CHƯƠNG 26: HUYẾT MẠCH BĂNG PHƯỢNG & DỊ BIẾN KHÔNG GIAN

Cập nhật: 15:29 - 17/04/20267,522 từLượt xem: 0

45 PHÚT SINH TỬ

08:30 sáng. Phòng Đàm Phán Chiến Lược.

Căn phòng vốn dĩ sang trọng và hiện đại giờ đây trông như một hang động băng tuyết. Những tấm kính cường lực dày cộm đã bị phủ kín bởi một lớp sương trắng đục.

“Đừng vào! Tất cả lùi lại!” – Giáo sư Vương hét lên, giọng ông lạc đi vì hoảng loạn. Tay ông run rẩy chỉ vào máy đo nhiệt độ đang nhấp nháy đèn đỏ liên hồi.

Một nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ trắng toan tính lao vào vùng trung tâm để tiếp cận Tiểu Vũ. Nhưng ngay khi chân anh ta vừa chạm vào vạch bán kính 3 mét, lớp vải bảo hộ lập tức cứng đờ lại, nứt toác ra tiếng rắc.

Anh ta ngã ngửa ra sau, mặt nạ phòng độc bị phủ kín bởi một lớp băng mỏng, cơ thể co giật dữ dội vì sốc nhiệt.

“Tiểu hữu… Tiểu hữu ơi!” – Bà Vú gào khóc, định lao tới đỡ lấy người y tá kia và tiến vào trong.

“Đứng lại!” – Minh ‘Kỹ sư’ lao tới, túm chặt lấy vai bà Vú giật ngược lại. Chỉ tay xuống sàn nhà nơi bà Vú định bước tới. “Bà muốn chết sao? Nhìn đi!”

Bà Vú sững sờ nhìn xuống. Đôi giày da của người y tá kia đã dính chặt xuống sàn nhà, lớp da bị đông cứng đến mức vỡ vụn như thủy tinh.

Ở trung tâm căn phòng, Tiểu Vũ nằm co quắp trên sàn. Một khối băng hình cầu màu xanh lam nhạt đang hình thành bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé, tỏa ra những luồng khí lạnh, đẩy lùi mọi nỗ lực tiếp cận.

Thanh Vân đang quỳ gối cách đó không xa, tóc mai dính đầy sương giá. Nàng đang vận dụng hết toàn bộ đấu khí của một Đấu Sư để tạo ra một bức tường lửa mỏng manh, ngăn cản hàn khí.

Sơn đứng ở cửa phòng, đôi mắt nheo lại sau lớp kính bảo hộ. Anh không gào khóc, không hoảng loạn. Anh đang tính toán.

“Đội y tế thường vô dụng rồi. Máu thịt không chịu nổi nhiệt độ này.” – Sơn lẩm bẩm, rồi ấn mạnh tay vào tai nghe bộ đàm, hét lớn với ngữ khí ra lệnh tuyệt đối:

“Xưởng Cơ Khí Khu C! Huy động ngay hai cánh tay robot C-Arm hạng nặng sang đây! Phá tường hướng Đông! Ngay lập tức!”

Rầm! Rầm!

Chưa đầy hai phút sau, bức tường bê tông cốt thép phía Đông căn phòng rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lan ra như mạng nhện.

Oanh!

Mảng tường sập xuống, từ trong lỗ hổng, hai cánh tay máy khổng lồ sơn màu vàng đen, từ từ vươn vào với tiếng của hệ thống thủy lực: Xì… Xì…

“Minh! Cậu điều khiển tay trái! Tôi tay phải! Kẹp khối băng đó ra!” – Sơn lao đến bảng điều khiển di động được đẩy vào theo sau.

“Rõ!” – Minh lau mồ hôi lạnh trên trán, mười ngón tay múa trên bàn phím.

Cánh tay robot khổng lồ mở ra những ngàm kẹp bằng hợp kim Titan.

Keng!

Ngàm kẹp kim loại va chạm với khối băng bao quanh Tiểu Vũ phát ra tiếng kêu đanh gọn như sắt thép va vào nhau.

“Nâng lên! Nhẹ thôi! Đừng làm vỡ khối băng, cô bé đang ở trong đó!” – Giáo sư Vương đứng bên ngoài chỉ đạo, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị cấu trúc khối băng.

