CHƯƠNG 1: SỰ CỐ VÀ BẢN THIẾT KẾ KHÔNG TƯỞNG

Cập nhật: 00:19 - 17/04/20265,332 từLượt xem: 3

NGÕ CỤT

17h00. Biên Hòa.

Năm 2026, kinh tế lao dốc. Các đợt cắt điện luân phiên vắt kiệt sức chịu đựng của nhiều người. Căn phòng mười lăm mét vuông hầm hập hơi nóng.

Sơn cởi trần, mồ hôi ướt đẫm lưng ghế, mười ngón tay gõ liên tục xuống bàn phím. Trên màn hình máy tính, những dòng mã đỏ rực báo lỗi nhảy múa.

Công ty khởi nghiệp thiết bị thông minh vừa tuyên bố phá sản tháng trước, để lại một khoản nợ không nhỏ. Anh đang dồn sức viết một thuật toán AI mới để bán gỡ vốn.

Cạch.

Cánh cửa khẽ mở. Gia Kỳ bước vào, đặt đĩa táo gọt sẵn lên mặt bàn ngổn ngang dây cáp và bo mạch.

“Anh nghỉ một lát đi.” – Kỳ nói, với tay chỉnh lại hướng chiếc quạt điện cho gió thốc thẳng vào người chồng.

“Anh ngồi lỳ từ sáu giờ sáng rồi.”

Sơn dừng tay. Anh xoay ghế lại, đón lấy đĩa táo.

“Anh đang cố sửa nốt đoạn mã lỗi.”

Kỳ nhìn những dòng lệnh nhấp nháy trên màn hình, ngập ngừng một nhịp:

“Sáng nay anh Lâm có gọi.”

Sơn khựng lại. “Anh ấy bảo sao?”

“Anh ấy nói bên chuỗi chung cư mới đang cần người vận hành hệ thống camera an ninh. Anh Lâm xin được một suất kỹ thuật viên bảo trì. Lương cứng hai mươi triệu, làm giờ hành chính. Hay là…” – Kỳ dừng lại, quan sát nét mặt chồng.

“Hay là anh cứ nhận tạm. Nợ nần mình cày trả dần, sau này có vốn anh lại làm dự án tiếp.”

Sơn đặt đĩa táo xuống bàn. Anh đưa tay, bao lấy bàn tay Kỳ.

“Kỳ, anh biết em lo.” – Giọng Sơn trầm xuống.

“Nhưng bảo anh quay lại làm thợ đi sửa mạng dạo, đục tường đi dây… anh không cam tâm.”

Gia Kỳ không rút tay lại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không có nửa lời trách móc.

“Em không ép anh phải làm.” – Cô nhẹ giọng.

“Em chỉ sợ anh thức trắng đêm mãi rồi đổ bệnh ra. Tiền bạc mất rồi thì làm lại được.”

Sơn bóp nhẹ tay vợ. Tầm mắt anh lướt xuống phần bụng vẫn chưa nhô lên của cô.

Áp lực của một người đàn ông chuẩn bị làm cha nặng trĩu trên vai, nhưng nó cũng là thứ khiến anh không cho phép mình lùi bước.

“Anh không muốn sau này con mình thấy bố nó là một kẻ dễ dàng bỏ cuộc.” – Sơn dứt khoát nói.

“Cho anh thêm một tuần. Anh sẽ chốt xong cái thuật toán này.”

Kỳ khẽ gật đầu. Cô xoay người bước ra cửa.

“Được rồi. Anh ăn táo đi, em ra ngoài nấu cơm.”

Cánh cửa khép lại. Sơn quay mặt về phía màn hình máy tính, hai bàn tay lại đặt lên bàn phím.

Mã lệnh lạ và Cái giá của sức mạnh

Tiếng bước chân Gia Kỳ xa dần. Sơn xoay người lại, ngón tay vừa chạm vào chuột máy tính, màn hình đột ngột chớp tắt.

Không phải do điện lưới. Cục sạc dự phòng nối với máy tính vẫn sáng đèn.

Trên nền đen ngòm của màn hình, một chuỗi mã lệnh kỳ lạ bắt đầu tuôn trào như thác. Không phải C++, không phải Python.

Những ký tự góc cạnh tự động xếp lớp, nhấp nháy liên hồi với tốc độ chóng mặt.

Sơn cau mày. “Lỗi card màn hình à?”

Anh rướn người, định vươn tay rút phích cắm nguồn.

Ngay khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào mép nhựa, một luồng sáng xanh chói lòa bùng nổ.

Không kịp chớp mắt, một vật thể vô hình từ luồng sáng phóng thẳng vào giữa trán anh.

