HỎA NGỤC CHÂN KHÔNG
Bầu trời Thung Lũng Chết một lần nữa bị xé toạc. Khối kim loại thứ hai mang theo đầu đạn áp nhiệt lao xuống với tốc độ không thể đánh lệch.
Khói bụi từ vụ nổ trước chưa kịp tan đã bị luồng áp suất mới ép dạt sang hai bên.
Tại phòng điều hành ngầm, Sơn gõ lệnh kích hoạt ngòi nổ ở độ cao mười mét so với mặt đất.
Anh nhìn chằm chằm vào chấm đỏ trên màn hình hồng ngoại, giọng bình thản:
“Đã bắn. Xem hắn chống đỡ kiểu gì khi bị thiêu rụi.”
Trên không trung, khối kim loại nổ tung.
Không có sóng xung kích bạt ngang vạn vật như quả Scud-B đầu tiên.
Thay vào đó, một quầng lửa bùng phát, lan rộng và bám dính lấy mọi bề mặt. Lượng oxy trong bán kính hàng trăm mét bị đốt cháy sạch chỉ trong một cái chớp mắt.
Một vùng chân không nóng chảy lập tức hình thành.
Bên dưới, Mộc Nghị vừa ôm lấy Nhã Lan thì luồng áp suất chênh lệch cực đại giáng xuống.
Lớp khiên Đấu khí Mộc hệ bao quanh hai người bắt đầu sủi bọt, mỏng dần rồi tan chảy trước nhiệt độ hóa học cực đoan.
Không khí trong lồng ngực bị rút ngược ra ngoài. Phế nang căng phồng đau đớn như sắp vỡ tung.
Nhã Lan túm chặt lấy vạt áo chiến bào của Mộc Nghị. Khuôn mặt nàng tím tái, lồng ngực thắt lại từng cơn co giật.
Nàng há miệng, nhưng không có lấy một luồng dưỡng khí nào lọt vào. Từng tiếng đứt quãng khó nhọc thoát ra từ cổ họng:
“Nghị ca… chạy…. đừng…”
Mộc Nghị cắn răng đến rỉ máu. Gân xanh nổi hằn trên trán và dọc hai bên thái dương. Hắn ôm ghì lấy Nhã Lan, giấu nàng vào sát lồng ngực mình để che chắn quầng lửa đang ập xuống từ mọi phía.
“Lan nhi, bám chặt lấy ta! Hãy tin tưởng ta, lần này không ai có thể chia rẽ chúng ta!”
Lửa bám lên chiến bào. Da thịt bắt đầu bỏng rát. Dưỡng khí đã cạn kiệt hoàn toàn. Giữa vùng không gian bị bức bởi hỏa lực hiện đại, sự chống cự bằng Đấu khí của một tu sĩ đang nhanh chóng đi đến giới hạn cuối cùng.
THIÊN CƠ MANH NHA – SINH CƠ QUY TỤ
Lồng ngực Mộc Nghị bỏng rát. Lớp bảo vệ Đấu khí cuối cùng vỡ vụn.
Giữa lằn ranh sinh tử, hắn nhắm mắt, dồn ý niệm mỏng manh chạm vào đốm đen nhỏ bé đang ngủ say nơi tâm mạch. Một hạt giống.
“Xin lỗi…” Mộc Nghị thầm gọi, khóe môi nứt nẻ rỉ máu. “Giúp ta một lần nữa đi, bạn của ta.”
Hạt giống khẽ rung lên. Nó không có ngôn ngữ để đáp lời, nhưng một nhịp đập mạnh mẽ lập tức dội ngược lại tâm trí hắn, mang theo sự đói khát bản năng.
Cơ chế phòng vệ tối hậu kích hoạt.
Toàn bộ kho năng lượng sinh cơ Mộc Nghị tích lũy từ máu và tu vi của kẻ địch suốt mười năm qua bị hạt giống bòn rút trong một cái chớp mắt.
Mái tóc đen nhánh của hắn thoắt cái bạc trắng. Hắn đang đem sinh mệnh dự trữ ra hiến tế cho đợt sinh trưởng này.
