VA CHẠM CỦA HAI NỀN VĂN MINH
Bầu trời Thung Lũng Chết lóe lên một luồng sáng chói mắt, xé toạc màn trời.
Mộc Nghị đang lơ lửng giữa không trung, toàn bộ Đấu khí dồn vào thanh kiếm, chuẩn bị bổ nhát chém quyết định xuống chiếc xe bọc thép.
Ngay khoảnh khắc đó, cỗ máy bên dưới đột ngột biến đổi. Bốn trụ thủy lực bằng G-hắc thiết cỡ lớn từ gầm xe phóng thẳng xuống, cắm phập vào lòng đất sâu năm mét. Thân xe giật mạnh rồi đứng im bất động, bám rễ hoàn toàn vào nền đá cứng.
Cùng lúc, những vòng xích kim loại từ khung xe bật ra, khóa chặt lấy hông và hai chân Nhã Lan.
Chiếc xe và người phụ nữ trên nóc đã bị ép chặt thành một điểm tọa độ cố định. Không có góc chết, cũng không có cơ hội để giải cứu và rời đi trong thời gian ngắn.
Luồng sáng từ tầng mây lao xuống với tốc độ vượt xa mọi mũi tên Mộc Nghị từng thấy. Phản xạ sinh tồn của một cường giả báo động.
Mộc Nghị thu lực, lật bàn tay trái.
Chiếc Chuông Hắc Kim xuất hiện. Mộc Đấu Khí tuôn trào, quả chuông bành trướng thành một khối kim loại khổng lồ cao ba trượng, úp chụp lấy cả hắn và Nhã Lan đang bị trói phía sau.
Hàng vạn phù văn trên mặt chuông bừng sáng, tạo thành một lớp phòng ngự kín kẽ.
Bóng tối bao phủ không gian bên trong quả chuông. Nhìn bóng lưng đang liều mạng chắn sát trước mặt mình, Nhã Lan tuyệt vọng gào lên:
“Nghị ca… đồ điên! Tại sao chàng không chạy đi…”
Mộc Nghị cắn nát đầu lưỡi, dồn toàn bộ tinh huyết vào mảng phù văn phòng ngự, giọng khàn đặc gầm lên:
“Nhắm mắt lại! Có chết ta cũng phải mang nàng theo!”
Chưa đầy một nhịp thở sau, khối kim loại mang tên Scud-B va chạm với đỉnh chuông.
Một tiếng nổ rung trời vang lên.
Sóng xung kích quét thành một vòng tròn hoàn hảo. Cây cối, đất đá và những vách núi nhô ra trong bán kính một trăm mét bị bạt ngang, hất tung lên không trung tạo thành một đám mây bụi xám xịt.
Chuông Hắc Kim từng chặn đứng đòn tấn công của Đấu Vương. Nhưng dưới sức nóng hàng ngàn độ C và áp suất bạo phát của thuốc nổ hiện đại, bề mặt hắc kim lập tức chuyển sang màu đỏ rực. Bức tường nhiệt vượt quá giới hạn chịu đựng của vật liệu viễn cổ.
Những vết rạn nhỏ li ti xuất hiện ngay tại điểm va chạm, sau đó lan nhanh như mạng nhện dọc theo thân chuông.
Xoảng!
Pháp bảo phòng ngự vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn sắc lẹm, văng tứ tung vào khoảng không.
Dư chấn của vụ nổ hất văng Mộc Nghị. Cơ thể hắn đập mạnh vào nóc xe bọc thép, đè lên người Nhã Lan. Cỗ máy chịu chấn động cực mạnh, lớp giáp ngoài cháy đen, xước xát và móp méo, nhưng nhờ bốn trụ G-hắc thiết cắm sâu dưới đất, nó vẫn đứng vững giữa tâm chấn.
Khói bụi và tàn lửa bao trùm toàn bộ đáy thung lũng.
LỜI THỀ TRONG KHÓI LỬA
Bụi chưa kịp lắng xuống. Lớp giáp ngoài của chiếc xe bọc thép ám khói đen.
Mộc Nghị lồm cồm bò dậy. Máu từ những vết cắt sâu do mảnh vỡ pháp bảo găm vào thịt tuôn ra ồ ạt, nhuộm đỏ cả chiến bào.