Hai cánh tay máy phối hợp nhịp nhàng, nhấc bổng khối băng xanh lam chứa Tiểu Vũ lên khỏi mặt sàn, từ từ di chuyển cô bé về phía một chiếc lồng ấp hình trụ bằng kính chịu nhiệt đang chờ sẵn ở góc phòng.

“Thả!” – Sơn hô gọn lỏn.

Khối băng được đặt nhẹ nhàng vào trong lồng ấp. Nắp lồng kính trượt đóng lại Cạch.

“Kích hoạt vành đai nhiệt! Đốt lò!” – Giáo sư Vương lao tới bảng điều khiển của lồng ấp.

Xung quanh lồng kính, sáu thanh năng lượng (Fuel Rods) rực sáng lên màu đỏ cam. Tiếng quạt tản nhiệt rú lên U…u…u…. Hệ thống sưởi ấm công suất lớn bắt đầu bơm nhiệt lượng vào bên trong để đối kháng với cái lạnh tỏa ra từ Tiểu Vũ.

Lúc này, Lão Cảnh mới dám thở ra một hơi, chân lão mềm nhũn, khuỵu xuống sàn. Lão nhìn cái lồng ấp đang tỏa nhiệt hầm hập mà rùng mình.

“Giáo sư! Tình hình thế nào?” – Sơn bước tới, gạt bỏ lớp kính bảo hộ bám đầy hơi nước.

Giáo sư Vương nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét sinh học. Những đường sóng nhịp tim đang chạy yếu ớt, thỉnh thoảng lại phẳng lì một đoạn rồi mới đập lại một nhịp rời rạc.

“Không ổn. Rất không ổn.” – Giáo sư Vương lắc đầu, mồ hôi rịn ra trên trán dù nhiệt độ phòng đang rất thấp.

Ông chỉ tay vào hình ảnh quét cắt lớp cơ thể Tiểu Vũ trên màn hình:

“Cậu nhìn đi. Bên ngoài lồng ấp đang là 40 độ C, nhưng thân nhiệt của cô bé đang là âm 30 độ. Tim đang đập 10 nhịp một phút. Các mao mạch ở phổi và gan đang bắt đầu tinh thể hóa – nói nôm na là nội tạng đang biến thành đá.”

Thanh Vân lảo đảo bước tới, dựa vào vai Lão Cảnh để đứng vững. Nàng nhìn vào màn hình với ánh mắt tuyệt vọng:

“Tiên sinh… còn bao lâu nữa?”

Giáo sư Vương quay lại nhìn cô gái trẻ, rồi nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình:

“Với tốc độ đông cứng này… tối đa là 45 phút. Sau 45 phút, tim sẽ vỡ vụn.”

CHẨN ĐOÁN & SỰ HY SINH CỦA HUYẾT THỐNG

Sơn lướt ngón tay trên màn hình cảm ứng, phóng to hình ảnh chụp X-quang lồng ngực và cột sống của Tiểu Vũ.

Trên tấm phim đen trắng, một hiện tượng kỳ dị hiện ra. Dọc theo tủy sống và các khớp xương lớn của cô bé đang phát sáng rực rỡ một màu xanh lam chói mắt, giống như có ai đó đã bơm đạm dạ quang vào trong tủy xương.

“Tôi xác nhận không phải bệnh lý do virus hay vi khuẩn.” – Giáo sư Vương điều chỉnh gọng kính, giọng ông trầm xuống, mang theo sự kinh ngạc. “Cậu nhìn kỹ đi, Sơn. Nguồn năng lượng này không tấn công cô bé. Nó xuất phát từ chính bên trong mã gen.”

Ông gõ nhẹ vào màn hình:

“Gen trong cơ thể cô bé đang cố gắng cưỡng ép cơ thể tiến hóa thành một dạng sống cao cấp hơn. Nhưng phần cứng – chính là lục phủ ngũ tạng và cơ bắp của đứa trẻ 8 tuổi này – không đủ tải. Nó giống như việc cậu cố chạy một phần mềm đồ họa 8K trên một chiếc máy tính đời Tống vậy. Kết quả tất yếu: Sập nguồn.”