Bịch.

Sơn ngã vật ra sau, đập mạnh lưng xuống sàn gạch.

Một cơn đau kinh hoàng ập tới, xé toạc màng não. Cảm giác như hàng tỷ nơ-ron thần kinh đang bị dòng điện cao thế băm vằm, ép buộc phải đập đi xây lại toàn bộ cấu trúc.

“Ư…”

Sơn cuộn người lại như con tôm. Hai bàn tay ôm chặt lấy đầu, mười ngón tay bấu chặt vào chân tóc.

Anh muốn thét lên. Bản năng muốn gào lên để giải toả cơn đau đang vượt quá ngưỡng chịu đựng của con người.

Nhưng ngay khi mở miệng, hình ảnh Vợ đang vo gạo ở gian bếp cách đó mười bước chân xẹt qua tâm trí.

Cô ấy đang mang thai.

Sơn cắn phập hàm răng vào môi dưới.

Vị máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang miệng.

Từng thớ cơ trên lưng, trên cánh tay anh co giật bần bật. Mồ hôi lạnh vã ra, ướt sũng mảng lưng trần.

Sự tra tấn thể xác kéo dài từng giây từng phút.

Dữ liệu xa lạ liên tục ép vào đại não, cưỡng bức bộ nhớ của một con người bình thường phải tiếp nhận.

Sơn bấu chặt tay vào nền gạch, cắn rách cả môi, quyết không phát ra một tiếng rên la nào lớn hơn tiếng quạt máy đang chạy vù vù trên bàn.

Chỉ đến khi cơn đau lên tới đỉnh điểm vượt quá giới hạn thể chất, bóng tối mới dội xuống, nuốt chửng lấy ý thức của anh.

Giao thức Vô và Bản thiết kế

Vài phút sau.

Sơn lảo đảo chống tay ngồi dậy. Phổi rát buốt sau từng nhịp thở dốc. Nền gạch dưới lưng lạnh toát. Mùi máu tanh từ vết cắn rách môi vẫn còn vương trong khoang miệng.

Ngay khi anh vừa mở mắt, một giao diện đồ họa mờ ảo, màu xanh nhạt, hiện thẳng lên võng mạc. Dù anh chớp mắt hay quay đầu đi hướng khác, khung hình đó vẫn bám chặt lấy tầm nhìn.

[Hệ thống AI ‘Vô’ khởi động hoàn tất. Tình trạng vật chủ: Ổn định.]

Một giọng nói đều đều, hoàn toàn vô cảm vang lên bên trong đầu anh.

Sơn tựa lưng vào chân bàn làm việc. Sự hoảng loạn ban đầu lùi lại rất nhanh. Đọc mòn hàng trăm bộ tiểu thuyết tiên hiệp và huyền huyễn, anh không lạ gì motip “hệ thống” hay “bàn tay vàng” giáng từ trên trời xuống.

Nhưng với tư duy của một dân IT từng khởi nghiệp thất bại, anh biết chắc chắn không có bữa ăn nào miễn phí.

Cái giá cho lần “cài đặt” vừa rồi suýt lột đi nửa cái mạng của anh.

“Mày là hệ thống à?” – Sơn thấp giọng, vươn tay lấy cốc nước lọc trên bàn uống cạn để làm dịu cổ họng.

“Từ đâu chui ra? Tại sao lại chọn tao?”

[Tôi là Vô. Một khối mã lệnh trôi dạt trên không gian mạng. Tần số não bộ của anh vô tình trùng khớp với biên độ kích hoạt của tôi.]

“Vô tình?” Sơn nhếch mép.

[Tôi không chọn anh vì may mắn. Tôi chọn anh vì bộ não anh vừa đạt đủ ngưỡng chịu tải để cài đặt. Dữ liệu nguồn của tôi hiện đang bị khóa. Anh cần nâng cấp quyền hạn để truy xuất thêm.]

“Mày làm được gì cho tao?”

[Tôi có thể hỗ trợ anh thao tác, đánh cắp và kiểm soát các thiết bị điện tử xung quanh qua sóng não.] Vô đáp, rồi lập tức hiển thị một dòng cảnh báo đỏ.

[Nhưng hiện tại chức năng này bị vô hiệu hóa. Não bộ con người không thể phát tín hiệu trực tiếp vào mạng Wifi hay Bluetooth. Anh bắt buộc phải chế tạo một thiết bị ngoại vi đặc thù để làm trạm trung chuyển. Trong dữ liệu cốt lõi của tôi có một dự án lớn, nếu hoàn thành, nó sẽ đóng vai trò như một trạm tích hợp siêu việt.]

