HAI THẾ GIỚI, MỘT KHOẢNG CÁCH
Thung lũng Chết, Ma Thú Sơn Mạch. Ngày thứ 16, Buổi chiều
Trong hang động, viên Đấu thạch khổng lồ nằm giữa trung tâm, phát ra từng nhịp đập nhiệt lượng đều đặn.
Sơn tháo găng tay chiến thuật. Lòng bàn tay trần áp sát vào bề mặt tinh thể lạnh ngắt.
Một luồng năng lượng chạy dọc hệ thần kinh.
Cơn đau nhức băm vằm trong đại não tạm thời dịu xuống.
[Kết nối không gian thiết lập thành công. Đường truyền không thời gian đã mở.] – AI Vô báo cáo qua sóng âm truyền cốt.
Từ hệ thống liên lạc, tiếng hò reo bùng nổ.
“Tổng hành dinh nhận được rồi!” – Tiếng vị Tướng quân dội qua màng loa.
“Trữ lượng khoáng thạch vượt xa dự tính. Các cậu làm rất tốt!”
“Anh em quê nhà đang uống tách cà phê chiều để ăn mừng chiến thắng của các cậu đấy.” – Giáo sư Vương chen ngang, giọng hưng phấn.
“Cố gắng giữ vững vị trí này nhé.”
Sơn im lặng.
Anh liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên vách đá bóng loáng. Râu tóc lởm chởm. Hai hốc mắt vằn vện tia máu đỏ bầm.
Hai ngày đêm thức trắng dưới gánh nặng tải trọng linh hồn đã biến anh thành một kẻ lạ mặt.
Sơn ấn nút bộ đàm ở cổ áo. Nhịp thở dốc nặng nhọc lọt vào micro.
“Nhận lệnh. Đã kiểm soát mục tiêu.”
Ngón cái gạt chốt ngắt kết nối. Xung quanh lập tức trở về sự im lặng của Thung lũng Chết.
Tiếng hò reo vui sướng từ Trái Đất quá đỗi xa xôi, hoàn toàn không thể che chắn cho họ trước những nguy hiểm ở dị giới này.
BẢN NĂNG CỦA RẮN ĐỘC
Góc khuất của hang động.
Sợi xích hợp kim titan cường lực khóa chặt cổ tay, cổ chân Nhã Lan. Mũi tiêm ức chế thần kinh làm Đấu khí trong đan điền ả lưu chuyển hỗn loạn.
Thiếu phụ tóc vàng chớp mắt. Ả trừng trừng nhìn cái xác nát bươm của gã mặt sẹo cách đó không xa.
Đại Đấu Sư vang danh vùng biên giới lại chết thảm bởi những viên “ám khí” kim loại. Đám người trước mắt này thậm chí không có lấy một luồng Đấu khí dao động.
Nhã Lan cắn nát môi dưới. Bản năng sinh tồn của một kẻ lăn lộn giữa lằn ranh sống chết buộc ả phải lấy lại tỉnh táo.
Lâm kéo một chiếc ghế gấp, ngồi phịch xuống đối diện. Việt đứng cạnh, đặt thiết bị dịch thuật tích hợp AI lên mỏm đá.
“Tên? Lai lịch? Tại sao các ngươi muốn chiếm mỏ đá này? Thậm chí không tiếc hy sinh tất cả thủ hạ cũng muốn chiếm lấy nó?”
Mũi súng STV-380 gõ nhịp xuống nền đất. Thiết bị dịch thuật lập tức phát ra thứ ngôn ngữ bản địa chuẩn xác.
Nhã Lan rùng mình. Đảo mắt đánh giá, ả nhận ra nhóm người này không mang y phục của bất kỳ tông môn hay vương quốc nào xung quanh.
Là một thế lực xa lạ!
Ả lập tức rướn người về phía trước.
Chiếc áo lông nhung trượt xuống vai, lộ ra một vùng “đồi núi” chập chùng đầy khiêu khích – thứ vũ khí mà ả đã dùng để thao túng đàn ông suốt cả cuộc đời.
Một tầng sóng não mị hoặc nhạt nhòa, pha lẫn mùi hương ngai ngái phát tán vào không khí.
“Thôi mà các tiểu ca ca… người ta chỉ là nữ tử yếu đuối.”
Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên. Âm tiết nhả ra lả lướt, mang theo lực hấp dẫn ma mị đến tận xương tủy.
“Cần gì ép hỏi như tù phạm vậy? Nếu các tiểu ca cần… tiểu muội sẵn sàng phối hợp giải tỏa… các tiểu ca muốn thế nào cũng được hết moàaa.”
Lâm khẽ cau mày. Mạch đập nơi cổ anh tăng nhanh hơn một nhịp.
Việt đứng phía sau vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt dính chặt vào vùng đồi núi chập chùng trước mặt.
NHÁT DAO BẺ GÃY Ý CHÍ
PHỐC!
Một vệt đen xé toạc không khí. Lưỡi dao chiến thuật bằng hợp kim găm ngập vào vách đá.
Nhanh, chuẩn và hung ác đến cực điểm.
Cánh tay phải đang lả lướt của Nhã Lan đứt lìa.
Khối thịt rơi bịch xuống nền đất.
Máu tươi phun thành tia. Những giọt chất lỏng ấm nóng bắn tung tóe lên mặt kính bảo hộ của Việt.
“ÁAAAA!”
Nhã Lan ôm lấy mỏm cụt. Âm thanh thê thảm dội đập vào các vách đá.
Cả Lâm, Việt và gã kỹ thuật đều kinh hãi nảy mình. Lưng áo họ túa mồ hôi lạnh.
Luồng mị thuật vừa len lỏi vào đại não lập tức bị mùi máu tanh tưởi dội cho tỉnh hẳn. Cách ra tay tàn ác này đập vỡ mọi ranh giới của điều lệnh quân sự thông thường.
Sơn từ từ hạ cánh tay ném dao xuống.
Đồng tử anh phát ra những tia plasma màu lam nhạt do áp lực của tải trọng linh hồn đang ở mức báo động. Sự kiên nhẫn của Sơn đã cạn kiệt, không một tia thương hoa tiếc ngọc.
Sơn bước tới, mũi giày quân dụng giẫm lên vũng máu đang loang lổ.
“Trả lời vấn đề.”