Hàng vạn sợi rễ cây đen bóng như những sợi cáp bọc thép đâm xuyên qua lỗ chân lông của hắn. Chúng trào ra, đan chéo vào nhau với tốc độ kinh hồn, tạo thành một lớp kén gỗ uốn lượn ôm trọn lấy Nhã Lan vào tâm bảo vệ.
Ngay sau đó, các rễ chính cắm phập xuống nền đá cứng. Chúng xuyên qua mặt đất, quấn lấy những tàn tích kim loại của chiếc xe bọc thép, dùng chính khoáng chất và sắt thép làm điểm tựa để ép buộc phình to.
Từ cái kén nhỏ, rễ cây đùn lên cuồn cuộn, dựng thành một thực thể hình người khổng lồ cao đến tám mét, sừng sững đứng giữa biển lửa chân không.
Tại phòng điều hành ngầm Lạc Long Quân, màn hình radar nhấp nháy cảnh báo.
[Phát hiện cấu trúc sinh học không xác định,]
Giọng máy móc của Vô vang lên đều đều. – [Mã gen không khớp với cơ sở dữ liệu sinh vật địa phương. Thực thể đang tiêu hao năng lượng dự trữ ở mức 300% để tái cấu trúc vật chất.]
Hoàng phó chỉ huy bật dậy, hai tay chống mạnh xuống bàn chỉ huy, ánh mắt găm chặt vào khối màn hình:
“Cái quái gì thế này? Một cái cây đang tự xây dựng cơ thể sao, susano sao?”
Giữa thung lũng đang bốc cháy, thực thể rễ cây tám mét khẽ chuyển động. Lớp vỏ ngoài của nó cháy xém dưới nhiệt lượng áp nhiệt, nhưng ngay lập tức, những sợi rễ mới từ bên trong lại đùn ra thay thế.
Nó vung cánh tay khổng lồ, dùng lực lượng vật lý thuần túy gạt phăng tàn dư của quả bom đang cháy dở sang một bên.
Bên trong lồng ngực bằng rễ cây, Mộc Nghị nhắm nghiền mắt, dùng toàn bộ ý thức còn sót lại để neo giữ khối cơ thể vĩ đại này không sụp đổ.
TÀN CUỘC – ÁT CHỦ BÀI HÉO ÚA
Quầng lửa áp nhiệt tàn dần. Không khí từ bên ngoài thung lũng ùa vào lấp đầy vùng chân không, tạo ra những luồng gió thốc mạnh mang theo tàn tro.
Thực thể rễ cây khổng lồ sừng sững đứng đó, nhưng sinh cơ bên trong đã cạn kiệt. Những sợi rễ bóng bẩy từng cứng như thép giờ đây teo tóp, chuyển sang màu tro xám.
Gió tạt qua, hàng loạt mảng gỗ giòn tan rụng lả tả, hóa thành bụi phấn trước khi chạm đất.
Lớp giáp thực vật sụp đổ. Mộc Nghị ôm Nhã Lan rơi phịch xuống nền đá nóng rẫy.
Hạt giống dị mộc đã tiêu hao sạch năng lượng dự trữ. Nó thu nhỏ lại thành một đốm xám mờ nhạt, chìm sâu vào lồng ngực Mộc Nghị và rơi vào trạng thái ngủ đông.
Mộc Nghị quỳ một chân trên mặt đất. Hơi thở của hắn đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mái tóc đen nhánh nay đã bạc trắng rũ rượi.
Nhã Lan ho sặc sụa, vươn bàn tay run rẩy chạm vào gò má tàn tạ của hắn. Nước mắt nàng trào ra, nóng hổi:
“Nghị ca… đủ rồi… Dừng lại đi… thiếp thật sự không thể nhìn chàng như thế nữa, coi như thiếp cầu xin chàng…”
Mộc Nghị nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, áp lên mặt mình.
Ánh mắt hắn vằn tia máu, mờ đi nhưng vẫn quật cường ghim về phía trước, nơi những khối kim loại hình nhện (Beta Robot) đang từ từ trườn ra khỏi các hốc đá:
“Ta từ chối ! Ta nhắc lại một lần nữa cho nàng hiểu, ta sẽ mang nàng đi … không ai ngăn được ta…”
Cùng lúc đó, tại phòng điều hành ngầm Lạc Long Quân, không gian chùng xuống trong sự tĩnh lặng kinh hoàng.
