CHƯƠNG 37: HỆ THUẬT PHẢN NGHỊCH

Cập nhật: 20:34 - 24/04/20264,256 từLượt xem: 0

BÁT NGÁT SINH CƠ – PHÁ CÁCH CƠ GIỚI

Hàng vạn viên đạn trút xuống tâm chấn, cày xới mặt đất thành những hố sâu lồi lõm. Giữa bão hỏa lực, một quầng sáng xanh sẫm ngưng tụ.

Mộc Nghị đứng sừng sững, năng lượng bạo phát từ Tố Linh Nghịch Mệnh Đan tạo thành lớp giáp mộc hệ bao bọc toàn thân, gạt phăng mọi đầu đạn xuyên giáp.

Sơn đứng trên bệ chỉ huy, mắt không rời bảng dữ liệu: “Duy trì hỏa lực bao trùm. Chuyển sang đạn băng hàn.”

Từ phía trên, lưới plasma liên tục phóng xuống những đạo tia điện tím vạn vôn về phía Mộc Nghị.

Dưới đất, binh lính đồng loạt khai hỏa súng phóng lựu. Những đầu đạn chứa U Linh Hàn Tuyền kết hợp sức ép từ Đấu thạch nổ tung, tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương.

Bị kẹp giữa điện cao áp và nhiệt độ âm, cộng thêm việc phải vòng tay ôm chặt Nhã Lan, mọi động tác của Mộc Nghị trở nên chậm chạp, cứng nhắc. Lớp giáp Đấu khí liên tục bị bào mòn.

Trong hàng ngũ binh lính đang yểm trợ, Nam ghì chặt báng súng vào vai, bóp cò không ngừng nghỉ. Từng vỏ đạn văng ra rơi lanh canh dưới gót giày. Bàn tay hắn tứa mồ hôi.

Ánh mắt vằn đỏ ghim thẳng vào bóng lưng của vị Đấu Vương. Nam đang xả toàn bộ sự uất hận và ghen tuông của mình qua từng đường đạn.

Bình ‘nhà chiến lược’ hạ ống nhòm, nhìn sang Sơn:

“Có vẻ hắn sắp không chịu đựng nổi nữa rồi. Kế hoạch của cậu đúng là hữu dụng, hắn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cô gái kia.”

Sơn không trả lời và tiếp tục ra lệnh cho Vô gia tăng điện áp.

Đúng như Bình nhận định, vầng sáng xanh quanh Mộc Nghị bắt đầu mờ đi.

Nhưng ngay lúc hỏa lực đạt đỉnh, Mộc Nghị siết chặt nắm tay. Hai cánh tay hắn đột ngột biến đổi, cơ bắp cuồn cuộn hóa thành lớp vỏ gỗ sần sùi.

Hắn cúi xuống, nắm lấy hai sợi xích hợp kim đang khóa chặt chân Nhã Lan, dùng sức bóp mạnh.

Rắc!

Tiếng kim loại gãy giòn vang lên rõ mồn một giữa tiếng súng đạn liên hồi.

Xiềng xích vừa đứt, đôi cánh năng lượng sau lưng đập mạnh. Mộc Nghị ôm sát Nhã Lan, lao thẳng lên bầu trời, đâm sầm vào lưới điện plasma.

Điện cao áp đốt cháy bề mặt da thịt, nhưng ngay lập tức, sinh cơ cuồn cuộn bên trong đùn lên, tái tạo lớp biểu mô mới chỉ trong một cái chớp mắt.

Mộc Nghị vung nắm đấm mang theo toàn bộ sức nặng của cảnh giới Vương giả, giáng thẳng vào một điểm nút drone.

Từ trường nhiễu loạn. Một khoảng trống lớn bị xé toạc ngay trên đỉnh lưới điện.

“Không ai có thể ngăn cản ta!” Mộc Nghị gầm lên, máu rỉ ra từ khóe môi nhưng ánh mắt ngùn ngụt lửa. “Lan nhi, chúng ta đi!”

LẤY THÂN ĐỠ ĐÒN – KHI THÉP LẠNH SAI LẦM

Sơn ngước mắt nhìn khoảng trống trên lưới điện.

Mọi tính toán dữ liệu lập tức hội tụ về một điểm. Anh không đợi drone phục hồi định tuyến.

“Kích hoạt Phôi Lõi Lỗi. Giao thức Xung lực.” Sơn hạ lệnh.

Khối kim loại lơ lửng bên cạnh anh lập tức xoay tròn với tốc độ cực đại. Những luồng sáng màu đen không ổn định tràn ra xung quanh.

Một tia Xung Lực Hư Không – thứ năng lượng có khả năng phân rã vật chất ở cấp độ nguyên tử – bắn vọt đi, khóa chặt vị trí trái tim của Mộc Nghị.

