GỌNG KÌM THÉP
Tuyến phòng thủ số một tan hoang. Khói đen bốc lên từ những xác máy Alpha vỡ vụn. Dầu thủy lực loang lổ trên mặt đất nứt nẻ.
Hắc lão đứng giữa đống đổ nát. Lồng ngực lão phập phồng liên hồi. Bộ y phục xám rách bươm, loang lổ vết máu từ những mảnh kim loại văng trúng.
Một bóng đen khổng lồ từ trên không giáng xuống. Đông Sơn Giáp đáp đất. Lực va đập hất văng những khối sắt vụn xung quanh. Cỗ máy sừng sững chặn đứng con đường duy nhất lùi về phía đại lộ của đoàn buôn.
Từ hai mạn sườn, hai bộ giáp Thánh Gióng của Bình ‘máy’ và Thắng ‘cụt’ đồng loạt trượt tới. Chân đế cơ khí ma sát với mặt đá tạo ra những vệt tia lửa ngắn.
Ba cỗ máy cao ba mét tiến vào vị trí, lập thành thế chân kiềng. Họng súng đa nòng và mũi giáo hợp kim đồng loạt chĩa thẳng vào vị Đấu Linh năm sao ở tâm điểm.
Giọng Lâm trầm đục, truyền qua hệ thống loa ngoài của bộ giáp:
“Hắc lão, chịu trói đi. Mộc Nghị đã bị khống chế. Ông không còn đường thắng đâu.”
Hắc lão nhổ toẹt một ngụm máu lẫn bụi bẩn xuống đất. Bàn tay gân guốc siết chặt lấy thanh trượng gỗ. Khóe miệng lão nhếch lên thành một nụ cười gằn:
“Lũ chuột nhắt núp trong vỏ sắt! Muốn giữ mạng lão phu? Các ngươi còn non lắm!”
VA CHẠM CẤP ĐỘ ĐẤU LINH
“Chết đi thằng già ghê tởm.” – Thắng hét lên.
Động cơ dưới gót chân Thắng ‘cụt’ phụt lửa. Cỗ máy chồm tới. Côn điện cao áp vung ngang, kéo theo một dải hồ quang chói mắt.
Hắc lão lùi lại nửa bước, dựng đứng thanh trượng đỡ đòn. Đấu khí mộc hệ va đập với dòng điện hàng vạn vôn, làm bật ra những tia lửa sáng rực.
Ngay khoảnh khắc giằng co, cánh tay máy của Thắng đột ngột gập ngược lại một góc chín mươi độ — một tư thế hoàn toàn phi lý đối với khớp xương sinh học.
Nòng plasma tích hợp trên cổ tay chĩa thẳng vào mặt Hắc lão, khai hỏa.
Một chùm sáng tím vọt đi. Hắc lão dậm mạnh chân. Một bức tường gỗ xù xì từ dưới đất đâm sầm lên chắn ngang.
Tia plasma xuyên thủng lớp gỗ, nung chảy bề mặt nhưng mất đi động năng, không chạm tới đích.
“Non nớt ngu xuẩn” – Hắc Lão cười nhạt.
Lão mượn lực đẩy, lộn vòng ra sau, vung trượng đập thẳng vào đầu Đông Sơn Giáp của Lâm.
Lâm không né tránh. Cánh tay cơ khí đưa Thánh Giáo Hỗn Nguyên lên đỡ gọn.
Mỗi lần trượng và giáo va vào nhau, các khớp thủy lực trên Đông Sơn Giáp lại phát ra những tiếng xì nhỏ. Hệ thống tự động tinh chỉnh biên độ dao động để triệt tiêu lực phản hồi.
Hắc lão càng đánh càng kinh hãi. Đấu khí dồn vào đòn đánh giống như rơi xuống một hố đen không đáy.
Đòn thứ nhất vừa ra, đòn thứ hai đã bị mũi giáo của Lâm chặn đứng ngay trên quỹ đạo. Khả năng tính toán và năng lực thích nghi của Lâm được bộ giáp khuếch đại vượt xa phản xạ thông thường, ép chặt mọi đường lùi của vị Đấu Linh.
Từ khoảng cách ba mươi mét, Bình ‘máy’ liên tục nã đạn gây nhiễu. Những tiếng nổ dồn dập quanh chân Hắc lão hất tung đất đá.
“Bình, anh chặn đường của lão đi, tôi sẽ hạ lão.” – Hoàng nói qua bộ đàm.
“Tốt”.
Sóng xung kích không nhằm sát thương, mà liên tục làm đứt gãy dòng chảy Đấu khí, ép lão phải phân tâm phòng ngự, hoàn toàn không có cơ hội tụ lực thi triển sát chiêu.
