CHƯƠNG 28: KHÔI HÀI

Cập nhật: 15:31 - 17/04/20263,957 từLượt xem: 0

LÃNH ĐỊA CỦA BĂNG PHƯỢNG

Buồng hồi sức đặc biệt ngập trong ánh đèn trắng. Lâm nằm trên giường bệnh. Làn da bắt đầu giảm bớt màu xám chì và không tỏa ra bất kỳ luồng khí tức nào. Mọi thứ đều được thu liễm vào cơ thể anh.

Minh Kỹ sư nuốt nước bọt, vỗ vỗ vào mặt mình cho tỉnh táo. Cậu cầm ống kim tiêm làm từ hợp kim nén, bước tới. Bên cạnh, Giáo sư Vương cầm máy quét quang phổ, ngón tay gõ nhịp liên tục lên màn hình, trán rịn mồ hôi.

Mũi kim sắc lẹm từ từ hạ xuống, chỉ còn cách cánh tay Lâm vài milimet.

Rắc!

Mặt sàn kim loại đột ngột đóng băng xanh biếc. Một luồng hàn khí thấu xương bùng nổ, quét ngang căn phòng làm nhiệt độ tụt dốc không phanh. Minh và Giáo sư Vương giật bắn mình, lảo đảo lùi gấp về phía sau để tránh bị đông cứng.

Tiểu Vũ lao ra, đứng chắn ngay trước giường bệnh. Đứa trẻ 8 tuổi nheo cặp mắt lam ngọc lại, trừng trừng nhìn hai nhà khoa học. Sát khí tỏa ra từ người cô bé, hệt như một con dã thú đang nhe nanh bảo vệ hang ổ.

“Không được lại hại phu quân của ta!” Tiểu Vũ hét lên đầy kiên định.

Xoảng! Khay dụng cụ trên tay Minh rơi loảng xoảng xuống nền băng. Cậu ta trợn tròn mắt, mồm há hốc:

”Cái gì? Không nghe lầm chứ, 1 cô bé 8 tuổi gọi chỉ huy Lâm là phu quân kìa?”

Giáo sư Vương đứng bên cạnh mặt mày xanh lét. Lão run rẩy đẩy chiếc gọng kính đang bám đầy sương giá, giọng lắp bắp:

”Cậu nghe không lầm đâu, kiểu này để quân đội biết là cậu ta bị phạt cho mà coi, như này thì trời cứu cậu ta.”

Nghe thấy tiếng bàn tán, Tiểu Vũ lập tức xù lông. Hàn khí từ huyết mạch Băng Phượng bốc lên ngùn ngụt, lan rộng ra xung quanh.

“Không ai được làm hại phu quân của ta!” Cô bé gầm gừ, hai tay bám rịt lấy mép giường.

“Nhị tiểu thư! Đừng làm bậy!” – Lão Cảnh quát lớn. Lão dậm chân, Hỏa hệ Đấu Khí lập tức bùng phát bọc lấy toàn thân, lao vọt tới định phá vỡ lớp băng bảo vệ.

Nhưng ngay khi bàn tay thô ráp của lão chạm vào luồng hàn khí, ngọn lửa Đấu Khí liền tắt ngúm, phát ra tiếng xèo xèo ảm đạm. Một lớp sương giá bám chặt lấy cánh tay lão, buốt thấu xương.

Lão Cảnh giật mình thu tay về, trán tứa mồ hôi lạnh. Mặc dù lão không dám vận chuyển toàn lực nhưng cũng vận chuyển đấu khí của đấu giả đỉnh phong thế mà không chế ngự được đấu khí của cô bé!

Bà Vú không màng đến cái lạnh, nhào tới túm lấy hai vai Tiểu Vũ. Tay bà run lẩy bẩy vì sương giá, xót xa khuyên nhủ:

“Tiểu Vũ ngoan, mau buông tay ra! Không thể gọi bậy bạ như thế, gia phong để đâu, mặt mũi lão gia để đâu hả con?”

Đáp lại lời Bà Vú là một tiếng hậm hự khe khẽ. Đôi mắt lam ngọc của Tiểu Vũ xoáy chặt lấy bà. Ánh mắt tràn đầy kháng cự, hàn khí vận chuyển càng mãnh liệt hơn.

Lão Cảnh vội vàng vươn tay kéo Bà Vú lùi lại khỏi tầm sát thương, vẻ mặt già nua nhăn nhúm lại vì bất lực. Đường đường là cao thủ bảo hộ gia tộc, nay lão lại bó tay trước một đứa trẻ tám tuổi đang vòi giữ “chồng”.