Sơn nhìn thẳng xuống. Lần này, anh không dùng máy dịch thuật. Chất giọng bản địa phát ra từ miệng anh lạnh ngắt nhờ sự đồng bộ dữ liệu của AI.
“Đừng thử thách giới hạn của tao!”
Anh vỗ nhẹ nòng súng vào trán ả.
“Nếu không, mày không cần phải trả lời nữa. Tao sẽ dùng cách của tao để rút thông tin trực tiếp từ não bộ mày. Đã rõ chưa?”
BẢN ĐỒ CỦA NHỮNG ĐẾ QUỐC
Lâm nhìn Sơn như mới quen cậu, cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Dù trong quân đội có quy cách xử lý tù binh, trừ 1 số trường hợp đặc biệt sử dụng 1 số biện pháp đặc thù, nhưng sự tàn bạo này vượt xa mọi điều lệnh.
Hơn nữa tù phạm lại là 1 thiếu phụ với nhan sắc tuyệt sắc. Nếu đặt ở thế giới Trái Đất cũng thuộc dạng siêu cấp nữ thần bị bao nhiêu người theo đuổi, vậy mà Sơn không nói không rằng cho 1 nhát.
Tuy nhiên, Lâm im lặng. Anh biết trong môi trường này, uy quyền của chỉ huy là tuyệt đối để giữ cho hệ thống không sụp đổ.
Việt và tay kỹ thuật viên cũng im re mặc dù cực độ đáng tiếc việc chỉ huy không biết thương hoa tiếc ngọc, trong lòng cảm thấy đáng tiếc và cúi đầu làm việc, không dám thở mạnh.
Nhã Lan cuộn người lại như một con tôm luộc.
Máu từ mỏm tay cụt rỏ ròng ròng xuống nền đá lạnh ngắt. Cơn đau xé rách màng nhĩ lấn át hoàn toàn sự kiêu ngạo của một Đại Đấu Sư.
Ả ngước lên. Trong đôi mắt ngấn nước chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ.
Chàng thanh niên mang vẻ mặt tĩnh lặng kia không phải là con người. Đó là một ác quỷ không có trái tim.
“Ta nói… ta nói hết!”
Nhã Lan lắp bắp, giọng nói ngọt ngào ban nãy đã vỡ vụn thành tiếng thê thảm.
Lâm lùi lại một bước, ra hiệu cho Việt bật thiết bị ghi âm chuyên dụng.
“Tọa độ hiện tại. Mật độ thế lực.” – Lâm gõ ngón trỏ lên mặt đồng hồ chiến thuật.
“Nói sai một chữ, đứt nốt tay còn lại.”
Nhã Lan run bần bật. Nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy dài trên gương mặt lấm lem bùn đất.
“Đây là… vùng biên thùy của Thiết Long Đế Quốc…”
Ả nuốt khan, cố ép nhịp thở bình ổn lại.
“Một vùng đất cằn cỗi nhưng… nhưng lại có vô vàn khoáng sản dưới lòng đất.”
Sơn đứng khoanh tay phía sau Lâm. Đôi mắt phát ra luồng sáng xanh lam lạnh lẽo không hề chớp.
“Bối cảnh chính trị xung quanh.” – Giọng Sơn trầm thấp, truyền thẳng vào màng nhĩ ả tù binh.
Nhã Lan rụt cổ lại, vội vã khai tiếp:
“Xung quanh… phía Nam là Xích Địa Đế Quốc. Phía Bắc là Cương Thiết Đế Quốc.”
Ả ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu bầm do tác dụng của thuốc ức chế.
“Hành lang phía Tây… là do Vạn Độc Đế Quốc trấn giữ. Bốn bề đều là chiến hỏa… tranh giành tài nguyên…”
[Tiếp nhận dữ liệu. Bắt đầu phác thảo bản đồ địa hình đa phổ.] – Giọng AI Vô báo cáo phẳng lặng qua tai nghe.
Sơn khẽ gật đầu với Lâm. Cuộc thẩm vấn tiếp tục dồn dập.
“Mục đích của việc chiếm mỏ đá này?” – Lâm chĩa mũi súng xuống cằm ả.
“Mỏ… mỏ Đấu thạch này vốn là bí mật của gã… của gã mặt sẹo.”
Nhã Lan liếc nhìn cái xác đạo lữ, ánh mắt lóe lên sự xót xa pha lẫn sợ hãi.
“Hắn muốn dùng nó… để mua một cuốn Đấu Kĩ Huyền Giai Trung Phẩm từ chợ đen của Thiết Long…”
“Chợ đen ở đâu? Bố trí quân lực của Thiết Long tại vùng biên thùy này?” – Việt chèn thêm một câu hỏi, tay lướt nhanh trên bảng tính điện tử.
Nhã Lan cắn răng, khai sạch sành sanh các trạm gác, quân số dự kiến và danh sách các loại Đấu kĩ sơ cấp mà ả nắm được.
Mỗi khi ả ngập ngừng, chỉ cần liếc thấy ánh mắt xanh lam của Sơn, ả lại rùng mình tuôn ra những bí mật thầm kín nhất của vùng đất này.
Hai mươi phút trôi qua.
[Hoàn tất phác thảo bản đồ chiến lược. Độ tin cậy dữ liệu: 92%.] – AI Vô chốt lại báo cáo.
Sơn xoay người, bước ra khỏi khu vực hỏi cung.
Thông tin thu thập được chỉ ra rằng Đội Tiên phong Z-26 rơi vào “điểm nóng” chính trị của bốn Đại Đế Quốc.
OUTPOST ALPHA VÀ TRIẾT LÝ SINH TỒN
Không gian bên ngoài hang đá vôi nhanh chóng biến đổi. Từ cổng không gian, các Robot nhện xây dựng (Spider-Builder) đổ bộ, những cánh tay máy linh hoạt cắt gọt đất đá.
[Báo cáo: Hoàn tất vành đai phòng thủ vòng ngoài. Căn cứ tiền tiêu được đặt mật danh: Outpost Alpha.] – Giọng AI Vô cập nhật tiến độ lên sa bàn điện tử.
Sơn ngồi trầm ngâm trên một thùng đạn rỗng. Ngón tay anh lướt liên tục trên màn hình ảo của AI.
