CHƯƠNG 36: ĐỘT PHÁ

Cập nhật: 12:00 - 24/04/20263,140 từLượt xem: 0

NGƯỞNG CỬA ĐẤU VƯƠNG

Quả Scud-B thứ ba xé toạc tầng không gian. Một tiếng nổ siêu thanh dội thẳng xuống tâm chấn, quét sạch lớp sương mù cuối cùng của thung lũng.

Khối kim loại mang theo đầu đạn khổng lồ rực sáng như mặt trời, mang theo áp suất nén thẳng xuống mặt đất.

Giữa đống đổ nát, Mộc Nghị buông thõng hai bàn tay đầy máu. Tiếng xích sắt rơi lanh canh.

Hắn vươn người đứng thẳng dậy, dùng bờ vai rộng che khuất tầm nhìn của Nhã Lan khỏi nguồn sáng phía trên.

Bàn tay hắn lật nhẹ. Một viên đan dược trong suốt như pha lê hiện ra. ‘Tố Linh Nghịch Mệnh Đan’.

Năng lượng sinh cơ từ viên đan vừa rò rỉ, mặt đất dưới chân hắn lập tức đâm lên vài mầm cỏ xanh, nhưng chỉ một chớp mắt sau đã rũ xuống, hóa thành tro bụi vì bị rút cạn nhựa sống.

Không chút do dự, Mộc Nghị ngửa đầu nuốt trọn.

Lọn tóc bạc trắng của hắn thoắt cái chuyển sang màu đen nhánh. Lấp đầy bởi một nguồn lực cuồn cuộn bạo phát từ bên trong.

Từ sau lưng hắn, hai luồng năng lượng hệ Mộc màu xanh sẫm vọt ra, ngưng kết thành một đôi cánh vươn rộng.

Tuy nhiên, trên bề mặt đôi cánh rực rỡ ấy lại chằng chịt những vết nứt đen kịt, không ngừng rỉ ra làn khói xám. Linh hồn bản nguyên của hắn đang tự thiêu đốt để ép cơ thể vượt ngưỡng hạn định.

Bán kính mười mét xung quanh hắn, đá tảng bị áp lực vô hình nén chặt xuống nửa mét, phẳng lỳ. Không khí vặn vẹo dưới áp lực của cảnh giới Đấu Vương .

Mộc Nghị ngẩng đầu, hai mắt ghim chặt vào quả đạn đạo đang ập xuống. Hắn nhếch mép, giọng khàn đặc đầy ngạo nghễ dội ngược lên không trung:

“Ta là Mộc Nghị, một bước là Vương. Muốn lấy mạng ta? Thiên chưa đủ tư cách, đến đây đi!”

LỜI CẦU XIN GIỮA BIỂN LỬA

Quầng sáng trắng lóa bùng lên, nuốt chửng toàn bộ khu vực tâm chấn. Một vùng chân không hình thành chỉ trong tích tắc, kéo theo luồng nhiệt lượng lên đến hàng ngàn độ C táp thẳng xuống mặt đất. Đá tảng lập tức nóng chảy.

Mộc Nghị quỳ một chân xuống nền đất đỏ rực. Hắn dang rộng đôi cánh năng lượng, tạo thành một bức tường bao bọc hoàn toàn lấy Nhã Lan vào lòng.

Hai tay hắn kết ấn với tốc độ chớp mắt. Năng lượng Đấu Vương bạo phát từ đan điền.

“Địa giai: Vạn Cổ Trường Sinh – Thiên Diệp Tán!”

Hàng loạt thân cây cổ thụ hư ảo mọc lên từ lớp đá nóng chảy. Cành lá đan chéo vào nhau, dựng thành một vòm che khổng lồ nhiều lớp trên đỉnh đầu.

Sóng xung kích mang theo hỏa diễm ập tới. Lớp lá cây đầu tiên bốc cháy thành tro, nhưng ngay lập tức, một lớp lá mới mọc ra thay thế nhờ vào nguồn sinh cơ đang cuồn cuộn không ngừng trong cơ thể Mộc Nghị.

Hắn đang dùng sức mạnh ép xung từ đan dược để đối kháng trực diện với hỏa lực hiện đại, tuyệt nhiên không có dấu hiệu kiệt sức.

Dù vòm cây chặn được luồng xung kích vật lý, hơi nóng cực đoan vẫn lọt vào bên trong.

Nhã Lan ôm chặt lấy thắt lưng Mộc Nghị. Da mặt nàng đỏ ửng, rồi nhanh chóng phồng rộp lên. Những bọng nước phình to dưới áp suất nhiệt rồi vỡ ra, để lại những vệt máu loang lổ.