Màn hình lớn hiển thị rõ cảnh tượng một sinh vật vừa hứng trọn hỏa ngục chân không mà vẫn còn thở.
Bình đấm mạnh tay xuống mặt bàn kim loại, trán lấm tấm mồ hôi:
“Hút cạn oxy và nung chảy đất đá mà hắn vẫn sống? Thật là quái vật!”
Thắng siết chặt quai hàm, con mắt còn lại trừng lớn, lộ rõ sự bất an:
“Nếu một vạn tên như hắn tràn vào Việt Nam, quân đội của chúng ta lấy hỏa lực gì để cản nổi?”
Giáo sư Vương vội vã tháo kính lão, bàn tay run rẩy rút khăn lau trán:
“Sự tiến hóa và thoái hóa diễn ra chỉ trong vài nhịp thở. Đây là cấu trúc tế bào phi logic nhất tôi từng thấy. Nếu bắt sống và trích xuất được mã gen đó, nền sinh học của chúng ta sẽ phát triển phi tốc!”
Minh ‘kỹ sư’ đập tay vào bảng dữ liệu, hai mắt sáng rực:
“Lớp vỏ thực vật kia có khả năng cách nhiệt tuyệt đối. Độ bền vật liệu vượt xa mọi hợp kim hiện tại của chúng ta!”
Hoàng phó chỉ huy đứng khoanh tay ở góc phòng, giọng điệu điềm tĩnh hơn hẳn những người khác:
“Chỉ huy… đúng như dự kiến. Hắn đã dùng hết bài tẩy để cản hai quả Scud. Phát tiếp theo chắc chắn sẽ lấy mạng tên Bán bộ Đấu Vương này.”
Sơn khoanh tay trước ngực, ánh mắt không hề dao động trước sự hoảng loạn xen lẫn phấn khích của cấp dưới. Anh nhìn lướt qua màn hình radar. Những chấm xanh lục đang di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía tâm chấn.
[Báo cáo,]
Giọng Vô vang lên đều đều. [Có một mục tiêu mức năng lượng Đấu Linh và hai mươi mục tiêu Đại Đấu Sư đang tiếp cận hiện trường để chi viện. Mười mục tiêu Đại Đấu Sư khác vẫn giữ nguyên vị trí ở cuối thung lũng, làm nhiệm vụ canh gác nô lệ.]
Sơn quay ngoắt lại, ném một ánh nhìn sắc bén về phía ban chỉ huy, lạnh lùng cắt ngang mọi lời bàn tán:
“Tốt. Mục tiêu mạnh nhất đã cạn kiệt thủ đoạn phòng ngự. Nhưng tuyệt đối không được để bọn chi viện tiếp cận.”
Sơn gõ ngón tay xuống bàn, ra lệnh dứt khoát:
“Hoàng, khởi động Chằn Tinh – 01. Thắng, Bình, xuất kích đội Thánh Gióng. Điều động toàn bộ hai mươi chiếc Alpha Robot chân nhện chở bộ binh tiến lên phía trước để đánh chặn Đấu Linh và đám Đại Đấu Sư kia. Nếu bọn chúng mang mục tiêu thoát khỏi tọa độ, hai quả đạn đạo vừa rồi coi như ném đi!”
Sau đó anh lại bấm nút và ra lệnh:
“Vô, lập tức chuẩn bị kích hoạt quả tên lửa Scud-B cuối cùng, hắn là 1 vị bán bộ Đấu Vương, khi chưa chết hoàn toàn thì không thể khinh thường.”
[Nhận lệnh, thưa ký chủ.]
Tiếng còi báo động đỏ vang khắp căn cứ dưới lòng đất. Những cỗ máy chiến tranh khổng lồ bắt đầu khởi động, nhả khói trắng, chuẩn bị trồi lên mặt đất để đè bẹp những tàn dư cuối cùng của thế lực bản địa.
Bình luận 0