Lâm vắt khẩu súng trường sang một bên vai, bước tới đứng cạnh công sự. Anh ngập ngừng một lúc rồi mới cất lời.
“Sơn… chuyện lúc nãy với Nhã Lan. Chú ra tay có phải quá tàn độc không?” – Lâm hạ giọng, liếc nhìn về phía khu vực giam giữ.
“Dù sao cô ta cũng đã bị khống chế, chúng ta vẫn là quân nhân, chúng ta có…”
Sơn không ngước mắt lên. Ngón tay anh vẫn gõ đều trên mặt kính cảm ứng, cắt ngang lời Lâm như thể đã đoán trước câu hỏi này từ lâu.
“Anh Lâm, anh nghĩ cô ta là phụ nữ yếu đuối sao? Không.” – Sơn lướt sa bàn, đẩy một biểu đồ sóng não sang ngang.
“Ở cái thế giới chết tiệt này, lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ có thể giết chết cả đội. Nhã Lan là một kẻ tàn nhẫn thực sự.”
Sơn ngẩng đầu. Ánh mắt anh không còn vẻ ngây ngô của cậu em hàng xóm ngày nào, mà lạnh lẽo và sắc bén.
“Ả ta đã thấy chúng ta không hề có tu vi. Sự khinh thị trong đáy mắt ả, em đã phân tích rất rõ ràng. Nguy hiểm hơn, tu vi của ả cao hơn chúng ta rất nhiều.” – Sơn chỉ tay vào đỉnh nhọn của biểu đồ.
“Dù bị trói nhưng ả vẫn toát ra một dải sóng có sức hút mị hoặc đối với sinh vật cấp thấp hơn ả, đặc biệt là 1 người phụ nữ đẹp như ả và thể hiện sự yếu đuối muốn người khác che chở.”
Anh ngừng lại một nhịp, xoay người đối diện trực tiếp với Lâm.
“Em đã thấy ánh mắt của anh và vài anh em khác dao động khi ả kéo áo xuống. Mọi người suýt chút nữa đã quên mất ả từng tàn nhẫn thế nào, từng liếm máu trên lưỡi đao ra sao.”
Sơn đứng thẳng dậy, bước đến vỗ nhẹ vào vai Lâm. Bàn tay anh siết nhẹ lại, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Nếu em không dùng biện pháp cực đoan chặt tay để bẻ gãy ý chí của ả ngay từ đầu, để nỗi sợ hãi lấn át sự kiêu ngạo của ả, thì chỉ cần một phút lơ là, ả sẽ dùng mị thuật thao túng chúng ta, lừa chúng ta vào bẫy chết.”
Anh lùi lại, nhìn ra màn đêm đen kịt của Ma Thú Sơn Mạch.
“Đây là kinh nghiệm xương máu từ hơn 10 năm đọc truyện huyền huyễn của em: Nơi đây cường giả vi tôn, kẻ yếu nhân từ với kẻ mạnh chính là tàn nhẫn với bản thân. Khi bạn không phải cường giả tốt nhất đừng có quá thánh mẫu, nhanh chết lắm.”
Lâm thở dài, im lặng. Anh hoàn toàn không thể phản bác.
Những lập luận của Sơn quá logic, quá sắc bén, nhưng cũng quá xa lạ.
Anh quen Sơn hơn chục năm rồi, Sơn vốn là một thanh niên bình thường, thích đọc truyện, hay mơ mộng, giờ đây lại mang một vẻ lạnh nhạt đáng sợ.
Bàn tay anh siết chặt lại quanh dây đeo súng.
“Cậu nói đúng. Quy tắc giao chiến ở Trái Đất không thể áp dụng cho đám người dị giới này.” – Lâm gõ nhịp ngón tay lên bộ đàm ở cổ áo, giọng đanh lại.
“Tâm, Việt! Thiết lập lưới điện từ cấp ba quanh khu giam giữ. Cấm mọi hành vi tiếp xúc bằng mắt hoặc nói chuyện với mục tiêu.”
“Rõ, thưa đội trưởng!” – Tiếng Việt vang lên dứt khoát qua kênh nội bộ.
Lâm nhìn Sơn, cảm giác vừa nể phục sự quyết đoán, vừa lo sợ cho tâm lý của người chỉ huy trẻ tuổi này.
Anh tưởng đây chỉ là một quá trình trưởng thành phải trải qua, nhưng anh không biết rằng nó giống như một con quái vật máu lạnh vốn ngủ yên trong tâm hồn chàng trai trẻ, nay gặp môi trường khắc nghiệt này mà thức tỉnh.
Sơn quay lưng bước vào khu vực trung tâm Outpost. Dù nói cứng rắn với Lâm, nhưng bàn tay giấu trong túi áo khoác chiến thuật của anh vẫn hơi run rẩy.
Anh không phải sắt đá, anh chỉ đang gồng mình thôi.
Vì anh biết, hai mươi mạng người phía sau đang dựa vào sự “hiểu biết” của anh về thế giới này.
Không biết nhà nước chọn thế nào, hai mươi người này kể cả anh Lâm trong đó chưa ai từng đọc truyện cả, mặc dù ai cũng là tinh anh trong tinh anh.
DỰ ÁN Z-SERUM – BƯỚC NHẢY VỌT SINH HỌC
Thung lũng Chết, Ma Thú Sơn Mạch. Ngày thứ 18 Buổi chiều
Cuộc thẩm vấn đã kéo dài 2 ngày rốt cuộc đã moi xong những thông tin hữu ích cho quân đội và nước nhà, các công pháp và đấu kĩ đã được tích hợp cho AI để về sau dễ bề nghiêm cứu và sử dụng.
Trong khu y tế dã chiến.
[Ký chủ, hàng tiếp tế đặc biệt: Dự án Z-Serum đã hoàn tất quá trình định tuyến.] – Giọng AI ‘Vô’ vang lên.
Một ống thủy tinh bọc hợp kim chứa dung dịch màu xanh lục từ từ trồi lên từ bệ trung chuyển không gian.
Giáo sư Vương lập tức xuất hiện trên màn hình ba chiều. Gương mặt ông nhăn rúm lại vì lo âu, hai tay chống mạnh lên bàn làm việc.
“Sơn, cậu phải suy nghĩ lại! Thể chất của cậu chỉ là người thường.” – Vị giáo sư lớn tiếng.