Từ phía xa, Nhã Hi mở to mắt, vô thức gào lên:

“Phu quânnn… cẩn thận!!”

Nhưng tốc độ của tia sáng đen vượt xa âm thanh.

Trong tích tắc sinh tử, Nhã Lan nằm gọn trong vòng tay Mộc Nghị chợt nhìn thấy vệt đen đó.

Nàng không hề suy nghĩ. Bằng chút sức tàn cuối cùng của một phế nhân, nàng quẫy người lật ra phía trước, dùng tấm lưng gầy gò che chắn cho Mộc Nghị.

Tia xung lực xuyên thẳng qua vai trái của Nhã Lan. Một lỗ thủng đường kính năm centimet xuất hiện. Không có một giọt máu nào chảy ra.

Toàn bộ huyết nhục và xương cốt tại vết thương đã bị nung chảy và bốc hơi ngay lập tức.

Cơ thể Nhã Lan mềm nhũn, đổ gục vào lồng ngực Mộc Nghị. Hơi thở nàng đứt quãng.

Mộc Nghị khựng lại giữa không trung. Đôi cánh Đấu Vương rực sáng bỗng run rẩy bần bật.

Hắn lập tức hạ độ cao, đáp phịch xuống mặt đất. Một lớp màn Đấu khí Mộc hệ bung ra, bao bọc lấy hai người.

Bàn tay hắn áp chặt vào lưng Nhã Lan, điên cuồng thúc đẩy lượng sinh cơ khổng lồ từ dược lực truyền thẳng vào cơ thể nàng.

Nhưng sinh mệnh của nàng giống như ngọn nến trước gió, trôi tuột đi qua cái lỗ thủng không đáy kia.

“Tại sao nàng lại một lần nữa làm như vậy?” Mộc Nghị hét lên đau đớn, hai mắt đỏ sọc.

“Ta là Đấu Vương, không ai có thể cản được ta… Lan nhi! Không… không thể như thế này, ta vừa mới đoàn tụ với nàng mà!”

Đấu khí chuyển động ngày càng hỗn loạn.

“Ta không thể sống mà thiếu nàng, làm ơn… làm ơn đừng rời bỏ ta mà!” Mộc Nghị khóc nghẹn, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt vương giả.

“Xin nàng đừng làm sao hết, ta có lỗi với nàng, nàng đừng như vậy có được không? Về sau trở đi ta sẽ nghe theo nàng!”

Nhã Lan nằm trong vòng tay hắn, đôi môi trắng bệch khẽ nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt.

“Thiếp chỉ mong chàng… sống… mà thôi…” Nàng thều thào.

Thực ra, sâu thẳm trong tâm trí, Nhã Lan đã khao khát cái chết từ lâu. Nàng nhìn nhận bản thân hiện tại vừa dơ bẩn, vừa tàn phế, dung nhan lại bị hủy hoại hoàn toàn.

Đời người con gái đã không còn gì để luyến tiếc.

Nàng cảm thấy mình đã chết từ nhiều năm trước, hơi tàn này sống chỉ là tạm bợ.

Giờ phút này, gặp lại được người mình yêu thương nhất và lấy thân đỡ đòn cho hắn, với nàng, chính là sự giải thoát hoàn mỹ nhất.

“Chàng ngốc lắm…” Nhã Lan đưa bàn tay run rẩy chạm vào má Mộc Nghị.

“Nếu được… chàng hãy sống phần của thiếp nhé, được không?”

Giờ đây, mọi thứ xung quanh đã không còn quan trọng nữa. Ý chí cầu sinh mãnh liệt của vị Đấu Vương đã vụt tắt. Nếu không thể giữ lại mạng sống cho Nhã Lan, hắn thà chết đi cùng nàng.

HỌNG SÚNG PHẢN NGHỊCH – GIỚI HẠN CỦA NAM

Chiến trường bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Ngay cả tuyến phòng ngự nơi Hắc lão đang điên cuồng phá vây dường như cũng khựng lại trong giây lát.

Âm thanh súng đạn im bặt. Mọi ánh mắt của quân lính và phe Hắc lão đều đổ dồn về tâm chấn, nơi vị Đấu Vương đang gào khóc ôm lấy thân hình tàn tạ của người thương.

Sơn bắt đầu cất bước.

Khối “Phôi Lõi Lỗi” lơ lửng bên cạnh anh tiếp tục xoay tít, liên tục hấp thu năng lượng từ môi trường, tỏa ra những luồng tia lửa đen nhánh chuẩn bị cho phát bắn tiếp theo.