Nhan sắc khuynh thành tan biến dưới cái nóng nhân tạo, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng thể hiện qua từng cơn co giật trên vai nàng.

“Nghị ca…” Nhã Lan ho sặc sụa. Nàng hướng ánh mắt tuyệt vọng về phía một con robot Beta đang đứng ở rìa hố bom, nơi có ống kính camera quang học đang nhấp nháy đèn đỏ.

Nàng vươn bàn tay run rẩy, gào lên trong làn khói:

“Dừng lại đi… tôi xin các người… hãy cứu anh ấy… Tôi sẽ làm bất cứ điều gì! Làm nô lệ, làm vật thí nghiệm… làm ơn tha cho anh ấy!”

Mộc Nghị lập tức vươn tay, dùng sức nắm chặt lấy bả vai nàng kéo lên. Khóe môi hắn rỉ máu do dư chấn nội thương, nhưng ánh mắt vằn đỏ vẫn sắc như dao. Đấu khí trên người hắn không hề suy giảm, ngược lại ngọn lửa xanh sẫm càng cháy càng vượng.

“Không được cầu xin bọn chúng!” Mộc Nghị gằn từng chữ, nhìn chằm chằm vào ống kính camera.

“Lan nhi… ta còn rất nhiều sức. Nguồn lực này thừa sức chặt đứt mấy sợi xích cỏn con đó. Chúng ta sẽ rời khỏi đây!”

Cùng lúc đó, tại trạm chỉ huy, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt điềm tĩnh của Sơn.

[ Báo Cáo: Biểu đồ linh hồn và sinh cơ duy trì ổn định ở mức vượt 400% so với dữ liệu ban đầu. Không hề có dấu hiệu sụt giảm năng lượng sau khi hứng chịu quả bom.]

Sơn gõ ngón tay lên mặt bàn kim loại, ánh mắt lạnh đi.

“Sống dai thật,” anh thầm cảm thán. “Một bán bộ Đấu Vương hứng trọn ba quả Scud-B ở khoảng cách gần mà vẫn duy trì được Đấu kỹ phòng ngự quy mô lớn, như Đấu Vương bình thường chỉ cần trúng một quả là đủ chết rồi.”

Đã đến mức này, muốn triệt để kết liễu tên kia thì phải đánh trực diện.

Sơn rời mắt khỏi màn hình, mở kênh liên lạc nội bộ: “Đội Alpha tiếp tục kìm chân viện binh. Các đơn vị còn lại, chuẩn bị theo tôi tiếp cận mục tiêu.”

CUỘC HỖN CHIẾN

Ở tuyến phòng ngự đầu tiên, Hắc lão đã hóa điên. Lão tận mắt chứng kiến khối hỏa lực thứ ba giáng thẳng xuống vị trí của Mộc Nghị.

Sự phẫn nộ và tuyệt vọng đẩy tu vi Đấu Linh năm sao lên mức cực đại. Lão bỏ mặc đám thủ vệ đang bị súng máy càn quét, một mình xé thủng hàng rào hỏa lực.

Thanh trượng trong tay lão được bọc một lớp Đấu khí hệ Mộc dày đặc, đập thẳng vào khớp gối của một con robot Alpha. Hợp kim vỡ vụn.

Lão mượn đà đạp lên vách đá, nhảy vọt lên cao rồi nện một đòn tàn nhẫn vào phần đầu cỗ máy.

Mạch điện đứt lìa, chập cháy. Chất lỏng thủy lực phun trào, xịt tung tóe. Cỗ máy cao mười mét mất thăng bằng, đổ sầm xuống mặt đất tạo ra khói bụi bay tán loạn.

Chưa dừng lại ở đó, Hắc lão lấy chính xác con robot vừa đổ làm điểm tựa, phóng mình lao tới đâm xuyên thanh trượng qua lớp giáp ngực của con Alpha thứ hai. Hai cỗ máy tiền phương bị phế bỏ chỉ trong vài nhịp thở.

Ánh mắt vằn đỏ của vị Đấu Linh ghim chặt vào khối thép khổng lồ đang nã pháo liên tục phía sau. Hắc lão dồn lực vào đôi chân, nhắm thẳng tới vị trí của Chằn Tinh – 01.

Trong khoang điều khiển, Hoàng gõ mạnh tay lên bảng điện tử, lớn tiếng hét vào kênh bộ đàm:

“Bình! Thắng! Cản lão già đó lại! Đừng để lão chạm vào Chằn Tinh, chiếc xe này không chịu nổi lão dày vò đâu!”

Từ trên không, hai luồng phản lực xanh lam vút xuống.