“Huyết mạch phản tổ…” – Thanh Vân thì thào, mặt cắt không còn giọt máu. Nàng lảo đảo, tay bám chặt vào mép bàn kim loại lạnh lẽo để không ngã khuỵu.

“Cô biết cái này?” – Sơn quay phắt lại, ánh mắt lạnh băng.

Thanh Vân gật đầu, đôi môi run rẩy trắng bệch:

“Theo thư tịch của gia tộc chúng ta có huyết thống của thần thú. Lần trước con bé chỉ bị sốt lạnh, nhưng lần này… nó lại muốn lấy mạng con bé.”

Nàng ngước mắt lên nhìn vào chiếc lồng ấp, nơi em gái đang nằm co quắp, bất động. Ánh mắt tuyệt vọng bỗng dưng chuyển sang kiên định một cách điên dại.

“Đừng cản tôi!”

Thanh Vân hét lên, gạt phăng cánh tay của Lão Cảnh đang định dìu mình. Nàng lao về phía chiếc lồng kính như một con thiêu thân.

“Tiểu thư! Nguy hiểm! Cô không thể lại gần vùng nhiệt đó!” – Bà Vú già hốt hoảng lao theo, túm lấy vạt áo nàng. “Cô là hy vọng duy nhất của gia tộc, nếu cô có mệnh hệ gì…”

“Buông ra!” – Thanh Vân vung tay, một luồng đấu khí màu đỏ rực bùng lên, hất văng bà Vú ngã ra sàn.

Nàng lao đến bên cạnh lồng ấp.

Xoẹt!

Một con dao găm ngắn rút ra từ trong tay áo. Thanh Vân rạch mạnh một đường lên cổ tay trái. Máu tươi bắn ra.

“Minh! Mở van dẫn lưu số 3! Ngay lập tức!” – Sơn nhận ra ý định của cô gái, anh hét lớn chỉ đạo thay vì ngăn cản.

Minh ‘Kỹ sư’ giật mình nhưng ngón tay phản xạ cực nhanh, nhấn nút mở chốt van an toàn trên đường ống truyền dịch dẫn vào lồng ấp.

Thanh Vân áp chặt cổ tay đang chảy máu vào miệng phễu dẫn lưu.

Từng giọt, từng giọt máu đỏ tươi chảy qua ống dẫn nhựa trong suốt, đi xuyên qua lớp kính chịu nhiệt, nhỏ thẳng vào chiếc mặt nạ dưỡng khí đang úp trên miệng Tiểu Vũ.

“Tiểu Vũ… Cố lên em…” – Thanh Vân nghiến răng, mồ hôi túa ra như tắm vì sức nóng của máy sưởi và sự mất máu. Máu của nàng chứa đựng đấu khí hệ Hỏa đặc trưng của nàng, và quan trọng hơn – cùng một chuỗi gen huyết thống nhưng ôn hòa hơn.

Ngay khi những giọt máu của Thanh Vân chạm vào hơi thở của Tiểu Vũ, lớp băng xanh lam đang bao phủ lồng ngực cô bé khẽ rung lên.

Tít… Tít… Tít…

Tiếng máy đo nhịp tim bỗng nhiên đập mạnh hơn. Từ 10 nhịp, nó nhích lên 15, rồi 20 nhịp mỗi phút.

“Có tác dụng!” – Giáo sư Vương reo lên, mắt dán chặt vào màn hình. “Máu của người chị đang đóng vai trò như một chất dung môi, nó đánh lừa hệ thống miễn dịch của đứa em, làm dịu đi sự xung đột năng lượng!”

Sắc mặt Thanh Vân ngày càng tái nhợt đi theo từng dòng máu chảy ra, nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào em gái, không dám lơi lỏng dù chỉ một giây.

“Chỉ số sinh tồn tăng lên 15%.” – Minh báo cáo nhanh, giọng cậu cũng run lên vì căng thẳng. “Nhiệt độ cơ thể Tiểu Vũ đã ngừng giảm. Đang duy trì ở mức âm 25 độ.”

Sơn nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Thanh Vân đang lả đi. Anh bước tới, đặt tay lên vai nàng, giọng trầm và lạnh:

“Đủ rồi. Cô mà chết ở đây thì có ích gì cơ chứ? Minh, đóng van.”