Cạch… cạch… cạch…

Tiếng gót giày quân sự của Sơn gõ xuống nền đá nung chảy, vang vọng rõ ràng giữa thung lũng.

Trong sự im ắng của thung lũng, nhịp tim của hàng trăm binh lính dường như bị ép phải đập theo từng nhịp của bước chân ấy.

“Ực.. Ực” – Thắng nuốt nước bọt, khung cảnh hiện giờ vô cùng quỷ dị.

Dưới ánh sáng nhấp nháy của lưới plasma, bóng lưng thẳng tắp của Sơn toát ra sự lạnh lẽo đến cùng cực.

Giờ đây, nếu có ai không biết chuyện gì đang xảy ra thì chắc chắn đều nghĩ Sơn là ác quỷ bước ra từ địa ngục, hắn lạnh lẽo đến đáng sợ, đang dồn một đôi tình lữ yêu nhau vào chỗ chết.

Hắn bây giờ là phản diện mạnh nhất mọi thời đại.

Cảnh tượng Nhã Lan gục ngã thảm hại với bả vai bị đục thủng đã triệt để cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của Nam.

Nam tách ra khỏi đội hình hậu cần. Ánh mắt hắn không thèm liếc nhìn Đấu Vương Mộc Nghị lấy một lần, mà ghim chặt vào gáy của Sơn.

Bàn tay Nam vung lên, rút phăng khẩu súng ngắn tiêu chuẩn bên hông.

Rắc! Tiếng lên đạn vang lên sắc lạnh. Nam giơ thẳng tay, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Sơn từ khoảng cách chưa đầy ba mét.

Toàn bộ binh lính và bộ phận kỹ thuật xung quanh há hốc miệng, sững sờ. Hô hấp của họ như bị bóp nghẹt. Hoàn toàn không ai kịp phản ứng trước hành vi phản loạn điên rồ này.

“Dừng lại.” Nam lên tiếng, giọng run lên vì phẫn nộ và kích động.

“Sơn, ra lệnh cho bầy máy móc của anh dừng lại ngay lập tức!”

Sơn dừng bước. Anh không hề quay đầu lại, âm điệu vang lên vẫn đều đều, lạnh như băng, không gợn chút dao động:

“Cậu đang làm gì thế, cậu là ai? Hạ súng xuống. Nếu để hắn rời đi thì cả cái căn cứ này đừng hòng có ngày yên ổn.”

Nghe câu trả lời vô tình ấy, hốc mắt Nam vằn lên những tia máu. Hắn gào lên, trút hết mọi uất ức:

“Yên ổn? Nhã Lan không đáng chết! Anh coi mạng người là cái gì? Tôi đã theo anh vì tin rằng anh sẽ thay đổi thế giới, chứ không phải biến nó thành một cái lò mổ sát sinh này!”

ĐIỂM NEO NHÂN TÍNH

Sự điên rồ của Nam như một mồi lửa ném vào kho đạn tâm lý của quân đội.

Mọi người, từ binh lính phòng tuyến đến kỹ thuật viên hậu cần, đồng loạt biến sắc. Hoảng sợ. Giận dữ.

Không một ai có thể tin được lại có kẻ dám chĩa súng vào lưng vị Chỉ huy trong thời khắc sinh tử thế này.

Mặc dù cách làm của Sơn tàn bạo, nhưng kết quả là mạng sống của họ được bảo toàn.

Giờ đây, năm mươi người từng đi theo ủng hộ Nam vội vã lùi lại, né tránh như chim sợ cành cong.

Họ cúp mắt xuống, núp sau các khối chắn, sợ bị liên lụy. Trong lòng bọn họ lúc này chỉ có một suy nghĩ: Nam là một thằng ngu xuẩn hết thuốc chữa.

“Nam, cậu làm gì?!” Một trung đội trưởng đứng gần đó quát lớn, gân cổ nổi lên.

“Về đơn vị ngay cho tôi! Cậu đang vi phạm quân lệnh đấy!”

Một người lính từng đi giao cơm cùng Nam cho Nhã Lan cũng không kìm được sự phẫn nộ, chỉ thẳng mặt hắn chửi thề:

“Nam mày ngu vừa thôi! Muốn Chỉ huy tha cho Nhã Lan thì chỉ cần xin là được, dù sao cô ta cũng phế hết rồi. Mày hết thuốc chữa rồi thằng ngu này, tại sao tao lại có thể chơi với mày được!”

Không khí nặng nề sự căng thẳng. Bình ‘chiến lược gia’ bước vội lên một bước, định chắn giữa Nam và Sơn nhưng bị Nam thô bạo gạt ra.

“Nam, bình tĩnh lại!” Bình nghiến răng cảnh báo.

