “THẦN THÁNH”
Lão Cảnh dựa lưng vào đá, mồ hôi vã ra như tắm. Cơn đau đã giảm nhờ đan dược, nhưng ánh mắt lão không nhìn vết thương, mà dán chặt vào cái khay inox dưới đất.
Lão nhìn con dao mổ cán rời lưỡi mỏng dính.
Lão nhìn cây kéo cong bằng thép không gỉ sáng loáng.
Lão nhìn cây kim khâu nhỏ xíu nhưng cứng cáp vô cùng.
Là dân buôn, lão quên cả đau.
“Thép tinh…” – Lão lẩm bẩm, ngón tay run rẩy chạm vào lưỡi dao mổ. “Không một vết rỗ. Không một chút tạp chất. Sáng như gương.”
Để rèn được một con dao nhỏ mà độ tinh khiết đạt mức “Vô Cấu” thế này, thợ rèn thủ công ở Thiên Đấu Thành phải đập búa cả 2 ngày, tôi luyện qua bảy lần lửa. Giá của nó ít nhất cũng 10 kim tệ.
Soạt.
Cậu lính quân y thu dọn đồ đạc. Cậu ta tháo lưỡi dao mổ dính máu, ném cùng với cây kim cong và đôi găng tay vào một túi rác y tế màu vàng.
“Xong rồi. Lên xe.” – Cậu ta xách thùng đứng dậy, đá cái túi rác sang một bên.
Mắt Lão Cảnh trợn lồi ra.
“Vứt?”
Lão nhìn cái túi rác. Bọn họ vứt bỏ những thanh thép tinh khiết sắc bén kia chỉ sau một lần dùng?
“Phí phạm… Quá mức phí phạm thiên vật!” – Lão Cảnh gào thầm trong bụng. Lão muốn nhào tới nhặt lại cái lưỡi dao đó, nhưng súng của đám robot Alpha vẫn đang chĩa vào lưng.
“Đi thôi.” – Lâm quát.
Đám người Thiên Ngân dìu nhau, bước chân xiêu vẹo tiến về phía “bụng” của con quái vật thép Chằn Tinh-01, bỏ lại sau lưng những món “bảo vật” nằm lăn lóc trong đống rác.
BÊN TRONG CHẰN TINH
“Vào đi.”
Lính gác lùa nhóm người Thiên Ngân vào khoang sau.
Xì… Rầm!
Cánh cửa thủy lực dày 20cm đóng sầm lại.
Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng u… u… trầm thấp của động cơ và tiếng quạt gió ro ro.
“Lạnh quá…”
Thanh Vân rùng mình, hai tay ôm chặt lấy vai. Nàng ngước mắt nhìn quanh, tìm kiếm những tảng băng hay viên Hàn Ngọc thường thấy trong các hầm chứa, nhưng không thấy gì cả. Chỉ có những khe hở nhỏ trên trần xe đang phả ra luồng khí mát lạnh đều đặn.
Tiểu Khí Hậu Trận Pháp?
Đôi mắt Thanh Vân mở to kinh ngạc.
Trong hiểu biết của nàng, việc thay đổi thời tiết, duy trì nhiệt độ mát mẻ là đặc quyền xa xỉ chỉ có tại tẩm cung Hoàng đế hoặc đại điện của các Tông môn hàng đầu.
Để vận hành một trận pháp như thế cần tiêu tốn hàng ngàn viên Đấu thạch mỗi giờ hoặc đổi sang ma hạch, đốt tiền như rác.
Vậy mà ở đây… trong cái bụng đen ngòm đầy dầu mỡ của một con “Cơ Quan Thú” dùng để chở lính, bọn họ lại kích hoạt trận pháp cao cấp này chỉ để… cho mát?
Sự phí phạm. Đó là ấn tượng đầu tiên khắc sâu vào tâm trí nàng về những kẻ lạ mặt này.
Ánh sáng trắng từ dải đèn LED trên trần bật sáng trưng.
“Ngồi xuống. Thắt dây an toàn vào.”
Một người lính chỉ tay vào dãy ghế dọc thân xe.
Thanh Vân rụt rè ngồi xuống. Cơ thể nàng lún nhẹ vào lớp nệm.
Mềm.
Nàng giật mình sờ xuống mặt ghế. Lớp da công nghiệp mát lạnh, bên dưới là đệm mút hoạt tính đàn hồi ôm trọn lấy cơ thể mệt mỏi. Nó êm ái hơn bất kỳ chiếc ghế lót lông thú nào trên cỗ xe ngựa xa hoa của cha nàng. Ở đây, một chiếc ghế cho tù binh cũng êm như vậy sao?
Trong khi Thanh Vân đang ngỡ ngàng vì sự tiện nghi, thì Lão Cảnh lại đang toát mồ hôi lạnh vì một phát hiện khác.