Hắn không bận tâm. Ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào người phụ nữ đang ngất lịm trên khung sắt.
Hắn lao tới. Bàn tay bám đầy máu tươi nắm lấy sợi xích G-hắc thiết, gồng mình giật mạnh. Sợi xích cọ xát vào da thịt hắn đến bật máu tơi tả, nhưng nó được rèn từ hợp kim dị giới kết hợp công nghệ hiện đại, không thể đứt gãy trong một sớm một chiều.
Mộc Nghị cắn răng, dồn thêm Đấu khí vào hai cánh tay, kiên trì kéo dãn từng mắt xích.
Nhã Lan mở mắt trong sự rung lắc của xích sắt. Cơn chấn động làm tai nàng ù đi, nhưng hình ảnh đầu tiên lọt vào tầm nhìn là khuôn mặt góc cạnh quen thuộc đang kề sát.
Máu từ trán hắn nhỏ từng giọt xuống gò má nàng, nóng hổi.
“Nghị ca…” Nhã Lan khóc nghẹn, thanh âm vỡ vụn trong cổ họng.
“Chàng thật sự là một tên ngốc… Tại sao không chạy đi? Thiếp đã nói thiếp là người của kẻ khác rồi cơ mà…”
Mộc Nghị thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào khuôn mặt đẹp của nàng.
Giọng hắn pha lẫn sự độc đoán bạo liệt và nỗi xót xa kìm nén suốt mười lăm năm:
“Nàng lừa được ai? Có chết, ta cũng phải đem nàng về! Dù nàng có biến thành cái dạng gì, mệnh của nàng vĩnh viễn là của Mộc Nghị này!”
Nước mắt Nhã Lan giàn giụa, hòa lẫn với máu của hắn trên mặt nàng. Nàng nhìn thấy những vết thương trên bả vai hắn đang không ngừng rỉ máu. Nàng vùng vẫy trong vô vọng:
“Nhưng bọn chúng có vũ khí nổ rất mạnh… Chúng cố tình dùng thiếp làm mồi nhử để giết chàng! Chàng không đi, chúng ta sẽ cùng bỏ mạng ở đây mất!”
Bàn tay đầy máu của Mộc Nghị buông sợi xích ra, áp lên gò má nàng. Ngón tay cái thô ráp run rẩy gạt đi dòng nước mắt.
Hắn cúi đầu sát lại, hơi thở nóng rực phả vào mặt nàng:
“Mười lăm năm qua, ta sống không bằng một con thú hoang. Rốt cuộc ta đã tìm được nàng rồi, ta thà chết cùng nàng tại đây, còn hơn phải quay lại cái địa ngục cô độc đó một lần nữa. Sẽ không ai lấy được mạng nàng, có ta ở đây!”
Nghe những lời càn rỡ nhưng đầy bi thương ấy, mọi lớp ngụy trang và sự xua đuổi kiên cường ban nãy của Nhã Lan hoàn toàn sụp đổ.
Nàng khóc nấc lên, hai tay luồn qua những vòng xích cồng kềnh, ôm chặt lấy cổ hắn:
“Nghị ca… Thiếp xin lỗi… Thiếp nhớ chàng… Thiếp thực sự rất nhớ chàng…”
Lớp vỏ bọc tàn bạo của Mộc Nghị vỡ nát. Mười lăm năm khao khát, điên cuồng và hận thù dồn nén bùng nổ trong khoảnh khắc, mọi thứ đều hoá thành sự cưng chiều vô bờ bến và nỗi nhớ nhung đối với Nhã Lan.
Hắn cúi xuống, phủ lấp đôi môi đang run rẩy của Nhã Lan. Một nụ hôn cuồng nhiệt, tuyệt vọng và mang vị mằn mặn của máu lẫn nước mắt.
Nhã Lan nhắm nghiền mắt, mặc kệ xiềng xích đang siết chặt eo, nàng rướn người lên, cắn nhẹ vào môi hắn, quấn quýt lấy người đàn ông của đời mình.
Giữa đống đổ nát hoang tàn, giữa mùi thuốc súng khét lẹt và nguy cơ bủa vây từ những cỗ máy vô cảm, hai thân ảnh vẫn bám chặt lấy nhau như những kẻ sắp chết đuối vừa tìm thấy phao cứu sinh.