“Không… thêm chút nữa…” – Thanh Vân yếu ớt phản kháng, nhưng Sơn đã ra hiệu dứt khoát.

Minh lập tức đóng chốt khóa. Dòng máu đỏ bị ngắt quãng. Lão Cảnh và bà Vú vội vàng lao tới đỡ lấy Thanh Vân, nhanh chóng cho nàng uống đan dược để cầm máu.

“Chúng ta còn thêm được bao lâu?” – Sơn quay sang hỏi Giáo sư Vương, không để tâm đến cảnh tượng sướt mướt bên cạnh.

Giáo sư Vương lau kính, thở dài một hơi não nề:

“Thêm 30 phút. Tổng cộng chúng ta có khoảng hơn một tiếng đồng hồ. Máu của cô chị chỉ là giải pháp tình thế, nó giống như cho uống thuốc giảm đau khi bị ung thư vậy. Huyết mạch trong người con bé vẫn đang tiếp tục tiến hóa, và khi nó bùng nổ lần thứ hai… sẽ không còn gì ngăn cản được nữa.”

Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng. Hơn một tiếng đồng hồ. Đó là thời gian đếm ngược cho một sinh mệnh.

Sơn quay lưng lại, rút ra một điếu thuốc nhưng nhớ ra đây là phòng vô trùng nên lại nhét vào túi.

“Vô.” – Sơn gọi khẽ trong đầu. “Mày thấy hết rồi chứ?”

[Đã ghi nhận toàn bộ dữ liệu sinh học. Đang tiến hành mô phỏng giải pháp.] – Giọng nói máy móc của AI vang lên trực tiếp trong đại não anh.

“Tao cần một phương án. Bất chấp giá nào. Tỉ lệ thành công trên 10% là làm.”

GIẢI PHÁP TỪ AI & PHÁC ĐỒ ÂM

DƯƠNG

[Đang xử lý dữ liệu… Đối chiếu mô hình tu luyện giả lập… Hoàn tất.]

Trong tầm nhìn võng mạc, hàng nghìn dòng mã xanh lam chạy dọc xuống như thác nước, vẽ nên một sơ đồ giải phẫu học phức tạp của cơ thể Tiểu Vũ, chồng lấp lên đó là các huyệt đạo và dòng chảy năng lượng.

[Nguyên nhân xác định: Huyết mạch thuộc tính Cực Hàn đang tiến hành ‘Phản Tổ’. Cơ thể vật lý không đủ bền vững để chứa đựng năng lượng cấp cao.]

[Đề xuất giải pháp: Quy trình “Âm Dương Nghịch Chuyển”.]

[Tỉ lệ thành công lý thuyết: 14.8%.]

Sơn nhíu mày. Chưa đến 15%. Nhưng nhìn vào cái lồng ấp đang chạy hết công suất và đồng hồ đếm ngược chỉ còn chưa đầy 60 phút, anh biết mình không có quyền mặc cả.

“Chi tiết đi.” – Sơn ra lệnh trong tư tưởng.

[Cần một nguồn năng lượng Cực Dương để trung hòa hàn khí. Dữ liệu kho lưu trữ cho thấy chúng ta đang sở hữu cặp Ma Hạch Âm Dương lấy từ hai con Sói Thủ Lĩnh cấp 4 đỉnh phong (Bạch Lang và Hắc Lang).]

Sơn nhớ lại đêm đẫm máu đó. Hai viên ma hạch, một sáng và nóng, một hắc ám và lạnh lẽ, hiện đang được bảo quản trong kho lạnh của giáo sư Vương.

[Vấn đề: Nếu đưa trực tiếp năng lượng Cực Dương vào người bệnh nhân, sự va chạm giữa hai luồng khí Cực Hàn và Cực Dương sẽ tạo ra vụ nổ sinh học tương đương 5kg thuốc nổ TNT. Bệnh nhân sẽ nổ tung.]

[Yêu cầu bắt buộc: Cần một “Vật Dẫn Sinh Học” siêu bền. Một cơ thể sống có khả năng chịu đựng sự xói mòn của cả hai luồng năng lượng, đóng vai trò như một bộ lọc tạp chất trước khi truyền năng lượng sạch vào người bệnh nhân.]