Bình ‘máy’ ép công suất động cơ vượt mức an toàn. Hắn nã liền một dải lựu đạn từ trường xuống mặt đất, tạo thành một bức tường nhiễu sóng chắn ngang đường tiến của Hắc lão.

“Nhận lệnh! Đang quá tải động cơ để bọc sườn!” Bình đáp nhanh qua thiết bị liên lạc.

Thắng ‘cụt’ lợi dụng trọng lực, lao thẳng từ trên cao xuống. Cây côn hợp kim mang dòng điện cao áp trong tay máy của hắn giáng thẳng xuống đỉnh đầu Hắc lão.

Lão già gầm lên, vung trượng đỡ đòn. Đấu khí xanh lục và điện năng vạn vôn va đập, nổ tung thành những tia chớp chói lòa, hất văng những tảng đá vụn xung quanh.

Cuộc giằng co giữa một cường giả tu chân và hai bộ giáp Thánh Gióng thế hệ mới chính thức bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.

GIAO THỨC SẮT

Lúc này bầu trời trên đỉnh đầu Mộc Nghị tối sầm lại.

Không phải do khói bụi, mà là một bầy đàn cơ giới.

Hai trăm cỗ máy Beta chân nhện trườn tới từ mọi hướng, bao vây vòng ngoài tâm chấn. Phía trên không, hai trăm chiếc drone hình dạng chim cắt và bọ cánh cứng bay lượn san sát, khóa chặt mọi góc độ đào tẩu.

Các drone bay xếp thành các vị trí đặc thù, xung điện plasma toả ra xung quanh, kết nối mỗi chiếc drone thành 1 tấm lưới plasma siêu lớn.

Mục đích duy nhất là ngăn Đấu Vương bay ra ngoài khu vực này.

Hàng trăm nòng pháo và súng máy hạng nặng đồng loạt chĩa thẳng vào bóng người đang quỳ dưới vòm trời plasma.

Trận này, Sơn đích thân ra mặt.

Anh bước xuống từ lưng một con robot Beta chỉ huy. Theo sát phía sau là hơn hai trăm bộ đội và vài chục kỹ thuật hậu cần.

Lẫn trong đám đông đó, Nam đứng im lìm một góc. Hai hàm răng hắn cắn chặt vào nhau. Ánh mắt vằn đỏ ghim thẳng vào hình ảnh Nhã Lan đang ôm riết lấy cơ thể Mộc Nghị.

Ngay bên cạnh vai Sơn, một vật thể kim loại to bằng quả bóng lơ lửng bám theo.

Bề mặt khối thép liên tục lõm vào rồi lồi ra một cách mất kiểm soát, phát ra những tiếng u u trầm đục.

Đó là “Phôi Lõi Lỗi” — khối năng lượng chưa hoàn thiện từ phòng thí nghiệm.

Sơn đưa mắt nhìn Mộc Nghị, cất giọng đều đều qua linh thức liên lạc:

“Vô, kích hoạt Giao thức mười. Nâng công suất toàn bộ lên 100% .”

[ Đã Nhận ]

Giáo sư Vương đứng phía sau, tay run rẩy đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự tham lam khi nhìn chằm chằm vào biểu đồ sinh trắc học trên bảng điện tử:

“Dù cấu trúc linh hồn đang phân rã, nhưng mã gen của hắn vẫn đang tự tái tạo dưới áp lực! Sinh cơ cuồn cuộn không dứt! Thật là một tuyệt phẩm hoàn hảo cho Z-serum!”

Bình ‘chiến lược gia’ khoanh tay, cau mày nhìn về phía đối phương:

“Sơn, cẩn thận. Nhìn lượng Đấu khí của hắn kìa, năng lượng vẫn còn rất dồi dào. Cái phôi lỗi này có đối phó được hắn không?”

Sơn không chớp mắt, nhếch mép đáp:

“Dù sao đó cũng là vậy phẩm cấp 5 duy nhất căn cứ, chú đừng lo lắng thế chứ, vật phẩm cháu tạo không chỉ mỗi việc điều khiển thiết bị không đâu.”

Giữa vòng vây sắt thép và họng súng, Mộc Nghị từ từ đứng thẳng dậy, kéo Nhã Lan ra sau lưng.

Hơi thở của hắn dồn dập nhưng lồng ngực vẫn căng tràn sinh lực. Ngọn lửa xanh sẫm trên đôi cánh rạn nứt bùng lên dữ dội hơn, thiêu đốt nốt những mảng lá cây cuối cùng.

Hắn trừng mắt nhìn Sơn, chuẩn bị bung toàn bộ sinh cơ để phá vây.

Trận chiến sinh tử bây giờ mới thực sự bắt đầu.

 

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0