Mọi âm thanh của chiến trường dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho nhịp đập thổn thức của hai trái tim từng bị chia cắt bởi số phận nghiệt ngã.
SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT ẢO TƯỞNG
Cách tâm chấn vụ nổ hơn một dặm.
Trên nóc cỗ xe ngựa chở nô lệ cao nhất, Nhã Hi đứng trơ trọi, vạt áo xám bay phần phật trong luồng gió tạt ngược mang theo hơi nóng của thuốc súng. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng nhạt của Linh nhãn, xuyên thấu qua lớp màn khói bụi mù mịt nơi đáy thung lũng.
Nàng nhìn thấy tất cả.
Nàng thấy pháp bảo Chuông Hắc Kim – thứ kỳ bảo mà hắn đã thức trắng hàng trăm đêm, nôn ra máu tươi để rèn đúc – bị hắn không chút do dự quăng ra cản đòn.
Nàng thấy người đàn ông chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt trước sinh tử, nay lại hoảng loạn dùng đôi bàn tay trần cào xé lớp xiềng xích, mặc cho da thịt bị cứa đến lộ cả xương cốt.
Và rồi, nàng thấy nụ hôn đó.
Một nụ hôn thắm thiết, cuồng nhiệt, đẫm máu và nước mắt giữa sự hoang tàn của vạn vật. Hai thân ảnh ôm chặt lấy nhau, dung nhập vào nhau, triệt để gạt bỏ cả thế giới ra ngoài.
Gạt bỏ cả nàng.
Đôi vai Nhã Hi run lên bần bật. Cảnh tượng nồng nhiệt phía xa như một lưỡi dao vô hình đâm xuyên qua trái tim nàng, tàn nhẫn xé bỏ lớp vỏ bọc kiên cường mà nàng đã cố công duy trì suốt mười lăm năm qua.
Những mảnh ký ức tủi nhục ào ạt ùa về, bóp chặt lồng ngực nàng.
Mười lăm năm… Nàng nhớ lại những đêm đông giá rét, nàng kiên nhẫn hầm những bát canh tẩm bổ, ngồi gục bên bàn đá đợi hắn đến khi nước canh lạnh ngắt, đóng váng.
Nàng nhớ những lần đứng chôn chân trước miệng các bí cảnh viễn cổ, nhìn hắn lê lết bước ra với thân thể tàn tạ, nhưng mỗi khi nàng vươn tay lau vết máu cho hắn, hắn còn không nhìn lấy một lần nàng.
Nàng gả cho hắn, mang danh phận thê tử, nằm chung một chiếc giường lụa êm ái, nhưng khoảng cách lại xa xôi hơn cả hai bờ đại dương.
Chưa một lần hắn chủ động ôm nàng. Hằng đêm, thứ duy nhất nàng được phép nhìn ngắm là tấm lưng rộng lớn, lạnh lẽo của hắn quay về phía mình.
Nàng đã quen với việc lén lút cuộn tròn người lại, thu nhặt chút hơi ấm thừa thãi rơi rớt trên nệm gối.
Đỉnh điểm của sự hèn mọn, là đêm tẩu hỏa nhập ma một tháng trước.
Đêm đó, Mộc Nghị phát điên vì nhung nhớ Nhã Lan, kinh mạch bạo loạn. Nàng không còn cách nào khác, cắn răng châm lửa đốt lò mạn đà xuân dược. Mùi hương ngột ngạt lấp đầy phòng.
Khi dục hỏa bùng lên, thân hình cao lớn của hắn đổ ập xuống, đè lấy nàng. Sự thô bạo của một cường giả mất kiểm soát xé rách y phục, mang theo nỗi đau xé rách cả da thịt nàng.
Lần đầu tiên trong đời, nàng được đôi bàn tay to lớn ấy vuốt ve, được lồng ngực nóng bỏng ấy áp sát.
Nàng đau đớn đến cắn nát môi, nhưng sâu thẳm trong cơ thể lại dâng lên một cỗ hoan lạc vui sướng, thỏa mãn đến run rẩy. Nàng vươn tay, muốn ôm lấy cổ phu quân của mình.
