CHƯƠNG 38: PHÁP ĐỘ VÀ BẢN NGÃ

Cập nhật: 20:34 - 24/04/20263,247 từLượt xem: 0

KỶ LUẬT LÀ SỨC MẠNH TỒN TẠI

Khói bụi từ cú đáp của Đông Sơn Giáp tản dần. Bộ giáp số 01 đứng sừng sững. Một tiếng xì thủy lực vang lên. Các chốt khóa nano trên ngực và vai giáp đồng loạt bật mở, trượt nhanh sang hai bên.

Lâm bước ra khỏi buồng lái. Anh mặc bộ quân phục dã chiến chỉnh tề, bên ngoài khoác thêm bộ khung xương trợ lực.

Trên cầu vai, quân hàm Thiếu tướng nổi bật giữa bãi chiến trường ngổn ngang xác máy.

Lâm không liếc nhìn Nam lấy một lần. Anh đi thẳng tới trước mặt Sơn. Bàn tay to lớn, thô ráp của Lâm nắm chặt lấy cổ tay đang cầm súng của Sơn.

Dùng lực vừa đủ, Lâm từ từ nhưng dứt khoát ấn họng súng hướng xuống đất.

Ánh mắt Lâm quét qua đám binh sĩ đang hoang mang. Theo bản năng được tôi luyện trong quân ngũ, hàng chục người lính xung quanh đồng loạt đứng thẳng lưng, dập gót giày, đưa tay lên thái dương thực hiện nghi thức chào nghiêm trang trước vị phó chỉ huy.

Lâm tiến sát lại, giọng trầm ổn chỉ đủ cho hai người nghe: “Sơn, mặc dù em là chỉ huy, nhưng em mới vào quân ngũ hơn một tháng. Có những điều em có quyền quyết định, nhưng có những điều thuộc về Điều lệnh và Pháp luật, em không được phép bước qua.”

Sơn nhìn Lâm thật sâu. Linh lực plasma và áp lực từ Phôi Lõi Lỗi quanh người anh vẫn chưa tan.

Giọng Sơn gằn xuống:

“Anh muốn ngăn cản em??!”

Lâm nhìn thẳng vào đôi mắt vằn máu của Sơn, điềm nhiên đáp:

“Đúng vậy a, anh muốn ngăn cản chú đó. Nếu không, chú sẽ thành một kẻ sát nhân trong hồ sơ tòa án quân sự khi trở về Trái Đất. Anh cũng không muốn lúc em dâu hỏi, anh lại phải nói chú mang án tích. Nhục lắm!”

Khí thế trên người Sơn chùng xuống. Phôi Lõi Lỗi thu liễm ánh sáng đen, ngừng cộng hưởng.

Thật tâm, với tư duy của một dân sự, đụng đến vợ con là điều anh không chấp nhận được, anh đã bóp cò giết Nam. Nhưng sự xuất hiện của Lâm, cùng cái gạt đạn vừa rồi, đã kéo anh về với hiện thực có pháp luật.

Sơn ghé sát, giọng nói hạ xuống thành một lời đe dọa lạnh lẽo:

“Anh có chắc xử lý vụ này ổn thỏa không? Vợ con em mà có mệnh hệ gì, chính em cũng không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Lâm bật cười ha hả, tiếng cười vang rền xé toạc không khí ngột ngạt. Anh vỗ mạnh lên vai áo Sơn:

“Chú nghĩ quân hàm Thiếu tướng của anh làm cảnh chắc? Quân đội lường trước được những biến cố này có thể không tránh được rồi. Vậy nên anh mới lên Thiếu tướng, còn em chỉ là Trung tá thôi. Yên tâm giao cho anh.”

Sơn im lặng. Anh tra khẩu súng ngắn trở lại bao đùi, lùi lại nửa bước, nhường sân diễn cho Lâm.

SỰ THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT

Nam quỳ rạp trên mặt đất, cánh tay phải gãy gập vắt vẻo bên hông, máu từ những ngón tay dập nát nhỏ từng giọt xuống lớp đá nóng. Hắn ngước lên, toàn thân run rẩy.

Đứng trước mặt hắn lúc này không phải là một gã dân sự tay ngang nữa, mà là vị Thiếu tướng mang theo sức nặng tuyệt đối của quân luật.

Lâm khẽ vung tay ra hiệu.

Hai vệ binh mang súng trường bọc giáp lập tức tách hàng, tiến thẳng về phía Nam. Một vòng còng từ trường chuyên dụng sập mạnh vào hai cổ tay hắn. Lực hút điện từ ép chặt, tước bỏ hoàn toàn khả năng cử động.

Xoẹt! Một vệ binh dứt khoát vung tay, xé phăng dải phù hiệu quân hàm trên vai áo Nam, ném thẳng xuống đất.

