PHÁO ĐÀI DI ĐỘNG VÀ BÀY NHỆN ALPHA
Cửa hầm ngụy trang bằng đá tảng đổ sụp xuống. Từ trong lòng núi, một khối kim loại đen ngòm từ từ trồi lên.
Chằn Tinh – 01. Cỗ xe siêu tải cao hai mươi mét lăn bánh, đè nát những phiến đá cản đường thành bột mịn.
Bám sát phía sau nó là hai mươi cỗ máy Alpha hình nhện cao mười mét, dàn thành đội hình chữ V sắc nhọn. Trên lưng mỗi con nhện, năm người lính mặc giáp chống đạn bám chặt vào giá đỡ, tay cầm súng trường.
Hệ thống thủy lực của Chằn Tinh – 01 xả ra luồng khí nén đục ngầu. Ba nòng pháo chính cỡ 125mm xoay chuyển mượt mà, từ từ hạ góc, khóa thẳng vào những vệt sáng xanh lục đang lao tới từ phía xa.
Dưới mặt đất, bầy nhện Alpha đồng loạt khuỵu các khớp chân hợp kim, hạ thấp trọng tâm.
Những họng súng máy Gatling gắn trên khớp vai bắt đầu xoay vòng lấy đà, phát ra những tiếng ro ro trầm đục.
Giọng Hoàng vang lên qua hệ thống loa phóng thanh khuếch đại thông qua bộ dịch, dội vào vách núi:
“Người ở phía trước dừng lại! Nếu bước thêm một bước, chúng ta sẽ dùng biện pháp mạnh!”
Sơn bước ra khỏi cửa hầm căn cứ, vạt áo khoác bay trong gió núi. Anh đưa mắt nhìn chiến trường, giọng nói qua hệ thống liên lạc nội bộ vang lên lạnh lùng:
“Toàn quân, khai hỏa. Ngăn chặn chúng cứu tên kia.”
Đứng ngay phía sau, Minh cắm mắt vào bảng dữ liệu trên tay, báo cáo nhanh:
“Hệ thống truyền dẫn năng lượng từ Đấu Thạch đã ổn định. Hỏa lực sẵn sàng duy trì ở mức 100%.”
Tiếng Giáo sư Vương lập tức vang lên gấp gáp qua bộ đàm chỉ huy:
“Các cậu nhớ phải bắt sống tên đó! Chúng ta cần nguồn gen Đấu Linh thuần khiết để nâng cấp Z-serum cho quân đội. Đừng bắn nát hắn!”
Giờ phút này, toàn bộ đạo quân cơ giới đã phơi bày dưới ánh nắng xuyên qua lớp sương thung lũng.
Đám nô lệ bị xích và những tên lính gác bản địa mở to mắt kinh hoàng. Khái niệm về những cỗ máy bằng sắt thép khổng lồ tự động di chuyển hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của họ.
Nhã Hi đứng cùng năm tên bảo vệ ở phía cuối thung lũng, hô hấp đình trệ. Bàn tay nàng siết chặt vạt áo. Nàng hoàn toàn không hiểu thứ lực lượng dị thường này từ đâu chui ra.
Giữa tâm chấn vụ nổ, Nhã Lan nhìn đạo quân cơ giới với ánh mắt u buồn. Nàng đã biết trước cảnh tượng này sẽ xảy ra nên không hề ngạc nhiên.
Chỉ có Mộc Nghị là phớt lờ tất cả. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn không thèm liếc nhìn những họng pháo 125mm lấy một lần. Đôi bàn tay đầy máu của hắn vẫn đang điên cuồng vặn xoắn hai sợi xích kim loại còn lại trên chân Nhã Lan.
CHIẾN THUẬT BIA THỊT VÀ HỎA LỰC TRÙM PHỦ
Hắc lão, cường giả Đấu Linh năm sao, dẫn đầu hai mươi Đại Đấu Sư hóa thành những vệt sáng xanh lục lao vút đi.