Thanh Vân đứng chôn chân phía sau. Nhìn cảnh em gái xù lông bảo vệ Lâm làm cho Lão Cảnh và Bà Vú toát mồ hôi hột, nàng không hề thấy giận vì câu ‘phu quân’, mà lồng ngực chỉ trào dâng một sự bối rối tột độ.

“Không lẽ hai chị em mình phải chung chồng thật sao?” Nàng cắn môi dưới.

Nhưng khi ánh mắt lướt qua gương mặt góc cạnh, tĩnh lặng của nam nhân đang nằm đó, Thanh Vân mặt đỏ như gấc lại khẽ gật đầu trong vô thức.

Lâm quá tuyệt vời. Từ lai lịch bí ẩn đến sức hút bức người kia, tất cả đều là nhất tuyệt. Nếu phụ thân nàng mà chứng kiến cảnh này, chắc chắn ông sẽ là người đầu tiên vỗ tay ủng hộ!

KHÔI HÀI CỦA CHỈ HUY

Tiếng bước chân trầm đục vang lên ngoài hành lang.

Sơn bước vào. Lớp băng xanh dưới nền nhà vừa chạm vào mũi giày bọc giáp Plasma của anh liền phát ra tiếng xèo xèo, bốc khói trắng rồi lỏng ra thành nước. Anh bình thản sải bước, cắt ngang vùng hàn khí buốt xương như đi trên đất bằng.

Sơn dừng lại ngay trước mặt Tiểu Vũ. Ánh mắt lam ngọc của cô bé lập tức trừng lên, gắt gao cảnh giác. Sát khí bưng bít sẵn sàng bùng nổ.

Nhưng Sơn không hề giải phóng uy áp. Anh thản nhiên vươn tay, đặt lên mái tóc điểm tuyết của cô bé, xoa nhẹ.

Hành động quá đỗi tự nhiên ấy lại khiến bản năng dã thú của Tiểu Vũ khựng lại. Hàn khí quanh người cô bé thoắt cái tiêu tán đi vài phần.

Sơn thu tay về. Anh liếc nhìn khay dụng cụ vương vãi trên nền băng, rồi hất cằm về phía Minh và Giáo sư Vương đang hóa đá ở góc phòng:

“Có ai nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra không?”

Giáo sư Vương lau mồ hôi trán, lắp bắp thuật lại lời tuyên bố động trời khi nãy.

Nghe xong, cả người Sơn cứng đờ. Khóe môi vị chỉ huy khẽ giật giật.

Anh em mình có vẻ tình trường lên hương rồi. Ở Việt Nam thì nhất quyết không quen ai, giờ thì hay rồi, được cả đôi. Sơn thầm mắng, cười khổ cho số đào hoa vặn vẹo của thằng bạn thân đang nằm ngay đơ trên giường.

Thanh Vân lúc này vội vã bước tới, ôm quàng lấy vai em gái từ phía sau. Gương mặt vị tân Đại Đấu Sư đỏ ửng lan tới tận mang tai, nàng cúi gầm mặt, lí nhí:

“Làm phiền ngài rồi… đừng chấp nhặt với con bé, được không?”

Bình thường, Sơn cực kỳ tàn nhẫn với những kẻ cản trở quân lệnh. Nhưng nhìn bộ dạng e ấp của Thanh Vân, lại mường tượng ra viễn cảnh “thuyền” của người anh em đang cập bến, anh hiếm hoi nới lỏng cơ mặt, thu lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Có vấn đề gì đâu.” Sơn nhạt giọng.

Nói rồi, anh cúi người xuống ngang tầm mắt Tiểu Vũ. Giọng anh trầm vang, cực kỳ nghiêm túc:

“Nếu cháu muốn cứu ‘phu quân’ của cháu thì để các chú rút máu đi, như vậy mới biết hắn bị bệnh gì mà chữa.”

Tiểu Vũ chớp mắt. Cô bé quay đầu nhìn khuôn mặt xám chì của Lâm, rồi lại phóng luồng sát khí sắc lẻm về phía Minh và Giáo sư Vương. Một lúc sau, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn bấu chặt lấy vạt áo Lâm không buông, nhưng thân người đã khẽ nhích sang một bên chừa chỗ.

Được sự ngầm đồng ý, Giáo sư Vương và Minh run lẩy bẩy nhặt dụng cụ lên.