“Trực tiếp tiêm huyết thanh chưa qua kiểm duyệt lâm sàng lên người chỉ huy là vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc an toàn!”
Sơn cầm ống tiêm lên. Ánh sáng lục nhạt hắt lên đôi mắt tĩnh lặng của anh.
“Giáo sư, sinh mệnh của cháu đồng bộ với Cổng không gian. Cháu sẽ không dễ chết như vậy.” – Sơn gõ ngón trỏ lên vỏ hợp kim chứa thuốc.
“Hơn nữa, tâm thức cháu liên kết trực tiếp với AI. Chỉ có cháu mới đo lường được chi tiết từng biến đổi tế bào để chuẩn hóa dữ liệu cho anh em sau này.”
Anh bước lùi lại, vươn tay tháo cổ áo bảo hộ.
“Cháu không thể để những người lính tinh nhuệ dùng mạng sống đánh cược với tỷ lệ năm mươi – năm mươi. Phải có một bộ công thức hoàn hảo 100%.”
Giáo sư Vương cứng họng. Màn hình liên lạc chớp nháy rồi tự động chuyển sang chế độ ghi hình y khoa.
Sơn ngồi xuống mép giường dã chiến. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Bắp thịt anh gồng cứng để cưỡng ép sự khẩn trương.
PHẬP!
Sơn cắn răng, cắm thẳng kim tiêm mũi to vào tủy sống cổ. Ngón cái ấn mạnh pít-tông.
“ÁAAAA!”
Cơ thể Sơn bật nảy lên. Anh ngã quỵ xuống sàn kim loại.
Cảm giác như hàng lít chì nung chảy vừa bị bơm thẳng vào hệ thần kinh trung ương.
Mạch máu dưới da nổi cộm lên, chuyển sang màu xanh lục tà dị. Z-Serum điên cuồng cắn xé cấu trúc gen gốc, ép cơ thể Trái Đất phải mở ra các “khiếu huyệt” nhân tạo để đón nhận linh khí.
“AI Vô! Ghi lại toàn bộ! Phân tích ngay lập tức!” – Sơn gào lên, móng tay cào tóe lửa trên mặt sàn hợp kim.
[Xác nhận. Đang đồng bộ hóa dữ liệu sinh học. Tốc độ chuyển hóa tế bào: Mức cực đại.] – AI Vô chớp đèn đỏ liên tục trong võng mạc.
[Đã thiết lập lại cấu trúc thần kinh… 10%… 45%… 80%…]
Khớp xương Sơn kêu răng rắc. Nhiệt độ cơ thể tăng vọt lên 42 độ C. Làn khói trắng bốc lên từ lớp áo chiến thuật ướt sũng.
Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ.
[Đồng bộ hoàn tất 100%. Tình trạng Ký chủ: Ổn định. Cấp bậc sinh học bứt phá.]
Sơn lồm cồm bò dậy. Mồ hôi tuôn như tắm, nhưng đôi mắt anh lại rực sáng một cách kỳ lạ.
Tầm nhìn của anh hoàn toàn biến đổi.
Xuyên qua bức tường công sự, anh nhìn thấy rõ luồng nhiệt lượng đỏ rực tỏa ra từ cơ thể Lâm đang đứng gác bên ngoài. Các hạt linh khí li ti trôi nổi trong không trung như những đốm đom đóm đa sắc.
Sơn nhắm mắt, cảm nhận luồng khí xoáy đang thành hình trong đan điền. Sự nhảy cấp phi mã này đúng như miêu tả về cấp bậc Đấu Khí Xoáy của dân bản địa.
Nhưng nó hoàn toàn không giống thứ năng lượng sinh học thuần túy trong những bộ tiểu thuyết.
Dưới sự can thiệp của Z-Serum và AI Vô, các phân tử năng lượng bị cưỡng ép sắp xếp theo cấu trúc nano. Luồng xoáy quay tít, mang theo vô số mạch điện siêu nhỏ.
Từng tia plasma xanh lam lách tách phóng ra, bọc lấy lớp Đấu khí xoáy.
Sơn siết chặt nắm đấm. Một tiếng nổ lép bép vang lên giữa lòng bàn tay.
Sự nhạy bén của ngũ quan tăng lên gấp mười lần. Anh không chỉ mạnh lên, mà dường như vừa trở thành một vật chứa hoàn hảo — sự kết hợp dị biệt giữa thể chất tu chân và siêu máy tính.
CÁI BẪY CỦA SỰ HOÀN HẢO
Sức mạnh mới bùng nổ trong huyết quản. Giờ là lúc thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch “Pháo đài hoàn hảo”.
Ám ảnh bởi những tình tiết bị đánh úp trong tiểu thuyết, Sơn luôn lo sợ một thế lực tu tiên nào đó sẽ bất ngờ đáp xuống.
Anh muốn Outpost Alpha phải sở hữu tấm khiên từ trường cực đại, hoạt động hai mươi bốn trên hai mươi bốn.
“AI, kết nối Lò phản ứng hồ quang với kho Đấu thạch thô.” – Ngón tay Sơn gõ liên hồi trên bàn phím cảm ứng.
“Khởi động quy trình thanh lọc năng lượng.”
Theo lý thuyết khoa học Trái Đất, năng lượng càng tinh khiết, máy móc hoạt động càng trơn tru, tấm khiên sẽ càng bền vững. Sơn muốn lọc sạch mọi tạp chất của Đấu thạch để tạo ra nguồn điện sạch nhất cho anh em.
[Cảnh báo: Mức năng lượng đầu ra vượt ngưỡng 300%. Ký chủ có muốn lắp bộ giảm tải không?] – Màn hình AI chớp vàng.
Sơn phất tay. Sự tự tin của kẻ nắm giữ công nghệ tối tân lấn át hoàn toàn rủi ro.
“Không cần. Đẩy lên công suất tối đa đi.” – Sơn gạt cần điều khiển.
“Tôi muốn dù là một con muỗi cũng không bay lọt qua được lớp khiên này.”
Lò phản ứng khởi động.
Một tiếng o o trầm thấp vang lên, êm ái như nhịp đập của một trái tim cơ khí khổng lồ.
Một cột sáng vô hình đối với mắt thường, nhưng chói lòa trong dải quang phổ linh giác, bắn thẳng lên bầu trời đêm. Lớp màng từ trường màu lam nhạt bao phủ trọn vẹn khu vực hang đá.