Nhưng đúng lúc đó, hơi thở nóng rực của hắn phả vào tai nàng, cùng những tiếng gầm gừ nứt nẻ:
“Lan nhi… Lan nhi của ta… Đừng bỏ ta…”
Bàn tay đang vươn lên của Nhã Hi khựng lại giữa không trung. Nàng vòng tay lại ôm chặt lấy hắn, móng tay bấu sâu vào lưng hắn như một cách duy nhất để trút sự phẫn uất. Trong bóng tối, nàng mở trừng mắt nhìn trần nhà, để mặc cho những cú đẩy nhịp nhàng của hắn đến với cơ thể nàng.
Nàng thoả mãn. Nước mắt lã chã lăn dài, ướt đẫm mảng gối thêu uyên ương, chỉ cần hắn ở bên nàng thì cho dù hắn xem nàng như người thay thế thì nàng vẫn cam lòng.
Nàng nằm dưới thân hắn, dâng hiến thanh xuân và sự trong trắng, nhưng linh hồn lại bị chà đạp xuống tận cùng bùn nhơ. Nàng tự nhủ với bản thân, chấp nhận làm một thứ thế thân cũng rất tốt, trộm lấy hạt giống của hắn chỉ để đổi lấy một mầm sống níu kéo chuỗi ngày tàn tạ.
Gió thung lũng lại rít qua, kéo Nhã Hi trở về thực tại.
Bàn tay đang buông thõng của nàng từ từ nâng lên, đặt lên phần bụng đã nhô lên. Đứa trẻ này, mầm sống mà nàng dùng cả tự tôn để đổi lấy, không ai được phép thay thế, cho dù bất kì là ai kể cả muội muội của mình?
Trước mặt Nhã Lan, mười lăm năm hy sinh của Nhã Hi chẳng bằng một hạt bụi. Tình yêu của nàng là một vở kịch câm mà khán giả duy nhất lại bị mù.
Cảm giác đau xót, tủi nhục dần dần biến mất. Bầu không khí quanh người Nhã Hi lạnh đi trông thấy.
Nàng vô thức siết chặt hai bàn tay. Móng tay sắc nhọn đâm xuyên qua lớp da thịt mỏng manh, cắm phập vào lòng bàn tay.
Máu tươi rỉ ra, trượt theo kẽ tay nhỏ từng giọt xuống mái tôn xe ngựa. Tách. Tách. Nhưng Nhã Hi không hề thấy đau. Cơn đau thể xác đã hoàn toàn tê liệt trước sự vỡ vụn của tâm hồn.
Đôi mắt vốn luôn mang nét u buồn, cam chịu của Đại tiểu thư Nhã gia giờ đây vẩn đục. Dòng nước mắt ngừng chảy, khô lại thành hai vệt muối mờ trên má.
Sự ghen tị cháy đen, vặn xoắn lại, từ từ chuyển hóa thành một luồng sát ý lạnh lẽo, tĩnh lặng như một hồ nước chết.
Nhã Hi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Mộc Nghị đang ôm chặt người con gái kia, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười thê lương.
Nàng nhận ra một chân lý tàn khốc: Chừng nào Nhã Lan còn thở, Nhã Hi mãi mãi chỉ là một hồn ma lang thang trong chính cuộc đời mình, nếu Nhã Lan còn sống, sẽ có ngày Mộc Nghị và ả ta gieo xuống những mầm sống mới. Đối với nàng lúc này, cốt nhục của Mộc Nghị là thứ duy nhất nàng phải độc chiếm bằng mọi giá.
Nếu tình yêu không thể giữ chân hắn, vậy thì hãy để máu tươi kết thúc tất cả.
MẦM MỐNG PHẢN NGHỊCH
Tại phòng điều hành ngầm của căn cứ Lạc Long Quân, ánh sáng từ dãy màn hình hồng ngoại hắt lên những khuôn mặt nhợt nhạt vì kinh hãi. Bầu không khí lặng ngắt sau khi quả Scud-B phát nổ.
Trên màn hình lớn, bụi mù dần lắng xuống. Một thực thể sinh học vẫn đang cử động giữa tâm chấn vụ nổ.
Tại khu vực sinh hoạt chung B2, hơn năm mươi binh sĩ đứng chôn chân tại chỗ. Những ly cà phê trên tay bị bóp méo, đổ lênh láng xuống sàn mà không ai hay biết.