Lão sờ tay lên vách xe.
Lớp vật liệu Composite màu xám, gõ vào nghe bộp bộp. Không phải gỗ, không phải kim loại.
Lão lén vận một tia Linh khí thăm dò vào vách xe.
Vút.
Tia linh khí đi xuyên qua lớp vách, thoát ra ngoài mà không gặp bất kỳ lực cản nào. Bức tường vẫn trơ ra đó, không hề phát sáng hay phản ứng lại.
“Tuyệt Duyên Thể…” – Đồng tử Lão Cảnh co rút lại.
Trong giới tu luyện, vật liệu không tương tác với linh khí được gọi là Tuyệt Duyên Thể. Nó là thứ rác rưởi khi chế tạo vũ khí, nhưng lại là Bảo Vật để bảo quản dược liệu. Hộp gỗ hay hộp ngọc dù tốt đến đâu vẫn bị rò rỉ linh khí theo thời gian.
“A…”
Tiếng thốt lên khe khẽ của Thanh Vân kéo Lão Cảnh về thực tại. Nàng đang nhìn chằm chằm vào một vật gắn trên vách ngăn buồng lái.
Đó là một tấm gương soi quân dụng hình chữ nhật, kích thước 30x40cm.
Thanh Vân đưa tay lên vuốt lại mái tóc rối bời, rồi chết lặng.
Trong tấm kính phẳng lì đó, một gương mặt lấm lem bùn đất, đôi mắt phượng mở to kinh ngạc hiện lên rõ mồn một. Từng sợi tóc mai, từng vết xước nhỏ trên má, từng lỗ chân lông… tất cả đều sắc nét.
Nàng chưa bao giờ nhìn thấy chính mình rõ ràng đến thế.
Gương đồng? Mờ ảo và ám vàng.
Gương thủy tinh của Đại gia tộc? Vẫn có độ cong và bọt khí li ti.
Còn thứ này…
“Độ phẳng tuyệt đối. Độ trong suốt vô cấu.” – Lão Cảnh nheo mắt đánh giá, giọng run run.
Lão tiến lại gần, ngón tay chai sạn chạm vào mặt kính lạnh lẽo.
“Không có dao động linh lực. Không phải Pháp Bảo soi tâm can. Nó chỉ là vật phàm.”
Lão nhìn kỹ lớp tráng bạc phía sau mặt kính. Phản quang hoàn hảo.
“Để luyện ra một tấm ‘Thủy Tinh Kính’ đạt độ tinh khiết thế này, Luyện Khí Sư phải dùng Chân Hỏa nung chảy cát thạch anh suốt 7 ngày 7 đêm, rồi dùng thần thức loại bỏ từng hạt bụi tạp chất. Một tấm gương nhỏ bằng bàn tay đã có giá 500 kim tệ.”
Lão nhìn tấm gương to bằng cái khay trà trước mặt. Nó chỉ được gắn ốc vít sơ sài vào vách xe, bên cạnh còn có vết xước do va đập, chứng tỏ chủ nhân của nó chẳng hề coi trọng.
Đầu óc thương nhân của Lão Cảnh quay cuồng.
Nếu… bọn họ có thể tạo ra thứ này dễ dàng như đúc gạch?
Lão rùng mình.
Nếu lão mang thứ gương này về Thiên Đấu Thành, bán cho các tiểu thư quyền quý hay các phu nhân Thành chủ với giá chỉ bằng một nửa gương thủ công… Thiên Ngân Thương Hội sẽ lũng đoạn toàn bộ thị trường xa xỉ phẩm.
Ánh mắt Lão Cảnh nhìn tấm gương không còn là sự tò mò. Đó là ánh mắt của một con sói đói nhìn thấy miếng thịt béo bở.
“Ngồi yên! Xe di chuyển.”
Tiếng Bình ‘Máy’ vang lên qua loa phóng thanh, cắt đứt dòng suy nghĩ của lão.
Chiếc Chằn Tinh-01 gầm lên, bánh xích nghiến xuống mặt đường, lao đi trong đêm tối.
VỊ NGỌT CÔNG NGHIỆP
Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ góc xe.
Bà vú già, người đã chăm sóc Tiểu Vũ từ bé, đang nằm tựa đầu vào vai Thanh Vân. Bà bị chấn động mạnh sau vụ nổ, hơi thở thoi thóp, khuôn mặt nhăn nheo tái mét đi vì tụt huyết áp.
“Vú ơi… cố lên…” – Thanh Vân vuốt ngực cho bà, đôi mắt phượng đỏ hoe. Nàng lục lọi trong túi đồ rách nát, nhưng lương khô đã rơi mất lúc chạy loạn.