[Đề cử duy nhất: Đối tượng 589 – Lâm.]

Sơn hít một hơi lạnh buốt vào phổi. Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lâm đang đứng canh gác ở cửa, vẻ mặt nhìn vào Tiểu Vũ mà sốt ruột.

“Giáo sư Vương, chuẩn bị phòng y tế dã chiến số 1. Ngay dưới chân Cổng Không Gian.” – Sơn đột ngột lên tiếng, giọng vang vọng trong căn phòng kín.

“Cái gì?” – Giáo sư Vương ngẩng phắt lên, kính trễ xuống mũi. “Cậu điên à? Nồng độ linh năng ở đó cao nhất, lại còn áp suất không gian méo mó. Đưa cô bé ra đó khác nào giết nó nhanh hơn?”

“Ngược lại.” – Sơn bước nhanh về phía bảng điều khiển, ngón tay lướt nhanh để gửi dữ liệu từ não bộ sang màn hình lớn. “Chúng ta cần áp suất không gian cực lớn để ép dòng năng lượng vào khuôn khổ, không cho nó phát tán lung tung. Ở đây áp suất quá thấp, cô bé sẽ nổ tung trước khi chúng ta kịp cứu.”

Sơn quay sang Minh:

“Minh, cậu xuống kho lạnh. Lấy cái hộp chì mã số Z-20. Bên trong có hai viên Ma hạch của cặp Sói Chúa. Mang lên đây, cẩn thận tuyệt đối, không được để hai viên chạm vào nhau.”

Rồi anh quay sang Lâm, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường một chút.

“Anh Lâm. Chuyện này cần anh rồi.”

Lâm bỏ súng xuống, bước tới gần, không hỏi lý do:

“Cần làm gì?”

“Làm vật dẫn.” – Sơn nói ngắn gọn, chỉ tay vào sơ đồ mô phỏng trên màn hình, nơi một hình nhân màu đỏ (Đại diện cho Lâm) đang nằm giữa hai luồng năng lượng xoắn ốc. “Chúng ta sẽ dùng cặp ma hạch Âm Dương để trung hòa hàn khí trong người con bé. Nhưng cần một người đứng giữa để lọc và chịu tải. Năng lượng sẽ đi qua người anh, xé rách cơ bắp và kinh mạch của anh trước khi được lọc sạch để truyền sang con bé.”

Lâm nhìn vào biểu đồ, rồi nhìn sang Tiểu Vũ đang thoi thóp trong lồng kính. Anh nhếch mép, nở 1 nụ cười thản nhiên:

“Có chết không?”

“Tỉ lệ anh chết là 50%. Tỉ lệ con bé sống là 15%.” – Sơn không giấu giếm. Đó là nguyên tắc làm việc của họ.

“Được.” – Lâm gật đầu, bắt đầu tháo đai lưng quân dụng và giáp vai. “Triển khai đi. Dù sao thì cái mạng này cũng là nhặt được.”

Lão Cảnh và Bà Vú nghe cuộc đối thoại mà mặt mày tái mét. Họ không hiểu hết những từ ngữ chuyên môn như “vật dẫn” hay “áp suất không gian”, nhưng họ hiểu cái giá phải trả. Lão Cảnh nhìn Lâm với ánh mắt kinh hãi xen lẫn nể phục.

Tại sao một người xa lạ lại sẵn sàng đánh cược mạng sống vì một đứa trẻ không thân thích?

“Sơn đại nhân… liệu có cách nào khác…” – Thanh Vân vịn tay vào tường, giọng run rẩy. Nàng biết ơn họ muốn cứu em gái mình, nhưng 50% cái chết cho ân nhân là một gánh nặng quá lớn.

“Không còn thời gian để sướt mướt lo lắng đâu.” – Sơn cắt ngang lời nàng, giọng đanh lại như thép nguội. “Nếu muốn cứu em cô, thì im lặng và làm theo chỉ dẫn. Cô cũng phải tham gia. Máu của cô là chất xúc tác cuối cùng.”