Từ tháp pháo của Chằn Tinh – 01, ba nòng thép 125mm đồng loạt giật lùi. Những luồng sáng vàng chóe xé toạc màn trời. Âm thanh bạo phát dội vào vách đá, tạo ra chuỗi dư chấn làm rung chuyển đáy thung lũng.
Tốc độ đạn pháo vượt xa mọi loại cung nỏ hay ám khí. Hắc lão lộn vòng trên không, Đấu khí bộc phát toàn diện để né tránh.
Nhưng một đầu đạn xuyên giáp đã khóa thẳng vào hướng di chuyển của lão.
Không trễ một nhịp, bàn tay già nua vung ra, tóm chặt lấy cổ áo một tên Đại Đấu Sư đang bay ngang tầm. Lão vận sức, ném mạnh thuộc hạ của mình lên phía trước làm vật cản.
“Hắc trưởng lão… không…!” – Kẻ chết thay chỉ kịp thốt lên một tiếng hoảng loạn.
Đùnggg!
Viên đạn cắm ngập vào lồng ngực tên Đại Đấu Sư, xé toạc lớp khiên Đấu khí phòng ngự rồi nổ tung. Một quả cầu lửa đường kính hai mươi mét nuốt chửng không gian xung quanh.
Máu thịt văng tung tóe. Hắc lão thu liễm khí tức, lẩn mình vào chính giữa đám khói bụi mù mịt và trận mưa tàn hài đó để che giấu tung tích, tiếp tục mượn đà ép sát đội hình cơ giới.
“Câm miệng!” Giọng lão già lạnh lẽo vang vọng ra từ trong màn khói. – “Được chết để cứu Gia chủ là vinh dự của các ngươi!”
Cách đó hơn một dặm, phía cuối thung lũng, Nhã Hi đứng chôn chân bên cạnh thùng xe ngựa.
Năm tên Đại Đấu Sư làm nhiệm vụ canh gác nô lệ vây quanh nàng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm khi chứng kiến hỏa lực áp đảo từ đạo quân kim loại chưa từng biết mặt đặt tên.
Nhã Hi siết chặt hai bàn tay, lồng ngực phập phồng.
Tuy nhiên, giữa sự hoảng loạn tột độ, đôi mắt sắc sảo của vị Đại tiểu thư bỗng nhận ra một điểm dị thường. Hàng ngàn viên đạn súng máy và đạn pháo đang cày xới nửa đầu thung lũng, hất tung đất đá mịt mù, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một mảnh đạn hay vệt lửa lạc đạn nào bay về phía cuối hàng ngũ.
Đạo quân sắt thép kia dường như có mắt.
Bọn chúng đang điều chỉnh góc bắn cực kỳ chuẩn xác, tạo thành một ranh giới vô hình để bảo toàn mạng sống cho khu vực của hơn năm trăm tên nô lệ đang bị xiềng xích ở phía sau.
THÁNH GIÓNG XUẤT KÍCH – GIAO CHIẾN TRÊN KHÔNG
Từ phía sau đội hình nhện Alpha, hai vệt lửa xanh lam vụt sáng từ mặt đất.
Bình ‘máy’ và Thắng ‘cụt’ kích hoạt động cơ đẩy phản lực tích hợp dưới gót chân và sau lưng, vút lên không trung với tốc độ xé gió.
Hai bộ giáp Thánh Gióng thế hệ mới lao thẳng về phía Hắc lão đang lẩn khuất trong làn khói đạn.
Giáp của Bình mang số hiệu 02, thiết kế thon gọn, thiên về khống chế. Trong khi đó, bộ giáp của Thắng đồ sộ hơn hẳn, các tấm giáp ngực và vai được gia cố dày cộm. Đặc biệt, cánh tay phải bằng máy của Thắng đang nắm chặt một cây côn hợp kim đen bóng.
Mỗi bộ giáp đều tỏa ra luồng năng lượng từ hai mươi viên ma hạch cấp ba được khảm dọc theo các bó cơ nhân tạo, cung cấp nguồn động lực liên tục.
Vừa đạt đến cao độ chiến đấu, Bình lập tức giương súng phóng lựu tích hợp trên cẳng tay.