Hệ thống lọc của Trái Đất đã làm việc quá tốt. Nó vô tình chưng cất đống Đấu thạch thô kệch thành một dạng “Tiên Thiên Chi Khí” tinh khiết đến mức hoàn mỹ.
Thứ mà ở thế giới này, chỉ có những thiên địa linh vật vạn năm mới tỏa ra được.
Đêm ngày mười tám.
Sơn ngồi vắt chéo chân trong phòng chỉ huy trung tâm. Đôi mắt anh dán chặt vào mô hình hiển thị 3D.
Các thông số chạy dọc mép kính hoàn hảo đến tuyệt đối.
[Lưới điện từ 100% công suất. Độ ổn định không gian tối ưu. Độ tinh khiết năng lượng đạt 99.99%.]
“Tuyệt vời.” – Sơn xoay xoay cây bút kim loại trên tay. Việc lọc sạch Đấu thạch sẽ không gây ô nhiễm phóng xạ linh năng lên cơ thể các đồng đội.
Nhưng ngay lúc đó, luồng không khí lọt qua hệ thống thông gió bỗng trở nên khác lạ.
Không gian trong hang đá vôi ngập ngụa một mùi ngọt ngào kỳ dị. Không phải hương hoa tự nhiên, cũng chẳng phải hóa chất nhân tạo.
Đó là một mùi hương thanh khiết, sảng khoái. Chỉ hít nhẹ một hơi, lỗ chân lông toàn thân Sơn lập tức giãn nở, tinh thần phấn chấn tột độ.
Động tác xoay bút khựng lại. Sơn nhíu mày.
Ký ức mười năm đọc tiểu thuyết bỗng chớp lóe trong đại não. Cái mùi hương này trùng khớp hoàn hảo với một motif quen thuộc:
Thiên địa linh vật xuất thế, hương thơm mời gọi vạn dặm.
Trái tim Sơn hẫng đi một nhịp. Cây bút kim loại rơi lạch cạch xuống mặt bàn.
“Vô! Quét ngay nồng độ linh khí xung quanh Outpost!” – Sơn chồm người lên, bóp chặt micro.
“So sánh với dữ liệu môi trường bên ngoài!”
[Đang phân tích…] – Vòng tròn dữ liệu xoay tít trên màn hình, trái ngược với nhịp tim đang tăng tốc điên cuồng của Sơn.
[Báo cáo: Nồng độ linh khí tại tâm lò phản ứng cao gấp 500 lần môi trường. Cấu trúc linh năng sau bộ lọc đã đạt trạng thái ‘Siêu Tinh Khiết’ (Super-Pure State). Nó đang khuếch tán ra ngoài theo dạng sóng vô tuyến.]
Mặt Sơn biến sắc. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm gáy.
Anh vừa tự tay phá vỡ định luật cơ bản nhất của thế giới tu chân. Nơi nào có linh khí tinh khiết nhất, nơi đó sẽ thu hút những con quái vật đói khát nhất.
Công nghệ lọc của Trái Đất đã vô tình biến đống Đấu thạch tạp chất thành một nồi súp nhân sâm hảo hạng. Anh không xây dựng pháo đài phòng thủ. Anh vừa bày tiệc mời ma thú đến ăn.
BẦNG! BẦNG! BẦNG!
Từ khu vực giam giữ vọng lại tiếng đập phá điên cuồng. Xích hợp kim va chạm loong coong vào vách đá.
“THẢ TA RA!!! LŨ ĐIÊN NÀY!!! CÁC NGƯƠI MUỐN CHẾT CŨNG ĐỪNG KÉO TA THEO!!!”
Nhã Lan áp sát mặt vào song sắt. Gương mặt xinh đẹp của ả méo xệch đi vì kinh hoàng.
Không còn vẻ lẳng lơ. Không còn sự kiêu ngạo nữa. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi nguyên thủy của một sinh vật nhỏ bé trước thảm họa diệt vong.
“Tắt nó đi! Tắt ngay cái thứ ánh sáng đó đi!” – Nhã Lan dùng mỏm tay cụt đập uỳnh uỳnh vào thanh kim loại, chỉ ra phía cửa hang.
“Các ngươi đang tạo ra cái gì vậy? Cái mùi này… nó sẽ khiến bọn ma thú phát điên! Chúng sẽ đến… Hàng ngàn con sẽ đến!”
[Cảnh báo phát hiện dị thường nhiệt.] – AI Vô lập tức phủ đỏ radar võng mạc của Sơn.
[Quét thấy đa mục tiêu di chuyển tốc độ cao từ bốn phương tám hướng.]
“Ừng Ực”
Sơn nuốt nước bọt, mồ hôi như tắm. Xung quanh thung lũng này chỉ có Ám Ảnh Lang. Loài ma thú bóng đêm sống theo bầy đàn, mang thuộc tính ám, cực kỳ thù dai và tàn nhẫn.
Trên màn hình ảnh nhiệt, vô số bóng đen di chuyển chập chờn. Chúng bóp méo ánh sáng xung quanh lớp lông đen mượt, tỏa ra luồng Đấu khí lạnh buốt.
Tệ hơn, điểm đỏ chót nằm ngay trung tâm vùng quét tỏa ra mức năng lượng áp đảo.
[Phân tích mục tiêu: Ám Ảnh Lang Vương cấp 3. Sức mạnh tương đương Đại Đấu Sư đỉnh phong, phản ứng năng lượng tương đương với cấp 4 Đấu Linh.]
“Chết tiệt!”
Sơn chửi thề, đá văng chiếc ghế tựa. Ngón tay anh đập mạnh vào nút phát thanh toàn bộ hệ thống.
“LÂM! HÙNG! TÂM! BÁO ĐỘNG ĐỎ! TẮT LÒ PHẢN ỨNG! NGAY LẬP TỨC!”
“Sơn? Sao vậy?” – Giọng Lâm vọng lại từ chốt gác cánh trái, pha lẫn sự ngạc nhiên.
“Hệ thống khiên vẫn đang chạy rất ổn mà?”
“ĐỪNG HỎI NỮA! NGẮT CẦU DAO TỔNG!” – Sơn gào lên, thanh âm lạc đi vì hoảng loạn.