Sơn vỗ tay ra hiệu, không khí trong phòng chuyển sang trạng thái khẩn cấp quân sự:

“Tất cả nghe lệnh! Di chuyển lồng ấp ra khu vực Cổng Không Gian. Minh, chuẩn bị robot tiêm chủng và dung dịch Z-Serum dự phòng. Giáo sư Vương, ông phụ trách giám sát nhịp tim. Còn anh Lâm…”

Sơn bước tới gần Lâm, hạ giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy:

“Gen của anh có năng lực ‘đói’ năng lượng. Đừng cố quá, nếu thấy không chịu nổi thì ngắt kết nối ngay. Em cũng không muốn nhìn anh em của mình chết đâu.”

Lâm vỗ mạnh vào vai Sơn, cười khẩy:

“Yên tâm. Anh mày là thằng dai mạng nhất cái trung đoàn này. Chú em lo mà giữ cái đầu lạnh để điều khiển máy móc đi.”

KHOANG ĐIỀU TRỊ & DỊ BIẾN CỦA LÂM

Khu vực chân Cổng Không Gian.

Không khí nặng nề gấp mười lần so với phòng họp. Ánh sáng xanh lam từ vòng xoáy không gian khổng lồ chiếu rọi xuống, trầm thấp của cánh cổng cộng hưởng với nhịp tim, khiến lồng ngực những người không có ấn ký như bị đè nặng bởi tảng đá.

Một chiếc kén y tế trong suốt hình lục giác (Pod) đã được dựng lên ngay sát mép vùng an toàn, nơi nồng độ hạt méo mó đạt đỉnh điểm.

“Đặt bệnh nhân vào giữa. Kết nối ống dẫn lưu.” – Sơn ra lệnh nhanh, tay lướt trên bảng điều khiển ảo để hiệu chỉnh áp suất bên trong kén.

Cánh tay máy đặt Tiểu Vũ nằm xuống bệ trung tâm. Cơ thể cô bé giờ đây gần như đã bị băng tuyết bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lại gương mặt tím tái là chưa bị đông cứng.

Sơn quay lại, nhìn Lâm và Thanh Vân, giọng lạnh băng không chút cảm xúc, nói rõ từng từ một:

“Để dòng năng lượng chạy trực tiếp qua da và huyệt đạo mà không bị cản trở bởi vải vóc hay tĩnh điện… Hai người, cởi hết đồ ra đi.”

“Cái gì?” – Thanh Vân giật bắn mình, mặt đỏ bừng lên như gấc chín dù đang ở trong môi trường lạnh giá. Nàng trố mắt nhìn Sơn, hai tay vô thức ôm lấy ngực. “Ngươi… ngươi muốn ta…”

“Đây là y lệnh, không phải lời đề nghị.” – Sơn vẫn giữ nguyên thái độ dửng dưng, mắt không rời khỏi màn hình số liệu. “Năng lượng từ Ma hạch rất hỗn loạn, chỉ cần một tia lửa điện do ma sát vải vóc tạo ra cũng đủ biến cái kén này thành lò vi sóng nướng chín cả ba người. Cô muốn cứu em gái, hay muốn giữ cái danh tiết đó rồi ôm xác nó về?”

Lão Cảnh và Bà Vú đứng bên ngoài vòng vây an ninh nghe thấy vậy thì sững sờ. Với tư tưởng của thế giới này, nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ là trần trụi trước mặt nhau. Bà Vú định lao lên phản đối nhưng Lão Cảnh đã giơ cánh tay còn lại lên chặn bà ta lại.

Lão nheo mắt nhìn Lâm – người đang đứng sừng sững đầy uy nghiêm, lại nhìn sang vị thế “chủ nhà” đầy quyền lực của nhóm người này.

Trong đầu lão cáo già nảy số cực nhanh: Thanh Vân là đại tiểu thư, danh tiết ngàn vàng. Nhưng vị Lâm đại nhân này cũng là phó chỉ huy của tông môn này, thực lực ít nhất cũng bằng gia chủ.

Nếu lỡ có… sự tiếp xúc da thịt, biết đâu lại là cơ hội để Thiên Ngân Thương Hội leo lên cao? Hơn nữa Tiểu Vũ mới 8 tuổi, coi như cha mẹ chăm sóc con cái, chắc cũng không sao…

Nghĩ vậy, Lão Cảnh thở dài, quay mặt đi chỗ khác, ngầm chấp thuận: “Tiểu thư… Cứu người quan trọng hơn.”