Hàng loạt quả đạn Nano nổ bung giữa không trung, tạo ra một vùng từ trường nhiễu loạn, thu hẹp phạm vi di chuyển của mục tiêu.
“Thắng! Đừng để lão già biến thái này áp sát!” Bình hét qua bộ đàm. “Chặn đứng đường bay của lão!”
Hắc lão vừa lách người thoát khỏi vùng từ trường, ánh mắt lão ghim thẳng vào hai thân ảnh bọc thép đang lao tới.
Lão nhếch mép, lập tức nhận ra dao động tu vi thực sự phát ra từ hai kẻ bên trong vỏ bọc kim loại kia, mặc dù ngạc nhiên chúng có thể thiên không nhưng lão không quá quan tâm.
“Chỉ là hai tên Đấu Giả rác rưởi.” Hắc lão cười gằn, hai tay vung lên. Những dải năng lượng Đấu khí hệ Mộc màu xanh lục sắc lẹm chém thẳng vào không trung.
“Lũ sắt vụn không biết sống chết. Đấu Linh chi uy, há để các ngươi khinh nhờn?”
Thắng không lùi bước. Hắn kích hoạt tối đa công suất động cơ, đâm sầm vào dải năng lượng. Lớp giáp hợp kim va chạm với Đấu khí tạo ra những tia lửa chớp giật liên hồi.
Cùng lúc đó, Thắng vung mạnh cây côn trong tay. Một xung nhịp siêu tần số kích hoạt, kèm theo dòng điện cao áp chạy dọc thân côn. Hắn nện thẳng vũ khí vào lớp khiên Đấu khí phòng ngự của Hắc lão.
Tần số rung cực mạnh lập tức làm rối loạn kết cấu năng lượng hệ Mộc. Dòng điện hàng vạn vôn giật tung màng chắn, truyền thẳng vào cánh tay đang giơ lên đỡ đòn của lão già. Hắc lão khẽ biến sắc, vội vàng rút tay lại, kinh mạch thoáng tê rần.
Ngay khoảnh khắc lão vừa lùi lại, giọng Hoàng vang lên rành rọt trên kênh chỉ huy tổng:
“Đội robot Alpha, chia lửa cho Thánh Gióng! Tập trung Gatling vào cánh trái của lão già đó, yểm trợ cho Bình và Thắng!”
Dưới mặt đất, năm con nhện Alpha lập tức điều chỉnh nòng súng. Hàng ngàn viên đạn xuyên giáp cày nát khoảng không phía bên trái Hắc lão, tạo thành một bức tường đạn đạo bằng kim loại, triệt để khóa chết hướng di chuyển của vị Đấu Linh năm sao.
Trên không trung, máy móc và tu chân chính thức lao vào một cuộc giằng co đẫm máu.
SỰ KIÊU NGẠO TRONG HỦY DIỆT
Chiến trường lúc này bị chia cắt làm hai nửa rõ rệt. Một bên là tiếng súng đạn gầm vang đinh tai nhức óc, pháo sáng và Đấu khí va chạm liên hồi.
Một bên lại chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn trơ lại khung xương móp méo của chiếc xe bọc thép giữa đống tro tàn.
Quỳ giữa đống đổ nát đó, Mộc Nghị hoàn toàn phớt lờ cảnh thuộc hạ đang bị hỏa lực cơ giới càn quét. Hắn cũng thấy Hắc lão đang liều mạng phá vòng vây để ứng cứu, nhưng tuyệt nhiên không hề mở miệng gọi bọn họ một tiếng.
Hắn là Bán bộ Đấu Vương thiên tài. Niềm kiêu hãnh của một thiên tài đỉnh phong không cho phép hắn bấu víu vào kẻ khác khi bản thân vẫn còn đang thở.
Đôi bàn tay rỉ máu của Mộc Nghị nắm chặt lấy sợi xích hợp kim đang khóa chặt cổ chân Nhã Lan. Các khớp xương tay kêu răng rắc. Gân xanh nổi cuồn cuộn trên hai cánh tay tàn tạ.
“Đứt cho ta!”
Keng!
Một mắt xích vỡ vụn, rơi lanh canh xuống nền đá nóng rẫy. Mộc Nghị thở hắt ra, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy dọc gò má.