Lâm rút từ thắt lưng ra một thiết bị ghi âm quân sự bằng hợp kim, bấm nút. Đèn LED đỏ bắt đầu nhấp nháy, ghi lại mọi âm thanh tại hiện trường. Anh nhìn Nam, ánh mắt hiện rõ sự khinh bỉ tột độ.

“Binh nhì Nam.” Giọng Lâm vang lên đều đều, rành mạch.

“Cậu vi phạm ba tội danh đặc biệt nghiêm trọng trong thời chiến: Chống lệnh chỉ huy, mưu sát đồng đội, và đe dọa an toàn gia đình quân nhân. Toàn bộ bằng chứng đã được Vô lưu trữ.”

Mặt Nam cắt không còn một giọt máu, bờ môi trắng bệch mấp máy: “Tôi… tôi chỉ muốn cứu…”

“Câm miệng.” Lâm cắt ngang, âm sắc sắc lạnh như dao.

“Cậu không có tư cách nói về tình người ở đây. Quân đội Việt Nam không nuôi dưỡng hạng người dùng mạng sống của vợ con đồng đội để uy hiếp. Cậu sẽ được áp giải về Trái Đất để nhận phán quyết cao nhất từ Tòa án quân sự.”

Từ trong hàng ngũ, viên Trung đội trưởng phụ trách trực tiếp nhóm của Nam dập gót giày, bước nhanh lên phía trước.

Anh ta đứng nghiêm, giơ tay chào dứt khoát:

“Báo cáo Thiếu tướng! Chúng tôi xin nhận khuyết điểm vì đã để xảy ra sự cố này trong hàng ngũ!”

Lâm liếc mắt nhìn viên sĩ quan, gật đầu phân phó:

“Xong việc, các cậu về căn cứ viết kiểm điểm, không đủ 1000 chữ thì đừng ăn cơm. Tiếp đó, tập hợp lại viết một bản báo cáo chi tiết để làm bằng chứng trước tòa cho vụ án này.”

“Vâng, thưa Phó chỉ huy!”

Viên Trung đội trưởng cùng toàn bộ những người lính có mặt xung quanh đồng thanh đáp. Âm thanh rập khuôn, vang dội, triệt để đập tan mọi sự hỗn loạn và hoang mang trước đó.

Nam gục đầu xuống, triệt để hết hy vọng. Kỷ luật đã khôi phục lại trật tự cho toàn quân đoàn.

ĐỐI DIỆN VỚI HIỆN THỰC TÀN KHỐC

Sự hỗn loạn nội bộ vừa dứt, một tiếng nổ lớn dội lại từ tuyến phòng ngự phía xa, kéo theo cuộn khói đen bốc lên trời.

Bình ‘chiến lược gia’ chạm tay vào bộ đàm bên tai, sắc mặt trầm xuống:

“Chỉ huy, Hắc lão vừa đập vỡ hệ thống thủy lực của một cỗ Alpha. Lão ta đang điên cuồng thu hút hỏa lực để tạo đường máu. Nếu không chặn lại, lõi năng lượng của hàng rào plasma sẽ quá tải trong mười phút nữa.”

Sơn hít một hơi thật sâu, dằn lại biến cố vừa xảy ra. Khối “Phôi Lõi Lỗi” lơ lửng bên cạnh anh giảm dần tốc độ xoay. Ánh sáng đen nhánh dịu bớt, chỉ còn lại những tiếng u u trầm thấp.

Cách đó mười mét, Mộc Nghị vẫn đang ôm chặt Nhã Lan. Đấu khí mộc hệ trên người vị Đấu Vương không ngừng truyền sang để níu giữ chút hơi tàn cho nàng, nhưng đã bắt đầu phân rã.

Đúng lúc này, kênh liên lạc nội bộ vang lên giọng nói phấn khích đến run rẩy của Giáo sư Vương từ phòng thí nghiệm:

“Chỉ huy! Đừng giết thằng Đấu Vương đó vội! Sinh cơ của hắn là vô giá! Nếu cậu dùng Phôi Lõi Lỗi phân rã hắn, chúng ta sẽ mất một lò phản ứng sinh học cấp S đấy! Phải bắt sống!”

Lâm quay ra hỏi Sơn: “Em tính xử lý hai tên đó như nào?”

Ánh mắt Sơn ghim chặt vào hai bóng người dưới đất, giọng điệu không gợn sóng:

“Đấu Vương là kẻ đầu lĩnh đường dây buôn người, bộ chỉ huy đã thống nhất phải diệt. Nếu muốn giữ mạng làm tài nguyên, thì phải triệt để phế bỏ khả năng phản kháng của hắn.”

Lâm nghe xong, gật đầu đồng tình. Lý do của Sơn hoàn toàn đúng với mục tiêu chiến dịch và lợi ích của căn cứ.

“Bên kia cứ giao cho anh.” Lâm cất giọng trầm đục. “Chú ở lại bên này xử lý cho gọn đi.”