“Bây giờ cậu đang nghiêm trọng vi phạm quy tắc quân nhân, đang trong thời chiến. Nếu còn tiếp tục, cậu sẽ bị đưa ra tòa án binh phán tử hình! Dừng lại ngay khi còn kịp!”

“Ba cậu đăng kí cho cậu đi viễn chinh là để lập công, chứ không phải là vì một con đàn bà mà làm phản quân.”

Nam bỏ ngoài tai tất cả. Họng súng vẫn khóa chặt bóng lưng phía trước.

Sơn từ từ quay lại, đối mặt với họng súng. Ánh mắt anh nhìn Nam không có sự sợ hãi, cũng không có sự phẫn nộ của một kẻ bị phản bội.

Đó chỉ là sự thất vọng sâu sắc của một kỹ sư lập trình nhìn thấy một đoạn mã lỗi không thể sửa chữa.

Ngay bên cạnh, “Phôi Lõi Lỗi” u u phát sáng, tỏa ra những xung động từ trường vô hình. Nó dường như đang cộng hưởng với sát ý của Sơn và sự cực đoan của Nam.

Chỉ cần Nam có một tia ý định bóp cò, Phôi Lõi Lỗi sẽ lập tức tạo ra áp lực đè bẹp hệ thần kinh vận động của hắn.

“Cậu yêu cô ta đến mức sẵn sàng phản bội cả chủng tộc, cả đất nước sao?” Sơn cất lời, nhìn thẳng vào đôi mắt vằn máu của Nam.

“Nhìn cho kỹ đi, cô ta đang nằm trong tay kẻ thù của chúng ta. Tôi chỉ đang tối ưu hóa kết quả, và chúng ta sẽ không ai phải chết cả.”

Ngón tay Nam đặt trên cò súng run lên bần bật. Lý lẽ của hắn đã cạn kiệt. Bước đường cùng ép kẻ ích kỷ lộ ra bản chất hèn hạ nhất.

“Sự tối ưu hóa của anh không có chút tình người.” Nam gầm gừ.

“Nếu Nhã Lan chết, tôi chỉ muốn hỏi vợ con anh ở Việt Nam biết được thì họ nghĩ thế nào? Tôi có hàng ngàn cách tiếp cận họ!”

Lời đe dọa vừa dứt, nhiệt độ xung quanh Sơn dường như tụt xuống độ âm, sát khí phóng lên trời cao, một con quái vật bằng plasma vô hình hiện lên sau lưng Sơn.

Đồng tử Sơn hơi co lại. “Phôi Lõi Lỗi” bạo phát một luồng ánh sáng đen nhánh.

Một áp lực từ trường khủng khiếp giáng thẳng xuống vị trí của Nam.

Khẩu súng ngắn trong tay hắn đột ngột nặng cả trăm ký.

Rắc! Khớp cổ tay và các ngón tay của Nam gãy gập ngay lập tức dưới sức nặng phi lý. Hắn hét thảm một tiếng, quỳ sụp xuống mặt đất.

Khẩu súng rơi cạch xuống nền đá. Bàn tay phải của Nam vặn vẹo, tứa máu.

Sơn bước tới một bước. Bàn tay anh rút gọn gàng khẩu súng lục bên đùi, lên đạn và chĩa thẳng vào giữa trán Nam chỉ trong một giây.

Không có một chút dư thừa động tác.

“Dám đe dọa gia đình tao, vậy đây là sai lầm cuối cùng của mày rồi.” Giọng Sơn vang lên, phán quyết cái chết cho một kẻ phản quân.

Ngón tay Sơn xiết cò.

Đoàng!

Tiếng nổ vang lên đinh tai, nhưng viên đạn không hề xuyên qua sọ Nam.

Từ trên không trung, một bóng đen khổng lồ xé gió lao xuống như thiên thạch, cắm phập xuống khoảng đất giữa Sơn và Nam. Lực va chạm làm vỡ vụn nền đá, hất tung bụi mù mịt.

Một cỗ máy cao lớn, mang theo những đường nét thiết kế tinh tế và rực rỡ uy lực – bộ giáp Thánh Gióng thế hệ mới mang số hiệu 01 – sừng sững hiện ra, đó là “Đông Sơn Giáp” bộ giáp của Lâm.

Cánh tay cơ khí khổng lồ vung lên, thanh Thánh Giáo Hỗn Nguyên mang theo một vệt hắc ám lướt qua khoảng không, gạt phăng đầu đạn của Sơn chệch hướng, găm thẳng vào vách núi nổ tung.

Từ bên trong buồng lái, giọng nói trầm đục, mang theo sức nặng của thực tại từ Lâm dội qua hệ thống loa:

“Sơn, em dừng tay lại. Chuyện này để anh xử lý được không?”

 

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0