Sự cầu toàn ngu ngốc của anh đã phản chủ. Việc áp đặt tư duy khoa học để ép lọc ra năng lượng sạch nhất sắp hại chết toàn bộ anh em.
“ĐÀN MA THÚ ĐANG TỚI, CHẾT TIỆT KHÔNG KỊP RỒI!”
KHÚC TRÁNG CA CỦA SỰ HY SINH
Bàn tay Hùng chưa kịp chạm vào cần gạt ngắt điện khẩn cấp.
[Bíp! Bíp! Bíp!] – Hệ thống radar của AI nhuộm đỏ toàn bộ mặt kính võng mạc.
[Phát hiện đa mục tiêu di chuyển tốc độ cao. Số lượng: Vượt ngưỡng quét. Cự ly: 500 mét. Đội hình bao vây vòng tròn.]
Sơn nhìn chằm chằm vào sa bàn điện tử. Không còn là những chấm đỏ riêng lẻ.
Một cơn sóng thần đỏ rực đang ập đến từ bốn phương tám hướng, nuốt chửng lấy bản đồ địa hình xung quanh Outpost Alpha.
[Cảnh báo: Tốc độ mục tiêu đạt 80km/h. Dự kiến va chạm rào chắn sau 22 giây.] – AI Vô đếm ngược, giọng máy móc hoàn toàn vô cảm trước cái chết.
Lâm nhào tới ôm khẩu súng trường, đạn lên nòng đánh “rắc”.
“Sơn! Chúng di chuyển quá nhanh! Radar tháp pháo tự động không kịp khóa mục tiêu cá nhân!” – Lâm gào lên qua bộ đàm.
Sơn gõ mạnh nắm tay xuống bàn điều khiển.
“Bỏ qua ngắm bắn tự động! Chuyển toàn bộ tháp pháo sang chế độ xả đạn càn quét mặt quạt! Tuyệt đối không để chúng chạm vào khiên!”
Bên ngoài tường chắn. Màn đêm tĩnh lặng bỗng chốc vỡ vụn.
Hàng nghìn ánh mắt màu lục bảo sáng lên giữa rừng sâu. Chúng nhìn chằm chằm vào căn cứ đến gai người.
GÀOOOOOOO!!!
Tiếng hú kéo dài thê lương dội thẳng vào màng nhĩ. Hàng trăm tiếng hú khác đáp lời, tạo thành một cơn sóng âm làm rung bần bật các vách ngăn hợp kim.
Bị kích thích bởi mùi hương “Tiên Thiên Chi Khí”, bầy Ám Ảnh Lang đã rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Chúng không e dè ánh đèn pha. Không chùn bước trước tiếng động cơ gầm rú. Trong đôi mắt đám sói giờ chỉ còn duy nhất một cơn đói khát nguyên thủy:
Xé xác những kẻ đang giữ báu vật và nuốt trọn nguồn năng lượng kia.
Sơn rút khẩu STV-380 khỏi bao đùi. Tiếng lên đạn trượt vang lên.
Sai lầm của một chỉ huy tay ngang, sự xung đột giữa công nghệ và tu chân, tất cả đã hội tụ lại thành cơn ác mộng này.
“Toàn đội! Tự do khai hỏa!” – Sơn bóp chặt micro ở cổ áo.
“Bảo vệ máy phát điện! Nếu nó nổ, tất cả chúng ta sẽ chôn xác tại đây!”
“KHAI HOẢ!” – Tiếng Thét của Sơn vừa dứt.
Không gian quanh Outpost Alpha nổ tung trong ánh lửa. Bốn tháp pháo tự động trên cao đồng loạt quay nòng. Những cơn mưa đạn 7.62mm dội thẳng vào màn đêm.
“Cánh phải tiếp địch! Cự ly 100 mét!” – Tiếng súng máy PKM của Việt nổ đì đùng kèm theo báo cáo gấp gáp qua bộ đàm.
Dưới ánh đèn pha quét ngang, bầy Ám Ảnh Lang hiện ra như một cơn thủy triều đen tuyền.
Những con sói cấp 1 tuyến đầu bị đạn xuyên giáp bắn nát thây. Máu thịt văng tung tóe.
Nhưng bầy thú cuồng bạo coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Xác sói chất chồng lên nhau. Lũ phía sau dùng chính thân xác đồng loại làm bậc thang, điên cuồng trèo lên hàng rào điện từ.
“Chết đi lũ súc vật!” – Hùng gầm lên, hai tay ghìm chặt khẩu đại liên gắn trên công sự cánh trái.
Bên cạnh anh, Tâm giật chốt, ném liên tục những quả lựu đạn nổ phá ra ngoài. Những quầng lửa cam rực xé toạc đội hình thú săn mồi.
[Áp suất Lò phản ứng chạm mốc 350%. Cấu trúc Đấu thạch thô đang phân rã.] – Ánh sáng đỏ từ AI Vô chớp liên hồi trên kính bảo hộ của toàn đội.
Việt gào lên qua kênh nội bộ, tiếng đạn nổ rền vang lấn át cả giọng cậu:
“Chỉ huy! Nhiệt độ lõi đang nung chảy lớp vỏ bảo vệ! Phải xả áp ngay lập tức!”
“Cố giữ thêm mười giây! Ép khiên chạy tối đa!” – Sơn bóp chặt micro, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lòng bàn tay.
“Nếu xả áp hạ khiên lúc này, bọn sói sẽ tràn vào xé xác tất cả chúng ta!”
Nhưng biến cố tồi tệ nhất đã ập đến.
Lò phản ứng hồ quang bị ép chạy 300% công suất để duy trì tấm khiên. Áp lực linh năng quá lớn gây ra hiện tượng cộng hưởng ngược.
Viên Đấu thạch thô bên trong lõi máy nứt toác. Một luồng xung điện linh năng EMP cực mạnh quét ngang toàn bộ hệ thống mạch điện.
Xoẹt! Đoàng!
Mùi dây đồng cháy khét bốc lên nồng nặc. Tia lửa điện nổ lách tách dọc các vách công sự.
“Cánh trái mất điện hoàn toàn! Tháp pháo số 3 và số 4 tê liệt!” – Tiếng Việt báo cáo khẩn cấp trong kênh liên lạc nội bộ.