Lâm lùi lại một nhịp. Các chốt khóa nano trên Đông Sơn Giáp lập tức trượt đóng lại kín kẽ. Động cơ phản lực sau lưng và gót chân bùng lên ánh lửa xanh lam, đẩy bộ giáp 3m vút lên không trung, lao thẳng về phía phòng tuyến đang bốc cháy. Sơn đứng lại một mình, cất bước tiến về phía Mộc Nghị.

NHÃ HI VÀ BIẾN SỐ CUỐI CÙNG

Mộc Nghị ngẩng đầu. Bóng Sơn đổ dài trên nền đá nóng chảy. Bên cạnh vị Chỉ huy, khối “Phôi Lõi Lỗi” bắt đầu gia tốc vòng quay, những luồng sáng đen tụ lại thành một điểm, nhắm thẳng vào vị trí của hai người. Thời khắc kết liễu đã đến.

Nhã Lan thoi thóp trong vòng tay Mộc Nghị. Nàng cố gượng chút hơi tàn, hướng ánh mắt mờ đục về phía Sơn.

“Sơn…” Giọng nàng thều thào, đứt quãng.

“Ta biết… một di tích viễn cổ chưa ai khám phá. Ngươi có thể… buông tha Mộc Nghị được không? Thậm chí giết ta cũng được… chỉ cần tha cho chàng.”

Mộc Nghị ôm ghì lấy thân hình gầy gò của nàng, quát khẽ:

“Không được! Nàng mà chết, ta thà chết chung với nàng!”

Hắn ngước đôi mắt đỏ sọc lên nhìn Sơn, hạ mình van vỉ:

“Ta không biết tại sao các ngươi nhắm vào ta. Nhưng nếu các ngươi có thể cứu Nhã Lan, ta nguyện giao toàn bộ gia sản cho các ngươi.”

Sơn chẳng buồn trả lời. Đôi mắt anh bình thản nhìn xuống. Phôi Lõi Lỗi mở rộng vòng từ trường, chuẩn bị cho một kích chí mạng nhằm xóa sổ mục tiêu.

Từ phía sau những khối đá vỡ, một bóng người lảo đảo chạy lao tới.

“Xin dừng tay lại!”

Nhã Hi dang hai tay, chắn ngang giữa họng súng vô hình của Phôi Lõi Lỗi và Mộc Nghị.

Đồng tử Sơn hơi co lại. Anh không chớp mắt, ý niệm truyền vào hệ thống, chuẩn bị diệt luôn cả kẻ cản đường.

Ngay khoảnh khắc đó, âm thanh điện tử của Vô vang lên trong tai nghe:

[Báo cáo: Phát hiện dao động sinh mệnh thai nhi trong cơ thể đối tượng]

Sơn khựng lại. Động tác chuẩn bị khai hỏa dừng ở lưng chừng.

Một người phụ nữ đang mang thai.

Sự lạnh lùng của một anh bỗng dao động.

Hình ảnh người vợ đang mang bầu, mòn mỏi chờ đợi ở quê nhà lướt qua tâm trí Sơn.

Dù Mộc Nghị và bè lũ có tàn ác đến đâu, việc tự tay triệt hạ một thai phụ là ranh giới anh không thể bước qua.

Sơn hạ tay xuống. Áp lực từ Phôi Lõi Lỗi lập tức vơi đi một nửa.

“Cô là ai?” Sơn hỏi, giọng đều đều.

Nhã Hi thở dốc. Đôi mắt nàng đan xen giữa sự bi phẫn, oán hận và bi ai, ghim chặt vào cặp nam nữ đang ôm nhau dưới đất.

“Tôi biết các người nhắm vào đám nô lệ kia.” Nhã Hi cắn chặt môi, rớm máu.

“Tôi muốn trao đổi. Chỉ cần cho tôi tự tay xử lý hai người này, tôi sẽ bảo hộ vệ thả toàn bộ nô lệ phía sau tôi sang cho mấy người. Tôi xin mấy người.”

Phía sau Sơn, Bình ‘chiến lược gia’ cùng hai vị Trung đội trưởng vừa bước tới, đứng im lặng chờ lệnh.

Sơn nhìn chằm chằm vào Nhã Hi. Dữ liệu sinh trắc học Vô truyền về hiển thị nhịp tim rối loạn và sự phẫn uất tột độ.

Yêu nhiều sinh hận.

Sơn hiểu ra vấn đề. Nếu giao Mộc Nghị cho cô ta, kết cục có lẽ còn thê thảm và đau đớn hơn là mình kết liễu hai kẻ đó.

Hơn nữa, Phôi Lõi Lỗi cũng cần thời gian tản nhiệt sau chuỗi giao thức hoạt động liên tục.

Sơn gạt tay, hệ thống vũ khí tạm ngắt. Anh lùi lại một bước, nhường không gian cho sự phán xét của một người phụ nữ bị phản bội.

“Được.” Sơn đáp gọn lỏn. “Tôi cho cô năm phút.”

 

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0