Dưới ánh mắt soi mói như muốn ăn tươi nuốt sống của Tiểu Vũ, hai người đàn ông toát mồ hôi lạnh, cắn răng cắm mũi kim siêu hợp kim vào tay Lâm, chật vật hoàn thành việc rút máu.

PHÔI LÕI LỖI – SỰ THIẾU HỤT CỦA NGUYÊN LIỆU

Phòng kỹ thuật biệt lập chìm trong ánh đỏ rực của lò nung Plasma.

Sơn đứng trước bàn điều khiển. Trên mặt bàn kim loại, viên Ma hạch chuẩn Cấp 5 lơ lửng, tỏa ra luồng sáng trắng – đen xoay vần ma mị. Nằm ngay kế bên là một khối Vạn Niên Huyền Thiết đen sì, trĩu nặng — thứ tài nguyên đắt đỏ mà anh vừa phải gọt giũa từ kho chiến lợi phẩm mua lại của Lão Cảnh.

“Bắt đầu.” Sơn ra lệnh.

Bùng! Ngọn lửa Plasma nén chặt lại, bao trùm lấy khối Huyền Thiết. Kim loại vạn năm cứng cáp bắt đầu nung chảy, uốn éo, tạo hình thành một bộ khuôn rỗng tinh xảo.

Sơn gạt cần gạt. Viên Ma hạch Cấp 5 bị một trường lực từ tính đẩy mạnh, găm thẳng vào vị trí lõi trung tâm của bộ khuôn.

Ngay lập tức, nhiệt lượng bùng phát dữ dội. Kim loại đỏ rực như muốn nổ tung. Sơn bình tĩnh ấn nút. Một dòng chảy trong vắt, lạnh buốt tủy xương — U Linh Hàn Tuyền — chảy theo các rãnh được khắc sẵn theo 1 quy luật phức tạp.

Xèo xèo!

Hơi nước bốc lên mù mịt. Lớp kim loại nhanh chóng co lại, kẹp chặt lấy lõi Ma hạch. Khung sườn đã xong. Sơn tiếp tục gài các dải tụ điện Đấu thạch xung quanh bề mặt để ổn định dòng năng lượng.

Cuối cùng, Sơn cắn vỡ đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ sẫm chứa Linh hồn ấn ký của anh được bức ra, búng thẳng vào khe hở nhỏ nhất trên đỉnh khối lõi. Ánh sáng từ viên Ma hạch lập tức cộng hưởng, chuyển sang màu tím thẫm rực rỡ.

Một “Trái tim” cơ giới sắp sửa hoàn thành.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc quy luật của vị diện bị cưỡng ép dung hợp, tiếng còi báo động chát chúa xé toạc căn phòng.

Màn hình hiển thị của ‘Vô’ liên tục chớp nháy ánh sáng đỏ rực. Từng dòng log cảnh báo chạy dọc như thác đổ:

[THIẾU CHẤT DẪN TRUYỀN CAO CẤP]

[THIẾU KHÔNG GIAN NGUYÊN LIỆU]

[THIẾU CHẤT LIỆU LINH HỒN]

[THIẾU DỮ LIỆU LIÊN KẾT]

[THIẾU …..]

Sơn cau mày, cố dùng năng lượng áp chế sự dao động của khối kim loại. Nhưng vô ích.

Quy luật vật lý bắt đầu phản phệ. Hình cầu hoàn mỹ của “Trái tim” phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Nó không chịu được áp suất quá tải. Dưới sức ép của năng lượng cấp 5, lớp vỏ Huyền Thiết móp méo, co cụm và biến dạng.

Dòng cảnh báo cuối cùng từ AI Vô hiện lên, vô tình đánh gục nỗ lực của Sơn:

[KHÔNG XÁC ĐỊNH ĐƯỢC VẬT PHẨM ĐƯỢC TẠO, XIN KÝ CHỦ GHI NHẬN THÊM THÔNG TIN]

Khối kim loại tắt ngấm ánh sáng rực rỡ, nguội lạnh dần. Nó chỉ là một khối đa giác thô kệch, xù xì, thi thoảng xẹt ra vài tia sáng tím lập lòe, không hề ổn định. Thất bại.

Âm thanh của ‘Vô’ vang lên đều đều, báo cáo kết quả cuối cùng:

[HÌNH THÀNH: PHÔI LÕI DỮ LIỆU. TRẠNG THÁI: KHÔNG HOÀN CHỈNH.]