Lớp màng từ trường tại vị trí của Hùng và Tâm vụt tắt. Một khoảng trống phòng ngự tử địa mở toang.
[Cảnh báo: Lỗ hổng phòng ngự hướng 9 giờ. Mục tiêu cấp cao xâm nhập.]
“Nguy rồi!” – Sơn ở trung tâm chỉ huy nhìn thấy cảnh đó qua màn hình, tim anh thắt lại.
Anh định lao đi, nhưng trước mặt anh, hàng trăm con sói đã bắt đầu nhảy qua tường rào chính.
Từ trong bóng tối, một cái bóng khổng lồ lao vút qua khe hở. Một con Ám Ảnh Lang đầu mục cấp 2 đỉnh phong.
Nó cao hơn ba mét. Bộ lông đen hút trọn ánh sáng. Với một cú vồ tạt ngang, nó hất văng khẩu đại liên của Hùng.
Phập!
Bộ móng vuốt cắm ngập vào vai người lính trẻ. Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ lớp áo rằn ri.
“Anh Hùng!” – Tâm rút súng ngắn đạn xuyên giáp, định bóp cò.
Nhưng con sói đã quất mạnh chiếc đuôi cứng như roi thép, quật ngã Tâm văng đập lưng vào vách đá.
Hùng cắn nát môi. Máu từ vai chảy ròng ròng nhưng ánh mắt anh bừng lên sự quyết liệt tột cùng.
Sau lưng anh là lò phản ứng hồ quang. Trái tim của toàn đội. Chỉ cần con quái vật này tát thêm một phát, bình chứa sẽ vỡ, hai mươi mốt người sẽ bị xé xác ngay lập tức.
Hùng lao tới, vòng hai tay khóa chặt cổ con lang vương. Hai chân anh quắp chặt lấy lồng ngực của nó, dùng đòn khóa siết của đặc công để ghìm con thú lại.
“Tâm! Kích nổ khối C4 dự phòng đi!” – Hùng dồn toàn lực siết chặt, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo rách bươm.
“Không! Khối thuốc đó rất mạnh! Nó sẽ giết cả anh!” – Tâm lồm cồm bò dậy, hai tay run lẩy bẩy chạm vào kíp nổ từ xa bên hông.
“Mặc kệ tao!” – Hùng nhổ ra một ngụm máu tươi. Lớp da ngực anh bị móng vuốt sói cào rách toạc.
“Nó sắp đập nát Lò phản ứng rồi! Kích nổ ngay!”
Tâm đảo mắt nhìn quanh. Lũ sói phía sau đang tràn vào lỗ hổng như thác vỡ đê. Nếu không lấp lại, tất cả sẽ kết thúc.
Người lính công binh trẻ tuổi quệt dòng máu trên trán. Anh xách khối C4 cuối cùng lao tới, đứng sát cạnh Hùng và con thú đang lồng lộn.
“Cự ly quá gần! Sóng xung kích sẽ phá hủy diện rộng!” – Tiếng Sơn gầm qua bộ đàm.
“Tâm, lùi lại mười mét rồi thả bom!”
Tâm mỉm cười. Anh liếc nhìn chiếc camera an ninh đang chớp nháy màu đỏ trên góc trần. Anh biết Sơn đang nhìn mình.
“Không kịp đâu chỉ huy. Khoảng cách này mới đủ khối lượng đất đá để bịt vĩnh viễn cái hang.” – Tâm ấn ngón cái lên công tắc kíp nổ.
Hùng và Tâm nhìn nhau. Giữa chiến trường ngập mùi máu và tiếng gầm rú, trong mắt những người lính không hề có một tia sợ hãi.
Họ không tu tiên. Họ không đọc truyện huyền huyễn. Nhưng họ biết rõ sức nặng của hai chữ đồng đội.
Hùng nhếch mép cười, máu tuôn ra từ khóe miệng. Tâm gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng.
Cả hai cùng ngẩng đầu lên, gầm vang một tiếng át cả tiếng sói hú, chấn động cả khu rừng già Ma Thú Sơn Mạch.
“LÂM! CHĂM SÓC ANH EM!”
“VIỆT NAM MUÔN NĂM!!!”
OÀNG!!!
Một quầng lửa cam khổng lồ bùng lên. Sức ép của khối C4 cộng hưởng với dòng linh năng rò rỉ tạo ra vụ nổ quét sạch mọi vật cản.
Con Ám Ảnh Lang đầu mục cùng hàng chục con thú xunh quanh bốc hơi trong biển lửa. Lỗ hổng cánh trái bị sức ép vụn đá lấp kín hoàn toàn, tạo thành một bức tường lửa rực rỡ chặn đứng bầy thú.
GIAO THỨC HỦY DIỆT
Tại trung tâm chỉ huy, Sơn khuỵu cả hai đầu gối xuống mặt sàn hợp kim.
Qua màn hình giám sát, cánh trái chỉ còn là một cuộn khói trắng mù mịt. Vài mảnh quân phục rằn ri cháy sém, loang lổ máu văng dính thẳng vào ống kính camera.
Hai chấm xanh đại diện cho Hùng và Tâm trên bản đồ radar chớp nháy hai nhịp rồi tắt ngấm vĩnh viễn.
“Hùng! Tâm! Báo cáo tình hình!” – Tiếng Lâm khản đặc, gào đến rách cả màng loa bộ đàm.
Không gian buồng điều khiển chìm vào tĩnh lặng. Mùi thuốc nổ C4 pha lẫn mùi thịt cháy khét lọt qua hệ thống thông gió, xộc thẳng vào buồng phổi.
“Hai đứa bay đâu rồi? Trả lời tao! TÂM!!!” – Lâm đấm liên tiếp vào vách công sự, thanh âm nứt toác vì tuyệt vọng.
Sơn cúi gầm mặt. Mười đầu ngón tay cào xuống mặt sàn kim loại, bật cả móng.
Cái giá cho sự cẩn trọng sai lầm của một kẻ tay ngang vừa được thanh toán bằng mạng sống của chính đồng đội. Sự dằn vặt và hối hận bóp nghẹt lấy lồng ngực anh đến mức không thể thở nổi.
[Cảnh báo: Sinh hiệu số 04 và 05 mất kết nối. Lò phản ứng rò rỉ 15% linh năng.] – Giọng AI Vô vang lên đều đều báo cáo thiệt hại.