Nam vẫn đứng đó, cố gắng cất giọng để tiếp tục bài diễn thuyết về danh dự:
“Các anh thấy chưa? Chúng ta dùng mưu hèn kế bẩn và tốn một quả tên lửa triệu đô chỉ để…”
“Câm mồm đi Nam!” Một người lính trung niên quát lên, giọng run rẩy nhưng đầy sự giận dữ.
Anh ta chỉ tay vào màn hình, nơi Mộc Nghị đang ôm Nhã Lan đứng vững.
“Nhìn cho kỹ đi! Hắn vừa hứng trọn một quả đạn đạo mà vẫn còn sống. Nếu không có cái mồi nhử của Chỉ huy đưa hắn ra xa, thì giờ này hắn đã ở đây, chém chết chúng ta rồi! Anh rảnh rỗi mà nói đạo đức, đạn của anh có giết được hắn không!”
Nam sững sờ, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Những binh sĩ xung quanh không còn ai nhìn hắn, ánh mắt họ chỉ còn sự sợ hãi tột độ dành cho “siêu nhân” đang hiện diện trên màn hình.
Mọi lý luận của Nam bỗng chốc trở nên nực cười trước sức mạnh phi lý của kẻ thù.
Phía trong phòng chỉ huy, Giáo sư Vương run rẩy điều chỉnh kính lão, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán:
“Nhiệt lượng tại tâm chấn đạt mức nung chảy thép. Áp suất động năng đủ để san phẳng một tòa nhà mười tầng. Tại sao… tại sao hắn có thể bảo toàn cấu trúc tế bào, Đây… chính là cấp độ sinh mệnh của thế giới kia sao?”
[Hệ thống phát hiện biến động năng lượng bất thường,] Vô cất giọng máy móc. [ Mục tiêu đang rút một lượng lớn năng lượng sinh học từ một nguồn phát không xác định nằm bên trong cơ thể. Năng lượng này đang được dùng để vá víu các vết thương và tái tạo mô với tốc độ cực đại. Mục tiêu đang ‘nạp điện’ từ chính nội tại của mình.]
Thắng đập mạnh tay xuống bàn, giọng khản đặc:
“Sơn, đây không phải người. Đây là quái vật. Nếu quả Scud đầu tiên không giải quyết được, tôi đề nghị chuyển căn cứ sang trạng thái báo động đỏ cấp 1 ngay lập tức!”
Bình ngồi bên cạnh, mặt không còn giọt máu, lẩm bẩm:
“Vạn Lực Thành… những kẻ như hắn ở thế giới này có bao nhiêu tên? Nếu cả một đạo quân như thế này tràn tới, công nghệ của chúng ta chịu được bao lâu?”
Minh ‘kỹ sư’ – nhìn chằm chằm vào dữ liệu:
“Pháp bảo của hắn đã vỡ. Đó là cơ hội duy nhất. Hắn đang yếu đi dù có khả năng hồi phục.”
Hoàng phó chỉ huy – trầm ngâm rồi nói:
“Các vị đừng lo, theo tôi biết thì hắn có vẻ là thiên tài trong những bộ tiểu thuyết viết, người như hắn không nhiều, nhưng chúng ta cũng cần đề phòng các cường giả cấp bậc này.”
Sơn vẫn ngồi tĩnh lặng trên ghế chỉ huy, ánh mắt không rời khỏi bóng đen đang ôm Nhã Lan. Anh không hề nao núng trước những lời bàn tán hoang mang xung quanh. Ngón tay anh gõ lệnh mới lên bàn phím:
“Xác nhận mục tiêu chưa chết. Vô, tính toán tọa độ rơi của quả thứ hai. Lần này không dùng đầu đạn nổ thông thường. Thay bằng đầu đạn hóa học áp nhiệt đặc biệt.”
[ Cảnh báo: Đầu đạn áp nhiệt sẽ rút cạn oxy và tạo ra vùng chân không nóng chảy trong bán kính hẹp,] Vô phản hồi.
[Nhã Lan có 99% xác suất tử vong.]
Sơn dừng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn :
“Đó là cái giá phải trả để tiêu diệt một thực thể cấp bán bộ Đấu Vương. Khai hỏa!”
Trên màn hình, một lệnh khai hỏa mới hiện lên màu đỏ rực. Một khối kim loại khác lại rời bệ phóng, mang theo cái nóng của hỏa ngục hướng về phía hai thân ảnh đang quấn quýt giữa đống đổ nát.
Bình luận 0