[CHỈ SỐ: TẦM QUÉT CẢM BIẾN TỐI ĐA 15KM. CHỨC NĂNG DÀNH CHO ADMIN BỊ KHÓA 90%.]

[GIAO THỨC KÍCH HOẠT: MẠNG LƯỚI CAMERA CÔN TRÙNG, TÀNG HÌNH ĐÃ SẴN SÀNG.]

Sơn chống hai tay xuống bàn, lồng ngực phập phồng.

Anh nhìn chằm chằm vào “Phôi Lõi Lỗi” thô kệch trước mặt. Dù nó vừa giúp anh mở khóa được hàng trăm con mắt tàng hình rải rác ngoài rặng núi vượt qua linh thức của anh

Nhưng sự không hoàn chỉnh này như một cái tát vào tham vọng của vị chỉ huy. Không có vật liệu tốt, lý thuyết có vĩ đại đến đâu cũng chỉ là mớ sắt vụn.

Trong ánh sáng tím lờ mờ, ánh mắt Sơn trở nên vô cùng sắc lạnh và kiên định. Bàn tay bọc giáp của anh siết chặt thành quyền.

“Khi có đủ tài nguyên, ta nhất định phải tạo ra thứ này.”

BÓNG MA TRÊN ĐẠI LỘ SƠN MẠCH

Mười bốn tiếng trôi qua. Rạng sáng ngày 37 chiến dịch Z-26.

Trung tâm điều hành căn cứ chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Trên màn hình sinh tồn, nhịp tim của Lâm vẫn đập ở mức tối thiểu. Nhưng hắn chưa tỉnh.

“Chỉ huy! Có tín hiệu truyền về từ Drone số 12!” Minh Kỹ sư đột ngột hét lớn, mười ngón tay gõ như bay trên bàn phím.

Màn hình lớn giữa phòng lập tức sáng rực. Một đoạn video đen trắng, hơi nhiễu hạt truyền về từ góc nhìn của một con bọ máy tàng hình, cách căn cứ  khoảng 18km.

Kẽo kẹt… Keng… Chát!

Âm thanh dội thẳng qua hệ thống loa. Tiếng bánh xe gỗ bọc sắt khổng lồ nghiến nát sỏi đá, xen lẫn tiếng xích va đập vào chấn song và tiếng roi da xé gió quất rát rạt.

Trên màn hình, một đoàn xe lồng sắt dài dằng dặc đang nối đuôi nhau rầm rập đi qua hẻm núi Ma Thú Sơn Mạch. Hơn năm trăm nô lệ bị nhồi nhét chật cứng như súc vật bên trong hàng chục cỗ xe.

Phụ nữ, trẻ em với ánh mắt đục ngầu vô hồn, vươn những cánh tay gầy guộc rỉ máu bám chặt lấy song sắt.

Xen lẫn trong các lồng giam là những sinh mệnh dị biệt: những đôi tai thỏ bầm tím ép sát vào song sắt, những dải đuôi hồ ly bết bùn thò ra ngoài khe hở, và cả những xà nhân đang tuyệt vọng cuộn tròn thoi thóp ở góc lồng.

“Radar năng lượng báo đỏ!” Hoàng trầm giọng, chỉ tay vào hai luồng sóng nhiệt khổng lồ chớp nháy ở góc phải màn hình. – “Hai cường giả Đấu Linh dẫn đầu! Một tên 5 sao… và tên còn lại, khí tức quá mức sắc bén. Là Đấu Linh đỉnh phong!”

Bao bọc hai bên sườn đoàn xe lồng sắt là ba mươi tên hộ vệ võ trang tận răng. Ba mươi tên Đại Đấu Sư cưỡi ma thú, lăm lăm roi da tráng gai kim loại, thỉnh thoảng lại quất quất thẳng tay xuống thành lồng sắt tung tóe tia lửa để thị uy đám nô lệ đang rên rỉ.

Sơn đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng. Ánh mắt lạnh lẽo của anh dán chặt vào lá cờ thêu biểu tượng gia tộc lạ lẫm đang tung bay trên nóc cỗ xe đi đầu.

Cả phòng chỉ huy im phăng phắc. Tiếng bánh xe kẽo kẹt và tiếng roi da từ màn hình vẫn liên tục nứt toác không gian. Toàn bộ mọi người phía sau đồng loạt nín thở, đổ dồn ánh mắt về Sơn,

Sơn không quay đầu lại. Ra lệnh – “ gọi tất cả chỉ huy trung đội trở lên đến phòng họp chiến sự ,trong 10 phút có mặt.”

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0