[Đề nghị Ký chủ tiến hành di tản khỏi vùng nguy hiểm.]
“Là lỗi của tao…” – Sơn gằn từng chữ qua kẽ răng.
Đôi vai anh run lên bần bật.
Nỗi đau đớn tột cùng nhanh chóng bị thiêu rụi bởi một ngọn lửa phẫn nộ đỏ rực.
Nhân cách thứ hai, con quái vật máu lạnh ẩn sâu trong tâm trí anh chính thức xé toạc lớp vỏ bọc cuối cùng của một người bình thường.
“Đóng mọi giao thức an toàn” – Sơn gằn từng chữ, máu rỉ ra từ kẽ răng cắn chặt.
“Mở Cổng không gian. Rút toàn bộ năng lượng dự trữ về đan điền tao. Ngay lập tức!”
[Từ chối mệnh lệnh. Ký chủ đang rơi vào trạng thái cảm xúc cực hạn. Ép nạp linh năng lúc này sẽ khiến Z-Serum phá hủy cấu trúc tế bào gốc…]
“TAO BẢO RÚT!!!”
Sơn gầm lên, vung tay đập vỡ nát tấm kính cường lực của bàn điều khiển.
[Đã hiểu. Ghi đè chỉ thị, Năng lượng từ Cổng không gian bắt đầu truyền tải… 50%… 80%… 100%. Đồng bộ linh thức hoàn tất.] – AI Vô chớp đèn đỏ rực toàn hệ thống. Thanh âm máy móc lần này mang theo một dải sóng cộng hưởng uy lực.
OÀNH!!
Một luồng kình khí bùng nổ từ tâm cơ thể Sơn, thổi bay mọi trang thiết bị xung quanh.
Trong đan điền của Sơn, Đấu Khí Xoáy quay cuồng như một cơn bão. Nó háu đói nuốt trọn lượng linh năng rò rỉ từ lò phản ứng và dòng năng lượng vô tận dội về từ Cổng không gian.
Dưới sự ép xung của AI Vô, anh đạp vỡ ranh giới sinh học, thăng thẳng lên Đấu Giả.
Đó là một Đấu Giả hoàn toàn dị biệt. Những mạch điện siêu nhỏ bám chặt lấy vòng xoáy Đấu khí, chuyển hóa năng lượng sinh học thành dòng plasma xanh lam rực sáng.
[Ting. Ký chủ đã hoàn thành việc thăng cấp sinh học chính thức bước vào Đấu Giả. Linh thức được gia tăng.]
Sơn bước ra khỏi công sự. Mũi giày bốt đạp lên nền đất nhầy nhụa máu và ruột sói dưới ánh trăng đỏ.
Anh xách khẩu STV-380 lên ngang tầm mắt.
Gân xanh trên cánh tay nổi cộm, hóa thành những sợi dây cáp sinh học cắm phập vào khối Đấu thạch gắn dưới ốp.
Dòng plasma chạy dọc theo cẳng tay, truyền thẳng vào buồng đạn. Cả khẩu súng tỏa ra ánh sáng plasma chói mắt, biến đổi từ vũ khí Trái Đất thành một món pháp bảo hủy diệt.
“Vô! Giải phóng toàn bộ cơ quan thuật dự trữ. Cho phép quá tải bộ xử lý lõi.” – Sơn vuốt ngược mái tóc bết mồ hôi.
“Tao muốn tất cả chúng nó phải chết!”
[Rõ, thưa Ký chủ. Giao thức Hủy Diệt chính thức mở khóa.]
Cổng không gian khổng lồ đằng sau lưng anh bừng sáng.
“Chuyển toàn bộ súng Gatling sang đạn xuyên giáp lõi nhiệt. Kích hoạt tên lửa đa mục tiêu.” – Sơn chĩa thẳng nòng STV-380 về phía bầy Ám Ảnh Lang đang nhe nanh lao tới.
Một trăm năm mươi chiếc Drone chiến đấu mang theo tên lửa siêu nhỏ vút lên trời. Ngay bên dưới, một trăm năm mươi Robot Alpha tràn ra như một bầy kiến máy.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Những tia plasma màu lam xé toạc màn đêm. Mỗi phát đạn bắn ra xuyên thủng ba bốn con thú cùng lúc. Những vết lủng trên xác sói bốc cháy xèo xèo.
[Định vị: Đàn thú bao vây vòng ngoài. Tọa độ: Toàn bộ lưới nhắm.] – AI Vô đồng bộ dữ liệu tác chiến lên võng mạc.
“Càn quét.” – Sơn gõ ngón trỏ lên cò súng.
Bầu trời đêm rực sáng. Đàn Drone dội cơn mưa tên lửa nổ tung tuyến sau của bầy sói. Đất đá bắn tung tóe.
Dàn Robot Alpha tản ra thành đội hình hàng ngang hoàn mỹ. Nòng Gatling tuôn ra những dải lụa lửa dài hàng chục mét.
Đạn xuyên giáp xé toạc lớp da lông ma thú. Lưỡi dao nhiệt độ cao bung ra từ cánh tay cơ khí, chém bay đầu bất kỳ con ma thú nào dám áp sát rào chắn.
[Cảnh báo: Đơn vị Robot số 42 hư hại 55%. Khớp nối tay phải vỡ. Hết đạn dự trữ.] – Bảng thông báo chớp nháy bên góc trái.
“Kích nổ tự hủy.” – Sơn lạnh lùng ra lệnh.
Một tiếng nổ vang lên, kéo theo mười con sói bốc hơi thành cột sương máu. Robot hỏng lập tức biến thành quả bom sống lao thẳng vào giữa bầy địch.
Sơn đứng cô độc dưới ánh trăng máu.
Anh quay đầu nhìn về phía đống đổ nát cánh trái, nơi tàn tích của vụ nổ C4 vẫn còn vương những vụn áo xanh rằn ri.
Đôi mắt rực tia plasma của Sơn tĩnh lặng và lạnh lẽo đến thấu xương. Anh gằn giọng. Âm thanh được bộ khuếch đại của AI truyền đi vang vọng khắp Thung lũng Chết.
“Tao thề. Tao sẽ không để bất kỳ con súc sinh nào tới nơi này mà còn nguyên vẹn rời đi.”

Bình luận 0