Sơn nheo mắt. Giao diện trước mắt anh hiển thị một thanh công cụ tối giản. Nổi bật nhất ở chính giữa là một tệp dữ liệu được đóng khung đỏ.

“Mở tệp màu đỏ kia ra.” – Sơn ra lệnh trong đầu.

[Tệp dữ liệu: Bản thiết kế Cổng Không Gian. Cảnh báo: Lõi mã hóa chỉ cho phép mở một lần. Đoạn mã sẽ tự hủy sau khi quá trình trích xuất hoàn tất.]

Không gian trước mắt Sơn bung mở thành một bản vẽ kỹ thuật 3D. Từng lớp cấu trúc xoay tròn. Các thông số vật lý, phương trình nhiệt động học và kết cấu vi mạch hiện ra chi tiết.

Sơn dán mắt vào những mô hình đang chuyển động. Nếu thứ này là thật, nó vượt xa mọi giới hạn công nghệ mà nhân loại đang có. Một cánh cổng mở sang không gian khác.

Nhưng khi anh lướt mắt xuống phần danh sách vật tư cần thiết để thi công, đồng tử Sơn khẽ co lại.

Hợp kim Titanium cấp hàng không. Lõi từ trường siêu dẫn nhiệt độ phòng. Máy in 3D công nghiệp chuẩn quân sự. Hệ thống cáp quang chịu áp lực cao,….

Sơn tự tát nhẹ vào má mình một cái, rồi bật cười. Một nụ cười méo xệch.

“Mày quăng cái bản vẽ này cho một thằng vừa phá sản?” – Sơn dùng hai tay vuốt mạnh mặt mình.

“Làm cái thứ này… tao có bán cả nội tạng đi cũng không mua nổi một cái đinh ốc.”

Bản thiết kế này là một kho báu vô giá, nhưng đối với một cá nhân, nó chỉ là một tờ giấy vụn.

Cuộc gọi cầu viện

Sơn vuốt mặt. Mồ hôi lạnh vẫn còn rịn trên trán, vệt máu xước ở môi dưới bắt đầu đông lại.

Anh nhìn chằm chằm vào danh sách vật liệu ảo đang hiển thị trong võng mạc. Đây không phải  những món đồ chơi bán trôi nổi trên mạng.

Chỉ có một nơi duy nhất sở hữu nguồn lực và đủ thẩm quyền chế tạo những thứ này:

Quân đội Nhà nước.

Nhưng một gã kỹ sư vừa phá sản không thể tự nhiên đi tới cổng doanh trại quân đội và nói rằng mình biết cách mở đường sang thế giới khác.

Họ sẽ tống anh vào trại thương điên. Anh cần một người trung gian. Một người đủ tin tưởng, có sự nhạy bén và có đặc quyền tiếp cận hệ thống an ninh.

Sơn với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn. Cầm lên, bấm nhanh một dãy số quen thuộc.

Đầu dây bên kia đổ chuông ba tiếng rồi bắt máy. Tiếng còi xe cộ và tiếng bộ đàm cảnh sát lạo xạo vọng vào màng loa.

“Alo, Sơn à?” – Giọng Lâm ồm ồm, hơi thở gấp gáp.

“Suy nghĩ kỹ vụ đi làm bảo trì camera chưa? Anh đang kẹt ngoài hiện trường, nói nhanh.”

Sơn hít một hơi sâu, cố ép nhịp tim đang đập thình thịch của mình chậm lại.

“Anh Lâm. Em có một file dữ liệu.”

“Dữ liệu gì? Chú lại hack được camera túm được vụ buôn lậu nào à?”

“Không. Nó lớn hơn thế.” – Sơn gí sát điện thoại vào tai, gằn giọng.

“Em sẽ gửi qua đường truyền bảo mật của anh. Anh nghe kỹ đây, không phải trò đùa đâu. Anh xem đi, rồi tự quyết định xem có nên còng tay đưa em đi khám tâm thần hay không.”

Đầu dây bên kia đột ngột chùng xuống. Tiếng ồn ào dường như bị gạt sang một bên.

Lâm là Đội trưởng cảnh sát hình sự, sự nhạy bén nghề nghiệp khiến anh lập tức bắt được sự căng thẳng tột độ trong giọng nói của cậu em.

“Chú đang dính vào chuyện gì?” – Giọng Lâm đổi hẳn tông, lạnh và sắc hơn.

“Chưa dính. Nhưng chắc cũng sắp rồi.” – Sơn đáp chần chờ.

“Nếu anh xem xong và thấy những gì em thấy… hãy báo cáo thẳng lên Bộ Quốc phòng giúp em.”

Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây.

“Mười lăm phút nữa anh về trụ sở.” – Lâm dứt khoát.

“Gửi thẳng vào mail nội bộ mã hóa của anh. Ở yên trong nhà, tuyệt đối không gửi cái này cho bất kỳ ai khác. Rõ chưa?”

“Rõ.”

Sơn dập máy. Điện thoại cạch một tiếng xuống mặt bàn. Con đường duy nhất để biến bản thiết kế này thành sự thật vừa được mở ra.

Nút “Send” định mệnh

19h00 tối. Căn phòng không bật đèn. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Sơn.

Ngón tay trỏ của anh lơ lửng trên con chuột. Trỏ chuột dừng đúng ở nút “Gửi” đính kèm tệp dữ liệu đã mã hóa.

Chỉ một cú nhấp.

Sơn khựng lại. Tâm trí anh trôi về buổi tối tuần trước.

Gia Kỳ bước ra từ nhà tắm, đặt lên bàn một chiếc que thử thai.

Hai vạch đỏ au. Lúc đó, cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt tin tưởng.

Nếu nhấn nút này, mọi thứ sẽ thay đổi. Anh không còn là một gã kỹ sư đang chật vật tìm việc.

Anh sẽ kéo Gia Kỳ và đứa con chưa chào đời vào một vòng xoáy của an ninh quốc gia, quân đội, và những bí mật có thể đánh đổi bằng cả mạng sống.

Nhưng nếu rụt tay lại, sáng mai anh sẽ gọi cho Lâm. Đi nhận bộ đồ nghề, làm một gã thợ bảo trì camera, an phận đục tường nối dây qua ngày.

Anh sẽ nuôi con bằng sự hèn nhát của một kẻ đã từng chạm tay vào cơ hội thay đổi thế giới nhưng lại sợ hãi lùi bước.

Sơn hít một hơi sâu. Không khí trong lồng ngực căng tràn.

Ngón tay anh ấn mạnh xuống.

Cạch.

Thanh tiến trình màu xanh lá trên màn hình chạy vọt qua trong tích tắc.

Tệp tin đã được gửi. Không có nút hoàn tác.

Sơn đẩy ghế đứng dậy. Anh bước ra cửa, vặn nắm đấm.

Ngoài phòng khách, Gia Kỳ đang lúi húi xếp lại xấp giáo án trên bàn trà. Thấy tiếng động, cô ngẩng đầu lên.

Sơn đứng tựa vào khung cửa, nhìn vợ.

“Vợ. Em có hối hận không?” – Sơn hỏi, giọng rất trầm.

Gia Kỳ dừng tay. Cô hơi nghiêng đầu: “Hối hận vì lấy anh à?”

“Vì chọn một thằng không chịu an phận.”

Cô nhìn anh một lúc lâu. Không có sự hoảng hốt hay dò xét, chỉ có sự điềm tĩnh của một người phụ nữ đã quá hiểu chồng mình.

“Em chỉ cần anh đừng làm việc quá sức.” Cô đáp, nhẹ nhàng nhưng rõ từng chữ.

Sơn im lặng gật đầu. Anh biết, sự bình yên của ngôi nhà này vừa chính thức khép lại.

Cuộc thẩm định sinh tử

08h00 sáng. Hai ngày sau.

Quán cà phê nằm sâu trong con hẻm đường Tú Xương, Quận 1.

Hôm nay quán treo biển tạm nghỉ. Hai đầu hẻm có ba chiếc SUV kính đen bít bùng đỗ im lìm.

Bên trong xe là những bóng người mặc thường phục nhưng dáng ngồi thẳng tắp, mắt liên tục quét qua các góc phố.

Sơn ngồi yên khuấy ly cà phê đen. Tiếng bước chân dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng.

Lâm bước vào, theo sau là một người đàn ông lớn tuổi.

Tóc hoa râm, dáng đi nhanh nhẹn của quân nhân, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu vì thiếu ngủ trầm trọng.

“Giáo sư Vương, Viện trưởng Viện Vật lý hạt nhân cấp cao.” – Lâm giới thiệu ngắn gọn, kéo ghế ngồi xuống, mắt vẫn đảo nhanh kiểm tra các góc chết của quán.

Giáo sư Vương không chào hỏi. Ông ném xạch chiếc máy tính bảng bọc ốp chống sốc quân sự xuống mặt bàn.

“Cậu Sơn.” – Giọng ông khàn đặc.

“Bốn mươi tám tiếng qua, tôi đã trưng dụng toàn bộ hệ thống siêu máy tính lượng tử của Viện Hàn lâm. Tôi thậm chí phải ký lệnh đặc biệt để chạy một mô phỏng va chạm hạt gia tốc ở hầm ngầm cấp quốc gia.”