Tiểu Vũ ngồi bên cạnh, bụng sôi lên ùng ục. Cô bé nép chặt vào người Thanh Vân, đôi mắt to tròn sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lâm. Với một đứa trẻ 8 tuổi, bộ giáp loang lổ vết cháy và khuôn mặt lấm lem dầu mỡ của anh chẳng khác nào hung thần ác sát.
Lâm đang kiểm tra lại đạn dược trên màn hình ảo, nghe tiếng bụng kêu thì khựng lại.
Anh thở ra một hơi dài, tháo găng tay thép đặt lên đùi. Bàn tay trần thô ráp, đầy chai sạn lục lọi trong túi quần rằn ri.
Một thanh Chocolate quân dụng bọc giấy bạc nhàu nhĩ được chìa ra trước mặt Tiểu Vũ.
“Cầm lấy ăn đi.”
Lâm nói cộc lốc.
Tiểu Vũ rụt cổ lại, tay bám chặt lấy vạt áo lụa rách của Thanh Vân.
“Ngọt ngon lắm đấy. Không phải thuốc độc đâu.” – Lâm bồi thêm, giọng cố hạ thấp xuống.
Mùi hương cacao thơm nồng và vị béo ngậy của sữa bột thoang thoảng bay ra từ kẽ hở lớp giấy bạc. Cái mùi “lạ lẫm” nhưng đầy quyến rũ này khiến Tiểu Vũ nuốt nước bọt. Bản năng đói khát chiến thắng nỗi sợ. Cô bé rụt rè vươn tay, cầm lấy thanh kẹo đen sì.
Cắn một miếng nhỏ xíu.
Đôi mắt đen láy của cô bé vụt mở to hết cỡ.
Vị đắng nhẹ đầu lưỡi nhanh chóng bị lấn át bởi sự bùng nổ của đường tinh luyện và bơ sữa béo ngậy. Nó tan chảy ngay lập tức, trôi tuột xuống cổ họng, để lại dư vị ngọt ngào đê mê.
“Tỷ tỷ…!” – Tiểu Vũ reo lên, bẻ đôi thanh kẹo, nhét một nửa vào tay Thanh Vân. “Nó… nó tan trong miệng! Ngọt lắm!”
Thanh Vân nghi ngờ đưa miếng kẹo lên miệng. Nàng là tiểu thư cành vàng lá ngọc, từng nếm qua Mật Ong Tuyết Sơn hay Đường Phèn Thượng Hạng của Đế đô. Nhưng khi miếng chocolate chạm vào lưỡi, nàng sững sờ.
Mịn màng. Không một chút lợn cợn của tạp chất.
Cái vị ngọt này thanh khiết và đậm đà gấp mười lần loại kẹo đường thô ráp nàng từng ăn.
“Thứ này…” – Thanh Vân kinh ngạc nhìn miếng kẹo đen sì trong tay. Nàng vội bẻ một mẩu nhỏ, đút vào miệng bà vú già.
“Vú, nuốt đi. Là đồ bổ đấy.”
Bà vú nhai trệu trạo. Lượng đường và calo cực cao trong khẩu phần quân dụng lập tức phát huy tác dụng. Sắc mặt bà hồng hào trở lại đôi chút, đôi mắt lờ đờ hé mở – “Ngọt… ngọt quá… Tiểu thư, thứ này là cống phẩm hoàng gia sao?”
Thấy cảnh ba người phụ nữ và trẻ em chia nhau thanh kẹo, đám lính trẻ ngồi đối diện Thiên Đoàn Thiên Ngân không giữ được vẻ lạnh lùng nữa.
Đã hơn 10 ngày sống trong rừng rú, đối mặt với ma thú và cái chết, hình ảnh một bé gái ngây thơ và một thiếu nữ xinh đẹp đang tận hưởng vị ngọt là thứ “an ủi” hiếm hoi nhất mà họ từng thấy.
Nó nhắc họ nhớ về em gái, về người yêu ở quê nhà.
“Này nhóc con, chú còn kẹo sữa bò này.” – Hùng, binh nhì 19 tuổi, cười tít mắt, móc túi ném sang một nắm kẹo ngậm.
“Cả thạch trái cây nữa. Cái này mút mát lắm, của tráng miệng đấy.” – Một người lính khác hùa theo, dúi mấy gói thạch Zai Zai in hình hoạt hình ngộ nghĩnh vào tay Tiểu Vũ.
“Cảm… cảm ơn các chú!” – Tiểu Vũ ôm đầy một bụng kẹo bánh xanh đỏ tím vàng, cười khanh khách.
Thanh Vân nhìn những người lính. Họ vẫn mặc những bộ đồ rằn ri kỳ lạ, vẫn cầm những vũ khí chết chóc, nhưng ánh mắt họ nhìn Tiểu Vũ thì ấm áp và hiền lành lạ thường. Sự cảnh giác trong lòng nàng tan biến quá nửa.
Họ… rất hoà ái.