Cách đó ba trăm mét, tháp pháo 125mm của xe bọc thép Chằn Tinh chớp sáng. Một viên đạn xuyên giáp lao xé gió tới.
Hệ thống cảnh báo nguy hiểm trong não vị cường giả rung lên bần bật. Hai tay lão kết ấn với tốc độ tàn ảnh: Mộc Nhân Thế Thân.
Viên đạn găm thẳng vào vị trí của lão, nổ tung. Nhưng thứ vỡ vụn bay tứ tung chỉ là một khúc gỗ mang hình người. Cách tâm nổ vài mét, Hắc lão lảo đảo hiện ra, vai áo xám cháy xém, rỉ máu.
Trong khoang lái Chằn Tinh, Hoàng đập mạnh tay lên bảng điều khiển:
“Mẹ kiếp, vậy mà không trúng!”
Thành ‘Mắt diều hâu’ không rời mắt khỏi kính ngắm, ngón tay thoăn thoắt điều chỉnh lại cự ly quang học:
“Hắn là Đấu Linh, bản năng sinh tồn rất cao. Tiếp tục dồn ép, đừng để hắn thở.”
“Góc ba giờ! Thắng, khóa mạn sườn trái!” Bình gào lên qua kênh liên lạc nội bộ. Nòng pháo trên vai anh nhả thêm một dải đạn nổ, dựng thành một bức tường lửa chặn đứng hướng lùi của mục tiêu.
“Nhận lệnh!”
Thắng bẻ tay lái. Động cơ dưới gót bộ Thánh Gióng phụt cháy. Cỗ máy trượt ngang trên mặt đất đá với tốc độ chóng mặt.
Cây côn điện vung lên từ dưới thấp, gạt phăng một tảng đá, ép Hắc lão phải nhảy vọt lên không trung để né đòn quét chân.
Chỉ chờ có thế, Lâm lập tức hành động. Động cơ sau lưng Đông Sơn Giáp đẩy công suất tối đa.
Bộ giáp ba mét vút lên, áp sát Hắc lão ngay giữa không trung. Thánh Giáo Hỗn Nguyên mang theo lực xé gió kinh người, đâm thẳng vào giữa ngực vị Đấu Linh.
“Kết thúc.” Lâm gằn giọng.
Mũi giáo đâm xuyên lồng ngực Hắc lão. Nhưng không hề có máu tứa ra.
Ngay khoảnh khắc lưỡi hợp kim xuyên qua áo, cơ thể Hắc lão đột ngột xẹp lép, bong tróc ra từng mảng vỏ cây khô. Đấu kỹ: Mộc Thiền Thoát Xác.
Khúc gỗ thế mạng vỡ nát dưới lực đâm của Lâm. Bóng Hắc lão lảo đảo hiện ra dưới mặt đất cách đó năm mét. Sắc mặt lão xám xịt, khóe môi trào máu tươi do chịu phản phệ từ Đấu kỹ bảo mệnh.
Lão chưa kịp đứng thẳng, Thắng đã lao tới.
Cánh tay máy vung nòng plasma, chuẩn bị nướng chín mục tiêu.
“Tao không tin thằng già mất dạy như mày né được đòn này!!” – Thắng gầm lên.
Hắc lão cắn răng, vung tay áo. Một nắm hạt giống đen kịt văng ra. Vừa chạm đất, chúng lập tức nảy mầm, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên dây leo bọc đầy mủ nhựa trơn tuột.
Tia plasma bắn trúng, làm mủ nhựa sôi bùng lên bốc khói mù mịt, nhưng lực sát thương bị trượt quỹ đạo, văng sang một bên.
Mượn làn khói nhựa cây, Hắc lão cong người lại như một con cá trạch. Lão lộn vòng, luồn lách qua những khe hở hẹp nhất giữa các mảnh vỡ Alpha, thoát khỏi tầm ngắm của ba họng súng trong đường tơ kẽ tóc.
“Thằng già này trơn quá!” Thắng chửi thề, đập mạnh tay máy vào vách đá.
Lâm đáp đất, rút giáo ra khỏi khúc gỗ mục. Hệ thống nhắm mục tiêu trên kính chắn gió liên tục chớp đỏ, tính toán lại quỹ đạo tẩu thoát của kẻ địch.
“Không cần vội.” Giọng Lâm vang lên trong kênh bộ đàm, điềm tĩnh và chắc chắn.
“Hắn dùng kỹ năng bảo mệnh liên tục, Đấu khí cạn rồi. Thu hẹp vòng vây lại. Bình, chuẩn bị lưới xung điện.”
BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG VÀ CHIÊU THỨC THOÁT THÂN
Hắc lão bị đẩy lùi sát vách núi. Một cú quét giáo của Lâm xé rách lớp Đấu khí hộ thể, để lại một vết thương dài trên ngực lão. Máu bắn tung tóe lên lớp giáp kim loại của Đông Sơn Giáp.
Ngay thời cơ đó, Bình ‘máy’ bóp cò. Một quả đạn hình trụ bắn vọt ra, nổ bung trên đỉnh đầu Hắc lão.
Một tấm lưới xung điện giăng ra, chụp thẳng xuống. Dòng điện vạn vôn chạy dọc theo các mắt lưới hợp kim, bám chặt lấy lớp Đấu khí xanh lục, thiêu đốt lớp phòng ngự cuối cùng của vị Đấu Linh.
Lão bị trói chặt, cơ thể co giật dưới điện áp cao.
Gọng kìm thép đã khép hoàn toàn.
Nhưng giữa vòng vây điện từ, Hắc lão nhếch mép. Bàn tay gân guốc của lão thoăn thoắt thò vào nắp nhẫn không gian, lôi ra hai cỗ nhân ngẫu bằng gỗ to bằng nửa người lớn.
Dưới ánh sáng xanh lam của động cơ giáp máy, hình dáng hai cỗ mộc nhân hiện rõ.
Một cỗ mang thân hình một bé gái với chiếc đuôi cáo lông lá đã đông cứng.
Cỗ còn lại là một bé trai xà nhân, phần thân dưới là đuôi rắn đầy vảy tróc lở.
Khuôn mặt chúng vặn vẹo trong sự hoảng loạn tột độ trước khi bị bí thuật mộc hệ rút cạn sinh cơ, đồng hóa thành gỗ tàn.
“Lão già biến thái này dùng chính trẻ em dị tộc để chế tác con rối thế thân.” – Hoàng hét lớn không thể tin qua bộ đàm.
“Bất cứ giá nào cũng phải giết được lão.” – Lâm gằn giọng ra lệnh.
Lão không do dự, ném thẳng hai cỗ mộc nhân nhi đồng vào tấm lưới xung điện và quỹ đạo mũi giáo của Lâm.
Lưới điện lập tức phóng toàn bộ điện tải vào vật cản mới.
Mũi giáo của Lâm đâm xuyên qua lồng ngực cỗ mộc nhân xà nhi.
Lực cản vật lý và sự xả điện khiến vòng vây xuất hiện một lỗ hổng nhỏ trong chưa tới một giây.
Chỉ cần một gang tấc đó là đủ. Hắc lão cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào thanh trượng. Thanh gỗ quý bỗng chốc phát ra ánh sáng xanh chói lóa.
Mộc Diệp Thiên Sương!
Thanh trượng tự bạo, nổ tung thành hàng vạn mảnh lá sắc lẹm như dao, bắn tỏa ra mọi hướng.
Cơn bão lá cây mang theo năng lượng tàn dư tạo ra lực đẩy kinh người, hất văng hai cỗ nhân ngẫu cháy đen vào mặt các bộ giáp.
Một làn sương mù xanh sẫm bùng phát, mang theo tính chất gây nhiễu sinh học, che khuất hoàn toàn tầm nhìn quang học và các cảm biến của ba cỗ máy.
“Cảnh báo! Cảm biến mất tín hiệu! Mục tiêu đang thoát ly hướng hai giờ!” – Tiếng Bình ‘máy’ vang lên gấp gáp qua bộ đàm.
CUỘC TRUY ĐUỔI VÔ VỌNG
Làn sương xanh sẫm bị gió cuốn tan. Tại tâm chấn, chỉ còn lại một vệt máu kéo dài, lẩn khuất thẳng vào vùng rìa tối tăm của Ma Thú Sơn Mạch.
Kênh liên lạc nội bộ của toàn quân đoàn bùng nổ.
“Sơn! Tên khốn đó tẩu thoát hướng hai giờ!”
Giọng Lâm gầm lên qua bộ đàm, mang theo sự cuồng nộ hiếm thấy ở vị Thiếu tướng. – “Hắn dùng xác trẻ em làm bia đỡ đạn! Bằng mọi giá không để hắn sống sót rời khỏi đây!”
Tại trạm chỉ huy tạm thời, Sơn ngón tay liên tục gõ xuống bàn điều khiển. Màn hình radar nhấp nháy liên tục. Sự lạnh lùng thường ngày bị xé rách bởi sự âm u đầy sát khí.
“Vô, mở khóa quyền truy cập vũ khí cấp hai.” – Sơn dứt khoát hạ lệnh.
“Kích hoạt bệ phóng chiến thuật. Dùng tên lửa tầm nhiệt. Vệ tinh mini khóa chết dấu vết sinh học của hắn cho tôi!”