Ông rướn người về phía trước, hai tay chống mạnh lên bàn.

“Chỉ để chứng minh hai phần trăm khối lượng công thức cậu gửi là có cơ sở. Và kết quả… các hạt vi lượng đó thực sự bẻ gãy được liên kết không gian.”

Sơn ngừng khuấy cà phê. Anh nhìn thẳng vào mắt vị giáo sư già. “Nghĩa là dự án khả thi?”

“Đừng nói chuyện khả thi hay không ở đây!” – Giáo sư Vương gắt nhẹ, âm lượng bị nén chặt xuống mức tối đa.

“Trước tiên tôi không cần biết bản thiết kế này cậu lấy ở đâu ra. Nhưng cậu có hiểu bản thiết kế này đại diện cho cái gì không? Nếu làm được, chúng ta sẽ có một lãnh thổ mới, giải quyết hoàn toàn bài toán cạn kiệt tài nguyên. Nhưng nếu lộ ra…”

Giáo sư Vương gõ mạnh ngón tay trỏ xuống mặt bàn.

“…Cậu, vợ cậu, và toàn bộ những người liên quan sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên triệt hạ của mọi tổ chức tình báo toàn cầu. CIA, MI6 hay tình báo phương Bắc sẽ làm mọi cách để bắt cậu, hoặc xóa sổ cậu. Đây không phải trò chơi khởi nghiệp đâu cậu thanh niên.”

Sơn im lặng. Dưới gầm bàn, bàn tay anh khẽ siết chặt lại. Sự lựa chọn hai ngày trước lại hiện về. Đã bước một chân vào thì không có đường lui.

“Cháu biết.” – Sơn đáp, rành rọt từng chữ.

“Cháu không cần an toàn tuyệt đối. Cháu cần quân đội đứng ra lo vật liệu, và bảo vệ gia đình cháu. Phần còn lại, cháu sẽ làm.”

Giáo sư Vương nhìn chằm chằm gã kỹ sư trẻ trước mặt. Đôi mắt đỏ ngầu của ông khẽ chớp, sự nghi ngờ ban đầu dần nhường chỗ cho một sự quyết liệt đồng điệu.

Ông rút trong túi áo khoác ra một chiếc bộ đàm mã hóa, bấm nút.

“Mở vòng vây an ninh cấp một. Mục tiêu đã xác nhận.”

Giáo sư Vương quay lại nhìn Sơn, gật đầu.

“Từ giây phút này, hồ sơ nhân thân của cậu bị niêm phong. Cậu và gia đình nằm dưới sự bảo vệ của mạng lưới an ninh quốc gia. Chào mừng cậu đến với Chiến dịch Z-26.”

Chiếc SUV lăn bánh khỏi con hẻm, chầm chậm hòa vào dòng xe cộ đông đúc của buổi sáng Sài Gòn.

Sơn ngồi ở băng ghế sau, tựa lưng vào lớp nệm da. Cảm giác căng cứng ở thái dương vẫn còn âm ỉ sau khi não bộ bị ép tiếp nhận lượng dữ liệu khổng lồ đêm qua.

Quanh anh, hai đặc vụ mặc thường phục ngồi im lặng, ánh mắt sắc sảo liên tục quan sát gương chiếu hậu và dòng xe bên ngoài.

Điện thoại trong túi quần Sơn rung nhẹ.

Anh lấy ra. Màn hình sáng lên một tin nhắn chưa đọc từ Gia Kỳ, gửi lúc 7h12 phút:

“Anh nhớ ăn sáng nhé. Đừng làm việc quá sức.”

Sơn nhìn chằm chằm vào dòng chữ ngắn ngủi.

Không ai ngoài anh biết rằng, phía sau lời dặn dò bình dị ấy, cả gia đình anh vừa bị đặt lên một bàn cờ sinh tử.

Vợ anh, đứa con chưa chào đời của anh, giờ đây đã bị buộc chặt vào vận mệnh của một dự án an ninh quốc gia cấp độ cao nhất.

Từ hôm nay, anh không còn quyền được thất bại.

Bàn tay Sơn khẽ siết chặt lấy chiếc điện thoại. Khớp ngón tay tì mạnh lên lớp vỏ ốp.

Ngoài kia, nắng sớm bắt đầu trải dài trên xa lộ hướng về Biên Hòa. Một cánh cửa vô hình đã mở tung, và Sơn biết, vĩnh viễn không còn đường quay lại.

Chương sau

Bình luận 0