Ở một góc khuất, Lão Cảnh im lặng quan sát tất cả.
Lão không quan tâm đến vị ngọt. Mắt lão dán chặt vào cái vỏ kẹo nilon mà Tiểu Vũ vừa vứt xuống sàn.
Lão cúi xuống, nhặt nó lên.
“Trong suốt. Mỏng như cánh ve. Dai, xé không rách. Không thấm nước.”
Lão Cảnh lén lút vuốt phẳng cái vỏ kẹo, gấp gọn lại rồi nhét vào túi áo ngực, sau đó quay đầu, nhìn qua lớp kính cường lực dày ngăn cách với khoang chứa hàng phía sau.
Đồng tử lão co rụt lại.
Trong khoang hàng rộng lớn chất đống những tảng đá màu xám xịt, sần sùi, toát ra năng lượng hỗn loạn và gay gắt.
“Đấu Thạch Thô?”
Lão Cảnh lẩm bẩm, không tin vào mắt mình.
Thứ đá phế phẩm này chứa đầy tạp chất Địa Sát. Tu sĩ hút vào thì tắc kinh mạch, hít bụi của nó nhiều thì ho lao, muốn tinh lọc một viên bằng nắm tay phải mất cả ngày trời của một Đấu Linh. Ở Thiên Đấu Thành, thợ mỏ đào lên chỉ dùng để lót đường, xây tường thành hoặc chuồng ngựa, cao cấp nhất cũng là nền móng cho “tụ linh trận” thôi.
Tại sao một nhóm người sở hữu kỹ thuật chế tác cấp đại sư lại đi thu gom thứ “rác rưởi” xây dựng này về chất đầy xe?
Đầu óc lão Cảnh nảy số nhanh chóng.
Kết luận: Nhóm người này có kỹ thuật vật liệu đỉnh cao, nhưng lại ngu dốt về kiến thức tu luyện. Họ không biết cách phân biệt Đấu thạch tinh khiết và Đấu thạch thô. Hoặc có thể… công pháp tu luyện của họ cần loại đá này?
Dù là gì đi nữa, đây là cơ hội ngàn năm có một.
Lão sẽ bán cho họ Đấu thạch thô (thứ rẻ như cho) và mua lại Gương, Nhựa, Thép tinh (những thứ có giá trị).
Một vốn… vạn lời.
BÁO CÁO CHIẾN LƯỢC
Ở ghế phụ khoang lái, Bình ‘Máy’ ngồi im lặng, nhưng mọi biểu cảm sững sờ và ánh mắt tham lam của Lão Cảnh đều thu vào tầm mắt anh qua camera giám sát.
Bình ‘Máy’ nhếch mép cười nhạt.
Đúng như dự đoán.
Bình quay ra gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím ảo, gửi một dòng tin nhắn mã hóa về Bộ chỉ huy trung tâm:
[BÁO CÁO CĂN CỨ]
Mục tiêu: Đã tiếp cận.
Tâm lý: Đã cắn câu. Đối tượng hứng thú cao độ với Polymer, Thủy tinh và Thực phẩm công nghiệp. Đang đánh giá thấp hiểu biết của ta về tài nguyên tu luyện.
Kiến nghị: Kích hoạt Giao thức Thương mại.
Ghi chú y tế: Cần khẩn cấp thu mua công thức Đan dược cầm máu. Thuốc Tây y phản ứng quá chậm với cơ thể tu sĩ.
CĂN CỨ LẠC LONG QUÂN – 01
Két…
Chiếc Chằn Tinh-01 giảm tốc độ, bánh xích nghiến lên sỏi đá tạo ra tiếng rào rào.
“Tới nơi rồi. Chuẩn bị xuống xe.”
Cánh cửa thủy lực phía sau mở ra với tiếng xả khí nén Xì…
Lão Cảnh dìu Thanh Vân và Tiểu Vũ bước xuống. Hơi lạnh và sương mù của vùng núi ập vào mặt họ.
Giữa màn sương mù, một tổ hợp kiến trúc kỳ dị hiện ra dưới ánh đèn pha trắng dã.
Đó là một pháo đài được lắp ghép từ hàng trăm khối hộp kim loại vuông vức, sơn phủ một lớp màu đen nhám. Chúng được chồng khít lên nhau theo những quy tắc đối xứng cực đoan, không một chi tiết thừa. Những đường ống dẫn khí và dây cáp to bằng bắp đùi chạy dọc thân tường thép.
Ánh sáng từ những trụ đèn cao áp quét qua quét lại, xé toạc bóng tối thung lũng. Thứ ánh sáng điện năng trắng tới mức nhức mắt, soi rõ từng lớp dây thép gai sắc lẹm bao quanh hàng rào.
Cánh cửa căn cứ được mở ra, sau đó là hàng loạt người bước ra từ cánh cổng đó.
Bình luận 0