Giọng máy móc của Vô vang lên đều đều:
[Xác nhận. Đã khóa dấu vết nhiệt độ. Chuẩn bị phóng.]
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng nổ đinh tai vang lên từ phía sau căn cứ. Hai quả tên lửa mini xé gió vút đi, kéo theo hai vệt khói trắng cắt ngang bầu trời xám xịt, lao thẳng về phía khu rừng nguyên sinh khổng lồ.
“Tên lửa chạm mục tiêu trong mười lăm giây!”
Bình ‘máy’ báo cáo cự ly. “Mười bốn… mười ba…”
Dưới những tán cây cổ thụ to bằng chục người ôm, bóng Hắc lão lướt đi như một bóng ma. Cả người lão đẫm máu, nhịp thở đứt quãng.
Hệ thống cảnh báo sinh tử trong đầu lão réo lên điên cuồng khi cảm nhận được hai luồng sát khí khổng lồ từ trên trời đang khóa chặt lấy mình.
“Mười giây!” Giọng Bình căng như dây đàn.
“Hắn đang thay đổi quỹ đạo liên tục!”
Hắc lão nghiến răng. Lão lao thẳng vào một khu vực bãi bùn lầy sủi bọt nhiệt.
Vung tay áo, lão xé toạc mảnh y phục dính đầy tinh huyết của mình, ném thẳng vào giữa vũng bùn nóng đang bốc hơi ngùn ngụt, sau đó lập tức lao mình nấp dưới một gốc cổ thụ có lớp vỏ dày hàng mét.
“Năm… bốn… ba…”
BÙM!!! BÙM!!!
Hai vụ nổ liên tiếp rung chuyển cả một góc Thung Lũng Chết. Cột lửa bốc cao hàng chục mét, thiêu rụi toàn bộ cây cối trong bán kính năm mươi mét. Đất đá và mủ nhựa cây bắn tung tóe.
Trong khoang lái Chằn Tinh, Thành ‘Mắt diều hâu’ dán mắt vào màn hình ảnh nhiệt: “Trúng mục tiêu không?”
Sơn nhìn chằm chằm vào biểu đồ radar tại trạm chỉ huy. Một luồng sáng đỏ nhấp nháy vài nhịp, sau đó vụt tắt ngấm. Màn hình hiển thị một dải nhiễu sóng chằng chịt.
[Báo cáo: Mất dấu mục tiêu sinh học. Tín hiệu hồng ngoại bị che khuất hoàn toàn bởi dị thường nhiệt độ môi trường.] Vô thông báo.
“Chết tiệt!” Thắng đập tay máy vào vách đá phía xa.
Giọng Lâm dội qua bộ đàm, không giấu được sự không cam lòng:
“Sơn, đội bay Alpha chuẩn bị xuất kích! Tôi sẽ dẫn một tiểu đội tiến vào rừng lùa hắn ra! Không thể để một lão già điên hận thù chúng ta sống sót!”
Sơn đứng im lặng. Anh nhìn biểu đồ nhiễu sóng trên màn hình đen ngòm.
Việc tung toàn bộ hỏa lực, ép một Đấu Linh năm sao đến bước đường cùng nhưng vẫn để sổng, là một sai sót chiến lược.
Nhưng thực tế chứng minh, máy móc của họ vẫn có giới hạn khi đối đầu với những cường giả bản địa liều mạng chạy trốn.
“Dừng lại, anh Lâm. Hủy lệnh xuất kích.” Sơn cất giọng, đè nén sự tức giận, trở lại làm một Chỉ huy tối cao.
“Sơn!” Lâm quát.
“Rừng Ma Thú không phải địa bàn của chúng ta.” Sơn phân tích nhanh, giọng rành mạch.
“Vệ tinh mini của chúng ta không có năng lực của em sẽ bị nhiễu nặng. Thậm chí trong đó có khả năng có ma thú cấp 5 cấp 6, anh không phải đối thủ.”
“Chúng ta cũng mất quá nhiều Alpha hôm nay rồi. Hắn đã trọng thương, sẽ không dám quay lại ngay đâu. Thu quân!.”
Kênh liên lạc chìm vào im lặng. Mọi người đều hiểu quyết định của Sơn là chính xác nhất lúc này.
Dù uất hận, họ không thể ném mạng binh lính vào nơi không đáng.
Sơn hít một hơi sâu, quay lưng lại với màn hình radar đang báo lỗi. Ánh mắt anh hướng thẳng về phía trung tâm của chiến trường, nơi Nhã Hi đang đứng bất động trước mặt Mộc Nghị và Nhã Lan.
“Thu dọn chiến trường.” Sơn ra lệnh lần cuối.
“Chúng ta có việc quan trọng hơn ở đây.”
Bình luận 0