Thanh Vân cắn chặt môi đến bật máu. Nàng nhìn Tiểu Vũ đang thoi thóp, hơi thở đã yếu đến mức không còn nhìn thấy sương khói. Nàng biết mình không còn lựa chọn. Nàng quỳ xuống, giọng nghẹn ngào:

“Ta làm… Ta làm tất cả… Cầu xin các ngài cứu con bé.”

Soạt!

Lâm không nói một lời, giật phăng chiếc áo thun quân dụng trên người xuống, ném sang một bên. Lộ ra vòm ngực vạm vỡ như tạc bằng đồng thau, chằng chịt những vết sẹo lồi lõm – huy chương của những năm tháng vào sinh ra tử. Anh tháo luôn thắt lưng, trút bỏ toàn bộ xiêm y, không một chút do dự.

Anh bước vào trong kén, đứng trong đó, rồi ngước mắt nhìn Thanh Vân đang đứng chết trân. Ánh mắt anh trong veo, tĩnh lặng như mặt hồ, chỉ có sự sốt ruột lo lắng cho đứa trẻ.

“Cởi thì cởi đi, tôi là lính, trong mắt tôi lúc này chỉ có nạn nhân cần cấp cứu. Cô cứ coi tôi là một tảng đá là được.” – Giọng Lâm trầm ấm, vang vọng trong không gian căng thẳng. “Vào nhanh lên. Em cô không đợi được đâu.”

Câu nói của Lâm và hành động dứt khoát của anh đã đập tan sự ngại ngùng của Thanh Vân. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, rồi run rẩy cởi bỏ ngoại bào, yếm lụa…

“Tất cả ra ngoài! Quay lưng lại!” – Sơn quát lớn qua loa phóng thanh.

Đám lính và người của thương hội lập tức quay lưng, lùi xa 20 mét.

Khi Thanh Vân bước vào kén, làn da trắng sứ của nàng ửng hồng vì xấu hổ nhưng ánh mắt đã kiên định trở lại.

Sơn gõ lệnh đóng cửa kén Cạch. Một làn sương khử trùng phun ra, che mờ lớp kính trong suốt. Giờ đây, chỉ mình anh quan sát được bên trong thông qua màn hình nhiệt (dạng khối màu đỏ xanh) để kiểm soát tình hình mà vẫn giữ sự tôn trọng tối thiểu.

“Bắt đầu quy trình. Minh, tiêm dung dịch Ma Hạch!”

Bên trong kén, Lâm và Thanh Vân đứng đối diện nhau, chân chạm chân, tay đan tay, ôm chặt lấy Tiểu Vũ vào lòng để tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín.

Hai cánh tay máy từ trần kén hạ xuống, cắm hai mũi kim tiêm cực lớn vào bả vai trái và phải của Lâm.

Xì…

Dung dịch chiết xuất từ Ma Hạch Âm Dương – một bên đen kịt như mực (Hắc Lang), một bên trắng lóa như sữa (Bạch Lang) – đồng thời được bơm thẳng vào cơ thể Lâm.

“Hự…” – Lâm gầm gừ trong cổ họng, toàn thân co giật dữ dội.

Cảm giác như có hai con rồng, một lửa một băng, đang xé toạc từng thớ thịt, len lỏi vào từng mạch máu của anh để cắn xé nhau. Mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt máu li ti rỉ ra từ lỗ chân lông. Lâm đóng vai trò là “máy lọc thận sống”, chịu đựng sự tàn phá của tạp chất để chắt lọc lấy tinh hoa.

Dòng năng lượng sau khi chạy qua người Lâm, được lọc bỏ sự cuồng bạo, truyền sang cơ thể Thanh Vân. Thanh Vân rên khẽ, dùng huyết mạch tương thông để dẫn dắt nó đi vào cơ thể Tiểu Vũ.

Khối băng bao quanh Tiểu Vũ bắt đầu tan chảy. Hơi nước bốc lên mù mịt trong kén.