Hắn nhìn xuống, vẫn còn hai sợi xích to và dày hơn hẳn sợi vừa đứt đang bám chặt lấy chân nàng.
Nhã Lan đưa hai tay áp lên khuôn mặt tiều tụy, mái tóc đã bạc trắng của hắn. Nước mắt nàng tuôn rơi làm nhòe đi những vệt nhọ nồi trên má:
“Nghị ca… bỏ thiếp lại đi… Chàng đường đường là đỉnh phong cường giả, không thể táng mạng ở một xó xỉnh như thế này. Xin chàng…”
Mộc Nghị ngẩng đầu lên. Ánh mắt vằn tia máu của hắn dừng lại trên khuôn mặt nàng, chan chứa một sự ôn nhu kỳ lạ. Hắn vươn ngón tay cái lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi Nhã Lan, giọng nói khàn đi nhưng kiên định vô cùng:
“Đừng nói ngốc. Ta có đạo tâm của ta. Trừ phi ta chết, bằng không bất luận kẻ nào cũng đừng hòng trói buộc nữ nhân của ta.”
Cách đó một đoạn an toàn, khuất sau vỏ thép dày của chiếc xe tải trạm thông tin hậu cần, Nam bóp mạnh báng súng trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Ánh mắt ghen tuông của hắn vằn lên qua thấu kính quang học.
Người phụ nữ hắn khao khát chiếm đoạt, lúc này đang ngoan ngoãn nằm rạp trong vòng tay kẻ khác. Nàng bị xích cổ chân vào khung xe, lấm lem bùn đất và thảm hại không khác gì một con chó, nhưng đôi mắt nàng chỉ nhìn duy nhất tên nam nhân kia.
Móng tay Nam găm vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Sự nhục nhã và phẫn nộ bốc lên ngùn ngụt.
Ở một góc khác phía cuối thung lũng, trái tim Nhã Hi như bị một lực lượng vô hình bóp nghẹn.
Ánh mắt ôn nhu mà Mộc Nghị vừa dành cho Nhã Lan thu trọn vào tầm mắt nàng, đánh sập chút hy vọng mỏng manh cuối cùng. Dù trời sập xuống, dù cái chết kề cận, sự dịu dàng của hắn vẫn chưa từng chia cho nàng một nửa phần.
Nỗi đau xé ruột gan nhanh chóng cô đặc lại thành thứ thù hận lạnh buốt. Nàng cắn dập môi dưới. Vị máu tanh tràn vào khoang miệng. Nàng hận. Nàng muốn tự tay kết liễu cả hai con người đó.
Nơi tâm chấn, Mộc Nghị thu bàn tay về, nhắm chặt mắt lại.
Chút tàn lực cuối cùng trong đan điền bắt đầu bốc cháy. Sâu trong lồng ngực, hạt giống Thiên Cơ mờ nhạt khẽ run rẩy, cộng hưởng với ngọn lửa sinh mệnh đang bùng lên đến mức cực đoan.
Hắn đang cưỡng ép bản thân vượt qua giới hạn sinh học, chuẩn bị cho một sự bùng nổ để thoát khốn.
Đứng vững vàng trên phần lưng phẳng của một con robot Beta từ đằng xa, Sơn thu toàn bộ mọi biến chuyển năng lượng vào tầm mắt.
Nhìn biểu đồ nhiệt độ xung quanh Mộc Nghị đang tăng vọt trở lại một cách bất thường, ánh mắt Sơn chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Lần này, anh không muốn để lại bất kỳ biến số nào nữa.
Sơn liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trên bảng điều khiển điện tử, gõ ngón tay lên bộ đàm, dứt khoát hạ lệnh:
“Vô, quả Scud-B thứ ba chuẩn bị xong chưa. Mục tiêu: Bán Bộ Đấu Vương. Khai hỏa.”
Giọng máy móc của hệ thống AI lập tức vang lên trong tai nghe, không mang theo chút cảm xúc:
[Tọa độ đã khóa. 3… 2… 1…]
Bình luận 0