[Tiến độ: 30%… 40%… Nhịp tim bệnh nhân hồi phục 45 nhịp/phút.] – AI Vô báo cáo liên tục.

Nhưng đúng lúc quy trình đạt 50%.

[CẢNH BÁO! VẬT DẪN ĐANG HẤP THỤ NĂNG LƯỢNG!]

Dòng chữ đỏ lòm hiện lên chớp tắt trước mắt Sơn.

Bên trong kén, một dị biến kinh hoàng xảy ra. Dòng năng lượng Cực Hàn từ Tiểu Vũ phản phệ ngược lại, va chạm trực tiếp với dòng năng lượng Cực Dương từ Ma Hạch ngay tại đan điền của Lâm.

Thay vì nổ tung như người thường, gen đặc biệt của Lâm – vốn đã được cải tạo bởi Z-Serum và những trận chiến sinh tử – bỗng nhiên kích hoạt cơ chế “Thích Nghi Sinh Tồn”.

Rắc… Rắc…

Làn da ngăm đen của Lâm bắt đầu nứt ra như đất hạn hán, nhưng bên dưới vết nứt không có máu chảy ra, mà phát sáng một màu kim loại xám xịt lạnh lẽo.

“Cái quái gì thế này?” – Minh ‘Kỹ sư’ hoảng hốt nhìn vào biểu đồ năng lượng. “Anh Lâm đang… nuốt năng lượng? Anh ấy đang ăn bớt thuốc của bệnh nhân! Cấu trúc tế bào của anh ấy đang bị phá vỡ và tái cấu trúc lại!”

Sơn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm qua camera nhiệt.

Nhiệt độ cơ thể Lâm đang tăng vọt, nhưng anh không bị thiêu đốt. Những tế bào của Lâm đang “học” cách ăn năng lượng. Hắn bắt đầu nuốt chửng một phần năng lượng điều trị thay vì truyền đi hết.

“Áaaaaa!” – Lâm ngửa cổ hét lên một tiếng đau đớn nhưng đầy uy lực.

Đôi mắt anh mở trừng trừng, con ngươi đen láy biến mất, chỉ còn lại một màu trắng dã vô hồn.

Một luồng khí thế xa lạ, hoang dã và tàn khốc, không thuộc về quy luật của Thế Giới này, bắt đầu thức tỉnh trên người anh.

[Cảnh báo: Nguồn cấp năng lượng không đủ! Vật dẫn đang rút ngược sinh lực của bệnh nhân!]

“Chết tiệt! Lại nữa!” – Sơn gầm lên, bàn tay đập mạnh xuống bàn điều khiển.

Anh không thể ngắt kết nối, nếu ngắt bây giờ, cả ba người trong kén sẽ chết vì sốc phản vệ. Chỉ có một cách duy nhất: Cho con quái vật trong người Lâm ăn no nê.

“Minh! Mở kho dự trữ số 1! Xả toàn bộ!”

Sơn thao tác điên cuồng trên màn hình ảo.

“Sử dụng 200 ma hạch cấp 2! 50 ma hạch cấp 3! Và…” – Sơn khựng lại một tích tắc, rồi nghiến răng rút ra tấm thẻ quyền lực cao nhất – “…Lấy viên Ma hạch cấp 4 của con ‘Quỷ Ảnh Thạch Thử’ mà Lâm giết! Đưa vào buồng đốt ngay!”

“Chỉ huy! Viên cấp 4 chứa năng lượng Thổ hệ và Lôi hệ cực mạnh, đưa vào sẽ gây quá tải…” – Minh hét lên can ngăn.

“LÀM ĐI!”

Tiếng máy móc gầm rú như sấm rền. Hệ thống nghiền nát hàng trăm viên ma hạch, kể cả viên cấp 4 quý giá nhất kho dự trữ, biến chúng thành một dòng thác năng lượng thuần khiết bơm thẳng vào kén.

Bên trong, Lâm như một cái hố đen không đáy, điên cuồng nuốt chửng mọi thứ. Da thịt anh ngày càng sẫm màu lại như sắt thép nguội, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào hư không, trong khi dòng năng lượng được lọc sạch vẫn tiếp tục chảy qua tay Thanh Vân để cứu lấy sinh mệnh nhỏ bé kia.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0